Một bộ phim tài liệu nhẹ nhàng mà sâu lắng mở ra cánh cửa vào đời sống kín ẩn của các nữ đan sĩ, nơi một nghi thức cổ xưa vẫn tiếp tục được gìn giữ như dấu chỉ của đức tin và sự trung thành.
Bộ phim Chiên Thiên Chúa của đạo diễn Massimiliano Camaiti, sau khi ra mắt tại Venice International Film Festival và chu du qua nhiều liên hoan phim quốc tế, chính thức được công chiếu tại các rạp ở Ý từ ngày 20 tháng 4. Tác phẩm đã nhận nhiều giải thưởng quan trọng, trong đó có giải Michel Mitrani tại Fipadoc và danh hiệu phim tài liệu xuất sắc do Hiệp hội các nhà làm phim tài liệu Ý trao tặng.
Đạo diễn Camaiti cho biết ông mong bộ phim ra mắt đúng dịp một năm sau khi Đức Thánh Cha Phanxicô qua đời, như một cách gợi nhớ những giá trị bền vững. Đồng thời, ông tin rằng Đức Thánh Cha Lêô XIV sẽ cảm thấy gần gũi với tinh thần của tác phẩm.

Sơ Vincenza trong phim tài liệu Chiên Thiên Chúa của đạo diễn Massimiliano Camaiti – Ảnh: Riccardo Ghilardi
Một nghi thức cổ xưa giữa lòng Giáo hội
Trung tâm của bộ phim là nghi thức truyền thống dâng hai chú chiên non cho Đức Giáo hoàng vào ngày lễ thánh Anê, 21 tháng 1. Tại nhà nguyện trong Điện Tông Tòa, hai chú chiên được đặt trong giỏ, phủ khăn trắng và trang trí bằng những vòng hoa hồng đỏ và trắng.
Lông của chúng được các nữ đan sĩ dệt thành dây vai mục tử – dấu chỉ mục tử mà Đức Giáo hoàng trao cho các Tổng Giám mục trong lễ trọng kính hai thánh Phêrô và Phaolô ngày 29 tháng 6.
Bộ phim dẫn người xem vào đan viện Thánh Xêcilia ở khu Trastevere, Rôma, nơi các nữ đan sĩ Biển Đức âm thầm thực hiện công việc này qua bao thế kỷ. Ở đó, nhịp sống vẫn tiếp diễn: cầu nguyện, lao động, thinh lặng – như một dòng chảy liên lỉ của truyền thống.
Một thế giới thinh lặng nhưng đầy sức sống
Giữa một thế giới đầy tiếng ồn của chiến tranh và bất ổn, Chiên Thiên Chúa hiện lên như một khoảng lặng bình an. Bộ phim không chỉ kể về một nghi thức, nhưng còn mở ra chiều sâu của đời sống đan tu: tình mẫu tử, sự hy sinh và việc chọn sống trong thinh lặng như một cách trung thành với ơn gọi.
Nhân vật trung tâm là sơ Vincenza, 79 tuổi, từng là người mẹ và người bà trước khi bước vào đời sống thánh hiến sau khi chồng qua đời. Hình ảnh bà chăm sóc những chú chiên với sự dịu dàng, nâng niu và bảo vệ chúng trở thành biểu tượng sống động của một tình yêu được thanh luyện.
Một cảnh đầy xúc động cho thấy bà gặp lại con cháu, như nhắc rằng đời sống kín ẩn không xóa bỏ tình thân, nhưng biến đổi và nâng nó lên một chiều sâu mới.
Một lời mời gọi trở về với điều cốt yếu
Với nhịp kể chậm rãi và giản dị, bộ phim đưa người xem vào những công việc thường ngày: kéo sợi, dệt vải, chăm sóc, cầu nguyện. Ngay cả khi tin buồn về sự ra đi của Đức Thánh Cha được loan báo, đời sống nơi đây vẫn tiếp tục – trong nước mắt nhưng cũng trong sự trung thành bền bỉ.
Đạo diễn Camaiti chia sẻ: “Tôi muốn làm một bộ phim về thinh lặng – và thật bất ngờ khi nó được đón nhận nồng nhiệt. Đó là một lời mời gọi sống chậm lại.”
Khởi đi từ một lần tình cờ nhìn thấy hai chú chiên được trang trí hoa trước nhà thờ, bộ phim trở thành một hành trình khám phá đầy cảm xúc. Chiên Thiên Chúa không chỉ là một tác phẩm điện ảnh, nhưng còn là chứng từ về một thực tại âm thầm, nơi những điều nhỏ bé vẫn có thể nói lên những điều lớn lao của đời sống đức tin.
https://www.avvenire.it/agora/spettacoli/agnus-dei-arrivano-in-sala-gli-agnellini-del-papa_107306