Được Chúa viếng thăm (23.11.2017 – Thứ Năm Tuần XXXIII Thường Niên)

Lời Chúa: Lc 19,41-44

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

41 Khi ấy, Đức Giê-su đến gần Giê-ru-sa-lem và trông thấy thành, thì khóc thương 42 mà nói : “Phải chi ngày hôm nay ngươi nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi ! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt ngươi không thấy được. 43 Thật vậy, sẽ tới những ngày quân thù đắp luỹ chung quanh, bao vây và công hãm ngươi tư bề. 44 Chúng sẽ đè bẹp ngươi và con cái đang ở giữa ngươi, và sẽ không để hòn đá nào trên hòn đá nào, vì ngươi đã không nhận biết thời giờ ngươi được Thiên Chúa viếng thăm.”

“Ngươi đã không nhận biết thời giờ ngươi được Thiên Chúa viếng thăm” (Lc 19, 44).

Tin Mừng hôm nay kể lại biến cố Đức Giêsu khóc thương thành Giêrusalem, khi Người chuẩn bị khải hoàn vào thành thánh tưng bừng. Bởi vì Người biết rõ trong tương lai, đền thờ sẽ bị phá hủy tan tành. Hôm nay khi đến gần Giêrusalem, vừa trông thấy thành thánh, một Vị Thiên Chúa không cầm được nước mắt, Người đã khóc, bởi vì thành thánh, nơi chứa Hòm Bia thánh với đền thờ nguy nga tráng lệ này, sẽ đến ngày không còn hòn đá nào chồng lên hòn đá nào. Cung thánh bị quân ngoại dày xéo trong khói lửa thành tro tàn… Và đến ngày nay chỉ còn lại “bức tường than khóc”, để rồi khách hành hương hôm nay cũng khóc than mỗi khi đến viếng chứng tích này.

“Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt ngươi không thấy được. Thật vậy, sẽ tới những ngày quân thù đắp luỹ chung quanh, bao vây và công hãm ngươi tư bề.” (Lc 19, 42-43). Dân Do Thái xưa được Đấng Mêsia đến viếng thăm và cứu chuộc, nhưng họ “còn bị che khuất”, nên đã không nhận ra. Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, đã chấp nhận làm người, sống giữa loài người là để bày tỏ tình thương của Thiên Chúa cho họ. Nhưng loài người lại hờ hững với Ngài. Họ khinh chê chối từ, còn hành hình và giết Người cách nhục nhã đau thương trên thập giá. Đây là sự thật đau lòng đã hiện lên trong chính tâm trí thấu suốt của Người khi đứng nhìn thành thánh năm xưa.

Ngày nay, qua cái chết và sự Phục sinh của Người, chúng con đã được chính Đức Kitô đã vén mở bức màn che khuất ấy, như sách Khải huyền cho biết: “Ngài xứng đáng lãnh nhận cuốn sách và mở ấn niêm phong, vì Ngài đã bị giết và đã lấy máu đào chuộc về cho Thiên Chúa muôn người thuộc mọi chi tộc và ngôn ngữ, thuộc mọi nước mọi dân. (Kh 5,9).

Lạy Chúa! Chúa vẫn viếng thăm con trong cuộc sống hằng ngày, qua các biến cố, chỉ cần con “mở mắt ra” để nhìn thấy, mở lòng ra để tiếp đón Chúa. Trong giờ cầu nguyện, suy niệm, giờ rước Chúa trong thánh lễ xin cho con cảm nghiệm sâu xa hạnh phúc được Chúa viếng thăm cõi lòng, để con luôn an bình bước đi trên nẻo đường theo Chúa. Amen.

  Én Nhỏ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.