Đêm Sài Thành

Đêm Sài Thành

Họ kể cho chúng con nghe về cuộc đời của họ, có những lúc họ khóc cho  thân phận nghiệt ngã của mình, làm chúng con cũng phải rơi lệ…

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, ánh đèn của phố phường thi nhau tỏa sáng. Đâu đó có những con người đang trong cuộc vui… Và còn đó cả những con người không có lối đi về… Cái đói sau một ngày vất vả của những người có cuộc sống không may mắn: họ đẩy xe ngang qua các con hẻm, kiếm từng lon thiếc, từng chai nhựa, miếng cát-tông… bán đi đổi lấy bát cơm, chai nước để tồn tại.

Hiểu được những nỗi vất vả, khổ cực ấy, cộng đoàn chúng tôi cùng các em sinh viên trong các lưu xá đã cộng tác với những giáo dân thiện nguyện, lên kế hoạch phát quà cho những người lang thang trên mảnh đất Sài Thành. Những bát cháo, hộp sữa đầy tình yêu thương và sự cảm thông đã giúp người có cuộc sống không may mắn được ấm lòng vơi đi nỗi buồn, cô đơn lúc đêm về.

Sài Thành lạ lắm mẹ ơi! Đó là những dòng suy nghĩ của tôi đang nói với mẹ mình trong tâm trí. Ở quê mình dù nghèo, nhưng buổi tối không có ai phải nằm vất vưởng ngoài đường. Nhưng ở Sài Gòn thì luôn có những người như thế. Không những thế, đến 22 giờ, họ vẫn chưa ăn tối, bởi không có tiền để mua thức ăn. Họ vẫn chờ trong hy vọng, mong ai đó mang đến cho chút gì để ăn, rồi đi vào trong giấc ngủ vì đêm đã khuya.

Mẹ biết không? Chúng con đã ngồi hàn huyên với những người thiếu may mắn. Họ kể cho chúng con nghe về cuộc đời của họ, có những lúc họ khóc cho  thân phận nghiệt ngã của mình, làm chúng con cũng phải rơi lệ.

Đêm Sài Thành là thế mẹ ơi, trên các con đường không bao giờ hết người. Những người có cuộc sống không may mắn, bất kể là thời gian nào, đã đến các thùng rác tìm, nhặt những gì có thể bán được trong những đồ mà người ta bỏ đi để mưu sinh…

Nhìn những con người không may mắn như thế giữa một thành phố, đau lòng lắm mẹ. Đau hơn nữa là những người lớn tuổi. Ở cái tuổi ngoài bảy mươi, đáng lẽ ra họ được hưởng một cuộc sống yên vui bên đoàn con cháu, được con cái chăm sóc. Nhưng không, họ phải lom khom cúi mình, cố gắng lê từng bước đi nhặt những gì có thể bán được để kiếm sống…

Đêm nay mẹ ơi, sao con chờ hoài không thấy sáng. Cho dù căn phòng con đã tắt bóng đèn từ lâu, vậy mà đôi mắt của con không tài nào nhắm lại được. Con thương cho những số phận nghiệt ngã, con thương cho những số phận không may mắn.

Trong giây phút này, trong sự thinh lặng của đất trời, con xin hiệp hành với họ trong lời cầu nguyện. Xin cho cuộc sống ngày hôm nay có nhiều người quảng đại, hy sinh giúp đỡ những người thiếu may mắn, để mọi người được sống trong tình yêu mến, không còn hình ảnh người già lang thang trong đêm vì không có nơi để về.

Sài Gòn 5/4/2022
Thầm Lặng – Dòng Đức Mẹ Lên Trời 

https://tgpsaigon.net/bai-viet/dem-sai-thanh-65356

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.