TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Tôi đã thấy Chúa… (23.04.2019 – Thứ Ba Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Tôi đã thấy Chúa… (23.04.2019 – Thứ Ba Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Tin Mừng: Ga 20,11-18

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

11 Khi ấy, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. 13 Thiên thần hỏi bà : “Này bà, sao bà khóc ?” Bà thưa : “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu !” 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su. 15 Đức Giê-su nói với bà : “Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ?” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói : “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” 16 Đức Giê-su gọi bà : “Ma-ri-a !” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri : “Ráp-bu-ni !” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’). 17 Đức Giê-su bảo : “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ : ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.” 18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ : “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

Tôi đã thấy Chúa… 

Khi gặp chuyện phiền muộn, thất bại… trong cuộc sống, tâm trạng hay gặp phải đó là trong lòng bất an, lo âu, hoảng sợ… vì rối trí, bế tắc không thể giải quyết được vấn đề một cách thấu đáo.

Lúc này đây, tâm lý thường bất định. Hoặc chạy đến với Chúa xin ơn trợ lực; hoặc là bỏ Chúa để tìm giải pháp nơi con người trần gian. Khi mọi giải pháp thế trần không hiệu quả thỏa đáng; lúc đó con người ta mới nhận ra niềm vui đích thực không đến do loài người, nhưng phát xuất từ Thiên Chúa.

Đó cũng là tâm trạng của Ma-ri-a Mác-đa-la;

Tin Mừng hôm nay cho thấy sự vui mừng khôn tả của bà Ma-ri-a Mác-đa-la đã thấy Chúa và đã nhận ra Ngài khi Chúa gọi tên bà. Nghe lời Chúa dạy bảo, bà Ma-ri-a vội vã chạy đi gặp các tông đồ và vui mừng báo tin “Tôi đã thấy Chúa” (x. Ga 20,11-18).

Như bà Ma-ri-a Mác-đa-la, “Tôi đã thấy Chúa” cũng chính là Tin Vui mà Chúa muốn tôi phải loan báo cho mọi người trong thế giới hôm nay.

Lạy Chúa Phục Sinh, con luôn tin rằng Chúa đang sống với con, đang đồng hành với con, để con trở thành sứ giả của Chúa Phục sinh cho những anh chị em con gặp gỡ mỗi ngày. Amen.

 

CÁT BIỂN

Vỡ òa…

Tin Mừng Phục Sinh có lẽ được bắt đầu bằng sự mất mát, đau buồn.

Thánh Gio-an tông đồ đã khắc họa rõ ràng cảnh tượng mất mát này theo Tin Mừng của Ngài qua động thái phản ứng của bà Ma-ri-a Mác-đa-la – Người phụ nữ theo dõi và chứng kiến gần như toàn bộ cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su – Bà đã đứng dưới chân thập giá (x. Ga 19,25) và cũng là người có mặt lúc táng xác Chúa (x. Mt 27,57-61). Chính Bà cũng là người trước tiên ra thăm mộ Chúa lúc sáng sớm khi trời còn tối. Và cũng chính Bà phát hiện tảng đá lấp cửa mộ Chúa của mình đã lăn khỏi mộ. Ngôi mộ trống không, chỉ còn những dải khăn liệm cuốn lại còn đó.

“Người ta đã đem xác Chúa ra khỏi mộ rồi… Người ta đã lấy mất Chúa của chúng ta rồi và không biết họ để Người ở đâu” – Bà đã vội vàng chạy về báo tin và nói với Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến (x. Ga 20,1-2.11-15).

Mất. Mất hết tất cả rồi. Mất xác Chúa đồng nghĩa là mất Chúa. Mất hết hy vọng, mất hẳn niềm vui thật rồi.

Nhưng chính lúc tưởng chừng mất hết tất cả thì lại tìm thấy. Chính khi khóc lóc u sầu thì được ủi an. Niềm vui vỡ òa… (x. Ga 20,16-18)

Trong cuộc sống, nhiều lúc mình cũng rơi vào tình trạng thất vọng, chán nản trước những thất bại, đổ vỡ mất mát đã trải qua. Cuộc đời mỗi người lắm khi giống như những ngôi mộ trống trải. Nếu cứ quanh quẩn trong nỗi lo lắng, u sầu với cuộc sống hiện tại này, thì chẳng bao giờ mình nhận ra được Chúa Phục Sinh, chẳng bao giờ mình cảm thấy đời mình bình an, thư thái với thực tại vĩnh cửu nơi thiên quốc mà Chúa Phục Sinh mang lại cho mỗi người.

“Lạy Chúa, xin cho con bước đi với Ngài; Xin cho con cùng vác với Ngài
Thập giá trên đường đời con đi.

Lạy Chúa xin cho con đóng đinh với Ngài; Xin cho con được chết với Ngài, để được sống với Ngài vinh quang” (Con đường Chúa đã đi – lm. Văn Chi)

CÁT BIỂN

 

Đá chắn đời tôi

Sáng tinh mơ ngày thứ nhất trong tuần, bà Maria Mácđala đi đến mộ, đã thấy tảng đá lăn khỏi mộ. Bà đứng gần mồ Chúa, cúi xuống nhìn vào bên trong mà khóc thương vì ngỡ rằng người ta đã lấy mất xác Chúa Giêsu và không biết họ để Người ở đâu mà tìm. Thế là không còn hy vọng gặp lại Chúa, tất cả xem như đã chấm dứt… Bà gặp Chúa nhưng không nhận ra Người. Nhưng khi Chúa cất tiếng gọi: “Maria !” thì bà đã nhận ra Người, qua giọng nói yêu thương ngày nào. Thật là một biến cố trọng đại, một tin vui mừng ngất ngây sung sướng. Đúng là con chiên thì nghe ra và nhận biết tiếng chủ chiên của mình vậy ! (x. Ga 10,27) Thế là từ nay thay vì đau buồn cho cái chết của Thầy Giêsu, thì đã được bù đắp bằng niềm vui khôn tả vì Thầy Giêsu vẫn sống, vẫn nói chuyện, vẫn cùng đồng hành với mình… Bà Maria đã mau mắn chia sẻ tin vui mừng này, bằng cách kể lại và chứng thực cho các môn đệ rằng: “Tôi đã thấy Chúa”

Trong cuộc sống, có lắm phen tôi trải qua những thất bại đau đớn ê chề, chán nản, mất phương hướng, cảm thấy cuộc đời không còn ý nghĩa. Bản thân muốn buông xuôi tất cả, giống như ngôi mộ đã được một tảng đá niêm phong, chắn lại, chẳng còn gì để hy vọng. Tất cả đã chấm dứt,  ngoài tâm trạng buồn chán, thổn thức khôn nguôi.

Nhưng “tảng đá đã lăn ra khỏi mộ” ! Chính Thiên Chúa đã lăn tảng đá ra khỏi mộ Đức Giêsu. Người cũng lăn được những tảng đá đang chắn ngang trước cuộc đời tôi. Nhưng tôi có nhận “thấy Chúa” đã lăn tảng đá chắn đó qua một bên hay không ?

Tảng đá chặn lối đời tôi là nhiều khi tôi vẫn từ chối không nghe theo sự hướng dẫn của Chúa đối với đời mình.

Tảng đá chặn lối đời tôi là nhiều khi tôi vẫn còn hồ nghi tình thương của Chúa đối với mình.

Tảng đá chặn lối đời tôi là nhiều khi tôi gặp thử thách, đau khổ, bệnh tật… thì vội nản lòng như kẻ không có đức tin.

Lạy Chúa,  xin lăn tảng đá chắn lối đời con.

Xin cho con “thấy Chúa” qua con mắt đức tin, và cho con “gặp được Chúa” qua những dấu chỉ thời đại.

Xin ban thêm đức tin cho con để con được gặp gỡ, được thấy Chúa qua Thánh Kinh, nơi giáo huấn của Hội Thánh, và những ơn soi sáng riêng tư.

Xin con được gặp gỡ, được thấy Chúa không chỉ qua việc học hỏi và suy niệm theo nghĩa tri thức, mà chính là sự hiểu biết sâu xa,  lòng yêu mến thân tình. Bởi chưng, chính tình yêu mới làm cho con nhận biết Chúa một cách trọn toàn. Amen.

CÁT BIỂN

Họa trung hữu phúc

Khi nói đến Lý học Đông Phương thì ta không thể nào không nói đến Kinh Dịch và học thuyết Âm Dương Ngũ Hành. Bởi nó vẫn sừng sững thách đố tri thức của nhân loại bằng sự bí ẩn của những khái niệm và hiệu quả trên thực tế từ hàng thiên niên kỷ.

Theo thuyết Âm Dương thì vũ trụ vạn vật không có gì là thuần Âm, và cũng không có gì là thuần Dương cả. Chúng không ngừng hoán chuyển cho nhau làm cho vũ trụ vạn vật biến hóa muôn trùng, đa dạng, và phong phú… Vì vậy, trong họa đã có sẵn phúc (họa trung hữu phúc); trong cái chết đã ẩn tàng mầm mống sự sống khởi sinh (tử ẩn trung mầm sinh khởi); đêm tàn ngày tới (dạ lai nhật đáo); nóng – lạnh (nhiệt– hàn)…

Âm Dương chính là một khái niệm biểu hiện các yếu tố cùng tồn tại, độc lập, tương phản; nhưng lại hòa đồng lồng vào nhau mà không triệt tiêu nhau để sinh biến.

Cũng như họa – phúc, chết – sống, đêm – ngày, nóng – lạnh…không phải là những thực tại đối nghịch nhau; nhưng chúng chính làc những nguyên lý của cùng một thực tại duy nhất.

Vì vậy, thuyết Âm Dương không chỉ là biểu hiện cấu trúc của vật chất (hữu hình) mà nó còn là biểu hiện của tư duy, tâm linh, cảm nhận, tâm hồn (vô hình)

Hơn hai ngàn năm qua, thánh Gio-an đã thuật lại một câu chuyện đau lòng:

Đức Giê-su bị đóng đinh trên thập giá, đã chết, và được an táng trong một ngôi mộ còn mới chưa chôn cất ai, nằm trong một thửa vườn ở Giê-ru-sa-lem (x. Ga 19,41-42)

Vào rạng sáng ngày thứ Nhất trong tuần, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đến viếng thăm mộ Đức Giê-su. Khi đến gần mộ nhìn vào, bà không còn thấy xác Chúa của mình nữa. Người ta đã lấy mất xác của Đức Giê-su rồi ? Hoang mang, sợ hãi, đau đớn vì mất xác Chúa, và vì quá thương tiếc Đức Giê-su, bà đã bật khóc nức nở. Trong lúc đang khóc vì quá đau buồn, bà đã nhìn thấy Chúa đang đứng sau lưng mình, nhưng bà đã không nhận ra Người. Chỉ đến khi Chúa gọi tên bà, thì bà mới nhận ra Người. đó, bà liền đi báo cho các môn đệ hay “Tôi đã thấy Chúa” và kể hết những gì Chúa đã nói với mình.

Niềm vui vỡ òa ! Sự việc tưởng chừng chấm hết, mất hết thì lại vẫn còn, đầy đủ. Niềm tin tưởng rằng đã tuyệt vọng nhưng vẫn còn nguyên niềm tin vững chắc. Thực tế tưởng rằng Chúa đã chết thật rồi nhưng Người đã sống lại như lời Người đã nói trước đó thật đây rồi ! (x. Ga 20,11-18).

Quả thật là “họa trung hữu phúc” !

Hôm nay, với tôi:

Chúa Giê-su phục sinh luôn hiện ra qua các biến cố trong cuộc đời tôi, qua các công việc thường ngày của tôi. Nhưng tôi lại không nhận ra Người, không thấy Người vì đức tin của tôi vẫn còn kém cỏi.

Cuộc sống hôm nay luôn ồn ào, tất bật, vội vã. Tâm hồn  luôn tôi bị cuốn hút vào biết bao thú vui trần thế, và những ham muốn tầm thường. Tôi không biết khóc thương cho chân lý, cho niềm tin vào Thiên Chúa qua những biến cố Chúa vẫn đang gửi đến trong cuộc đời của mình.

Lạy chúa Giê-su, xin cho con luôn nhiệt tâm tìm kiếm Chúa như thánh nữ Ma-ri-a Mác-đa-la; nhờ đó con cũng trở thành sứ giả loan báo tin vui Chúa Phục sinh cho trần thế. Amen.

 

CÁT BIỂN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *