TRANG CHỦ / TÂM TÌNH / CHUYỆN HUYNH ĐOÀN / Trọn mối duyên tình

Trọn mối duyên tình

 

Ngồi giải lao sau những giờ học, chúng tôi tranh thủ tâm sự về đời thường của nhau. Chị từ giáo xứ khác đến Huynh đoàn tôi tìm hiểu. Chị tên Khánh Vương, (nghĩa là vua- người ta bảo sướng như vua), lại trông dáng vẻ dễ thương quí phái, tôi cứ tưởng đời chị an nhàn sung sướng cơ đấy!

Tuổi thanh xuân chị kết hôn với anh công nhân người ngoại đạo. Thường thì nhiều anh chồng ngoại đạo khi “lấy được vợ liền thôi nhà thờ”. Và rồi các con chị không được lãnh Bí tích Thánh Tẩy. Chỉ còn mình chị ráng kinh hạt lễ lạy vớt vát mà thôi.

Cơ duyên đến là con gái chị tìm hiểu và lấy chồng người công giáo. Chị mừng lắm, đây là cơ hội vàng để một đứa con của chị được trở lại đạo. Sui gia hai nhà như một, hai bà sui gia rất thân thiện, liền rủ rê thuyết phục chị vào Huynh đoàn Đa Minh. Thế là chị được dịp hâm nóng đời sống đức tin. Chị bắt đầu chuyên chăm đi lễ dù trời tối và xa nhà thờ. Chị hăng say học tập, yêu mến Huynh đoàn và đi nguyệt hội rất đều đặn.

Trong khóa học, bữa trưa thấy chị không ở lại dự cơm huynh đệ được mà phải về lo cho chồng, hỏi ra mới hay chồng chị đau bệnh nằm nhà. Tôi tròn mắt cảm phục tinh thần hy sinh phục vụ của chị. Anh bị tai biến mạch máu não để lại di chứng đã 12 năm, phải đi phải lại đã 4 lần. Giờ anh chỉ còn ngồi được mà nhìn xem tivi, nhưng không thể tự thân. Chị chăm sóc từ miếng cơm muỗng cháo, đến vệ sinh, tất tần tật. Có lần chị về đến nhà, thấy anh ngồi chống tay lên thái dương. Chẳng biết anh đi vệ sinh từ lúc nào, vấy vá lung tung lên tận mặt! Chị lại vực anh để tắm rửa vệ sinh không hề kêu ca, mà cái thân bệnh của anh đâu phải nhẹ ký. Phục vụ vất vả như vậy mà chị đâu được yên ổn, anh còn cáu gắt mắng mỏ chị, nhiều khi anh đánh chị trong khi chăm sóc, chẳng sao, chị vẫn nhẫn nhục phục vụ. Vì bệnh trí não, nào anh đâu có ý thức được mình làm gì sai đâu, động vào là mắng, là văng chửi, đánh… Chị chỉ sợ khi thấy khách đến thăm hỏi, anh không hiểu lại chửi cả người làm ơn thì mất mặt với khách.

Đã mười mấy năm chị phục vụ người chồng bệnh bằng tình yêu chung thủy. Vợ chồng là chốn nương thân, mình đã thề hứa giữ lòng chung thủy với anh khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi ốm đau cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng nhau suốt đời, thì dù có gian nan khốn khó, chị vẫn vui vẻ yêu thương “đức ông chồng” sớm tối, cho trọn mối duyên tình. Lúc này đây, với đức tin mạnh mẽ, lòng mến sắt son, chị thấy luôn có Chúa cùng đi trên mọi nẻo đường gian nan, cuộc đời này vẫn đẹp và đáng sống. Chị thật là tấm gương sáng cho mọi người đang sống đời hôn nhân đồng đạo, có cuộc đời luôn êm ả hạnh phúc và gặp may.

Cuối tháng 11 năm nay, chị vinh hạnh được thu nhận chính thức vào Huynh đoàn giáo dân Đa Minh. Xin tạ ơn Thiên Chúa tình thương luôn ở bên nâng đỡ chị, tạ ơn Cha Thánh Đa Minh đã dẫn dắt chị trong ơn gọi, để giữa cuộc đời bể dâu, chị vẫn gặp được niềm hạnh phúc lớn lao trong tình Chúa yêu muôn đời.

 Én Nhỏ

 

 

Chia sẻ và bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *