TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Sự sống đời sau (23.11.2019 – Thứ Bảy Tuần XXXIII Thường Niên)

Sự sống đời sau (23.11.2019 – Thứ Bảy Tuần XXXIII Thường Niên)

Lời Chúa: Lc 20,27-40

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

27 Khi ấy, có mấy người thuộc nhóm Xa-đốc đến gặp Đức Giê-su. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. 28 Mấy người ấy hỏi Đức Giê-su : “Thưa Thầy, ông Mô-sê có viết cho chúng ta điều luật này : Nếu anh hay em của người nào chết đi, đã có vợ mà không có con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình. 29 Vậy nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, nhưng chưa có con thì đã chết. 30 Người thứ hai, 31 rồi người thứ ba đã lấy người vợ goá ấy. Cứ như vậy, bảy anh em đều chết đi mà không để lại đứa con nào. 32 Cuối cùng, người đàn bà ấy cũng chết. 33 Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ ?”

34 Đức Giê-su đáp : “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, 35 chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. 36 Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại. 37 Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, thì chính ông Mô-sê cũng đã cho thấy trong đoạn văn nói về bụi gai, khi ông gọi Đức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Áp-ra-ham, Thiên Chúa của tổ phụ I-xa-ác, và Thiên Chúa của tổ phụ Gia-cóp. 38 Mà Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống.”

39 Bấy giờ có mấy người thuộc nhóm kinh sư lên tiếng nói : “Thưa Thầy, Thầy nói hay lắm.” 40 Thế là họ không dám chất vấn Người điều gì nữa.

Sự sống đời sau (23.11.2019 – Thứ Bảy Tuần XXXIII Thường Niên)

Sinh lão bệnh tử là quy luật tất yếu của tự nhiên: cái chết không loại trừ bất cứ ai. Trong mỗi con người luôn tồn tại hai mặt: sự sống và cái chết. Khi con người sinh ra và lớn lên, thì điều đó cũng đồng nghĩa với việc con người tiến dần tới cái chết.

Triết gia Martin Heidegger (1889-1976) đã định nghĩa “con người là một hữu thể hướng đến cái chết”.

Thật vậy, chết là một quá trình tất yếu của hữu thể người, phù hợp với quy luật khách quan. Nếu ai cũng hiểu được sinh tử là quy luật tự nhiên thì chắc chắn Người ấy sẽ sống tích cực hơn và ra sức đóng góp cho đời nhiều hơn.

Tin Mừng hôm nay, lý giải một điều rằng:

Đối với người Ki-tô hữu, chết không phải là hết mà là bước vào một đời sống mới, đời sống vĩnh cửu trong Đức Ki-tô Phục Sinh – Đấng đã chết và sống lại và ban cho nhân loại sự sống vĩnh hằng, nơi con người không bao giờ phải chết nữa.

Lạy Chúa, xin cho con luôn xác tín: Khi kết thúc sự sống trần thế này để bước vào sự sống đời sau; sự sống sẽ được biến đổi thần thiêng, và con sẽ có được một nơi cư ngụ vĩnh viễn trên quê trời. Amen.

CÁT BIỂN

Sự sống đời sau (25.11.2017 – Thứ Bảy Tuần XXXIII Thường Niên)

Xã hội ngày càng phát triển khiến con người dần nghi ngờ sự hiện hữu của Thiên Chúa, không ít người dựa vào khoa học để chứng minh Người không tồn tại và họ tin tưởng vào điều đó. Vì sao lại như thế? Xin thưa, vì khám phá, nghiên cứu được vô số điều mới lạ, người ta ngày càng tự phụ, kiêu căng và tin rằng họ có khả năng làm được tất cả mọi sự, họ đặt mình ngang hàng với Thiên Chúa. Chính những thói xấu ấy đã đẩy con người rời xa Người. Không những không tin vào Thiên Chúa, rất nhiều người còn cho rằng chết là kết thúc, không có thứ gọi là sự sống đời sau. Đối với họ, điều ấy trái với những định luật của khoa học và họ một mực phủ nhận nó. Điều đó khiến xã hội ngày càng suy thoái và sa vào hố diệt vong. Vì sao ư?

Sỡ dĩ con người sống thánh thiện vì họ tin tưởng vào luật nhân quả, họ tin tưởng rằng sau khi mất, họ sẽ bước vào sự sống mới. Do đó, họ cố sống thật tốt ở đời này để đời sau được hưởng hạnh phúc. Chính niềm tin ấy đã thôi thúc khiến họ tránh xa điều dữ. Tuy nhiên, khi niềm tin ấy không còn, con người sẽ bắt đầu sa đọa, bê tha, đắm chìm trong vũng lầy tội lỗi. Vì cho rằng chết là hết, họ chẳng màng đến sự sống đời sau mà chỉ dốc hết tâm trí để xây dựng cuộc sống đời này; họ dùng mọi thủ đoạn để giành giật niềm hạnh phúc của người khác chỉ để tìm điều có lợi cho mình; họ làm những chuyện xấu xa chỉ để thỏa mãn thú vui xác thịt… Qua đó, ta có thể thấy được, xã hội sẽ trở thành một mớ hỗn độn nếu niềm tin vào sự sống đời sau bị mất đi.

Tuy nhiên, cũng có nhiều người hiểu sai về sự sống đời sau, điển hình là nhóm Xađốc trong bài Tin Mừng hôm nay. Dù chủ trương không có sự sống lại, họ vẫn đặt câu hỏi dựa vào luật Môsê để chất vấn Chúa Giêsu: “Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ?”. Để đáp lại, Người cho các ông biết việc dựng vợ gả chồng là viêc của đời này, đời sau chẳng còn chuyện đó nữa, tất cả mọi người chỉ có một việc để làm mà thôi, đó là thờ phượng Thiên Chúa. Đặc biệt, Chúa Giêsu nhấn mạnh rằng, Thiên Chúa là Cha của người sống, không phải của kẻ chết vì đối với Người, tất cả đều đang sống.

Người Kitô hữu ngày nay tuy vẫn tin vào sự sống đời sau, nhưng ít nhiều họ cũng hiểu sai về nó như suy nghĩ của những người trong nhóm Xađốc hôm nay. Họ thường dùng cuộc sống hiện tại để suy diễn về sự sống sau khi chết, điều đó vô tình khiến sự sống vĩnh hằng ấy bị trần tục hóa. Do đó, muốn nhận biết những điều kì diệu do Chúa tạo nên, chúng ta cần phải biết lắng nghe Lời Chúa và suy ngẫm nhiều hơn. Bên cạnh đó, Chúa Giêsu còn muốn nhắc chúng ta nhớ rằng, đối với Thiên Chúa, tất cả đều đang sống, chẳng ai là kẻ chết trong Nước Chúa, chính Người là Thiên Chúa của kẻ sống.

Là người Kitô hữu, chúng ta cần phải biết lắng nghe, suy ngẫm Lời Chúa và mang ra thực hành, nhất là trong xã hội ngày nay, khi con người đang dần xa cách Thiên Chúa. Đặc biệt, chúng ta cần phải biết loan truyền về Nước Chúa, để người ta biết sống tốt, làm lành lánh dữ, để có thể xứng đáng bước vào Nước ấy, hầu có thể xây dựng xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.

Lạy Chúa, Ngài đã cho chúng con biết chết chưa phải là hết, mà chỉ là chuản bị bước vào sự sống mới – sự sống vĩnh cửu. Xin cho chúng con biết nhận thức được rằng, chúng con mang một nhiệm vụ cao cả là đem Tin Mừng đến cho muôn người, để chúng con biết trở thành những người gương mẫu, hầu có thể truyền rao chân lí Chúa qua những sinh hoạt đời thường. Để từ đó, chúng con biết quý trọng, giữ gìn và phát triển đức tin của bản thân, qua những lời kinh và cầu nguyện. Amen.

Trường sinh bất tử (18.11.2016 – Thứ Bảy sau Chúa Nhật XXXIII Thường Niên)

SUY NIỆM

Trình thuật Tin Mừng hôm nay thuật lại: Những người thuộc nhóm Xa-đốc đến gặp Đức Giêsu và thắc mắc về tình trạng con người sau khi sống lại. Người Xa-đốc không tin con người có sự sống đời sau cũng như sẽ sống lại trong ngày cánh chung; họ đặt ra một giả thiết được hư cấu dựa trên tập tục, truyền thống của cha ông: Bảy anh em lần lượt cưới cùng một người phụ nữ làm vợ, vì họ muốn có một đứa con nối dòng, nhưng đều không có. Nếu  có sự sống lại, thì bẩy người này sẽ ra sao?. Những người Xa-đốc nghĩ rằng họ sẽ dồn Đức Giêsu vào thế khó trả lời vì:  “khi họ sống lại, bà ấy sẽ là vợ của ai trong số họ? Vì bảy người đó đã lấy bà làm vợ”.

Đặt ra một tình huống trong cuộc sống ở trần gian, có liên quan đến sự sống lại mà họ quan niệm không có thật; những người Xa-đốc muốn thỏa mãn sự tò mò về giáo lý của Đức Giêsu thì ít; nhưng để thách đố sự khôn ngoan của Người và chủ trương chống đối lại Người thì nhiều hơn. Thâm ý của họ khi đưa ra giả thiết là muốn chứng minh sự phi lý của sự sống đời sau và phủ nhận nó.

Nhóm Xa-đốc đã sai lầm tự bản chất, họ cũng là người Do thái nhưng đối lập với người Pha-ri-sêu và chỉ nhận ngũ kinh của Mô-sê, họ không tin Chúa quan phòng và không tin xác loài người sống lại; nhất là họ đang chống đối Đức Giêsu và giáo lý của Người. Đức Giê-su không trả lời vào câu hỏi, nhưng Người mặc khải cho những người Xa-đốc về tình trạng con người sau khi sống lại và sự sống đời sau; Người cho hay: Ở đời này, khi còn bị dục tình lôi cuốn, còn bị lệ thuộc vào vật chất, chóng qua thì người ta cưới vợ lấy chồng; nhưng khi đã trải qua thời thanh luyện của cuộc sống tạm bợ, những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. Người quả quyết: Họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần; họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại.

Khi loài người sống lại vào ngày sau hết, thân thác tro bụi sẽ được biến đổi và hợp với linh hồn bất tử mà đi vào vinh quang phục sinh của Đức Giêsu Kitô. Sự sống lại của xác loài người trong ngày sau hết, không thể hiểu như sự sống lại của anh La-da-rô em của Mát-ta và Ma-ri-a ở Bê-ta-ni-a đã chết bốn ngày, chôn trong mồ, được Đức Giêsu cho sống lại; hay cậu con trai của bà góa thành Na-in, hoặc bé gái con của ông Giai-rô, trưởng một hội đường nọ. Những người vừa kể, họ được sống lại phần thể xác nhờ quyền năng Đức Giêsu là Con Một Thiên Chúa.

Tuy nhiên sau đó họ vẫn phải chết để chờ ngày phục sinh vinh hiển theo thánh ý nhiệm mầu của Thiên Chúa. Thân xác Đức Giêsu khi biến hình trên núi Ta-bo, cũng như sau khi Người trỗi dậy từ cõi chết, cho chúng ta một bằng chứng thân xác sẽ phục sinh và được biến đổi: Khi đó không còn lệ thuộc vào vật chất hư nát, không còn bị giới hạn bởi không gian và thời gian; nhưng trở nên linh thiêng và vĩnh cửu mà đi vào cõi hằng sống.

Như vậy vào ngày cánh chung, con người được biến đổi toàn diện và quy hướng về hạnh phúc đích thực mà khi còn sống tạm ở thế giới vật chất họ hằng mơ ước và nỗ lực đạt tới, đó là được chìm đắm trong tình yêu thương của Thiên Chúa toàn năng và toàn tâm toàn ý phụng thờ trước thánh nhan Ngài. Nhờ ân sủng và lời giáo huấn của Đức Giêsu, họ được biến đổi và đặt ngang hàng với các thiên thần của Thiên Chúa.

Đức Giêsu  nhắc lại mặc khải của Thiên Chúa với Mô-sê trong cuộc thần hiện ở núi Hô-rếp; Ngài nói: “Ta là Thiên Chúa của Áp-ra-ham, Thiên Chúa của I-xa-ác, và Thiên Chúa của Gia-cóp”. Điều này cho thấy Thiên Chúa tự hào về các tổ phụ của Ít-ra-en, Ngài tỏ lộ cho thấy Ngài vẫn là Thiên Chúa của họ và hiển nhiên “Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống”.

Qua trình thuật Tin Mừng hôm nay, một vài suy tư được gợi lên trong mỗi người:

– Nếu không có sự sống đời sau, sự sống hôm nay quả đang đi vào ngõ bế tắt. Bởi sự chết sẽ thống trị tất cả. Rồi đây kẻ sang người hèn cũng như nhau. Bậc đạo đức tốt lành cũng không hơn gì kẻ gian ác mưu mô. Người dấn thân phục vụ cũng chẳng khác gì kẻ phá hoại, giết hại sinh linh. Tất cả chỉ là hư không, hão huyền sao?
– Nếu không có sự sống lại thì lời của ngôn sứ I-sa-ia: “Ta ăn đi, uống đi, vì mai ngày ta sẽ phải chết” (Is 22, 13) nói lên điều gì?
– Nếu không có sự sống lại thì “Lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng và cả đức tin của anh em cũng trống rỗng” (1Cr 15, 14).
Nhưng nhờ tin vào sự sống đời sau, với xét xử công bình và thưởng phạt phân minh của Thiên Chúa, người ta vững vàng bước đi trong yêu thương, ngay chính, với hy vọng trở nên con cái của sự sống lại, để sống hạnh phúc và sung mãn muôn đời.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay mời gọi tôi:

Tin tưởng cách tuyệt đối: Thiên Chúa là Đấng toàn năng, Ngài là Đấng tự hữu, hằng hữu, và Con một Ngài là Đức Giêsu Kitô, Đấng đã bị người Do thái giết chết trên thập giá nhưng đã sống lại; Người hằng sống và trao ban sự sống vĩnh cửu cho những ai sám hối và tin vào Tin Mừng cứu độ của Người.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho con được liên kết với Đức Giêsu Kitô, Người đã tự hiến mạng sống, chịu chết đền thay tội lỗi của con và đã vinh hiển phục sinh để thông ban cho con sự sống đời đời. Nhờ ân sủng của Người, con được nhiệm hiệp với sự sống thần linh của Thiên Chúa hằng sống, đây chính là hạnh phúc đích thật mà “Muôn loài thọ tạo ngong ngóng đợi chờ…” (Rm 8, 19).

SỐNG TIN MỪNG

Xác tín: Xác loài người sẽ sống lại. Hãy chuẩn bị ngay từ bây giờ và trang bị cho mình ân sủng của Đức Giêsu Kitô để được sống lại và xứng đáng thừa hưởng sự sống mới, sự sống vĩnh cửu cùng với Người trong ngày sau hết.

 Petrus Sơn    

Cho một cuộc sống mai sau

“Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng… Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại.” (Lc 20,34-36)

Suy niệm: Cưới vợ lấy chồng là việc bình thường và còn là nghĩa vụ của con người sống trong cõi đời này. Còn trong cõi vĩnh hằng, khi con người sống lại từ cõi chết, người ta sống như các thiên thần (x. Lc 20,36), chuyện vợ chồng không còn cần thiết nữa. Như thế, người sống bậc độc thân cũng như bậc gia đình, có thể và có bổn phận theo cách thế của mình, sống cuộc sống đời này để làm chứng cho một cuộc sống mai sau. Người sống bậc độc thân tiên báo cuộc sống hoàn toàn siêu thoát mọi ràng buộc đời tạm này để có thể yêu thương một cách không giới hạn. Người sống đời đôi bạn làm chứng cho tình yêu hoàn hảo và vĩnh cửu: tình yêu của Đức Kitô đối với Hội Thánh.

Mời Bạn:

1. Loại trừ mọi quan niệm lệch lạc: – cho rằng tu là chán đời, trốn đời, là “một thứ cung đàn lạc điệu”; – cho rằng đời sống vợ chồng là tội lỗi, thua kém so với đời tu.

2. Xác tín rằng mọi người, tu trì hay hôn nhân đều phải sống để làm chứng cho một cuộc sống mai sau.

Sống Lời Chúa:

– Nếu còn “thong dong”, bạn hãy tìm ý Chúa, để biết Ngài chọn gọi bạn dấn thân theo ơn gọi nào, tu trì hay hôn nhân.

– Nếu bạn thuộc loại “ván đã đóng thuyền”, hãy thành khẩn xin Chúa trợ giúp để trung thành làm chứng cho Chúa trong bậc sống của mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin con hiểu rằng chu toàn bổn phận hằng ngày là phương thế giúp con nên thánh và làm chứng nhân cho Chúa nhờ đó xứng đáng hưởng hạnh phúc vĩnh cửu với Chúa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *