TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Thiên Chúa đã nhận lời (19.12.2016 – Thứ Hai tuần IV Mùa Vọng năm A)

Thiên Chúa đã nhận lời (19.12.2016 – Thứ Hai tuần IV Mùa Vọng năm A)

Lời Chúa: Lc 1, 5 – 25

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

5 Thời vua Hê-rô-đê cai trị miền Giu-đê, có một vị tư tế thuộc nhóm A-vi-gia, tên là Da-ca-ri-a; vợ ông là Ê-li-sa-bét cũng thuộc dòng tộc tư tế A-ha-ron.6 Cả hai ông bà đều là người công chính trước mặt Thiên Chúa, sống đúng theo mọi điều răn và mệnh lệnh của Chúa, không ai chê trách được điều gì.7 Nhưng họ lại không có con, vì bà Ê-li-sa-bét là người hiếm hoi. Vả lại, cả hai đều đã cao niên.

8 Sau đây là chuyện xảy ra trong lúc ông đang lo việc tế tự trước nhan Thiên Chúa khi đến phiên của nhóm ông:9 Trong cuộc bắt thăm thường lệ của hàng tư tế, ông đã trúng thăm được vào dâng hương trong Đền Thờ của Đức Chúa.10 Trong giờ dâng hương đó, toàn thể dân chúng cầu nguyện ở bên ngoài.

11 Bỗng một sứ thần của Chúa hiện ra với ông, đứng bên phải hương án.12 Thấy vậy, ông Da-ca-ri-a bối rối, và nỗi sợ hãi ập xuống trên ông.13 Nhưng sứ thần bảo ông: “Này ông Da-ca-ri-a, đừng sợ, vì Thiên Chúa đã nhận lời ông cầu xin: bà Ê-li-sa-bét vợ ông sẽ sinh cho ông một đứa con trai, và ông phải đặt tên cho con là Gio-an.14 Ông sẽ được vui mừng hớn hở, và nhiều người cũng được hỷ hoan ngày con trẻ chào đời.15 Vì em bé sẽ nên cao cả trước mặt Chúa. Rượu lạt rượu nồng em sẽ đều không uống. Và ngay khi còn trong lòng mẹ, em đã đầy Thánh Thần.16 Em sẽ đưa nhiều con cái Ít-ra-en về với Đức Chúa là Thiên Chúa của họ.17 Được đầy thần khí và quyền năng của ngôn sứ Ê-li-a, em sẽ đi trước mặt Chúa, để làm cho lòng cha ông quay về với con cháu, để làm cho tâm tư kẻ ngỗ nghịch lại hướng về nẻo chính đường ngay, và chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa.”18 Ông Da-ca-ri-a thưa với sứ thần: “Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy? Vì tôi đã già, và nhà tôi cũng đã lớn tuổi.”19 Sứ thần đáp: “Tôi là Gáp-ri-en, hằng đứng chầu trước mặt Thiên Chúa, tôi được sai đến nói với ông và loan báo tin mừng ấy cho ông.20 Và này đây ông sẽ bị câm, không nói được, cho đến ngày các điều ấy xảy ra, bởi vì ông đã không tin lời tôi, là những lời sẽ được ứng nghiệm đúng thời đúng buổi.”21 Dân chúng đợi ông Da-ca-ri-a, và lấy làm lạ sao ông ở lại trong cung thánh lâu như thế.22 Lúc đi ra, ông không nói với họ được, và dân chúng biết là ông đã thấy một thị kiến trong cung thánh. Còn ông, ông chỉ làm hiệu cho họ và vẫn bị câm.

23 Khi thời gian phục vụ ở Đền Thờ đã mãn, ông trở về nhà.24 Ít lâu sau, bà Ê-li-sa-bét vợ ông có thai, bà ẩn mình năm tháng.25 Bà tự nhủ: “Chúa đã làm cho tôi như thế đó, khi Người thương cất nỗi hổ nhục tôi phải chịu trước mặt người đời.”

 

1. Ghi nhớ:

“Chúa đã làm cho tôi như thế đó, khi Người thương cất nỗi hổ nhục tôi phỉ chịu trước mặt người đời” (Lc 1,25).

2. Suy niệm:

Đó là lời bà  Ê-li-sa-bét hân hoan reo mừng cất cao lời ngợi ca Thiên Chúa, khi biết mình có thai. Hai ông bà Da-ca-ri-a là một tín hữu chân chính theo quan điểm cựu ước, một tấm gương sáng về mặt tuân giữ Lề luật và thi hành tế tự, tuy nhiên sự hiếm muộn con cái của ông bà đối với người Do thái bị coi là điều  sỉ nhục hay là một hình phạt, mà bao năm ông bà đã chịu đựng qua bao lời dèm pha hay nguyền rủa của mọi người.

Mặc dù như vậy nhưng ông Da-ca-ri-a vẫn cầu xin, thật ra không phải ông xin cho có con. Nhưng là lời cầu xin của vị tư tế dâng lên Thiên Chúa nhân danh dân Người, phải là xin Đấng Mê-si-a đến mang ơn cứu độ cho dân Người và “Thiên Chúa đã nhận lời ông cầu xin” ban tặng cho ông bà: “bà Ê-li-sa-bét vợ ông sẽ sinh cho ông một đứa con trai, và ông phải đặt tên cho con là Gio-an”.

Và Gio-an có nghĩa là Chúa ban ơn. Cậu bé này là dấu hiệu đầu tiên cho biết thời Đấng Mê-si-a đã đến. Gio-an được sinh ra là niềm vui Chúa mang đến cho mọi người và Gio-an được trao sứ  mệnh hoán cải lòng người. Ông sẽ là vị Tiền hô của Thiên Chúa được loan báo ơn cứu độ trong thời kỳ mà người ta mong đợi vào thời thế mạt.

Chúng ta hãy cầu xin và kiên nhẫn chịu đựng bao khổ cực gian khó trong đời sống hàng ngày, bao biến cố tôi gặp ngay trong gia đình, cộng đoàn, huynh đoàn hay xã hội, Giáo hội hay chính trong tâm hồn tôi phải gánh chịu, đôi lúc tôi hay so sánh phân bì đổ lỗi hoặc than phiền không tin tưởng tuyệt đối vào sự quan phòng của Thiên Chúa, Ngài hằng dõi bước trên cuộc đời tôi.

Với tinh thần sống phục vụ và cầu nguyện của ông Da-ca-ri-a là mẫu gương sáng cho cuộc sống mỗi người ngày nay, giúp tôi nhận ra làm tròn nhiệm vụ Chúa trao tùy theo hoàn cảnh, danh phận tôi đang có.

3. Cầu nguyện:

Lạy Thiên Chúa! Xin cho chúng con có một niềm tin mạnh mẽ, sâu sắc để chu toàn ơn gọi và sứ mệnh Chúa trao phó hầu nhận ra thánh ý của Ngài trong việc loan báo Tin Mừng trong đời sống thường ngày, để cuộc đời con luôn là mùa vọng, mùa trông chờ, mùa hy vọng trong hân hoan phục vụ, mùa đơm hoa kết trái được ươm mầm trong yêu thương và hy vọng mong chờ ngày Chúa quang lâm. Amen.

M.Liên

Chia sẻ và bình luận

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *