Duyên từ Trời

Từ thuở nhỏ tôi nghe bố kể mà thấy thương làm sao: Ông nội hồi xưa  quê ở Vĩnh Phúc, nhưng ông lại bị… “bán” lên Phú Thọ này vì cụ thân sinh bị thua bạc nặng nợ gì đó. Thế là ông bất đắc dĩ phải sống ở quê tôi bây giờ. Nhưng trong nỗi khổ chẳng giống ai ấy, thì từ nơi đây, tất cả con cháu ông bà sinh ra đều được là người công giáo, trong khi dưới quê không ai có đạo. Đó là niềm hạnh phúc lan tỏa từ đời nọ đến đời kia, cho đoàn con cháu thật đông đảo này, mà tôi vẫn thầm ghi ơn Chúa cho đến hôm nay.

Bố tôi là con út, mới 10 tuổi đã được ông gửi vào nhà chung để tu ở một xứ kia. Ngày xưa quan niệm đi tu được ở với Cha là sung sướng  về vật chất, an nhàn tinh thần, tương lai được làm “Cụ”, được mọi người khép nép kính trọng. Mà sung sướng thật, bố kể ban ngày Cha thường đi săn bắn thú rừng, nên bố từng được ăn đủ loại thịt ngon. Bà con giáo dân mang quà treo đầy mái hiên suốt ngày Cha con cùng thưởng thức, những móm quả sim mọng, trứng gà, nải chuối chín thơm… Hằng ngày theo Cha rèn dạy, bố chuyên chăm tu luyện, học sách kinh, sách bổn (giáo lý cũ) thuộc như cháo chảy chỉ… trừ lại bìa! Thảo nào giờ kinh của gia đình tôi ngày trước bố luôn là chủ sự. Bố cứ dẫn đầu đọc hết kinh hằng ngày, Chúa nhật thêm chuỗi kinh ngày Chúa nhật, sang kinh cầu theo ngày rồi 50 kinh Mân Côi, sau đó mới dần trở về cám ơn.

Hồi còn ở tu với Cha thì bố là chú lễ sinh chăm chỉ. Bố kể một hôm đang đội sách trên đầu để Cha đọc lời nguyện trong thánh lễ, sách lễ ngày xưa còn nặng hơn bây giờ nhiều, không may khi Cha đang đọc, vì nặng quá mỏi cổ, bỗng cuốn sách lớn từ trên đầu bố bị rơi xuống. Bố hoảng quá, rồi bốp! một cái tát vào mặt chú lễ sinh tội nghiệp (ngày xưa là thế). Tôi ngồi nghe thấy thương bố quá! Bố kể không phải để trách Cha, mà để tôi thấy thánh lễ hồi xưa trang trọng, sách thánh phải nâng niu cẩn thận hết sức, rồi cảnh đi tu mọi thứ nghiêm nhặt như thế nào.

Chẳng biết bố tu được bao nhiêu năm thì xảy ra một chuyện hiểu lầm, vì hồi đó bố giữ chìa khóa nhà xứ. Không chịu được tai tiếng, ông nội đùng đùng lên đón con về không cho tu nữa. Bố theo ông về nhà, thế là mộng vàng đời tu tan thành mây khói…

Chuyện đi tu của bố xem ra thất bại, lúc tôi còn bé nghe mà cũng biết tiếc nuối cơ đấy! Nhưng mọi sự không ngoài ý Chúa. Cuộc đời bố rẽ bước sang trang, về sau bố mẹ gặp nhau, rồi xây tổ ấm gia đình. Cho dẫu mối duyên này khởi đi từ một chuyện xem như lỡ bước, tôi vẫn phải cám ơn Chúa, đây cũng là duyên từ Trời, bởi vậy tôi mới được có mặt trên cuộc đời này với bao nhiêu là ân phúc tràn đầy.

Sau đám cưới, bố mẹ ở luôn nhà bà ngoại để cùng lo toan gia thất, vì ông ngoại mất sớm, bà chỉ có ba cô con gái, mà mẹ là chị cả. Dài theo năm tháng hoa trái trổ sinh, sáu chị em tôi lần lượt sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà hạnh phúc ấy, dẫu phải trải qua bao nhiêu khó khăn vì thời chiến tranh với bom đạn đe dọa. Đến thời hòa bình vẫn đầy dẫy khó khăn, tôi vẫn nhớ nồi cơm trộn đầy ngô, sắn, còn riêng một góc nhỏ cơm trắng để phần bé út. Ấy thế mà chúng tôi vẫn lớn khôn và trưởng thành, nhưng lại để da mồi tóc bạc cho bố mẹ. Trong nhà chỉ có chị cả làm giáo viên, anh trai là công chức nhà nước.

Gia đình nhỏ ngày xưa hôm nay thành một đại gia đình vui vẻ, sum vầy với đoàn con cháu đông đảo, nhộn nhịp ríu rít những ngày lễ tết, với 22 cháu cả dâu rể, 16 chắt và đặc biệt có hai bé “chít” thật là dễ thương, đúng là cảnh “ngũ đại đồng đường”. Bố đã khuất núi, chỉ còn lại mẹ già nhỏ xíu nhăn nheo, ngày ngày vui với cháu con, nhưng tôi tin bố không trách khi tôi kể ra cái “lý lịch gia đình” dở khóc dở cười này. Thiên Chúa vẽ những đường thẳng trên cả những đường cong, tất cả là hồng ân, đều là Thánh Ý của Chúa.

Nhìn lên mối duyên từ Trời của Đức Mẹ và thánh Giuse ngẫm mà thấy tuyệt làm sao! Đức Mẹ dâng mình cho Chúa từ lúc mới lên ba, nhưng sau bởi Mẹ vâng lời Thiên Sứ, chương trình của Thiên Chúa được thực hiện, làm cuộc đời Mẹ như bị đảo lộn. Mẹ trở thành người vợ, người Mẹ tuyệt vời trong thánh gia, thành Mẹ của Thiên Chúa và Mẹ toàn thể nhân loại. Theo sách ngụy thư truyền lại: Đức Mẹ đã khấn giữ mình đồng trinh, nhưng đến lúc Mẹ vâng lời Sứ Thần mà mang thai Con Thiên Chúa, nên thầy cả thượng phẩm phải tính chuyện lập gia đình cho cô Maria.

Nhờ ơn trên soi sáng, thượng tế hô hào các chàng trai tới, mỗi người mang một cái que và đặt trong đền thờ. Sáng hôm sau, thượng tế vào cầu nguyện thì thấy các que còn y nguyên như trước, mỗi chàng lại mang que về nhà. Thế nhưng còn sót lại một que của Giuse và chủ nhân được gọi tới. Khi Giuse vừa lấy lại cây que của mình thì một con chim bồ câu thoát ra và đậu xuống trên đầu của Giuse, thật đúng là dấu lạ… và nghiễm nhiên ông Giuse “trúng giải” làm… chồng thôn nữ xinh đẹp đạo hạnh Maria ngày ấy. Đó chẳng phải là duyên từ Trời sao? Mối duyên làm đảo ngược toan tính của con người, nhưng Chúa đã chúc lành và thánh hóa nên trọng trong chương trình kỳ diệu của Ngài.

Ngày nay đã khác xưa, không còn cảnh cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, cũng không còn cảnh kết duyên chỉ từ mối mai mà chưa hề gặp mặt, nhưng các bạn trẻ được tự do gặp gỡ, làm quen, đến với nhau, tìm hiểu, đến lúc bén duyên thấy không thể sống thiếu nhau mới đi đến kết hôn. Trong năm “Chuẩn bị cho người trẻ bước vào cuộc sống hôn nhân” này, ước mong sao các bạn trẻ biết khôn ngoan ý thức trong thời gian gặp gỡ và chọn lựa ấy, cho những người trẻ biết cầu nguyện, tìm ý Chúa cho cuộc đời mình, để nhờ Chúa soi sáng dẫn dắt, đồng hành từng bước từ phút giây gặp gỡ, đến khi tình yêu đủ lớn, được Chúa chúc lành và thánh hóa cho trọn mối tình, để họ được cùng nhau đi đến cùng đời hạnh phúc trong Chúa, Đấng là Tình Yêu.

                                                                                   Én Nhỏ

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.