TRANG CHỦ / ĐỨC MẸ / Thần Đô Huyền Nhiệm – Phục sinh huy hoàng

Thần Đô Huyền Nhiệm – Phục sinh huy hoàng

Mục Lục

Phần Thứ Hai: CUỘC ĐỜI CÔNG KHAI

 

37. PHỤC SINH HUY HOÀNG

Tại nhà Tiệc ly, Mẹ Maria họp ông Gioan, ba bà Maria và tất cả những phụ nữ đạo đức đã theo Chúa từ khi Ngài ra khỏi xứ Galilê. Mẹ tỏ lòng khiêm nhượng thẳm sâu và đẫm lệ cảm ơn họ, vì họ đã đi theo Mẹ trong suốt cuộc Tử Nạn của Con Mẹ; Mẹ đoan chắc rằng lòng hiếu kính của họ sẽ được Chúa trọng thưởng. Trong khi đợi phần phúc ấy, Mẹ xin họ cứ là bạn thân của Mẹ, cứ coi Mẹ như là nữ tì của họ. Mọi người đều tạ ơn Mẹ vì những tâm tình ấy. Họ hôn kính tay Mẹ, xin Mẹ ban phép lành, nài xin Mẹ dùng một chút thực phẩm và nghỉ ngơi chút ít. Nhưng Mẹ trả lời rằng, lương thực và nghỉ ngơi của Mẹ là đợi chờ giờ Con chí thánh Mẹ sống lại. Rồi giục họ đi ăn uống nghỉ ngơi.

Phần Mẹ, Mẹ vào trong phòng ẩn dật của Mẹ, chỉ có ông Gioan theo vào. Lúc có một mình Mẹ với thánh Gioan, Mẹ quỳ xuống nói với ông: “Con là linh mục của Chúa, Mẹ phải tùng phục con mới phải đạo. Bao giờ Mẹ cũng chỉ là nữ tì, niềm vui của Mẹ là được tùng phục cho đến chết. Vậy con hãy chỉ bảo cho Mẹ những việc phải làm”. Vừa nói, Mẹ vừa chảy nước mắt. Ông Gioan không sao ngăn được dòng lệ của mình, trả lời Mẹ rằng: “Lạy Mẹ, con là con của Mẹ, vâng phục Mẹ là bổn phận của con, con phải noi gương Chúa Giêsu là Đấng Sáng Tạo mọi loài mà cũng đã chọn Mẹ làm Mẹ và vâng phục Mẹ. Con phải là một thiên thần hơn là người, để chu toàn bổn phận của con đối với Mẹ mới đúng”. Câu trả lời khôn ngoan của thánh Gioan ấy không thuyết phục được Đức Nữ Vương khiêm nhượng. Mẹ nói: “Bao lâu còn ở đời tạm này là Mẹ phải có một bề trên để tùng phục. Là linh mục, con có quyền bính; con là con Mẹ, Mẹ buộc con phải cho Mẹ được niềm an ủi là tùng phục con!” Không sao biện luận được nữa, thánh Gioan phải trả lời: “Vâng, con xin vâng ý Mẹ. Có vâng ý Mẹ con mới được đảm bảo vững chắc”. Mẹ Maria liền xin thánh Gioan cho phép Mẹ được ở trong phòng một mình để suy niệm về những mầu nhiệm của Con Mẹ. Mẹ cũng xin thánh Gioan ra giúp đỡ những phụ nữ đã theo Mẹ, và liệu cho họ dùng bữa, trừ ba bà Maria cũng muốn chay tịnh để chờ đợi Chúa Phục Sinh.

Suốt đêm đó, Mẹ thức trắng để chiêm niệm cuộc đời và nhất là cái chết của Con Chí Thánh Mẹ. Mẹ vừa tôn vinh Chúa vừa để mặc cho tình yêu đổ dào dạt, cũng như nước mắt đau đớn tuôn trào, vừa đàm đạo với Chúa hoặc các thiên thần hầu cận. Vào khoảng bốn giờ sáng, thánh Gioan vào gặp Mẹ với ý định an ủi Mẹ, Mẹ liền quỳ gối xin phép lành như xin một linh mục, một bề trên. Cứ hễ gặp hay từ biệt vị Tông đồ nào, Mẹ đều làm như thế cả. Và ông Gioan cũng lấy tư cách là con Mẹ mà xin Mẹ chúc lành.

Sau việc khiêm nhượng ấy, Mẹ xin thánh Gioan đi tìm các Tông đồ khác, khuyến khích các ông và đưa các ông về. Ra khỏi nhà, ông Gioan đã gặp ông Phêrô trước hết. Ông Phêrô vừa run sợ vừa định về gặp Mẹ. Ông đi ra từ hang ông đã ẩn để khóc tội chối Thầy của mình từ đêm hôm thứ năm. Hai ông liền cùng cố gắng đi tìm các đồng bạn khác, nhưng chỉ tìm được mấy ông thôi.

Ông Phêrô trở về gặp Mẹ trước nhất, và lúc chỉ có một mình ông với Mẹ, ông sấp mình dưới chân Me, đau đớn xé lòng mà thưa với Mẹ: “Lạy Đức Mẹ, con đã phạm đến Thiên Chúa; con đã xúc phạm đến Thầy con và đến cả Mẹ”. Ông không thể nói thêm lời nào nữa, chỉ nấc nở nghẹn ngào. Lúc ấy, Mẹ Maria phân vân đôi ngả: một đàng, Mẹ nghĩ là rất không tiện sấp mặt xuống dưới chân vị Đại Diện Chúa Kitô vừa mới phạm một tội quá nặng, một mặt không thể không tỏ lòng tôn kính vị Nguyên Thủ Giáo hội mới. Để dung hoà hai tâm tình ấy, Mẹ cung kính quỳ gối xuống, rồi vừa nói, vừa giấu lòng tôn kính của mình, Mẹ thưa với ông Phêrô: “Mẹ con ta hãy cùng xin Chúa Giêsu là Con Mẹ và là Thầy của con tha tội cho con”. Sau đó, Mẹ an ủi ông Phêrô, làm cho ông vững mạnh trong niềm vui hi vọng.

Dần dần, các Tông đồ khác cũng lần lượt về gặp Mẹ. Các ông đều phủ phục dưới chân Mẹ, xin Mẹ tha tội cho mình vì đã hèn nhát mà bỏ trốn Chúa Giêsu. Gặp lại được Mẹ, các ông càng hối hận tha thiết hơn, ông nào cũng nghẹn ngào trong lệ thảm. Sau khi đem tình thương cảm thiết tha nâng các ông dậy, Mẹ chăm chú nghe từng ông thuật lại những việc xảy ra cho mình từ khi bỏ Thầy mà chạy. Mẹ nắm lấy cơ hội ấy củng cố đức tin và nhóm thêm lửa mến cho các ông.

Buổi tối, Mẹ tạm biệt các Tông đồ lúc ấy đã vững dạ nhiệt thành, Mẹ lui vào phòng riêng suy niệm những việc Linh hồn Con chí thánh Mẹ làm từ khi lìa khỏi Xác. Linh hồn Chúa đã xuống u ngục. Ở trung tâm trái đất là hoả ngục, gồm rất nhiều hang hốc tối tăm; toàn thể hoả ngục làm nên một bầu lửa chứa những hình phạt khác nhau, nhưng hình phạt nào cũng ghê sợ. Sát cạnh hoả ngục, một bên là luyện ngục, và một bên là u ngục. Luyện ngục không rộng bằng hoả ngục; các linh hồn ở đây cũng phải chịu hình khổ giác quan, nhưng khác với hình khổ hoả ngục. U ngục chia làm hai phần. Một phần dành cho những trẻ em chết khi còn mang nguyên tội, gọi là ngục trẻ. Những trẻ này sẽ không ở lại đây mãi mãi, vì sau ngày phán xét chung, các em đó sẽ đi ở nơi khác. Phần kia là ngục tổ, dành cho những người công chính chết trước khi Chúa Giêsu chuộc tội cho loài người. Họ ở đó vừa để đền tội, vừa trông đợi Chúa Giêsu xuống mở cửa ngục cho họ ra, mà vào Thiên đàng với Chúa.

Linh hồn Chúa Giêsu đã vào ngục tổ này, có vô số thiên thần theo sau, ca tụng vinh quang Vua chiến thắng của họ. Các vị này ra lệnh cho đá nứt ra làm lối vào ngục, mặc dầu không cần phải như thế, nhưng chỉ là tượng trưng thôi, vì Linh hồn Chúa Kitô cũng như các thiên thần đều có tính linh mẫn (subtilité), thấu nhập dễ dàng mọi sự. Linh hồn Chúa Giêsu vừa vào, ngục tổ liền biến thành thiên đàng. Linh hồn những bậc công chính được nhìn thấy Thần Tính Thiên Chúa, được hạnh phúc thiên đàng, nên hát lên nhiều bài chúc tụng Chúa Cứu Thế. Theo lệnh Chúa, các thiên thần cũng đem các linh hồn ở bên luyện ngục sang ngục tổ, để hợp hưởng phúc. Ngày hôm đó, cả ngục tổ cả luyện ngục đều hoan hỉ, và ngày Chúa sống lại cả hai nơi đều trống không.

Nhưng ngày hôm đó là ngày kinh hoàng cho hoả ngục. Ma quỷ rụng rời hoảng hốt, chen nhau chui rúc vào những hang sâu thẳm nhất, như những con rắn bị rượt+ đuổi. Những kẻ bị luận phạt, nhất là Giuđa và kẻ trộm dữ, đều phải chịu thêm khổ hình nhục nhã đau đớn.

Mẹ Maria được biết rõ tất cả những mầu nhiệm này. Mẹ cảm thấy một nguồn vui khôn tả. Nhưng Mẹ đã không để cho nguồn vui ấy thấm sang phần hạ linh hồn, vì Xác thánh Con của Mẹ vẫn còn ở trong mồ. Với tư cách là Mẹ và là Đấng Đồng Công với Chúa Cứu Thế chiến thắng đáng tôn thờ, Mẹ dâng lên Chúa nhiều khúc tán tụng mới, đợi chờ hát lên những ca vịnh mừng Chúa Phục Sinh.

Và giờ Chúa Phục Sinh cũng đã gần. Vào ba giờ sáng ngày Chúa nhật, Linh hồn Rất thánh Chúa Giêsu Kitô vinh hiển trở lại mồ đá; đoàn tháp tùng Chúa không những có các thiên thần, mà còn có tất cả các thánh vừa được giải thoát khỏi ngục tổ và luyện ngục, chiến phẩm sống động cuộc khải thắng của Chúa: trong mồ bấy giờ cũng có rất nhiều thiên thần canh giữ để tôn kính Xác thánh Chúa, Xác thánh từng hợp nhất với Bản Tính Thiên Chúa: theo lệnh Mẹ Maria, rất nhiều vị trong số các thiên thần ấy đã đi lượm những hạt Máu, những miếng Thịt, những sợi Tóc Chúa Giêsu rơi rớt trong cuộc Tử Nạn. Mẹ Maria rất khôn ngoan, nên đã lo nghĩ tất cả rất chu đáo.

Trước hết, các thánh ở ngục tổ và luyện ngục vào kính viếng Xác thánh đầy những thương tích tan nát và mất dạng của Chúa Giêsu. Adong và Evà than khóc vì tội bất tùng phục của mình đã gây ra những tai biến ấy. Các tổ phụ và tiên tri vui mừng vì những lời tiên báo và hi vọng của mình đã thành tựu. Tất cả đều ca tụng Chúa toàn năng đã thực hiện công cuộc Cứu Chuộc với biết bao khôn ngoan thánh thiện. Các thiên thần đem những di tích lượm được trả lại cho Xác thánh Chúa Kitô, làm lại y nguyên như trước. Cùng lúc ấy, Linh hồn Chúa Giêsu lại vào hợp nhất với Xác Ngài, làm cho sống động và mặc thêm cho một vinh quang bất tử. Ánh ngời sáng của Thân Xác vinh hiển của Chúa vượt cao trên hết các xác thể vinh hiển khác như ngày vượt trên đêm, và nếu có thụ nào nào đó được mặc tất cả những vinh hiển của tất cả các xác thể vinh hiển khác, đem so với Thân Xác Chúa cũng còn rất xấu xí. Tính bất cảm thụ làm cho Thân Xác Chúa vượt bỏ tất cả những gì biến đổi. Tính linh mẫn thanh luyện khỏi hết những gì phàm tục, làm cho Xác nên giống như thiên thần, thấu nhập vào được hết mọi vật thể khác mà không gì ngăn cản nổi. Tính mẫn tiệp lẹ làng làm Thân Xác Chúa mất trọng lượng chất thể, mau mắn hơn hoạt tính của thiên thần. Các vết đinh ở tay chân và vết đòng ở cạnh sườn vẫn còn lại và sáng láng rạng rỡ, tăng thêm vẻ đẹp của toàn thân lên một cách kỳ thú, như một nét đặc sắc lạ lùng nhất. Chúa Kitô ra khỏi mồ, rực rỡ với tất cả những vẻ tráng lệ và huy hoàng ấy. Chúa hứa cho cả loài người cũng được sống lại, như hiệu quả cuộc Phục Sinh của Ngài, và hứa cho những người công chính sau này được vinh quang nơi thân xác họ. Để bảo chứng cho lời hứa này, Ngài phục sinh cho nhiều vị thánh như Phúc Âm thuật lại. Trong số các vị thánh này, lộng lẫy nhất là Thánh Cả Giuse, rồi đến thánh Gioakim, thánh nữ Anna, và các thánh tổ phụ đã nhiệt liệt trông đợi Ngôi Lời Nhập Thể nhất. Lúc ấy, các vị đều xuất hiện sáng chói như mặt trời.

Trong căn phòng ẩn dật tại nhà Tiệc ly, Mẹ Maria thấu hiểu tất cả những lạ lùng đó, và Mẹ tham dự vào tất cả qua một thị kiến đặc biệt. Thân Xác Mẹ được hưởng nguồn vui từ linh hồn Mẹ thông sang, vào chính lúc Linh hồn Chúa Giêsu hợp nhất với Thân Xác Ngài. Tức thì Mẹ thoát khỏi mọi buồn khổ và biến sang một niềm an ủi thiên quốc. Toàn thân Mẹ biến hình. Lúc ấy, thánh Gioan vào thăm Mẹ như hôm trước, đã sững sờ ngây ngất khi thấy Mẹ, vừa mới đây gần như bị đau khổ làm cho héo hắt không nhận ra được, bây giờ vinh hiển rạng ngời. Trước quang cảnh đó, ông tin chắc chắn Chúa Giêsu đã sống lại.

Đang lúc Mẹ Maria sửa soạn những kinh nguyện và ca khúc mừng Con Thánh của Mẹ sắp xuất hiện, bỗng nhiên Mẹ cảm thấy một cảm giác rất lạ tương ứng với độ đau khổ lớn lao Mẹ đã chịu, và một trào đổ rõ rệt hơn những tâm tình và ánh sáng báo trước cuộc thị kiến rất hạnh phúc. Sau những chuẩn bị ấy, Chúa Giêsu vào phòng Mẹ với cả đoàn tuỳ tùng vinh hiển. Mẹ phủ phục xuống thờ lạy rất thẳm sâu. Chúa Giêsu nâng Mẹ dậy và ban tặng Mẹ một ân huệ, một ân huệ có thể Mẹ không sao tiếp nhận mà không ngất lịm, nếu các thiên thần và chính Chúa không tăng sức cho Mẹ. Ân huệ bất ngờ ấy là Thân Xác vinh hiển của Chúa Giêsu thấu nhập vào thân xác rất trinh sáng trong ngời của Mẹ làm cho trở nên hoàn toàn thấu suốt, như một trái cầu pha-lê chứa đựng toàn thể mặt trời. Ân huệ rất phi thường này nâng Mẹ lên chiêm niệm những mầu nhiệm tuyệt vời cao cả.

Khi lên tới đỉnh cao chót vót ấy, Mẹ nghe thấy một tiếng nói với Mẹ: “Lên cao đi, lên cao nữa”. Và ngay lúc đó, Mẹ được tham hưởng một thị kiến thấu thị đẹp đẽ hơn hết tất cả những thị kiến Mẹ được từ trước đến bây giờ. Trong suốt nhiều giờ, Mẹ được hoan hưởng Thiên Chúa với Con Ngài, thông phần vào vinh quang của Chúa cũng như từ trước đã thông phần vào đau khổ Ngài chịu. Rồi từ thị kiến đó, Mẹ đi xuống từng bậc như đã được nâng lên. Mẹ đàm đạo rất ngọt ngào với Con dấu yêu của Mẹ, lĩnh nhận tất cả những ơn có thể phù hợp được với một thụ tạo.

Sau khi đã lãnh nhận những hồng ân đó, Mẹ Maria truyện trò với các thánh đi theo Chúa Giêsu. Mẹ nhận ra tất cả các vị và nói với từng vị theo cấp bậc các vị, vừa chúc mừng các vị vì đã thoát khỏi u ngục, vừa ca tụng Thiên Chúa vì ơn này. Mẹ hàn huyên đặc biệt với Thánh Cả Giuse, thánh Gioakim, thánh nữ Anna, thánh Gioan Thuỷ Tẩy và Adong Evà. Các vị ấy đều phủ phục dưới chân Mẹ, dâng niềm kính tôn Mẹ với tư cách là Mẹ Chúa Cứu Thế, là Mẹ Đồng Công Cứu Chuộc. Tuân hợp với ý định của Đấng Khôn Ngoan, các vị muốn tôn kính Mẹ cách đặc biệt tôn sùng. Nhưng chính Mẹ cũng sấp mình xuống tôn kính các vị vì sự thánh thiện của các ngài. Sau cuộc tiếp xúc đó, Mẹ kính mời các vị, cũng như các thiên thần, ca lên những khúc hát mới tôn vinh Chúa Giêsu, Đấng Chiến Thắng tội lỗi, sự chết và hoả ngục.

LỜI MẸ HUẤN DỤ

Hỡi con, con đã thấy Mẹ xử sự như thế nào trong suốt cuộc Chúa Tử Nạn: Mẹ nhiệt thành săn sóc đến các Tông đồ, các phụ nữ đạo hạnh và những chuẩn bị an táng Chúa, Mẹ vẫn luôn luôn điều hoà những bận rộn bề ngoài với những hành động trong linh hồn Mẹ, không để việc bề ngoài ngăn cản việc bề trong. Để noi gương Mẹ về điểm này, con đừng có để cho việc tiếp xúc không thể tránh với thụ tạo, công việc bậc con phải làm, những đau khổ ở đời này, những cám dỗ của ma quỷ, đánh lạc chủ tâm của con, xáo trộn nội tâm con. Chính trong cung thánh thanh thản và lặng lẽ ấy mà con được hưởng những ơn giao tiếp với Thiên Chúa. Để khỏi mất những ơn này, con hãy ý tứ đừng tự ý khườn khĩnh bất cứ cách nào, đừng lưu luyến tự nhiên với vật nào, và đừng lo lắng vô ích. Không đề phòng như thế là có thể bỏ phí những ân huệ Chúa ban cho ở đời này và biết bao ân thưởng ở đời sau.

Và càng đáng tiếc xót hơn nữa, khi các ân thưởng ấy tăng thêm chỉ vì một hành vi lập công nhỏ bé làm với ân sủng, mặc dầu đó chỉ là lượm một cọng rơm, hay cho người khác một chén nước lã vì yêu mến Chúa. Sự tăng thêm ấy không những tràn ra tất cả những phẩm tính của thân xác hiển vinh, như con vừa thấy nơi Xác Chúa Giêsu, mà còn ra cả những ơn linh hồn nhận được, như thị kiến, thâm hiểu và hoan hưởng. Như vậy, chỉ vì một công nghiệp nhỏ bé nhất, người ta cũng sẽ hiểu được những thuộc tính của Thiên Chúa hơn các vị tiến sĩ của Giáo hội đã dầy công chiếm thủ được; người ta cũng được chắn chắn sẽ chiếm hưởng được Thiên Chúa cách thoả mãn hơn tất cả mọi sướng khoái nơi thụ tạo, và sau cùng, một hoan hưởng Thiên Chúa cách bao la với những khoái vui lớn lao cao cả không gì ở thế gian có thể sánh được.

Nếu một việc nhỏ mọn làm vì yêu mến Thiên Chúa đã được những ân thưởng trọng đại nhường ấy, những việc anh hùng các thánh và các vị tử đạo làm còn được ân thưởng đến đâu! Và nếu đối với những phàm nhân tầm thường, vướng mắc bao tội lỗi khuyết điểm làm giảm bớt công nghiệp mà còn được như thế, con hãy suy niệm xem hạnh phúc và vinh quang của Con chí thánh Mẹ, từng đã sinh ra nghèo nàn, sống trong nhọc nhằn, lại chết trong khổ hình nhục nhã, cứu chuộc cả loài người và thiết lập Giáo hội – (hạnh phúc và vinh quang ấy) phải cao cả vĩ đại đến nhường nào. Trí hiểu của con người ở đời này không thể nào hình dung ra được một ý tưởng đúng đâu. Ở trên trời mới được tỏ lộ ra cho ta thấy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *