TRANG CHỦ / HẠNH CÁC THÁNH / Ngày 21 tháng 5 Chân phước Cô-lum-ba Ri-ê-ti (1467- 1501)

Ngày 21 tháng 5 Chân phước Cô-lum-ba Ri-ê-ti (1467- 1501)

Ngày 21 tháng 5
Chân phước Cô-lum-ba Ri-ê-ti
Trinh nữ (1467- 1501)

Tiểu sử

Chị Cô-lum-ba Ri-ê-ti là một vĩ nhân của thành phố Pê-ru-dơ. Nhiều tài liệu vẫn còn nhắc đến danh tánh chị, chẳng hạn, “chị Cô-lum-ba Ri-ê-ti là một nhân vật của hòa bình” trong một thành phố lớn bị xâu xé bởi quân phiến loạn vào cuối thế kỷ XV.

Chị Cô-lum-ba là con của một người thợ thủ công ở vùng Ri-ê-ti. Ðược sự hướng dẫn của các anh em Ða Minh, chị Cô-lum-ba thường dự các giờ kinh phụng vụ tại một giáo xứ do anh em Ða Minh phụ trách, dần dần, chị tỏ ý muốn gia nhập Dòng Ba Ða Minh. Cha mẹ không tán thành ý kiến của chị vì muốn chị sống trong bậc hôn nhân. Trong ngày lễ đính hôn, chị đã cắt bỏ mái tóc thề vàng óng của mình rồi đem đặt trên bàn. Thấy tình hình xem ra không ổn, vị hôn phu của chị đành phải thoái lui. Năm 19 tuổi, sau những năm sống nhiệm nhặt kết hợp với việc suy niệm và cầu nguyện lâu giờ, chị xin gia nhập đan viện. Khi chị đi hành hương từ Quê-xi-a đến Ma-đô-nơ, gần Vi-te-bê, dân chúng nhận thấy nơi chị toát ra vẻ thánh thiện kỳ diệu khiến họ sinh lòng mộ mến.

Vào một ngày đẹp trời, sau khi đã suy xét cẩn thận, chị lên đường đến Pê-ru-dơ để thiết lập một đan viện. Từ lúc dân chúng nghe biết về danh tánh chị, họ ùn ùn tuôn đến để mong gặp chị trong ngôi nhà nhỏ nơi chị cư ngụ cùng với một số chị em Dòng Ba Ða Minh. Giới hữu trách hứa sẽ trang trải kinh phí cho dự án xây cất tu viện vì “Bê-a-tê Xu-ra”.

Tuy vậy, phải đợi một thời gian khá lâu, người ta mới khởi công dự án và mãi đến năm 1493, tu viện mới được hoàn thành. Tu viện toạ lạc gần cổng thành Phê-rô, bên cạnh tu viện của các tu sĩ Ða Minh, vì thế, những anh em ở đây rất ngạc nhiên về người phụ nữ này, chị không ăn uống gì cả, thường xuyên xuất thần và còn có khả năng tiên đoán nữa. Nhiều người đã đến gặp chị để xin được chỉ giáo. Chị đã thu hút được nhiều thiếu nữ trong thành phố dấn thân sống đời tận hiến. Mãi đến năm 1490, chị mới được khấn đơn và khi ấy chị được 23 tuổi.

Vì người là một vĩ nhân của đất nước, đông đảo dân chúng đã xin chị cầu nguyện cho họ. Chị đã đẩy lui được những xáo trộn liên tục tái diễn lúc bấy giờ bằng cách đề bạt thỉnh cầu lên giới hữu trách, cảm hoá và thu phục những thành phần quá khích. Dân chúng gọi tu viện của chị là “đan viện của chim bồ câu” và chính tên gọi của chị cũng có nghĩa là “bồ câu – biểu trưng cho hoà bình.” Khi cơn dịch đen xảy đến, tất cả những bệnh nhân đến với chị đều được chữa lành. Khi mẹ bề trên chấp thuận cho chị khấn trọng vào ngày lễ kính thánh Ca-ta-ri-na Xi-ê-na, thì cùng lúc, bệnh dịch cũng ngưng tác hại.

Khi đi ngang qua vùng Pê-ru-dơ, Ðức A-lê-xan-đơ VI tỏ ý muốn gặp chị Cô-lum-ba, chị không thể từ chối, nhưng đã xuất thần khi đức thánh cha đến nơi. Chị từ chối tiếp xúc với công tước Lúc-re Bóc-gia, nên ông nuôi lòng thù ghét. Sau đó, ông ta đã bị lãnh án vì tội chống lại chị.

Tuy vậy, đức giáo hoàng giữ thái độ tôn trọng chị Cô-lum-ba, bằng chứng khi con trai của người là Gio-an Bóc-gia bị ám sát dù rất ray rứt và đau khổ, ngài vẫn xin gửi chị Cô-lum-ba hướng dẫn cháu trai của mình là đại sứ Gio-an Bóc-gia và sau đó là một nhà đại sứ khác. Chị Cô-lum-ba đành phải nặng lời để giảng cho những vị đại sứ này những bài học thấm thía đến nỗi họ cảm thấy rụng rời tâm trí.

Chị Cô-lum-ba sống ẩn dật trong những năm cuối đời và ra đi khi được 35 tuổi. Trước lúc mất, chị mời giới hữu trách vùng Pê-ru-dơ đến để nói với họ rằng : “Ai không yêu thương anh em mình thì không xứng đáng với Cha trên trời, sự ganh ghét chỉ làm gia tăng lòng hận thù, và nước mắt của những người bị ức hiếp là bản án dành cho những kẻ cậy dựa vào quyền lực.” Ít lâu sau, một cuộc tàn sát khủng khiếp nổ ra, quân phiến loạn sát hại lẫn nhau bằng những hành động man rợ không thể tưởng tượng được.

Lễ an táng của chị được cử hành trong bầu khí hùng tráng của một cuộc chiến thắng. Ðức Biển Ðức XIII đã tôn phong chị Cô-lum-ba lên hàng chân phước.

Lời nguyện : Lạy chúa là Ðấng rất mực nhân từ, Chúa đã làm cho chân phước Cô-lum-ba nên sáng ngời bằng đời sống đơn sơ và lòng nhiệt thành vì hòa bình. Nhờ sự dạy dỗ của người, xin cho chúng con biết sống gắn bó với nhau trong tình hiệp nhất và nhiệt thành phục vụ Lời Chúa. Chúng con cầu xin

Chia sẻ và bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *