Tạm biệt cha – Người mục tử trung tín

Tạm biệt cha – Người mục tử trung tín

Chúng tôi vừa nhận được tin cha Đa Minh Trần Minh Thông, O.P đã được Chúa gọi về. Tin đến bất ngờ, không phải từ một cuộc quy tụ, không có những chuẩn bị hay những lời tiễn biệt từ trước, chỉ là một lời báo tin âm thầm, nhưng đủ để làm lòng chúng tôi chùng xuống.

Sự ra đi của cha để lại một khoảng lặng. Không phải là khoảng lặng của trống vắng đơn thuần, mà là khoảng lặng khiến người ta phải dừng lại, phải nghĩ, phải nhớ, và phải nhìn lại.

Suốt 24 năm mang bệnh tật, cha đã sống một hành trình rất đặc biệt – một hành trình mang dáng dấp của thập giá. Nhưng đó không phải là một thập giá nặng nề của oán than, mà là một mầu nhiệm được đón nhận trong thinh lặng. Cha không để cho đau đớn trở thành lời than trách, cũng không để bệnh tật khép lại đời mình. Trái lại, cha dường như đã sống từng ngày như một sự chuẩn bị âm thầm cho cuộc gặp gỡ cuối cùng. Không vội vã, không sợ hãi, nhưng bình thản và sẵn sàng.

Nơi cha, người ta cảm nhận được một điều gì đó rất nhẹ: một sự buông mình trong tin tưởng. Cha đã sống trọn vẹn niềm tín thác vào Thiên Chúa.

Cách đây ba năm, cha đã vui mừng kỷ niệm 20 năm linh mục, một mốc son trong đời tận hiến. Cha rất tạ ơn Chúa vì hồng ân tuyệt vời này. Hai mươi năm linh mục không phải là một hành trình dễ dàng, nhưng cha đã sống trọn vẹn ơn gọi với một lòng trung tín tuyệt vời. Lúc đó, cha đã chia sẻ rằng mình cảm nhận được sự hiện diện yêu thương của Chúa trong mọi hoàn cảnh, dù trong lúc đau đớn hay yếu đuối, cha vẫn luôn cảm nhận được sự bình an trong trái tim, như thể Chúa luôn đồng hành cùng cha trong suốt mọi nẻo đường.

Cha là người một lòng yêu mến Chúa. Tình yêu ấy không cần nhiều lời, nhưng được diễn tả qua một đời sống trung tín. Gắn bó với Dòng, với cộng đoàn, dù nhiều khi không thể hiện diện cách hữu hình vì bệnh tật, nhưng cha vẫn hiện diện theo một cách khác: âm thầm hơn, sâu xa hơn. Có những hiện diện không cần thấy bằng mắt, nhưng vẫn có thật – và đôi khi còn bền vững hơn.

Tu viện – nơi cha khởi đầu đời tu Đa Minh – không chỉ là một nơi chốn, nhưng là một ký ức thiêng liêng. Nơi đó, cha đã gắn bó với linh đạo khiêm nhường và nghèo khó của thánh Martino, vị thánh bổn mạng. Một cuộc đời đơn sơ, ẩn khuất, nhưng rực sáng trong tình yêu Thiên Chúa. Có một sự trùng hợp mang ý nghĩa như một lời nhắc nhở từ đầu: ngày kính vị thánh ấy cũng chính là ngày cha được thụ phong linh mục. Như thể đời linh mục của cha đã được đặt dưới dấu ấn của sự khiêm hạ ngay từ khởi đầu.

Và rồi, giữa những năm tháng bệnh tật, có những niềm vui rất nhỏ bé mà lại rất thật. Chiếc xe điện – món quà cha Giuse Đinh Văn Vũ, O.P trao tặng – không chỉ giúp cha di chuyển, nhưng còn mang theo một chút niềm vui, một chút nâng đỡ trong hành trình vốn đã nhiều giới hạn. Những điều giản dị như thế, khi nhìn lại, lại trở thành những dấu chỉ ấm áp của tình huynh đệ.

Chúng tôi nhớ đến cha, không phải qua những điều lớn lao hay những dấu ấn rực rỡ, nhưng qua một đời sống âm thầm mà bền bỉ. Một đời sống không tìm mình, nhưng kiên trì ở lại với ơn gọi. Có lẽ nhiều điều cha đã làm sẽ không bao giờ được kể lại. Nhưng chính những điều không được kể ấy lại làm nên chiều sâu của một đời linh mục.

Sự ra đi của cha không chỉ gợi lên niềm tiếc thương. Nó còn như một lời mời gọi nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: chúng tôi đang sống ơn gọi của mình như thế nào? Chúng tôi có dám đón nhận những thập giá nhỏ bé mỗi ngày với lòng tin như cha đã sống không? Có những lúc người ta tìm kiếm những điều lớn lao, nhưng chính cuộc đời cha lại nhắc rằng: sự trung tín trong những điều rất nhỏ mới là con đường dẫn đến sự viên mãn.

Trong đức tin, cái chết không phải là điểm kết thúc, nhưng là một cuộc trở về. Sau một hành trình dài, có lẽ cha đã sẵn sàng. Không phải chỉ vì bệnh tật đã chuẩn bị cho cha, nhưng vì chính đời sống của cha đã hướng về điều ấy từ lâu.

Tạm biệt cha – người mục tử trung tín.

Chúng tôi tiễn cha không chỉ với nỗi buồn, nhưng còn với lòng biết ơn. Nguyện xin Chúa, Đấng mà cha đã một đời yêu mến và phụng sự, đón nhận cha vào niềm vui vĩnh cửu. Và xin cho ký ức về cha không chỉ dừng lại nơi sự tiếc thương, nhưng trở thành một ánh sáng âm thầm, soi bước cho chúng tôi trên chính hành trình của mình.

22/04/2026
Giuse Nguyễn Cao Luật, O.P

https://daminhvn.net/hiep-thong/tuong-nho-anh-em/tam-biet-cha-nguoi-muc-tu-trung-tin.html

CHIA SẺ:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *