TRANG CHỦ / CUỘC SỐNG / Cha Pietro Sigurani, linh mục được ơn hoán cải từ người nghèo

Cha Pietro Sigurani, linh mục được ơn hoán cải từ người nghèo

Mỗi ngày tại nhà thờ Thánh Eustachio ở trung tâm Rôma, có một linh mục tự tay dọn bàn cho người túng thiếu; và bây giờ cha đang hoàn thành Ngôi nhà Lòng thương xót, với các quán bar và vòi hoa sen cho người vô gia cư. Cha nói: Bác ái phải từ con tim chứ không chỉ hành động.

Bữa ăn trưa bác ái

Ở trung tâm lịch sử Rôma, gần đền thờ Pantheon, có một “vương cung thánh đường bác ái” đang hoạt động. Đó là vương cung thánh đường Thánh Eustachio, nơi từ sáu năm qua có điều không bình thường xảy ra: mỗi ngày, một số bàn được đặt ở cuối lối đi và bữa trưa được cung cấp cho người nghèo trong khu vực. Sáng kiến này được nảy sinh từ cha Pietro Sigurani, 83 tuổi, 59 năm linh mục. Cha Sigurani mất cha năm 8 tuổi trongThế chiến thứ hai. Cha nhớ lại: “Chúng tôi là những người sống sót sau cuộc chiến. Tôi đã chăm sóc rất nhiều người nhập cư và người nghèo, vì đã phải chịu đói, là người tị nạn chúng tôi hiểu hoàn cảnh của những người di dân”.

Vậy mà có ai đó đã không đồng ý với việc làm của cha; cách đây ít lâu, một tấm bảng xuất hiện trên cổng của vương cung thánh đường với hàng chữ: “Kính thưa cha, nhà thờ là nhà của Chúa, không phải là người nghèo !!! Cha sẽ phải trả lời trước Chúa vì sự phạm thánh trong nhà thờ này». Cha Pietro không tháo gỡ nó.

Khi được hỏi về tấm biển đó cha Sigurani nói: «Tôi không kết tội: Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đừng xét xử thì sẽ không bị phán xét. Bản thân tôi, một thời gian trước, tôi cũng sẽ cư xử như vậy. Để đi vào tinh thần Tin Mừng không dễ. Lúc đầu, tôi cũng tham gia với người nghèo như một ân nhân tìm kiếm lòng biết ơn. Sau đó, họ đã làm tôi thay đổi. Người nghèo đã dạy tôi rằng phục vụ với một con tim tự do hoặc không phục vụ gì cả. Nếu tôi trao cho người nghèo một đĩa mì, người nghèo phải cảm nhận từ cách tôi đưa thức ăn cho họ như tôi đang trao cho chính tôi. Và, nếu người này muốn uống cà phê, tại sao không đi và cùng uống với họ, trao đổi nói chuyện với nhau?”

Bác ái là sự quan tâm và con tim, không phải là bố thí vật chất

Cha chia sẻ: «Tôi nghĩ rằng cần phải có một bước nhảy vọt về chất lượng trong hoạt động bác ái, đưa nó vào trung tâm đời sống con người. Làm từ thiện có nghĩa là cung cấp một dịch vụ để phục hồi nhân phẩm cho người đó. Nếu tôi tập trung người nghèo trong những căn phòng lớn mà không có vòi sen hoặc nhà vệ sinh không đủ, tôi có đối xử với họ theo nhân phẩm không? Mục đích khó khăn là mọi người nghèo đều nhận ra phẩm giá của chính mình. Chúng ta không phải tạo ra những khu vườn động vật cho người nghèo, mà phải giúp họ quay trở lại để tự chăm sóc bản thân và, nếu có thể, để sau này họ trở lại tiếp tục giúp những người khác”.

“Ở Rôma, có rất nhiều cơ sở hỗ trợ, nhưng thường sử dụng các khoản đóng góp công cộng … và nếu tôi cho người nghèo thức ăn, nhưng tôi làm điều đó để cho thấy trong cộng đồng số lượng bữa ăn được phân bổ để được hoàn trả, tôi đã làm gì? Không có gì cả. Và tôi bị tống tiền: tôi không thể nói được nữa. Đây là lý do tại sao Giáo hội phải quay trở lại thi hành việc bác ái với đức ái. Và rồi chúng ta sẽ được tự do, chúng ta sẽ không làm thương mại với người nghèo”.

Ý nghĩa của việc quay trở lại “làm từ thiện với bác ái”

Cha nói tiếp: “Đức Hồng Y Bagnasco cho biết ở châu Âu có khoảng 100 triệu tình nguyện viên … Vậy làm thế nào mà châu Âu lại trở nên phân biệt chủng tộc? Câu trả lời là bởi vì chúng ta đã quản lý tiền công. “Làm từ thiện bằng tình yêu” có nghĩa là tôi mở không chỉ ví, mà cả trái tim”.

“Chúng ta bị kiệt sức bởi những công trình vĩ đại. Chúa Giêsu bảo chúng ta là một hạt cải, một hạt muối, một nhúm men, một ngọn lửa … không cần phải làm mọi thứ. Chúng tôi làm những gì có thể với bác ái, và chúng tôi vẫn tự do. Tự do khích động nhà nước, tự do khuyến khích nhà nước thành lập trợ giúp xã hội chân chính và nghiêm túc. Nhà nước có thể làm điều đó, và cũng có thể sẽ tăng việc làm. Nếu điều đó xảy ra, Giáo hội có thể quay trở lại để chăm sóc những người bị loại bỏ trong số những người bị vứt bỏ, cũng như cha Guanella, Mẹ Teresa. Và chúng tôi đi đến những người bị loại bỏ trong số những người bị loại bỏ. Tôi nghĩ rằng đây là suy nghĩ của Đức Giáo Hoàng Phanxicô”.

Ngôi nhà thương xót

Cha Pietro cho biết đây là một nơi dừng chân ấm cúng dành cho người nghèo với quầy bar, vòi hoa sen, phòng giặt, phòng máy tính và phòng y tế …Nhưng không có tivi, vì họ phải nói chuyện với nhau. Những công việc này là kết quả của lòng bác ái của người dân. Cha đã có 300 nghìn euro, vẫn còn thiếu 80 nghìn, nhưng cha tin chúng sẽ đến. Ở đây cha không tổ chức bất cứ điều gì, thậm chí không ăn trưa. Khi được hỏi hôm nay sẽ có tình nguyện viên chứ? Cha trả lời “Tôi hy vọng! Trong nhiều năm chưa bao giờ vắng bóng họ. Đó là một cách khác để nhận thức mọi điều, bởi vì chúng ta bị bệnh với tầm nhìn xa và chúng ta không còn sống trong sự Quan phòng của Thiên Chúa. Nếu chúng ta bắt đầu sống trong sự Quan phòng của Thiên Chúa… mọi người sẽ bắt đầu nói: “Chúa ở đó”. Ở đây nhiều người đi qua và nói với chúng tôi: “Tôi không phải là tín hữu, nhưng nhà thờ này đầy người nghèo được phục vụ và ăn uống một cách trang nghiêm khiến tôi phải suy nghĩ».

Ngọc Yến – Vatican

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *