Việc nghĩa ta làm sẽ theo ta mãi đến cả khi ta lìa đời (06.11.2020 – Thứ Sáu Tuần XXXI Thường Niên)

 Lời Chúa: Lc 16,1-8
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Một nhà phú hộ kia có một người quản gia. Người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải nhà ông. 2 Ông mới gọi anh ta đến mà bảo : ‘Tôi nghe người ta nói gì về anh đó ? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa !’ 3 Người quản gia liền nghĩ bụng : ‘Mình sẽ làm gì đây ? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi. Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. 4 Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ !’

5 “Anh ta liền cho gọi từng con nợ của chủ đến, và hỏi người thứ nhất : ‘Bác nợ chủ tôi bao nhiêu vậy ?’ 6 Người ấy đáp : ‘Một trăm thùng dầu ô-liu.’ Anh ta bảo : ‘Bác cầm lấy biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết năm chục thôi.’ 7 Rồi anh ta hỏi người khác : ‘Còn bác, bác nợ bao nhiêu vậy ?’ Người ấy đáp : ‘Một ngàn giạ lúa.’ Anh ta bảo : ‘Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại tám trăm thôi.’

8 “Và ông chủ khen tên quản gia bất lương đó đã hành động khôn khéo. Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại.”

 

“không biết lo xa, ắt phải rầu gần”

 

Trong xã hội ngày nay, chúng ta thấy có khá nhiều người dùng tiền để mua chuộc, trao đổi, để thăng quan tiến chức; hay có những người giàu vì làm ăn bất chính, nên họ thường rửa tiền để tránh sự dòm ngó của người khác.

Những người như thế thường bị xã hội lên án vì hành vi bất nhân của họ. Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu kể dụ ngôn “Người quản gia bất trung” đã làm thiệt hại cho ông chủ, nên đã bị ông chủ sa thải. Nhưng, mặt khác, Chúa Giêsu lại khuyên họ hãy học theo gương người quản gia,

Vì ông ta đã biết dùng tiền của bất chính để mua lấy bạn hữu, đã biết lo cho tương lai vận mệnh của mình. Phải chăng Chúa khen và cổ súy cho hành vi sai trái này của người quản gia? Vậy, nếu điều đó là tốt thì tốt ở chỗ nào? Và, nếu sai thì sai ở đâu? Chúng ta cùng nhau tìm hiểu xem.

Người quản gia bất trung là ai? Thoạt đầu, mới nghe dụ ngôn này, chúng ta dễ bị hiểu lầm. Tuy nhiên, chúng ta cần phải đặt mối tương quan của ta vào toàn bộ tổng thể bản văn, cũng như văn hóa của người Dothái thời bấy giờ, thì mới hiểu được ý Chúa muốn dạy chúng ta điều gì!

Với người Dothái thời bấy giờ, có nhiều người giàu có, họ thường có rất nhiều đồn điền ở nhiều nơi. Ông chủ không thể hiện diện cùng lúc tại nhiều chỗ được, vì thế, họ thường đặt những quản gia để trông nom kho lẫm và thay mặt mình để quản lý, điều hành mọi công việc.

Như vậy, người quản gia có một thế giá rất đặc biệt trong e kíp lãnh đạo. Ông chỉ đứng đằng sau chủ; và có quyền thay mặt cũng như đại diện ông chủ khi ông vắng nhà; nhằm ký kết các hợp đồng mua bán đổi chác. Đồng thời có toàn quyền sắp xếp công việc cho những người làm công.

Tuy nhiên, ông ta không có lương như những người làm công bình thường, ông ta chỉ có quyền thu xếp công việc và tìm cách làm lợi cho ông chủ. Khi không có lương như vậy, ông ta tìm cách cắt xén và ghi tăng thêm số lượng để lấy những nguồn lợi bất chính đó về cho mình.

Quả thật, người quản gia trong Tin Mừng hôm nay đã tận dụng cơ hội “quyền huynh thế phụ” để làm ăn bất chính, hầu thu tích của cải cho mình. Nhưng thật không may, ông ta đã bị chủ phát hiện và quyết định đuổi việc: “Tôi nghe người ta nói gì về anh đó ? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa!”.

Trong hoàn cảnh này, ông ta suy tính: “Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ!”. Quả thật, không lẽ từ một người quản gia mà nay lại đi cuốc đất, hay đi ăn mày?

Ông ta không thể làm được những chuyện đó vì những mâu thuẫn với con người và vai trò của ông! Cái khó ló cái khôn”, trước khi bị đuổi chính thức, ông vẫn còn đủ tư cách là đại diện cho ông chủ, và trong thời gian chờ đợi để bàn giao sổ sách, giấy tờ, ông ta tìm cách lấy lòng và tạo bạn hữu bằng việc giảm nợ cho cho những con nợ:

“’Bác nợ chủ tôi bao nhiêu?’  Người ấy đáp : ‘100 thùng dầu ô-liu.’ Anh ta bảo : ‘Bác cầm lấy biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết 50 thôi.’  Rồi anh ta hỏi người khác : ‘Còn bác, bác nợ bao nhiêu?’ Người ấy đáp : ‘1000 giạ lúa.’ Anh ta bảo : ‘Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại 800 thôi’”.

Một cách giải quyết hết sức khôn khéo, và xảo quyệt. Ông vừa được tiếng là tốt bụng, lại còn được rất nhiều bạn bè, hòng khi bị đuổi việc, ông được người ta đón rước mình như một vị đại ân nhân của họ. Và cuối cùng, ông chủ đã khen người quản gia bất lương đó hành động thật khôn ngoan.

Như vậy, Chúa Giêsu có phải khen người quản gia bất lương vì sự bất lương của hắn ta không? Thưa không! Ngài khen là khen cái tài khôn khéo, biết tính trước cho tương lai vận mệnh của mình, và biết dùng tiền của bất chính để tạo nên bạn hữu.

Qua câu chuyện này, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy biết lo cho tương lai của mình, bởi vì “sinh hữu hạn, tử bất kỳ”. Cuộc sống là một cái gì mong manh, ta có thể ra đi bất cứ lúc nào, nên: “không biết lo xa, ắt phải rầu gần”. Phần cuối của dụ ngôn, như một mệnh lệnh.

Chúa Giêsu nói:  “Phần Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : hãy dùng tiền của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu”.

Mặt khác, Ngài cũng dạy chúng ta phải biết khôn ngoan trong việc sử dụng tiền của ở đời này, làm sao tiền của trở thành nô lệ, đày tớ cho chúng ta, chứ đừng biến nó thành ông chủ của mình: “Các con không thể làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được”

Sứ Điệp Lời Chúa hôm nay nhắc cho chúng ta biết rằng: mọi sự đều là của Chúa, và chúng ta chỉ là người quản lý mà thôi. Mà nếu chỉ là quản lý, thì phải biết giới hạn, phải biết được vai trò của mình đến đâu và phải lo chu toàn trách vụ mà ông chủ trao cho.

Vì thế, ta phải trung thành với chữ tín trong khi làm việc: “Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ. Vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ kia. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được”.

Cần tránh xa những cám dỗ lạm quyền và sa đà vào tình trạng tội lỗi. Hãy biết chia sẻ cho người khác để làm giàu trước mặt Thiên Chúa và có lợi cho phần rỗi của mình. Chia sẻ bác ái được ví như một sự cầu lần, nay người, mai ta: “Người giàu giúp kẻ nghèo ở đời này, nhưng người nghèo giúp kẻ giầu trong đời sau”. Thật thế, “Thương xót kẻ khó nghèo là cho Đức Chúa vay mượn, Người sẽ đáp trả xứng đáng việc đã làm”(Cn 19,17).

Cuối cùng, ta phải biết lo cho tương lai của chính mình như người quản gia trong Tin Mừng hôm nay: “Hãy dùng tiền của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu” (Lc 16,9). Hãy mua lấy Nước Trời và làm giàu trước mặt Thiên Chúa là trách nhiệm hàng đầu của chúng ta. Thật vậy, tiền của vật chất rồi sẽ qua đi, nhưng chỉ có Chúa là tồn tại, vì thế hãy tìm mọi cách mà xây dựng, mua lấy Nước Trời cho cuộc sống mai hậu. Hãy biết lo cho tương lai của mình cách cẩn trọng.

Sống Lời Chúa Hôm Nay

Thế nhưng, trong xã hội hôm nay, nhiều người có những tư tưởng tự cao và cho rằng: ta có được như vậy là nhờ công khó của chính chúng ta, mà họ quên mất một điều căn bản rằng: “Ví như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công. Thành kia mà Chúa không phòng giữ, uổng công người trấn thủ canh đêm” ( (Tv 127,1)). Vì vậy, hãy lo tìm kiếm Nước Thiên Chúa khi ta còn có thể tìm được. Hãy nhạy bén và biết hành xử khôn khéo như người quản gia trong bài Tin Mừng hôm nay.

Câu cảm thán của Chúa Giêsu hôm nay đáng làm cho chúng ta suy nghĩ: “…Con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại” (Lc 16, 8). Đây là câu nói mang tính khiển trách của Chúa Giêsu về thái độ nhạy bén với những giá trị Nước Trời của mỗi chúng ta.

Quả thật, nhiều khi chúng ta gặp phải những cám dỗ, thay vì tìm mọi cách để vượt ra khỏi tình trạng tội lỗi, thì ta lại như “thiêu thân”, cứ muốn lao mình vào. Biết là những tội đó nguy hại cho phần rỗi của mình, nhưng vẫn cứ ung dung tiến đến và muốn ở lại luôn trong đó, bởi vì nơi đó là vũng lầy, nhưng lại là “vũng lầy êm ái”.

Lý do: vì chúng ta không tha thiết gì đến cuộc sống mai hậu, thậm chí lại còn tìm mọi cách để thoát ra khỏi sự sống thần linh và thay vào đó là một sự sống thể lý thuần túy. Nhưng dù muốn dù không, chúng ta đều phải chân nhận với nhau rằng: cuộc sống trên trần gian này là cuộc sống tạm bợ, hữu hạn.

Cuộc sống mai sau mới là cuộc sống vĩnh cửu. Vì thế, ngay lúc này, hãy biết làm giàu trước mặt Thiên Chúa bằng những việc bác ái; đồng thời biết sử dụng tiền của là những vật hư nát để mua lấy Nước Trời, và, ”Trong mọi sự phải nhắm chắc cái cùng đích” hầu chuẩn bị cho một tương lai tốt đẹp.

Lạy Chúa, xin cho chúng con nhận ra sự yếu hèn của mình, hầu thoát ra khỏi những sự chóng qua ở đời này mà biết lo tìm phần rỗi cho mình trong cuộc sống mai hậu. Xin cho chúng con biết chọn Chúa và những giá trị tốt trong cuộc đời. Amen.

Việc nghĩa ta làm sẽ theo ta mãi đến cả khi ta lìa đời

Với dụ ngôn Tin Mừng hôm nay, có thế nói dùng từ “khôn lanh” cho người quản lý có lẽ đúng hơn “khôn ngoan”. Tuy nhiên, ở đây chúng ta không đặt nặng vấn đề từng chi tiết của dụ ngôn, mà là dừng lại ở nghĩa chính mà dụ ngôn nhắm tới.

Thật vậy, câu chuyện cho thấy người quản lý này có vấn đề không minh bạch trong công việc của mình, bị ông chủ đòi thanh tra sổ sách và tước quyền quản lý của anh. Cái khôn là vì khi anh thấy nguy cơ bị tính sổ và mất chức, thì anh đã biết đặt vấn đề ngay cho tương lai của mình.

Chúa Giê-su không khen việc lỗi đức công bằng này, vì việc làm này là gian lận của chủ, đây là cái khôn lỏi. Tuy nhiên, Chúa khen anh vì biết tận dụng tất cả những khả năng và điều kiện, địa vị sẵn có, để có lợi cho về sau của mình. Anh khôn khéo vì biết tận dụng những ngày cuối cùng còn lại trong nhiệm vụ, để lấy lòng người khác, để tạo một ảnh hưởng và chỗ dựa sau này, biết tận dụng thời gian và những điều kiện có sẵn để lo cho số phận tương lai của mình.

Dụ ngôn chỉ dừng lại ở ý nghĩa là, tất cả những gì chúng ta có là do Chúa ban và là của Chúa, điều quan trọng là chúng ta biết dùng những ơn huệ Chúa ban để giúp đỡ tha nhân, và chính điều này sinh lợi cho chúng ta khi chúng ta không còn được quyền quản lý thân xác và những ân huệ đó nữa.

Mọi sự trần thế không thể theo chúng ta về đời sau! Chính vì thế, Chúa Giê-su dạy chúng ta một điều vô cùng khôn ngoan, là hãy “dùng tiền bạc và những giá trị trần thế mà mua lấy bạn hữu, để sau này họ sẽ đưa chúng ta về nơi an nghỉ đời đời”.

Kho Tàng Nước Trời tuỳ thuộc việc chúng ta sử dụng kho tàng trần thế của chúng ta như thế nào: Khi chúng ta tiêu xài cho riêng mình thì Kho Tàng Nước Trời của chúng ta trống rỗng! Trái lại, khi chúng ta cho đi, cho những người bất hạnh, tàn tật, khổ đau là lúc Kho Tàng Nước Trời của chúng ta tăng gấp bội!

Tất cả mọi người đều là những người thủ quỹ của Thiên Chúa! Mọi khả năng, sức khoẻ, thời giờ, địa vị…tất cả đều của Chúa trao ban, chúng ta hãy trở thành các người quản lý tốt, để đời sống chúng ta đem lại vinh quang.

Việc nghĩa mà ta làm sẽ theo ta mãi đến cả khi ta lìa đời. Qua dụ ngôn hôm nay Chúa Giê-su dạy ta biết nhanh chóng tính toán cho cuộc sống mai sau của mình, vì mỗi người chúng ta đều chỉ là những người quản lý được Thiên Chúa trao cho trông coi chính cuộc đời của mình. Chắc chắn chúng ta sẽ không mãi mãi ở thế gian này, mà tất cả đều có ngày phải trình lại cho Chúa tất cả sổ sách cuộc đời, giải trình cho Người tất cả những gì chúng ta đã làm.

Lạy Chúa Giê-su, Chúa ban cho chúng con khả năng, sức khoẻ, thời giờ, địa vị và nghề nghiệp… Xin cho chúng con trở thành người quản lý tốt khi biết dùng những ân huệ Chúa ban mà giúp đỡ tha nhân, để đời sống chúng con đem lại hoa trái vĩnh cửu trong cuộc sống mai hậu. Amen

Khôn ngoan như con cái thế gian sẽ không đẹp lòng Thiên Chúa (010.11.2017)

10 Tháng Mười Một Thánh Lêo Cả (c. 461)

Suy niệm:

Lừa dối là một hành động khôn khéo của những người có tà tâm. Nhưng càng gian ngoa thì càng xa lìa sự thật.

Lừa dối, gian ngoa, xảo trá thì thuộc về thế gian. Những suy nghĩ, lời nói và hành động của họ luôn có mưu đồ xấu, hãm hại người công chính và trục lợi cho cá nhân. Hành động của họ thật khôn khéo, có thể che đậy tất cả những lỗi lầm của họ. Đây là loại người không thuộc con cái của Thiên Chúa.

Nhưng hành động của họ, sau một thời gian sẽ bị phơi bày ra trước mặt mọi người, lúc đó, họ sẽ bị lên án. Cũng như tên đầy tớ bất lương, nó đã có tà tâm khi ông chủ đòi nợ, nên nó đã lừa dối ông chủ. Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: “Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết” (Mt 18, 26). Và hành động của nó bị phơi bày trước mặt ông chủ, ông chủ cho đòi nó và giao cho lính hình: Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ” (Mt 18, 34).

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy cho chúng ta bài học về con người bất lương thì luôn luôn làm những việc mang lại lợi ích cho cá nhân, bất chấp mọi thủ đoạn gây hại cho anh em. Vì hành động của họ thật khôn khéo, sẽ lừa gạt được mọi người. Như Thánh Philiphe đã nói: 16 Chung cục cái họ thờ là họ sẽ phải hư vong. Chúa họ thờ là cái bụng, và cái họ lấy làm vinh quang lại là cái đáng hổ thẹn. Họ là những người chỉ nghĩ đến thế gian.”

Trong đoạn Tin Mừng của Thánh Mátthêu, Chúa muốn dạy chúng ta cũng hãy khôn ngoan khi lựa chọn những việc làm ngay tại trần gian, để tích lũy một kho tàng trên Nước Trời. Kho tàng ấy không hề bị hư nát, để khi chúng ta không còn sống trên đời này nữa, lúc đó ta sẽ được Chúa đón vào Nước của Người.

Điều khôn ngoan mà con cái của Chúa phải làm để được vào Nước Trời là: “35 Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; 36 Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm nom; Ta ngồi tù, các ngươi đã đến thăm”  (Mt 25, 35). Đó là điều mà Thiên Chúa luôn thấu hiểu: “Cha của anh em, Đấng thấu suốt mọi điều kín đáo” (Mt 6, 6).

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con luôn biết khôn ngoan khi chọn lựa những công việc đạo đức, bác ái khi phục vụ anh em, làm sáng Danh Thiên Chúa để sau này con được Chúa cho vào Nước của Người. Amen./.

Gã Đầu Bạc 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *