TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Lòng Biết Ơn (14.11.2018 – Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên )

Lòng Biết Ơn (14.11.2018 – Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên )

Tin Mừng: Lc 17,11-19

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

11 Khi ấy, trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. 12 Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa 13 và kêu lớn tiếng : “Lạy thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi !” 14 Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ : “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Đang khi đi thì họ được sạch. 15 Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. 16 Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. 17 Đức Giê-su mới nói : “Không phải cả mười người đều được sạch sao ? Thế thì chín người kia đâu ? 18 Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?” 19 Rồi Người nói với anh ta : “Đứng dậy về đi ! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”

Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu dạy chúng ta một điều mà nay hầu hết chúng ta đã thực thi, đó là lòng biết ơn. Chúa Giêsu đã chữa cho mười người bị phong hủi được khỏi. Nhưng chỉ thấy một người trở lại tạ ơn Chúa. Ngài đã trách chín người kia: “Thế thì chín người kia đâu?”

Việc làm phúc, bố thí có lần Chúa đã dạy các môn đệ: “Còn anh khi bố thí đừng cho tay trái biết việc tay phải làm” (Mt 6,3). Còn hôm nay khi chữa cho mười người khỏi bệnh, Chúa như buộc họ phải biết trở lại tạ ơn Ngài. Hai điều đó có mâu thuẫn nhau không? Xin trả lời: chẳng mâu thuẫn chút nào. Vì việc khi làm phúc phô trương, khoe khoang là đều Chúa ghét, khác hẳn với việc bổn phận con người phải tạ ơn.

Tạ ơn là việc phải đạo, chính đáng công bằng đối với người nhận ơn. Người được ơn đã làm một việc khiêm nhường, chân nhận sự thiếu kém của mình và vẫn đang cần sự nâng đỡ của người khác. Lời cám ơn được thốt ra trên môi miệng người với người hàng ngày sẽ làm lớn thêm tình gắn bó yêu thương nơi xã hội, dễ nhận ra Thiên Chúa là cha chung mọi người. Còn việc tạ ơn Thiên Chúa thì như kinh Tiền tụng ta vẫn nghe: “Việc chúng con ca tụng Chúa chẳng đem lại thêm gì cho vinh quang của Chúa nhưng đem lại lợi ích cho phần rỗi chúng con”. Tin Mừng hôm nay Chúa chữa cả mười người được sạch bệnh hủi nhưng chỉ có một người dân ngoại trở lại cảm tạ. Còn chín người Do Thái kia, từ thời cha ông họ đã được nhận biết Thiên Chúa và lề luật của Ngài. Họ biết kêu lên “Thầy Giêsu” nhưng họ vẫn chưa nhận ra Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa chăng? Sự thiếu kém ấy ta chỉ có thể giải thích rằng họ đang cần tình thương cứu độ của Đấng cứu thế. Chín người Do Thái đáng trách kia họ “gần chùa gọi bụt bằng anh”, hoặc họ như người con cả trong dụ ngôn “người cha nhân hậu”, ngày ngày hưởng mọi ân lộc, tình thương của người cha giàu có thế mà anh đã không nhận ra mà cảm tạ. Anh lại còn kêu ca để người cha phải mắng trách: “Lúc nào con cũng được ở bên cha tất cả những gì của cha đều là của con”.

Giờ đây chúng ta đang được sống trong ngôi nhà vũ trụ vật chất lớn lao vô tận, trong Hội thánh Chúa, với người cha là Thiên Chúa giàu có yêu thương. Ta có biết tạ ơn Chúa hằng ngày, hằng giờ như dân Chúa cách đây ba ngàn năm, họ đã biết bảo nhau: “Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình Thương” (Tv 118,1).

Gần đây, người ta kể về một gia đình nghèo lại đông con ở Pháp. Khi người mẹ sinh đứa con thứ 10 thì con gái lớn mới được 11 tuổi. Vì quá lo cho bố mẹ và các em, em đã cầu nguyện tha thiết với Chúa bằng một lá thư: “Chúa ơi nhà con nghèo lắm, mà mẹ con lại mới sinh thêm một em nữa. Con xin Chúa thương đến gia đình con…”. Viết rồi em cho lá thư vào chiếc bóng bay mong nó bay tới Chúa. Khi lên cao chiếc bóng bay đã bị nổ và lá thư rơi xuống, nào ngờ nó lại đến tay những người giàu có hảo tâm. Thế rồi lần theo địa chỉ, nhiều vật phẩm cần thiết đã đến với nhà em bé nghèo kia.

Lạy Chúa! Xin cho con nhận biết mọi thứ vật chất hay tinh thần hằng ngày con nhận được, đều là những ân huệ Chúa gửi cho con qua mọi người con gặp gỡ. Họ là những “tư tế” trong Giáo hội, những công quyền… hoặc cả những người nghèo khổ nữa. Xin cho con biết ơn họ, mà trên hết là cảm tạ Chúa, vì Ngài là nguyên nhân mọi phúc lộc của con. Amen.

Ngọc Năng (BC)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *