TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Khi làm việc lành phúc đức chớ có phô trương (19.06.2019 – Thứ Tư Tuần XI Thường Niên)

Khi làm việc lành phúc đức chớ có phô trương (19.06.2019 – Thứ Tư Tuần XI Thường Niên)

Tin Mừng: Mt 6,1-6.16-18

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. 2 Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. 3 Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, 4 để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

5 “Khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả : chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em : chúng đã được phần thưởng rồi. 6 Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

16 “Rồi khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả : chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em : chúng đã được phần thưởng rồi. 17 Còn anh, khi ăn chay, phải rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, 18 để không ai thấy là anh ăn chay, ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.”

Khi làm việc lành phúc đức chớ có phô trương (19.06.2019 – Thứ Tư Tuần XI Thường Niên)

Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu dạy ta “Khi bố thí đừng có khua chiêng đánh trống như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá”. Những việc đạo đức phô trương mà những người Pharisêu thường làm là điều Chúa ghét. Có lần Chúa đã nói với các tông đồ: “Nếu anh em không nên trọn lành hơn những người Pharisêu anh em sẽ không được vào Nước Thiên Chúa” (Mt 5,20). Vì sao Chúa ghét? Vì khi làm phúc bố thí cho người khác mà huyênh hoang tự đắc, ta đã tự cho mình là ông chủ giầu có ban phát. Còn người được bố thí  đã bị coi là những người nô lệ khốn cùng. Trong khi những cái họ có mà ban phát ấy cũng nhờ ơn trên ban mà có. Làm thế là ta đã loại trừ tình nghĩa anh em cùng một Cha thì theo lẽ thường ở đời ta phải âm thầm nâng đỡ. Chúa Giêsu có lần đã nói: “Anh em hãy học cùng tôi vì tôi hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11,29).

Chúa Giêsu bao lần làm ơn làm phúc, làm những sự lạ cho dân chúng mà chẳng thấy một tiếng Người nơi phố xá. Nhiều khi Chúa còn cấm các môn đệ tỏ cho người khác biết. Như Thiên Chúa từng ngày từng giờ, bao tài nguyên trên trời dưới đất không ngừng ban xuống cho nhân loại mà “Chẳng một lời một lẽ, chẳng nghe thấy âm thanh” (Tv 19). Người làm phúc càng kín đáo thì người được làm phúc càng dễ nhận ra mọi ơn lộc ở thế gian này đều bắt nguồn từ Thiên Chúa đã ban xuống cho con người và con người chia sẻ cho nhau. Như ông già Noel đã tặng quà cho thiếu nhi, các em sẽ chẳng phải cám ơn một người cụ thể nào mà lòng các em sẽ hướng lên trời cao mà soi tìm một vĩ nhân chưa gặp nào đó mà vui mừng cảm tạ.

Còn việc ăn chay, Chúa cũng muốn ta “đừng theo như bọn đạo đức giả chúng làm cho ra vẻ thiểu não để thiên hạ thấy là chúng ăn chay…”. Chúa cũng muốn ta kín đáo như khi làm phúc bố thí. Ta không được phép tự đắc về những công trạng nhỏ nhoi của mình. Vì thực ra nếu không có Chúa giúp sức ta chẳng làm gì được. Đúng như lời Chúa đã nói: “Không có Thầy anh em chẳng làm gì được” (Ga15,5). Mọi việc ta làm vì Chúa, vì lợi ích sâu xa mầu nhiệm của Chúa. Chứ không vì lợi ích hời hợt ăn miếng trả miếng hay vì lời khen ở đời. Ta cứ lo cứ làm còn kết quả mặc Chúa định liệu.

Nói đến việc bố thí tôi nhớ một dịp tết, có đôi vợ chồng trẻ Việt kiều giàu có về thăm quê. Họ muốn thăm và tặng quà cho một số người già lão ốm đau tàng tật gồm cả lương và giáo. Hai ông bà đã tới chào hỏi và mời mọi người đứng lên cùng đọc kinh Lạy Cha. Ông bà xin mọi người hãy tạ ơn Chúa cho ta được sống làm người cho dù người được thế này, người thế nọ. Một chút quà mà chúng cháu muốn gửi các ông bà đây là của Chúa  ban. Xin quý vị cầu nguyện nhiều cho chúng cháu, vì chẳng biết đâu đến ngày tận thế, chúng cháu có thể không được như quý vị. Đây thật là một tấm gương khiêm tốn và quảng đại.

Lạy Chúa, mọi sự trên trời dưới đất là của Chúa, cả những thứ con đang có cũng là của Chúa. Xin cho con biết sử dụng những của cải mà Chúa gửi đến cho con, như một phương tiện để con tiến về Quê Trời. Amen.

Gs. Ngọc Năng

“Hữu xạ tự nhiên hương” (20.06.2018 – Thứ Tư Tuần XI Thường Niên)

Kể truyện:

Mỗi lần nhắc đến tên anh thì không thể không nhắc đến tên một người vẫn luôn đi với anh.

Anh tên Tâm. Anh Tâm là một người nghèo. Có lẽ vì thế mà anh luôn làm những công việc phục vụ âm thầm. Mỗi khi tổ chức tĩnh tâm hay hội họp, anh luôn tìm đến những công việc phục vụ: anh lau nhà quét sân; lau chùi tẩy rửa nhà tắm, nhà vệ sinh; anh phục giúp nhà bếp… những công việc anh làm chẳng ai để ý đến. Như một thói quen, anh cứ làm. Mỗi khi rảnh rỗi anh lại tìm đến với Chúa trong nhà nguyện. Anh không phải là người quan trọng, nên chả mấy người nhắc tên anh. Một hôm vắng anh, mọi người đều nhốn nháo vì nhà vệ sinh quá bẩn, không nước, không giấy; cá thịt không có muối… người ta mới nhắc đến tên anh.

Còn anh Danh. Anh là người lớn, anh lại giàu có nên anh phải có vai trò trịnh trọng bên trên. Anh cắt đặt người này, sắp xếp người kia… anh tổ chức những sự kiện lớn lao, nên mỗi khi vào tiệc liên hoan anh sẽ được ngồi trên, đến đâu anh cũng được trọng vọng. Anh luôn dùng tiền để làm từ thiện. Chỉ với một điều kiện: Người nhận phải biết ơn và cảm ơn anh. Đi đâu anh cũng được nhắc tên. Anh là người nổi tiếng.

Một lần, anh giúp đỡ một người nghèo lợp tôn mái nhà. Hôm đó anh gặp lại tha nhân và mắng thẳng vào mặt: Mày là thứ vô ơn. Vì anh ta không biết cảm ơn. Một lần khác, anh kêu gọi giúp đỡ một điểm truyền giáo được một số tiền lớn. Nhưng trong thánh lễ hôm đó, vị linh mục quản sở đã quên không cảm ơn anh. Từ đó, anh không còn thân thiện với linh mục ấy nữa. đi đến đâu anh cũng nhắc tên Cha ấy.

Suy niệm:

Làm bác ái từ thiện hay những việc đạo đức cũng có ma lực cuốn hút. Khi làm việc những việc đạo đức hay bác ái luôn có hai khuynh hướng:

Một là hăng say

Hai là thụ động

Một là sự hăng say làm việc. Hăng say cũng có hai chiều hướng: một là để giúp tha nhân một cách vô vị lợi; hai là tìm giúp tha nhân hầu mưu lợi công danh, sự nghiệp.

Khi đến với tha nhân, ta sẽ có tấm lòng cảm thông, chia sẻ và chạnh lòng yêu thương họ. Chúng ta cảm nhận được lời của Chúa Giê-su dạy: “Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương.” (Mt 9, 36)

Khi đến với tha nhân, ta gặp người này, rồi gặp người khác, mỗi người một hoàn cảnh đau khổ khác nhau: có người thì nghèo đói, có người thì bệnh tật từ thuở mới sinh, có người bị hành hạ, đọa đầy, bỏ rơi… tất cả những hoàn cảnh đó lôi cuốn ta mỗi ngày hăng say đến với tha nhân. Ngày ngày ta quên mình đi vận động, quyên góp giúp đỡ tha nhân. Vì tất cả những gì ta có đều do Thiên Chúa ban cho. Nên ta phải cho đi. Như Chúa Giê-su đã dạy: “Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không” (Mt 10,8b). Họ luôn âm thầm làm việc.

Cũng có những con người, những đoàn thể làm bác ái từ thiện để mưu cầu cho cái riêng của mình. Họ bị lôi cuốn vào việc bác ái để làm sáng danh mình, đem lại lợi ích quảng bá cá nhân, đoàn thể. Họ hăng say vì danh họ nổi như cồn.

Làm việc bác ái – đạo đức để tìm tiếng khen là một cám dỗ có thật. Họ bị cám dỗ vì những lợi ích cá nhân. Nhiều người đã lầm tưởng khi kêu gọi được nhiều người ủng hộ vào việc từ thiện của mình, để trở thành mình có cái quyền phân phát, coi trọng người này, nhìn rẻ người kia. Khi làm việc thì phô trương, khi mở miệng thì giương lời Chúa trên môi miệng như người rất đạo đức.

Còn những người luôn thờ ở với công việc bác ái. Họ sẽ luôn đưa ra rất nhiều lý do để từ chối. Họ là những người ích kỷ, hẹp hòi.

Cuối cùng, đến giờ chết, Chúa sẽ phán xét về những việc làm từ tâm yêu mến của mỗi người. Tất cả những việc làm của chúng ta không phát xuất từ lòng Yêu Mến Thiên Chúa và Yêu Tha Nhân thì đều vô ích trước mặt Đức Chúa Trời.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giê-su, xin cho lòng con yêu mến Chúa trên hết mọi sự, và luôn đem Lời Chúa ra thực hiện trong đời sống của mình một đẹp lòng Chúa, hầu làm sáng danh chúa và mưu cầu hạnh phúc cho tha nhân. Amen./.

Gã Đầu Bạc

Đấng thấu suốt mọi sự (15.06.2016 – Thứ Tư tuần XI Thường Niên)

Cầu nguyện, ăn chay, làm việc bác ái là những thực hành cao quý trong đời sống của một người Kitô hữu. Ba hình thức này diễn tả mối tương quan mật thiết với Chúa và với mọi người anh em. Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu dạy rõ ràng để chúng con biết ý thức mà thực hành sao cho đúng ý Chúa: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy… Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen… Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo… Còn khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay”.

Khi làm việc lành phúc đức người ta thích làm cho thiên hạ thấy mà khen, hiến dâng thì thích báo công sổ vàng. Nhưng Thầy Giêsu bảo làm như vậy là đã được thưởng công rồi. Thầy khuyên làm âm thầm lặng lẽ kín đáo, còn chúng con lại muốn được người khác nhìn thấy và biết đến cơ! Thầy dặn rằng: “Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.”

Làm mọi việc trong đức tin và lòng yêu mến, chúng con nhận ra Người đang yêu thương và ở với chúng con. Người ban chính bản thân Người cho chúng con. Chính Người là phần thưởng cao quý gấp bội những thứ khen chê, những thành tích lập được bởi công khó chúng con.

Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy”.

Đức Giêsu khuyến cáo các môn đệ đừng cầu nguyện theo cung cách của những người “đạo đức giả”. Họ thích cầu nguyện chỗ đông người để phô trương phong cách đạo đức của mình. Nhưng trong lúc ấy, không biết họ có tâm tư gì với Thiên Chúa không? Có những người tay chắp gối quỳ, miệng đọc râm ran nhưng không ý thức mình đang nói với ai, đọc như cháo chảy xong không còn nhớ mình đã nói gì và Chúa muốn gì nữa.

“Khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo.” Ở đây Đức Giêsu muốn nói đến cách cầu nguyện riêng, “đóng cửa lại” nghĩa là đi vào cõi riêng tư với Chúa, trong tình thân mật Cha con. Nếu có tình yêu đậm đà thì dù nói ít nhưng hiểu nhau nhiều, đâu cần lải nhải dài dòng hết kinh này đến kinh kia? Cầu nguyện mật thiết có khi chỉ là diện đối diện, là giờ của con tim, không cần nặn óc bóp trán để trình bày, không nói gì mà mọi nỗi niềm được thông chia hết, tâm tư nghe ngọt ngào no thỏa.

Lạy Chúa! Trước mọi công việc chúng con làm, xin Chúa soi sáng để chúng con khám phá được đâu là giá trị đích thực để thực hành như Chúa dạy, chứ không chạy theo vẻ hào nhoáng bên ngoài. Xin cho chúng con luôn sống với Chúa và với anh em bằng tâm tình đơn sơ và với cả con tim chân thành, để chúng con luôn thấy hạnh phúc trong phần thưởng là chính Chúa giữa cuộc đời của chúng con.Amen.

Én Nhỏ

Chỉ dành cho Chúa mà thôi!

“…Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả công cho anh.” (Mt 6,4)

Suy niệm: Chúa Giê-su đặt mọi hành vi đạo đức vào một bối cảnh mới. Chúng không còn được coi như những phương thế giúp tô điểm cho sự hoàn thiện bản thân nữa. Dưới cái nhìn của Chúa Giê-su, mọi việc, đặc biệt những việc đạo đức, là những cách diễn tả lòng sùng mộ của người con hiếu thảo chỉ dành riêng cho Đấng là Thiên Chúa và là Cha của mình. Dĩ nhiên khi làm điều tốt, khi sống đạo đức, cứ sự thường, tôi sẽ được người đời đánh giá cao, được khen tặng. Nhưng vấn đề trọng tâm của người con cái Chúa từ nay không phải là ở chỗ người đời có nhận biết việc họ làm hay không. Điều mong mỏi duy nhất của họ là sau khi hoàn thành mọi việc, họ được nghe Chúa nói: “Đây là con yêu dấu của Cha. Cha hài lòng về con.”

Mời Bạn: Bạn có thuộc vào số những người con cái Chúa đó không nhỉ? Hỏi tức là đã trả lời. Câu trả lời của bạn không chỉ đơn thuần là “có”, nó phải bao hàm việc chuyển đổi tất cả động lực làm việc của bạn: làm mọi việc vì yêu Chúa và chỉ vì yêu Chúa mà thôi.

Chia sẻ: Tìm hiểu về cách phân định các động lực làm việc của mình.

Sống Lời Chúa: Trước hoặc sau mỗi việc làm, tập phân định động lực làm việc của mình: Tôi đang một làm việc với động lực nào, “để phô trương công đức trước mặt người đời”, hay “để Chúa Cha, Đấng thấu suốt những gì kín đáo” trả công cho tôi?

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin dạy con biết phụng sự Chúa hết lòng mà không chờ đợi một phần thưởng nào khác, ngoài việc nhận biết con đã làm theo thánh ý Chúa mà thôi. Amen.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *