Có những con người không bước đi bằng đôi chân khỏe mạnh, nhưng lại tiến rất xa trên hành trình đức tin. Cuộc đời của chị với bút danh thân thương “Én nhỏ” là một chứng tá sống động về tình yêu dành cho Thiên Chúa, được dệt nên từ những đau khổ âm thầm và lòng trung tín bền bỉ.
Từ thuở nhỏ, chị vẫn hồn nhiên vui chơi như bao bạn bè cùng trang lứa. Thế nhưng, đôi chân ngày một yếu dần vì bệnh tật. Dẫu vậy, chị vẫn kiên trì đến trường, luôn chăm chỉ học tập và đạt thành tích tốt cho đến hết bậc trung học phổ thông. Khi bước vào tuổi trưởng thành, bệnh tình trở nặng khiến chị phải gắn bó với chiếc xe lăn. Nhưng điều kỳ diệu là, thân xác tuy yếu đi, còn tâm hồn chị lại càng thêm mạnh mẽ. Với ơn Chúa nâng đỡ, chị luôn giữ được sự lạc quan, bình an và nụ cười hiền hậu dành cho mọi người.
Khát khao sống trọn vẹn ơn gọi Kitô hữu, chị xin gia nhập Huynh đoàn Giáo dân Đa Minh. Dù việc đi lại hoàn toàn nhờ người thân giúp đỡ, chị vẫn siêng năng tham dự các buổi sinh hoạt, học hỏi Lời Chúa, Linh đạo Đa Minh và Luật sống của Huynh đoàn. Không chỉ vậy, chị còn nhiệt thành dạy giáo lý cho thiếu nhi, cộng tác chuẩn bị các bài chia sẻ Tin Mừng trong giờ Chầu Thánh Thể và tích cực tham gia nhiều công việc mục vụ của giáo xứ.
Hơn mười năm qua, theo lời mời của quý cha, chị còn cộng tác viết bài cho Nội san Chia sẻ Tin Mừng và trang thông tin https://hddmvn.net/ của Huynh đoàn Giáo dân Đa Minh Việt Nam với bút danh “Én nhỏ”. Những bài viết giản dị nhưng thấm đượm đức tin và kinh nghiệm thiêng liêng đã trở thành nguồn động viên cho nhiều độc giả. Ai gặp chị cũng cảm nhận được một đời sống nội tâm sâu sắc và lòng yêu mến Chúa chân thành.
Thân xác ngày càng đau yếu theo năm tháng, nhưng đời sống thiêng liêng của chị lại không ngừng lớn lên. Dù không phải là một tu sĩ, chị đã chọn sống đời độc thân, âm thầm hiến dâng cuộc đời mình cho Chúa như một hy lễ tình yêu. Ngồi trên chiếc xe lăn, chị vẫn đến thăm những bệnh nhân nặng trong giáo xứ, chia sẻ, an ủi và nâng đỡ những người đang đau khổ, giúp họ thêm nghị lực sống và vững vàng trong đức tin.
Mới đây, sau một lần bị ngã nặng, chị phải điều trị hơn một tháng tại bệnh viện. Khi trở về nhà, chị chia sẻ với anh chị em trong Huynh đoàn:
“Em bị ngã đợt này nặng. Từ ngày 16/5 đến nay đã hơn một tháng điều trị ở bệnh viện. Giờ em đã xin về nhà nhưng vẫn còn đau lắm, phải nằm nhiều. Mỗi lần ngồi lên một chút lại đau, các khớp hông và đầu gối cứng như đá… Xin anh chị em giúp lời cầu nguyện.”
Những lời chia sẻ ấy không hề có sự than trách, nhưng chỉ là một lời nhờ cầu nguyện, với niềm tín thác đơn sơ nơi Thiên Chúa.
Cuộc đời của “Én nhỏ” nhắc mỗi chúng ta rằng giá trị của một con người không được đo bằng sức khỏe hay khả năng đi lại, nhưng bằng tình yêu họ dành cho Thiên Chúa và tha nhân. Chính trong những đau khổ được đón nhận với lòng tin, con người có thể trở nên của lễ đẹp lòng Chúa.
Xin Chúa tiếp tục nâng đỡ chị trên hành trình thập giá, ban cho chị sức mạnh, sự bình an và niềm hy vọng. Xin cho chứng tá âm thầm của chị trở thành nguồn cảm hứng để mỗi người chúng ta biết sống quảng đại hơn, biết dâng lên Chúa những hy sinh hằng ngày như một hy lễ tình yêu, góp phần làm cho Tin Mừng được lan tỏa giữa lòng thế giới.
Để nên hy lễ tình yêu
Hiến dâng đau bệnh sớm chiều xin vâng.
Con nâng Thánh Giá tay cầm,
Hôn lên ảnh Chúa âm thầm mến yêu.
BCT