TRANG CHỦ / TÂM TÌNH / Trang thơ: Sóng sánh tình Cha

Trang thơ: Sóng sánh tình Cha

Chợt một ngày biển phẳng lì thương nhớ

Sóng co đầu, chân duỗi rộng… bao la!

Dải bờ quanh vạn dặm nỗi thiết tha

Lòng run rẩy mãi tìm trong ký ức.

 

Trải thời gian, xiết ngàn năm thao thức

Trở trăn tìm, ai giống mẹ biển đâu?

Dựng sóng lên, vần vũ biết bao sầu

Đau cuồn cuộn vẫn mù tăm bóng mẹ!

 

Trùng trùng cao, oai hùng vươn vai trẻ

Núi ngẩng đầu chọc thấu những tầng mây,

Biển mông mênh, sao đáng gọi là thầy

Để khiêm tốn “chỉ cho tôi tìm mẹ?”!

 

Biển khát khao dựng nghìn con sóng bạc

Rối lòng đau xoáy vạn ngọn hải triều,

Ráng hôn hoàng giăng khắp nỗi cô liêu

Bâng khuâng đổ tím ngập đầy mắt sóng.

 

Đêm lạnh lẽo, biển co mình tìm ấm

Vầng trăng soi tận đáy thẳm trong veo

Biển biết mình muôn vạn vực cheo leo

Vẫn hồn thơ, vẫn mãi là con trẻ!

 

Biển một ngày, hỏi trăng già khe khẽ

“Mẹ trăng đâu, vầng nguyệt mỏi thời gian?”

Cong làn môi, tỏa dịu ánh trăng vàng

Cười khúc khích, trăng vò đầu sóng biển.

 

“Ngây ngô quá, hỡi sóng tràn quyến luyến

Nhìn lên đi, thăm thẳm những tinh cầu!

Ai có mẹ, ngoài đấng Hóa Công đâu,

Người tạo dựng cả cha trời mẹ đất!”

 

Biển ngỡ ngàng, thấy mênh mang chật vật

Mặt bao la, tí tẹo giữa không gian,

Sóng nhấp nhô bỗng chùng lắng mơ màng

Nghe ve vuốt ấm trùng khơi tình Mẹ.

 

Nắm tay Non biển đắm hồn gió nhẹ

Biết Mẹ rồi, háo hức chúc tụng Cha,

Biển chờ ngày muôn thụ tạo hòa ca

Trong vĩnh cửu hát mừng khen tình Chúa.

 

Tình Yêu Hoa Cỏ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *