TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Chọn lựa điều thiện (15.07.2019 – Thứ Hai Tuần XV Thường Niên)

Chọn lựa điều thiện (15.07.2019 – Thứ Hai Tuần XV Thường Niên)

Ngày 15.07: Lễ Nhớ Thánh Bô-na-ven-tu-ra, Giám mục, TSHT

Tin Mừng: Mt 10,34-11,1

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

1034 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất ; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. 35 Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa con trai với cha, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. 36 Kẻ thù của mình chính là người nhà.

37 “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 38 Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. 39 Ai tìm giữ mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.

40 “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.

41 “Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính.

42 “Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”

111 Khi Đức Giê-su ra chỉ thị cho mười hai môn đệ xong, Người rời chỗ đó, đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành thị trong miền.

 Chọn lựa điều thiện (15.07.2019 – Thứ Hai Tuần XV Thường Niên)

“Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất…” (Mt 10,34 )

  Bài Tin Mừng hôm nay, làm cho chúng ta có cảm tưởng đó là một cái gì nghịch lý. Tại sao Đức Giêsu không đem đến hòa bình mà lại đem chiến tranh? Thực sự phải đi vào chiều sâu của vấn đề mới có thể hiểu được. Chúng ta đừng tưởng hòa bình là không có chiến tranh. Nhưng đúng hơn hòa bình đích thực chỉ có sau những trận chiến ác liệt. Trận chiến là một cuộc phân chia phải- trái, thiện- ác và quyết liệt chọn lựa điều thiện. Vì thế nếu chưa chiến đấu là còn lửng lơ chưa dứt khoát. Thiên Chúa không chấp nhận tình trạng ương ương dở dở. Nóng thì nóng hẳn, nguội thì nguội hẳn, hâm hâm dở dở, Thiên Chúa sẽ loại trừ.

Là một hội viên Đa Minh đàng hoàng minh bạch, ấy vậy mà khi có người nhà bị đau ốm, chị đi xin lễ cầu nguyện hoài không được khỏi bệnh, bèn nghe theo ai đó xúi quẩy, chị đem tiền đến ông thầy bùa ngải nhờ lên đồng bóng…mê tín dị đoan. Cuối cùng tiền mất mà tật vẫn mang, chị đành quay về chạy đến Cha xứ tỏ bày tâm sự. Cha giận dữ phán cho một bài học nhớ đời: “Tin Chúa mà còn mê tín dị đoan thì thật đáng trách…”. Chị đã quỳ gối sám hối ăn năn và lãnh nhận Bí Tích hòa giải với Chúa. Người nhà tuy không khỏi bệnh phần xác, nhưng được Chúa ban ơn bình an tâm hồn, như thế là quá tốt rồi còn đòi hỏi gì quá đáng theo ý riêng mình nữa.

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con có được ĐỨC TIN vững mạnh, để biết chọn lựa điều thiện, để liên lỉ đấu tranh với chính bản thân, để sẵn sàng bước đi theo Chúa trong chân lý của Ngài. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.

BCT

Hành trình theo Chúa (16.07.2018 – Thứ Hai Tuần XV Thường Niên)

Ghi nhớ:

“Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải đem bình an, nhưng để đem gươm giáo” . (Mt 10,34)

Suy niệm:

Đoạn Tin Mừng Thánh Mathêu nêu ra, đó là lý do giúp các môn đệ mạnh dạn ra đi và tin tưởng loan báo chân lý lời Chúa Kitô. Người môn đệ khi thi hành sứ vụ, đứng trước những đe đọa, ngăm đe, thử thách lòng tin của người đời, thì họ luôn tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa khôn ngoan và tình yêu thương của Ngài. Thế nên họ biết sống trung thành, để làm chứng cho Chúa Giêsu trước mặt người đời, nên Người luôn nâng đỡ che chở chúng ta trước tòa Thiên Chúa.

Vì thế, Chúa Giêsu muốn mọi người phải đích thân chọn lựa, và quyết tâm dứt khoát ra đi theo Chúa, khi Chúa đến trần gian đem bình an cho loài người. Nhưng sự bình an của Chúa khác với sự mong đợi của loài người, đặc biệt không phải là thanh thoát, nhàn hạ, sung sướng như kiểu người đời, nhưng lại là cuộc chiến đấu cam go,  không ngừng ngơi nghỉ, luôn ở tư thế chiến đấu chống lại ba thù đang rình rập, chúng tìm cách cướp thân xác, linh hồn ta về tay ma quỷ.

Hành trình chọn lựa theo Chúa, là sự hy sinh, đớn đau, tổn thương hay mất mát nhiều thiệt thòi, thay vào đó là chúng ta được phần thưởng viên mãn vinh hiển nước Trời mai sau. Vì vậy Thiên Chúa rất cần mỗi người có một tấm lòng biết vị tha, nhân ái, sống chân  thành trong  tin yêu, luôn biết rao giảng lời Chúa, làm chứng tá cho Ngài khắp tận cùng trái đất.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, hành trình theo Chúa là khó khăn, chịu đựng trong đau khổ. Xin Chúa tiếp sức cho chúng con và ban ân sủng dồi dào, để chúng con hăng say ra đi loan báo Tin Mừng và làm chứng nhân cho Chúa, để xứng đáng làm con cái Chúa đến trọn đời. Amen.

Cho là hạnh phúc (11.07.2016 – Thứ Hai sau Chúa Nhật XV Thường Niên năm C)

1. Ghi nhớ:

“Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã mà thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu” (Mt 10,42).

2. Suy niệm:

Chúng ta thường nói “cho là hạnh phúc”. Nhưng nói thì dễ mà thực hiện là rất khó, điều này đâu phải dễ dàng thực hiện được. Đặc biệt là trong cuộc sống ngày nay khi người ta tôn thờ chủ nghĩa cá nhân, đặt cái tôi làm trọng và luôn sống riêng cho bản thân hay riêng cho gia đình mình, thì việc cho đi quên mình mà giúp đỡ người khác quả thật là quá xa vời.

Chữ “cho” thường được hiểu là tôi phải có dư dả hay giàu có mới san sẻ cho mọi người được. Nhưng qua bài Tin Mừng chữ “cho” ở đây, bao gồm bằng nụ cười ánh mắt cảm thông chia sẻ, hay bằng lời động viên lúc người khác cần lời hỏi han, họ sẽ thêm nghị lực hăng hái vượt qua sự gian khổ của cuộc đời. Đối với Thiên Chúa thì “dù chỉ một chén nước lã mà thôi, kẻ ấy là môn đệ Thầy”. Đây hẳn là chén nước lã bằng sự yêu thương, tha thứ, cảm thông hay chia sẻ tinh thần với anh em xung quanh mình.

Sách Công Vụ tông đồ có đoạn như sau: “cho thì có phúc hơn là nhận” (Cv 20, 35). Ta chớ nên xem việc cho đi chỉ bao gồm hạn hẹp ở khía cạnh vật chất. Cuộc đời này còn cần lắm những nụ cười, những lời nói tử tế, những tấm lòng nhân hậu và tình thương yêu được trao đi. Tình thương đổi lấy tình thương chính là ân phúc mà ta sẽ nhận được. Cuộc sống luôn chứa đựng bao điều kỳ diệu và linh thiêng qua mầu nhiệm của Thiên Chúa, khi ta “cho đi” thì niềm vui sẽ vô hình nhân rộng, tuy rằng ta không chạm được hay không thấy, nhưng chính Chúa sẽ bù đắp lại cho ta bao cố gắng, hãy cho đi dù chỉ một chén nước lã thôi, là ta đã biết sống trong yêu thương, biết sống thực thi “mến Chúa yêu người” và: “Hãy làm ơn cho mọi người còn sống, ngay cả với người đã chết, cũng đừng từ chối làm ơn” (Hc 7, 33)

3 Gợi ý và chia sẻ:

Có bao giờ tôi sống vô cảm, bàng quan, dửng dưng trước sự đau khổ của tha nhân trong khi họ cần sự giúp đỡ hay lời động viên chia sẻ của tôi không?

4. Cầu nguyện:

Lạy Chúa! Hành trình cuộc sống của con nhiều khúc khuỷu gian nan, xin cho con nhận ra Chúa luôn hiện diện nơi anh chị em, để gặp gỡ đối xử trong yêu thương với tấm lòng nhân ái, chia sẻ với mọi người, hầu chúng con mong được hưởng phúc quê Trời.  Amen.

M.Liên

 

Thiên Chúa có chỗ đứng nào trong cuộc đời chúng ta? (17.07.2017– Thứ Hai tuần XV Mùa Thường Niên năm A)

Đọc lại Kinh Thánh chúng ta thấy ngày xưa dân Do Thái rất nhiều lần đã quì gối thờ lạy con bò vàng. Họ chọn con bò vàng làm thần tượng thay cho Thiên Chúa. Còn ngày hôm nay, nhiều người trong chúng ta cũng đã chọn lầm thần tượng cho mình. Con bò vàng ngự trị trong thẳm sâu cõi lòng họ là tiền tài, là danh vọng, là lạc thú…

Còn chúng ta thì sao? Mang danh hiệu là Kitô hữu, rất nhiều lần chúng ta đã tuyên xưng đức tin, đã chọn lựa Đức Kitô và đã dành cho Ngài địa vị số một trong cuộc sống của chúng ta. Chúng ta liên tục thực hiện khẩu hiệu sau đây:

– Thiên Chúa là thứ nhất, tha nhân là thứ hai, còn tôi là thứ ba.

De Leo là một quân nhân Hoa Kỳ, sau khi từ giã chiến trường Việt Nam trở về, anh kiếm được một chân canh giữ tượng nữ thần tự do ở Nữu Ước. Công việc của anh là chăm sóc cho ngọn đuốc trong tay và chiếc mũ triều thiên trên đầu bức tượng.

Anh phải làm thế nào cho ngọn đuốc luôn cháy, những khung cửa sổ bằng kính nơi ngọn đuốc và mũ triều thiên lúc nào cũng sạch sẽ. Chỉ vào ngọn đuốc, anh hãnh diện nói:

– Đó là ngôi nhà nguyện của tôi. Tôi dâng hiến nó cho Chúa và tôi thường lên đó để cầu nguyện vào những lúc rảnh rỗi.

Đối với anh, Thiên Chúa là thứ nhất.

Tuy nhiên, anh còn làm được nhiều việc khác nữa. Hội Hồng thập tự đã cấp giấy khen cho anh sau khi anh hiến nửa lít máu lần thứ sáu mươi năm. Khi hay biết những công việc bác ái Mẹ Têrêsa đang làm bên Ấn Độ, anh đã gửi tặng Mẹ 12.000 đô la, ngòai ra anh còn bảo trợ cho sáu em bé mồ côi, thông qua các tổ chức từ thiện.

Và như thế, đối với anh, tha nhân là thứ hai.

Riêng bản thân anh thì như thế nào? Chính anh đã nói với phóng viên tờ Los Angeles Times như sau:

– Tôi chẳng giàu xã hội tính, cũng chẳng bận áo quần hợp thời trang, nhưng tôi có được tính khôi hài. Tuy nhiên vấn đề là tôi không có đủ tiền để cưới vợ, và cũng chả giữ lại được đồng nào làm của riêng.

Và như thế đối với anh, bản thân mình là thứ ba.

Lúc đầu mọi người đều nhìn anh bằng cặp mắt nghi ngờ và họ mỉm cười, nhưng giờ đây thì tất cả đều nhìn nhận anh một cách nghiêm chỉnh và anh thực xứng đáng với danh hiệu là người giữ ngọn lửa của nữ thần tự do.

Với chúng ta cũng vậy. Chúng ta phải đặt Chúa vào địa vị, vào chỗ đứng số một, đồng thời phải cố gắng thực thi sự lựa chọn ấy suốt dọc cuộc đời của mình. Như trái đất xoay quanh mặt trời thế nào, thì mọi tư tưởng, mọi lời nói và mọi việc làm của chúng ta cũng phải xoay quanh Đức Kitô như vậy, để rồi chúng ta có thể nói lên như thánh Phaolô:

– Tôi sống, những không còn là tôi sống, mà là chính Đức Kitô sống trong tôi.

Nói cách khác, Đức Kitô chính là thần tượng số một của lòng chúng ta.

Có như vậy thì trong ngày sau hết, chúng ta mới được Ngài đón nhận vào quê hương nước trời.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *