Đôi vợ chồng bán hết nhà cửa, mua xe chở người dưng về quê miễn phí


Anh Nguyễn Hoàng Nhật không đơn độc trên hành trình thiện nguyện vì có vợ đồng hành. (Hình: Thanh Niên)

Hai năm qua từ tiền bán đất, bán nhà, đôi vợ chồng trẻ ở quận Bình Tân đã đổ vào hàng trăm chuyến xe miễn phí để giúp chở những gia đình nghèo khổ trong lúc khốn cùng, tuyệt vọng, trở về quê hương.

Cách đây hơn hai năm, nhiều người hốt hoảng khi nhìn thấy một ông ôm con đứng trên lầu 2 bệnh viện toan nhảy xuống. Đứa con trên tay ông đã chết, trong khi vợ ông vẫn nằm trên giường bệnh. Không đủ tiền viện phí, không đủ tiền thuê xe chở xác con về quê an táng, bởi trong túi ông lúc này chỉ còn vỏn vẹn 200,000 đồng ($8.6) nên ông nghĩ quẩn.

 

Người ta chỉ kịp nhào đến can ngăn, xin Phòng Công Tác Xã Hội của bệnh viện miễn giảm viện phí, rồi vội vàng bấm số cho anh Nguyễn Hoàng Nhật (35 tuổi, ở quận Bình Tân, Sài Gòn) đưa cho ông nói chuyện.

Kể với báo Thanh Niên, anh Nguyễn Hoàng Nhật nhớ lại, nghe giọng một người đàn ông bật khóc nức nở, anh biết mọi thứ phải rất tồi tệ, nên cố dùng tất cả lời lẽ trấn an. Ngay tối hôm đó, mọi thứ đã được anh sắp xếp ổn thỏa, đưa cả nhà ông ra chiếc xe cấp cứu của mình đưa về tận quê nhà Đắk Nông.

Tới nơi, trước mắt anh Nhật là một căn chòi ọp ẹp. Anh cũng chẳng ngờ, mình lại phải chứng kiến cảnh người thân vừa xuống xe đã phải tất tả chạy đi gõ cửa từng nhà hàng xóm, xin mỗi người dăm ba chục ngàn để gom lại trả tiền xe cho anh.


Hàng trăm “Chuyến xe 0 đồng” của anh Nguyễn Hoàng Nhật đã chở biết bao gia đình khốn cùng về lại quê hương. (Hình: Thanh Niên)

 

“Mình đứng lặng, tưởng bản thân đã chai lì với cái nghề chở người bệnh, người chết mỗi ngày. Hóa ra mắt mình vẫn có thể đỏ hoe, rồi tự nhiên thấy sống mũi cay cay,” anh Nhật nhớ lại.

“Một người nằm đó hấp hối, đối diện cửa tử. Một gia đình đến cả tiền xe cũng không có để trả. Mình chợt nhận ra mình không khá giả gì, nhưng vẫn còn may mắn hơn họ. Mình quyết định đợi họ gom đủ hàng đống tờ tiền lẻ rồi khi họ trả, mình đã đưa trở lại. Coi như là sự giúp đỡ nhỏ nhoi cho gia đình trong cơn khốn khó,” anh nói.

Thế là “Chuyến xe nghĩa tình Minh Tâm” ra đời từ đó, là sự sẻ chia của anh Nhật dành cho những gia đình bất hạnh, không kham nổi tiền thuê xe đưa người thân của mình đã chết hoặc đang hấp hối về lại quê hương.


Đồ tẩn liệm, trang điểm cho người đã mất luôn sẵn sàng trong nhà, trên xe anh Nguyễn Hoàng Nhật. (Hình: Thanh Niên)

 

Suốt hai năm qua, anh không nhớ mình đã lái bao nhiêu “chuyến xe 0 đồng” chạy khắp các cung đường về miền Tây, qua những chuyến phà, đò vào tận miệt quê nghèo. Thậm chí, có chuyến đi xa hàng trăm hay cả ngàn cây số ra tận miền Trung, miền Bắc, mà chuyến nào cũng đầy nỗi niềm khi đối diện với số phận không may mắn.

“Bất kể già, trẻ, bất kể ở đâu và lúc nào chỉ cần gia đình họ thực sự trong cơn khốn khó là mình giúp. Có gì đâu, bán đất, bán nhà mình còn không ngại nữa là,” anh Nhật pha trò.

Giúp người không dễ dàng, nhưng anh Nhật không đơn độc bởi có người bạn đời luôn đồng hành. Chị Trần Thị Minh (35 tuổi), vợ anh, không những không phản đối mà còn là người tiếp nhận thông tin, điều phối tài xế giúp chồng.

“Mỗi khi có trường hợp cần giúp đỡ, mình sẽ ghi nhận lại thông tin. Khi chồng chuẩn bị xe đến bệnh viện hoàn thành thủ tục, mình sẽ lo phần xác minh hoàn cảnh. Không phải tính toán gì, chỉ là tụi mình đã từng gặp nhiều người khá giả nhưng vẫn muốn nương nhờ xe miễn phí. Giúp cũng không sao, nhưng như vậy lại mất đi một chuyến xe cho người thực sự ngặt nghèo,” chị Minh giải thích.


Không chỉ trên những chuyến xe, anh Nguyễn Hoàng Nhật còn giúp đỡ tang gia cho đến tận lúc hạ huyệt. (Hình: Thanh Niên)

 

Kể với báo Thanh Niên, chị Minh cho biết do anh Nhật là tài xế xe cứu thương ở Bệnh Viện Tân Bình, nên ban đầu dự định bán đất mua một chiếc xe để chạy ngoài giờ làm việc kiếm tiền thu nhập. Chẳng ngờ, “sau chuyến xe 0 đồng” đầu tiên thì mọi thứ lan tỏa, để rồi như một sứ mệnh, anh Nhật bán cả căn nhà của mình để mua thêm một chiếc nữa, rồi dọn ra ở nhà thuê bởi số người nghèo cần giúp quá nhiều.

“Ban đầu, mình bị quá tải khi quá nhiều người cần giúp. Có khi vừa cầm chén cơm lên đã bỏ lửng giữa chừng để lái xe đi mấy trăm cây số. Sau này, có vài anh em tài xế khác phụ giúp, mạnh thường quân cũng hỗ trợ kinh phí nhiều hơn. Lúc cần kíp, mình thuê thêm xe ngoài để chở. Dù thế nào cũng cố để không phải từ chối một ai giữa lúc ngặt nghèo,” anh Nhật tâm sự.

“Có những lần số người cần giúp đỡ dồn dập, vợ chồng mình mệt đến nỗi muốn buông bỏ. Nhưng cứ nhớ đến ánh mắt bừng sáng của họ khi nhận được chuyến xe trở về giữa lúc tuyệt vọng, mình lại thấy đây là việc phải làm. Chuyến xe như chiếc phao cuối cùng để họ bấu víu, tụi mình làm sao buông cho được,” chị Minh nói.


Vợ chồng anh Nguyễn Hoàng Nhật và chị Trần Thị Minh còn đăng ký hiến xác và hiến mô cho y học sau khi qua đời. (Hình: Thanh Niên)

 

Không chỉ giúp chở miễn phí, nhiều gia đình quá nghèo còn được vợ chồng anh Nhật giúp đỡ viện phí, áo quan cho người đã mất… Anh Nhật còn tự tay trang điểm, tẩn liệm xác, một công việc ai nghe qua cũng phải rợn người.

“Thuê năm ba người làm lại mất thêm chi phí, mình tự làm để dành số tiền đó trao cho gia đình người chết làm lộ phí, lo ma chay sẽ tốt hơn. Có gì mà sợ, xem trại hòm làm rồi làm theo. Người nằm xuống vẫn là con người, chỉ có điều họ buông bỏ tất cả để nhắm mắt xuôi tay. Mình làm tươm tất cho họ ra đi thanh thản, vậy thôi,” anh Nhật nói nhẹ tênh.

Đôi khi là giọt nước mắt rơi bởi cái cúi đầu thành ý, đôi khi là cái tay bắt mặt mừng, cảm ơn rối rít, đôi khi là cuộc điện thoại báo tin mọi thứ đã ổn… Hay chỉ là mấy trái dừa gửi lên từ Bến Tre, Vĩnh Long, mấy túi cà phê gói ghém từ Đắk Lắk… Đó là tất cả những gì vợ chồng anh Nhật-chị Minh nhận lại từ những người được giúp đỡ.

Ngoài những chuyến xe thiện nguyện 0 đồng, anh Nhật, chị Minh còn ghi danh hiến xác và hiến mô cho y học sau khi qua đời. “Chứng kiến quá nhiều số phận bất hạnh trên những chuyến xe, vợ chồng mình nhận ra dù có cố gắng làm lụng, tích cóp của cải bao nhiêu, thì lúc ra đi vẫn chẳng mang theo được gì. Bởi vậy, thứ cho đi mới là thứ còn lại mãi trên đời,” anh chị bộc bạch. (Tr.N)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.