Kinh Truyền Tin với ĐTC 24.10.2021: Lời cầu xin với cả con tim – Xin dủ lòng thương con!

Vào lúc 12:00 giờ trưa Chúa Nhật ngày 24/10/2021, Đức Thánh Cha đã xuất hiện tại cửa sổ Dinh Tông Tòa để cùng đọc Kinh Truyền Tin với các tín hữu. Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha suy tư về bài Tin Mừng Chúa Nhật 30 Thường niên năm B, Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu hãy tự vấn lại đời sống cầu nguyện của mình và hãy học theo lời cầu nguyện đơn sơ, chân thành và xuất phát từ con tim của anh mù Batimê.

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Tin Mừng của phụng vụ hôm nay kể về việc: khi Chúa Giêsu ra khỏi thành Giêricô thì Người đã nhìn thấy Batimê, một người mù ăn xin trên đường (Mc.10,46-52). Đây là một cuộc gặp gỡ quan trọng, cuộc gặp gỡ cuối cùng trước khi Chúa vào thành Giêrusalem để bước vào cuộc Vượt Qua. Batimê không nhìn thấy được, nhưng anh vẫn có thể nói được! Thật vậy, khi nghe tin Chúa Giêsu sắp đi qua, anh bắt đầu kêu lên: “Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!” (câu 47). Anh đã kêu lên, kêu lên như thế. Các môn đệ và đám đông khó chịu vì tiếng kêu của anh và la rầy anh, bắt anh im lặng. Nhưng anh ta càng hét to hơn: “Lạy con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!” (câu 48). Chúa Giêsu nghe thấy, và ngay lập tức dừng lại. Thiên Chúa luôn lắng nghe tiếng kêu của người nghèo, và Người không chút khó chịu trước tiếng kêu của Batimê, trái lại, Người nhận ra rằng: đó là niềm tin tràn đầy, một đức tin không ngại nài nỉ, gõ cửa lòng Chúa, cho dẫu có hiểu lầm và những lời trách móc. Và đây là gốc rễ của phép lạ. Thật vậy, Chúa Giêsu nói với anh: “Đức tin của anh đã cứu anh” (c. 52).

Đức tin của Batimê được diễn tả trong lời cầu nguyện của anh. Nó không phải là một lời cầu nguyện rụt rè và truyền thống. Trước hết, anh gọi Chúa Giêsu là “Con vua Đavít”: nghĩa là anh nhận Người là Đấng Mêsia, là vị Vua phải đến thế gian. Sau đó, anh gọi Người bằng tên một cách tự tin: “Giêsu”. Anh ta không sợ Người, anh không thấy xa cách. Và vì vậy, từ trong trái tim mình, anh ta kêu lên với Chúa như người bạn trong tất cả bi kịch của mình: “Xin dủ lòng thương tôi!”. Chỉ lời cầu nguyện thế này: “Xin dủ lòng thương tôi!” Anh ta không xin Người một số tiền lẻ như khi anh xin những người qua đường. Không. Đối với người ta thì anh xin những đồng xu lẻ, còn đối với Chúa Giêsu, là Đấng làm được mọi sự nên anh xin mọi sự: “Xin dủ lòng thương tôi, xin dủ lòng thương đến tất cả những gì tôi là”. Anh không cầu xin một ân sủng, nhưng tự biểu lộ chính mình: anh cầu xin lòng thương xót cho chính con người của mình, cho cuộc sống của mình. Đó không phải là một lời thỉnh cầu nhỏ, nhưng nó thật cao đẹp, vì nó gợi lên lòng thương xót, nghĩa là lòng trắc ẩn, lòng thương xót của Chúa, sự dịu dàng của Người.

Batimê không dùng nhiều ngôn từ. Anh chỉ nói điều chính yếu và phó thác mình vào tình yêu của Thiên Chúa, Đấng có thể làm cho cuộc sống của anh nở hoa trở lại bằng cách hoàn thành điều mà loài người không thể làm được. Vì lý do này, anh không xin Chúa bố thí, nhưng bày tỏ mọi sự, sự mù lòa và sự đau khổ của anh, vốn là điều nằm ngoài khả năng nhìn thấy. Sự mù lòa là phần nổi của tảng băng, nhưng trong tim anh, chắc hẳn đã có những vết thương, những tủi nhục, những ước mơ tan vỡ, những sai lầm, hối hận. Anh cầu xin với cả con tim. Thế còn chúng ta? Khi chúng ta xin ơn, chúng ta hãy đặt vào trong lời cầu nguyện câu chuyện của chúng ta, những tổn thương, tủi hổ, những ước mơ vụn vỡ, những sai lầm và hối hận của mình.

“Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!”. Hôm nay, chúng ta hãy cầu nguyện như thế. Và chúng ta hãy tự hỏi: “Lời cầu nguyện của tôi diễn ra như thế nào?”. Mỗi người trong chúng ta hãy tự hỏi: “Lời cầu nguyện của tôi diễn ra thế nào?” Tôi hãy nhớ lại xem, nó có chất chứa sự can đảm, sự van nài liên lỉ như lời cầu nguyện của Batimê không? nó có cho thấy sự “nắm bắt” việc Chúa đang đi qua, hay nó tự thỏa mãn với việc thỉnh thoảng trao cho Người một lời chào trang trọng? Lời cầu nguyện nhạt nhẽo như thế chẳng giúp gì mấy! Và sau đó: lời cầu nguyện của tôi có “đầy dưỡng chất” không, nó có đặt một con tim trần tụi trước mặt Thiên Chúa không? Tôi có mang đến cho Người câu chuyện và những bộ mặt của cuộc đời tôi không? Hay là một lời cầu nguyện thiếu sức sống, hời hợt, được tạo nên từ những nghi lễ không có tình cảm và không có trái tim? Khi đức tin còn sống, lời cầu nguyện sẽ chân thành: nó không cầu xin vài đồng xu lẻ, nó không bị giảm xuống cho những nhu cầu của thời điểm này. Đối với Chúa Giêsu, Người có thể làm tất cả mọi thứ, và được nài xin mọi thứ. Chúng ta đừng quên điều này. Chúa Giêsu, Người làm được mọi thứ và tôi hãy kiên trì nài xin Người mọi thứ. Người luôn mong muốn được đổ ân sủng và niềm vui của mình vào trái tim chúng ta, nhưng tiếc rằng, chúng ta lại là những người giữ khoảng cách, vì nhút nhát, lười biếng hoặc không tin tưởng.

Nhiều người trong chúng ta, khi cầu nguyện, không tin rằng Chúa có thể làm phép lạ.

Đức Thánh Cha kể một câu chuyện từ kinh nghiệm của chính ngài:

Tôi nhớ lại câu chuyện – mà tôi đã chứng kiến – về một người cha của cô bé chín tuổi mà các bác sĩ đã nói rằng: con của anh sẽ không qua khỏi đêm đó; anh ấy đang ở trong bệnh viện và anh ta đón một chiếc xe buýt và đi bảy mươi cây số đến đền thờ Đức Mẹ. Nhà thờ đã đóng cửa và anh ấy bám vào cánh cổng và dành cả đêm để cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin cứu lấy con gái con! Lạy Chúa, xin cho con gái con được sống!”. Anh ta đã cầu nguyện với Đức Mẹ suốt đêm, khóc lóc với Chúa, khóc từ trái tim. Rồi đến sáng, anh quay lại bệnh viện thì thấy vợ khóc. Và anh ấy nghĩ, “con gái mình chết rồi.” Và vợ anh ta nói: “Người ta không hiểu gì hết, thực sự không hiểu, các bác sĩ nói đó là một điều kỳ lạ, con bé có vẻ được chữa lành.” Chúa đã nghe thấy tiếng kêu của người đàn ông cầu xin mọi sự. Đây không phải là một câu chuyện: Tôi đã thấy điều này ở giáo phận khác. Chúng ta có can đảm này trong lời cầu nguyện không? Từ Đấng có thể ban cho chúng ta mọi thứ, chúng ta cầu xin mọi điều, như Batimê, anh là một bậc thầy vĩ đại, một bậc thầy vĩ đại về cầu nguyện. Và anh Batimê có thể là một tấm gương cho chúng ta về đức tin cụ thể, bền bỉ và can đảm. Và xin Đức Mẹ, Đức Trinh Nữ cầu nguyện, dạy chúng ta hết lòng hướng về Chúa, tin tưởng rằng: Người chăm chú lắng nghe mọi lời nguyện xin.

Đức Thánh Cha kêu gọi liên đới với những người tị nạn ở Libya

Sau khi đọc Kinh Truyền Tin vào trưa Chúa Nhật ngày 24/10, Đức Thánh Cha kêu gọi liên đới với những người di cư, tị nạn và cần có các giải pháp cụ thể và lâu dài cho tình trạng này.
Sau đọc kinh Kinh Truyền Tin vào trưa Chúa Nhật ngày 24/10, Đức Thánh Cha bày tỏ sự gần gũi với hàng ngàn người di cư, tị nạn và những người khác cần được bảo vệ ở Libya. Ngài nói: “Tôi không bao giờ quên anh chị em; Tôi nghe thấy tiếng khóc của anh chị em và cầu nguyện cho anh chị em. Nhiều người trong số những người đàn ông, phụ nữ và trẻ em này phải chịu bạo lực vô nhân đạo. Một lần nữa tôi yêu cầu cộng đồng quốc tế giữ lời hứa tìm kiếm các giải pháp chung, cụ thể và lâu dài để quản lý các dòng người di cư ở Libya và trên khắp Địa Trung Hải. Những người bị từ chối này đau khổ biết bao! Có một số trại tập trung thực sự ở đó. Cần phải chấm dứt việc đưa người di cư trở lại các nước không an toàn và ưu tiên cho việc cứu người trên biển bằng các thiết bị cứu hộ và tàu có thể dự đoán trước, đảm bảo cho họ điều kiện sống xứng đáng, các biện pháp thay thế việc giam giữ, các tuyến đường di cư và dễ dàng tiếp cận với thủ tục xin tị nạn. Tất cả chúng ta hãy cảm thấy có trách nhiệm với những anh chị em của chúng ta, những người đã là nạn nhân của tình trạng rất nghiêm trọng này trong quá nhiều năm.

Đức Thánh Cha đã mời gọi mọi người hiện diện thinh lặng đôi chút để cầu nguyện cho họ.

Tiếp đến, Đức Thánh Cha nhắc đến Nữ tu Lucia dell’Immacolata, thuộc dòng Nữ tỳ Bác ái, đã được phong chân phước hôm thứ Bảy vừa qua. Nữ tu Lucia là một người phụ nữ nhu mì và dễ mến, qua đời năm 1954 ở tuổi 45, sau một đời phục vụ người khác ngay cả khi căn bệnh làm suy yếu cơ thể ngài. Sau đó, ĐTC nhắc đến một vị tân chân phước khác, cô gái trẻ Sandra Sabattini, một sinh viên y khoa, mất năm 22 tuổi trong một vụ tai nạn xe hơi. Cô gái Sandra vui vẻ, hoạt bát bởi lòng bác ái tuyệt vời và cầu nguyện hàng ngày, cô nhiệt tình hiến thân phục vụ những người yếu đuối nhất theo đặc sủng của Tôi tớ Chúa Don Oreste Benzi.

Cuối cùng, Đức Thánh Cha nhắc đến “hôm nay là Chúa nhật Truyền giáo Thế giới, chúng ta nhìn vào hai vị tân Chân phước, là những chứng nhân đã loan báo Tin Mừng bằng cuộc đời của họ.

Đặc biệt, Đức Thánh Cha diễn tả: “với lòng biết ơn, tôi gửi lời chào đến nhiều nhà truyền giáo – linh mục, nam nữ tu sĩ và giáo dân – những người cống hiến sức lực của họ để phục vụ Giáo hội của Đức Kitô, đôi khi trả giá đắt bằng chính cuộc sống của họ. Họ làm điều đó không phải để lôi kéo, mà để làm chứng cho Tin Mừng trong cuộc sống của họ ở những vùng đất chưa biết đến Chúa Giê-su.

www.vaticannews.va

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.