TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất (09.08.2019 – Thứ Sáu sau tuần XVIII Thường Niên)

Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất (09.08.2019 – Thứ Sáu sau tuần XVIII Thường Niên)

Lời Chúa: Mt 16,24-28

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

24 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Ai muốn đi theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. 25 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. 26 Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì ? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình ?
27 “Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên sứ của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm. 28 Thầy bảo thật anh em : trong số người có mặt ở đây, có những kẻ sẽ không phải nếm sự chết trước khi thấy Con Người đến hiển trị.”

 

Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất (09.08.2019 – Thứ Sáu sau tuần XVIII Thường Niên)

1. Ghi nhớ:

Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mạng sống, thì nào có lợi gì?” (Mt 16, 26).

2. Suy niệm:

Có một câu chuyện hư cấu như sau: “ Tướng Quỷ triệu tập tất cả các đồng đảng lại để họp bàn nhằm tìm ra phương cách nào hữu hiệu và khả thi nhất để lôi kéo con người sa đọa vào vòng tội lỗi, hầu cướp đi linh hồn của họ. Một tên Quỷ đưa ra ý kiến:

-Theo suy tính của tao, thì chúng ta cứ đi nói với con người rằng: Chẳng có Thiên Chúa nào cả, cũng chẳng có thiên đàng hỏa ngục nào đâu. Chúng mày cứ ăn chơi hưởng lạc chè chén say sưa cho đã đi, đừng sợ chi cả!

Một tên khác góp ý:

-Tao không nghĩ như vậy là hay, vì nói như thế loài người sẽ biết là tụi mình dối lừa họ. Phải nói với chúng nó là: Thiên Chúa rất hiền từ và nhân lành nên chúng mày cứ phạm tội đi, Chúa sẽ tha thứ cho chúng mày mọi tội. Không đánh phạt đâu!

Có cánh tay đen đúa giơ lên:

-Tao có kế sách: Khi đi cám dỗ con người tụi bay phải nói với họ rằng: Có Thiên Chúa lòng lành luôn yêu thương chúng mày. Có thiên đàng và hỏa ngục rõ ràng. Thiên Đàng để thưởng công kẻ lành còn hỏa ngục để giam cầm, đọa đây kẻ tội lỗi. Nhưng giờ chết của các ngươi còn lâu mới đến vì vậy cứ thoải mái ăn chơi đàng điếm đi. Khi nào gần chết thì ăn năn sám hối cũng đâu có muộn!? Như vậy chúng nó sẽ nghe theo cám dỗ của bọn mình mà không hề chuẩn bị. Như thế khi tử thần ập đến chúng không kịp trở tay! Và tất nhiên linh hồn chúng sẽ thuộc về tay bọn mình!.

Cả hội trường vỗ ầm ầm tay tán thưởng. Tên tướng Quỷ đúc kết:

– Tư tưởng này quá hay, chúng ta cứ theo đó mà làm”.

Con người được Thiên Chúa sinh ra. Ngài đặt họ vào trong một thế giới có biết bao điều tốt đẹp, lạ lùng và kỳ diệu. Trong thế giới đó con người phải làm một cuộc hành trình để trở về với Ngài. Cuộc hành trình đó có thể ngăn, có thể dài khác nhau, song chắc chăn trên con đường lữ hành đó người ta phải vượt qua những chặng đường gồ ghề, khúc khuỷu gian truân. Bởi vậy muôn cho cuộc hành trình đó trở nên nhẹ nhàng, suôn sẻ và bình an con người ta phải buông bỏ đi những gì cồng kềnh vướng víu, cản trở. Để rồi mới có thể về được tới bên bờ vinh quang.

Bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giê- su khẳng định rằng những ai muốn trở thành môn đệ của Người thì phải biết từ bỏ mình mà vác thập giá đi theo Người. Thành môn đệ của Chúa là sãn sàng hy sinh, từ bỏ tất cả, có khi ngay cả mạng sống của mình nữa. Để có thể tìm cho mình nước thiên đang mai sau.  Vì thế, Chúa nói: “Khi Con Người ngự đến trong vinh quang của Cha Người cùng với các thiên thần của Người , và bấy giờ. Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng với việc họ làm”.

Như vậy nước thiên đàng chỉ dành cho những ai sống theo lời Chúa,  thi hành ý muốn của Ngài; đó là biết sống quảng đại, biết cho đi, biết hy sinh hãm mình. Làm theo lời Ngài dạy dù có thiệt thòi hay đau khổ.

Người đi theo Chúa phải xác quyết rằng: Sự sống ở đời này chỉ là tiền đề cho cuộc sống vĩnh hằng mai sau. Cứu cánh của người Ky-tô hữu là  thiên đàng. Nhưng để được vào thiên đàng vinh phúc đó, chúng ta phải biết đặt mình vào một cuộc chiến đấu liên lỉ; Đó là chiến đấu với ma quỷ để vượt qua mọi cạm bẫy, mọi cám dỗ, chiến đấu với chính bản thân mình, khử trừ  đi những thói xấu, tật hư, thắng vượt được những ích kỷ, hẹp hòi, những  thụ hưởng bất chính, những lười biếng và chiến đấu với thế gian để xóa bỏ những tệ nạn, những điều xấu xa… Thực hiện được như vậy thì chúng ta mới có thể trở thành những môn đệ trung kiên của Chúa, và khi cuộc sông tạm ở trần gian này chấm dứt chúng ta mới xứng đáng được lãnh nhận sự sống thiên đàng.

 3. Cầu nguyện:

Lạy Chúa Ngài đã yêu thương mà tạo dựng chúng con nên người. Xin cho chúng con nhận thức rằng; Cuộc đời nơi trần gian này chỉ để đi tìm hạnh phúc Nước Trời, Vì vậy chúng con phải ra công gắng sức, sống theo ý Chúa đó là phải luôn làm việc lành, khử trừ điều dữ. Dù có phải đánh đổi ngay cả mạng sống đời này. Để mai sau chúng con xứng đáng được Chúa cho hưởng hạnh phúc nước trời. Amen.

 4. Sống Lời Chúa:

Làm việc lành, tránh xa những điều dữ.

Đaminh Trần văn Chính

Hạnh phúc chính là Thập giá đời mình (11.08.2017 – Thứ Sáu tuần XVIII Mùa Thường Niên năm A) 

Thánh Cơ-la-ra, trinh nữ – lễ nhớ

Kể truyện

Ông Năm, ai cũng bảo ông thật hạnh phúc.

Gia đình ông Năm có tám người con, đứa lớn nhất cũng vừa đủ sức vác cầy ra ruộng cùng với con trâu đi cầy. Cuộc sống gia đình ông chẳng khấm khá hơn người hàng xóm.

Ông Năm làm nghề lái đò đưa khách qua sông. Con đò bé tí, mỗi chuyến chở được không đến mười người khách. Gà chưa kịp gáy canh ba (chưa đến 4 giờ sáng), thì ông đã đưa đò. Những người khách trong kênh đi chợ, họ bán mấy mớ rau, vài con ngan con gà… Bà Năm cũng thức giấc theo ông để đem mấy củ khoai, củ sắn ra chợ bán. Cuộc sống của gia đình ông Năm cũng vừa đủ chi tiêu cho gạo nước. Còn việc học hành của các thì chật vật. Nhưng ông cũng  không để đứa nào mù chữ.

Chẳng bao giờ có ai thấy ông Năm lại không tươi cười. Khi chèo đò nắng cháy lưng, ông vẫn cười. Khi mưa dầm ướt cả mình ông vẫn cười tươi. Trước nhà ông có cái lu nước dành cho khách bộ hành khi khát thì uống. Ông chào hỏi mọi người thân thiện. Đêm đến, chín mười giờ khuya ông vẫn chèo đò.

Mấy đứa con theo bà chăm sóc vài luống rau, cây cà… đứa thì trông em, đứa đi câu cá, đứa ra ruộng cấy cầy…

Mân cơm nhà ông ngồi chật quanh chiếc chiếu đã cũ nhàu. Bữa cơm thanh đạm mà đầy tình thân. Cá câu dưới sông dưới ao, rau lấy trong vườn… Tiếng đũa khua lách cách suốt bữa, tiếng cười nói lúc ồn ào, lúc râm ran. Tối nào gia đình ông Năm cũng xum vầy bên bàn thờ để đọc kinh. Có ai hạnh phúc bằng gia đình ông Năm.

Suy niệm:

Thập giá đời mình chính là những lao công khó nhọc, những vui buồn – sướng khổ, những thất bại – thành công, những nụ cười – nước mắt, những lúc nắng – lúc mưa, những lúc xum vầy – chia xa…

Thập giá làm nên hạnh phúc, vinh quang của con người.

Sinh ra trên trần gian, ai cũng như ai: ăn để sống, lao động để phát triển. Người giàu hay kẻ nghèo, không ai cho ai hạnh phúc, cũng không ai lấy hạnh phúc của người cho chính mình. Hạnh phúc phải được tôi luyện, trả giá bằng chính đời sống của mình.

Vác thập giá mình, chính là chu toàn bổn phận, trách nhiệm của mình trong bất cứ hoàn cảnh nào ta cũng phải vui tươi, tín thác vào Chúa. Chúng ta phải nhìn nhận cuộc sống của chúng ta chính là món quà quý giá mà chính Thiên Chúa ban tặng cho mỗi người, tuỳ theo khả năng. “Có nhiều đặc sủng khác nhau nhưng chỉ có một Thần Khí” (1 Cr 12,4). “Chúng ta có những đặc sủng khác nhau, tuỳ theo ân sủng Thiên Chúa ban cho mỗi người” (Rm 12,6).

Như vậy, chúng ta mỗi người ai cũng có một thập giá cho riêng mình, thập giá ấy Chúa ban cho mỗi người vừa đủ với sức của mình.

Bất kỳ một biểu hiện thất vọng, u buồn, buông thả, chán chường, tức giận, buồn tủi, cô đơn, sa đoạ, so sánh hơn thua, tự mãn, kiêu căng… đều là dấu hiệu của vấp ngã trên đường vác thập giá mình.

Chính lúc chúng ta không vác thập giá đời mình là lúc chúng ta đang đau khổ, bất hạnh.

Sự tin tưởng, vui tươi, phó thác vào Thiên Chúa chính là động lực mãnh liệt để ta vác thập giá đời mình. Thập giá tôi luyện mỗi cuộc đời con người.

Trong chúng ta, có mấy người đã vác thập giá mình một cách trọn vẹn! với bổn phận làm con, làm cha, làm mẹ, làm ông bà… đã chẳng một lần muốn buông bỏ thập giá đời mình.

Dấu hiệu của sự buông bỏ thập giá mình luôn kèm theo một câu “NẾU”. nếu như chồng tôi, nếu như vợ tôi, nếu như hoàn cảnh đời tôi, nếu tôi được như thế này, thế kia… câu nếu này đã chối bỏ ân ban thập giá của Chúa.

Nhiều người muốn đi tìm thập giá đời mình bằng những hội đoàn đạo đức: họ xme hội đoàn đạo đức là nơi họ sẽ nên thánh, nhưng khi họ tham gia vào rồi thì một thời gian lại chán bỏ; bỏ hết hội đoàn này rồi tham gia hội đoàn khác. Chẳng có hội đoàn nào chu toàn được bổn phận. Đó chỉ là đi kiểm niềm vui theo sở thích, hết niềm vui thì hết hội đoàn.

Có những người chẳng cần hội đoàn nào, họ lo tìm kiếm làm việc bác ái. Nhưng rồi khả năng tiền bạc, thời gian chẳng có, việc làm bác ái cũng chẳng đâu vào đâu. Họ trở nên người nhàn rỗi mà không biết làm gì.

Như vậy, thập giá đời mình chính là ân sủng Chúa ban cho mỗi người tuỳ theo khả năng. Chúng ta chỉ cần chu toàn khả năng Chúa ban là đã vác thập giá mình mọi ngày theo Chúa. Khả năng ấy như những nén bạc Chúa trạo cho mỗi người. Kẻ năm nén, kẻ ba nén và kẻ một nén. Hãy sinh lợi cho Chúa bằng chính đời sống Tin Mừng của mình, chúng ta sẽ được sự sống vĩnh hằng, hạnh phúc viên mãn trong Nước Chúa.

Cầu nguyện:

Lay Chúa, xin cho con vác thập giá mình bằng những chu toàn bổn phận trong tin yêu và phó thác nơi Thiên Chúa của con. Xin cho con nhận ra những ân sủng Chúa ban cho con trong suốt cuộc đời. Amen./.

 

Gã Đầu Bạc

Được và mất (05.08.2016 – Thứ Sáu sau Chúa Nhật XVIII Thường Niên năm C)

Lễ Cung Hiến Ðền Ðức Bà Cả



“Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy.” (Mt 16,25).

 Được và mất là mối trăn trở của biết bao người. Chẳng ai muốn mất mà chỉ muốn được; được rồi lại muốn được thêm. Thế mà oái oăm thay, được chẳng bao nhiêu mà mất thì trắng tay:

“Trăm năm nào có gì đâu,

Chẳng qua một nấm cỏ khâu xanh rì.”

Trong ngõ cụt chết chóc của thân phận con người đó, Chúa Giê-su cho thấy cái nghịch lý “mất-được, được-mất” lại là cánh cửa mở ra cho sự sống đời đời khi người ta dám bước theo làm môn đệ của Ngài: Ai dám liều mất mạng sống mình vì Đức Ki-tô thì sẽ được lại sự sống. Nghịch lý ấy đã được giải mã và hiện thực khi chính Ngài từ cõi chết trỗi dậy. Vì thế, những ai từ bỏ mọi sự và vác thập giá mình theo Chúa sẽ được sống với Ngài: “Nếu chúng ta cùng chết với Đức Ki-tô, chúng ta sẽ cùng sống với Ngài” (Rm 6,8).

 Đâu là mục tiêu mà ta đang theo đuổi trong đời? Thử nhìn lại, ta đã được gì, mất gì? Ta lắng nghe thánh Âu-tinh nói lên cảm nghiệm về sự trăn trở của Ngài: “Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa, nên lòng chúng con khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Chúa.” Ước mong rằng ta cũng có được cảm nghiệm như ngài khi ta sẵn sàng từ bỏ mọi sự để đi theo Đức Ki-tô trên con đường Ngài đã đi.

 Mỗi ngày làm một hy sinh để tập từ bỏ mình và làm một việc phuc vụ để nên giống Chúa Giê-su và được Ngài làm gia nghiệp.

 Lạy Chúa Giê-su, xin cho con xác tín rằng: được lời cả thế gian mà mất phần linh hồn thì nào có lợi ích gì. Amen.

BCT

Muốn theo Thầy (07.08.2015)

Mt 16,24-28

“Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.” (Mt 16,24)

Là một người giáo dân Huynh Đoàn Đa Minh, chúng ta bước đi theo đường lối của Thánh Tổ Phụ Đa Minh, Ngài đã để lại gương sáng cho chúng ta, là : Luôn từ bỏ chính mình để theo Thầy Giêsu, bước sau Thầy,  họa lại con đường Thầy đi, và thi hành thánh ý Chúa Cha như Thầy. Ước muốn theo Thầy không phải là ước muốn hời hợt, nông nổi, nhưng là hành trình tiệm tiến của việc “từ bỏ chính mình và vác thập giá mình mà theo.” Theo Thầy Giê-su là bước vào trong tương quan tình yêu thân thiết với Thầy. Là môn đệ nghĩa là phải từ bỏ mình, không còn lấy cái tôi, lấy ý riêng nhưng là ý muốn của Thầy làm trung tâm, làm qui tắc cho đời sống của mình.

Từ bỏ chính mình là “quăng mình” cho tiếng gọi của Thiên Chúa, là dám lội ngược dòng trước những cám dỗ, những dễ dãi, ích kỉ, nhỏ nhen, thói hư tật xấu đang có trong chúng ta. Chính khi từ bỏ mình, chúng ta cũng đồng thời vác lấy thập giá mình một cách phi thường, để sống các giá trị Tin Mừng trong tình yêu mến và noi gương Thầy Giê-su.

Lạy Chúa, những lúc con chùn bước trên con đường theo Chúa, xin thêm sức mạnh để con tái khám phá vẻ đẹp, giá trị của người môn đệ. Xin cho con biết kết hiệp những khó khăn, yếu đuối của mình với tình yêu trao hiến của Chúa. Nhờ động lực tình yêu trong Chúa, con mới vượt qua được chính mình, để luôn bước đi theo Chúa giữa cuộc đời đầy sóng gió hôm nay.

BCT

Ngày 07.08.2015: Thứ Sáu sau Chúa nhật XVIII Thường Niên

Mt 16, 24-28

1. Ghi nhớ: Rồi Đức Giêsu nói với các môn đệ “ Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo ” (Mt 16,24).

2. Suy niệm: Điều kiện để được làm môn đệ của Chúa Giêsu là “ bỏ mình ” và “ vác thập giá ” của mình để bước theo Ngài. Đức Giêsu không ép buộc ai phải theo Ngài, nhưng là một sự chọn lựa rất tự do. “ Ai muốn theo Thầy ” thì theo. Và phần thưởng Ngài dành cho những ai trung thành bước theo Ngài thì không gì có thể sánh được. Đó là được sự sống đời đời, là được Nước Trời làm gia nghiệp. Ta hãy lưu tâm đến lời mời gọi làm môn đệ của Đức Giêsu, và hãy tận dụng mọi khả năng để đáp trả lời mời gọi yêu thương của Ngài. Nếu ta có con tim yêu mến Đức Giêsu cách dạt dào thì việc “ bỏ mình ” hay “ vác thập giá ” không còn là gánh nặng nữa, mà sẽ trở thành quà tặng tình yêu của Thiên Chúa gởi đến cho chúng ta.

3. Sống Lời Chúa: Hy sinh từ bỏ vì lòng mến Chúa.

4. Cầu nguyện:Lạy Chúa, Xin cho con biết quảng đại đáp lại lời mời gọi yêu thương ấy bằng việc sống tốt và hết mình trong việc bổn phận của con. Amen.