“Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con” (03.07.2020 – Lễ Kính Thánh Tôma Tông đồ)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

03.07: Lễ Kính Thánh Tôma Tông Đồ

Tin Mừng: Ga 20,24-29

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

24 Có một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến. 25 Các môn đệ khác nói với ông : “Chúng tôi đã được thấy Chúa !” Ông Tô-ma đáp : “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” 26 Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói : “Bình an cho anh em.” 27 Rồi Người bảo ông Tô-ma : “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.” 28 Ông Tô-ma thưa Người : “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con !” 29 Đức Giê-su bảo : “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin !”

“Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con” (03.07.2020 – Lễ Kính Thánh Tôma Tông đồ)

Ghi nhớ:

Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy nên anh tin, phúc thay những người không thấy mà tin” (Ga 20,29).

Suy niệm:

Một viên sỹ quan quân đội Nga đến gặp vị linh mục Hungary hắn xin được nói chuyện với ngài, tên này là một chàng trai trẻ, tính khí hung hãn và dương dương tự đắc.

Khi cửa phòng khách được khép lại. Viên sỹ quan liền chỉ lên cây thánh giá đang treo trên tường và nói với vị linh mục:

 – Ông biết không, cái đó là sự dối trá do các ông bày ra để làm mê hoặc đám dân nghèo, để giúp những kẻ giầu có dễ dàng kìm hãm họ trong tình trạng ngu dốt. Bây giờ chỉ có tôi và ông, ông hãy thú nhận rằng; ông không hề bao giờ tin rằng Chúa Giê-su Ky- tô là Con Thiên Chúa.

 – Ông bạn ơi, tôi tin thật đấy, vì đó là sự thật.

 – Ông đừng lừa dối và diễu cợt tôi nữa! Viên sỹ quan hét lên. Sau đó anh ta rút súng ra, chĩa thẳng vào vị linh mục và hăm dọa.

 – Nếu ông không nhận rằng đó chỉ là một sự dối trá thì tôi sẽ nổ súng!

 Vị linh mục vẫn bình thản trả lời:

 – Tôi không thể nói khác được, vì sự thật Đức Giê-su là Con Thiên Chúa.

 Lúc đó viên sỹ quan vứt khẩu súng xuống sàn, chạy đến ôm vị linh mục và nói:

 – Đúng thế. Tôi cũng tin như vậy, nhưng tôi không thể tin rằng có người dám chết để bảo vệ đức tin cho đến khi chính tôi đã khám phá ra đều này. Tôi xin cảm ơn cha, vì đã củng cố lòng tin cho tôi. Bây giờ thì chính tôi cũng có thể chết cho Đức Ky-tô, cha đã chứng minh cho tôi rằng điều này có thể làm được!

 Hôm nay Giáo Hội kính nhớ vị tông đồ Tôma, người đã tỏ ra cứng lòng tin Đức Giê-su đã sống lại từ cõi chết, mặc dầu  trước đó các tông đồ khác đã quả quyết với ông là Thầy Giê-su đã sống lại.

Bài Tin Mừng được dùng trong phần phụng vụ lời Chúa hôm nay, thánh Gioan đã thuật lại sự việc Chúa Giê-su hiện đến với các ông khi căn nhà mà các ông đang hội họp đều đóng kín cửa, lúc này có sự hiện diện của ông Tôma“cứng lòng”! Chúa đến  rồi sau lời chúc bình an cho các ông. Chúa liền“vào đề” ngay: “Tôma hãy đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy, đưa bàn tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy, Đừng cứng lòng nữa nhưng hãy tin”. Lúc này sự thật đã hiển nhiên bày ra trước mắt nên Tôma chỉ còn biết thưa lên rằng: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con”. Đây là lời thánh Tôma  tuyên xưng đức tin của mình vào Thiên Chúa, đồng thời cũng là lời tạ tội với Chúa vì sự cứng lòng tin của mình (có vẻ như lần hiện ra  này Đức Giê-su chỉ có một mục đích duy nhất là củng cố niềm tin cho ông Tôma!).

Ngày nay chúng ta không có diễm phúc được tậm mắt nhìn thấy Chúa, được đụng chạm vào thân thể của Ngài cách trực tiếp như các Tông Đồ xưa. Nhưng trước mắt chúng ta Thiên Chúa luôn hiện hữu và hiện diện trong cả cuộc đời của mỗi người. Hãy nhìn xem trời đất biển cả, núi đồi…“Trời cao tường thuật vinh quang Thiên Chúa. Không trung loan báo việc tay Người làm”. Qua đó chúng ta nhận biết Thiên Chúa là Đấng tạo dựng và điều hành cũng như an bài mọi sự.

Nếu chúng ta thực sự muốn cho cuộc đời của mình không trở thành vô nghĩa; nếu chúng ta muốn sống cho xứng đáng là một loại thụ tạo khôn ngoan, được Thiên Chúa tạo dựng nên giống hình ảnh của Ngài, thì điều kiện trước hết là chúng ta phải nhận biết có một Đấng Thiên Chúa đã tạo dựng nên vũ trụ và chính chúng ta để rồi đặt trọn niềm tin vào Ngài. Bởi Ngài là Thiên Chúa duy nhất của chúng ta, Đấng yêu thương, chăm sóc, bảo vệ và hằng muốn cho chúng ta được hạnh phúc muôn đời.

Hãy tự đặt ra cho mình những câu hỏi và nghiêm túc trả lời nó: Tôi từ đâu mà có? Sự hiện diên của tôi trong thế giới này là để làm gì? Và mai này sau khi tôi chết đi, tôi sẽ ra sao? Khi thành tâm trả lời nhưng câu hỏi này chắc chắn chúng ta sẽ tìm ra được lẽ sống của cuộc đời mình. Và như lời văn hào. N. Ostrovsky nói: “Chúng ta chỉ sống một lần trên cõi đời này nên hãy sống thế nào để sau này không xót xa ân hận vì đã sống hoài, sống phí cuộc đời của mình”.

 Cầu nguyện:

Lạy Chúa. Ngài đã sinh ra chúng con theo hình ảnh của Ngài. Là được khôn ngoan,  có lòng yêu thương, cao trọng nhất là đặt trong thân xác chúng con một linh hồn bất tử. Xin cho chúng con nhận biết, tin và tôn thờ Đấng đã sinh ra  mình mà ra sức thi hành các lệnh truyền của Ngài để trong cuộc sống trần gian chúng con biết đầu tư, xây dựng cho mình kho tàng mai sau là Nước Thiên Đàng, nơi đó chúng con được hoan hỷ chiêm ngưỡng và ca ngợi Thiên Chúa muôn muôn đời. Amen.

 Sống Lời Chúa:

Sống giới thiệu Chúa đến với mọi người bằng cuộc sống tột đời đẹp đạo.

Đaminh Trần Văn Chính.

Đừng cứng lòng nữa nhưng hãy tin (03.07.2019)

Tin Mừng hôm nay dành riêng cho Tôma và làm ông nổi tiếng vì câu chuyện này.

Đọc chuyện này người ta chê trách con người Tôma khô cứng như chỉ thấy có vật chất trong ông mà Chúa cũng như đã trách ông: “Đặt ngón tay vào đây và hãy nhìn xem tay Thầy. Đừng cứng lòng nưã nhưng hãy tin”. Nhưng thực ra không phải chỉ có mình Tôma như thế, mà còn nhiều người cũng như vậy nữa. Vì lòng trí hạn hẹp, chỉ ưa những chuyện vật chất, những chuyện “ở dưới đất”. Chả thế mà bao người Do Thái xưa đã đòi Chúa làm phép lạ mới tin và đã bị Chúa khiển trách (Lc11,29). Đọc Tin Mừng hôm nay nhiều người lại cũng ganh tị với Tôma. Dù đòi hỏi ngược ngạo “… nếu tôi… không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người thì tôi chẳng có tin”. Nhưng tình thương của Chúa chẳng hề thấy suy giảm, mà còn ban lời chúc phúc: “Bình an cho anh em”. Những yêu sách của Tôma không những không bị trách mà còn được Chúa chiều chuộng một cách đặc biệt. Kể cũng là xứng đáng, khi được lần chiều chuộng ấy ông Tôma đã để lại cho bao thế hệ bài học đời đời lời tuyên xưng đức tin mãnh liệt của ông: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con”. Lời tuyên xưng ông đã nhận ra, Chúa Giêsu không chỉ là Chúa của 12 ông, của mấy trăm môn đệ, nhưng Người là Chúa tể cả trời đất muôn vật “Thiên Chúa của con”.

Vậy là được thọc vào lỗ đinh và cạnh sườn Người Tôma đã tin. Chẳng được “thọc vào lỗ đinh và cạnh sườn Người” mà bao triệu người cũng tin yêu. Họ lại được Chúa chúc phúc như hơn cả Tôma nữa: “Phúc cho kẻ không thấy mà tin”. Như thế lại còn hơn Tôma, lớp người này gồm cả chúng ta đây đã được Chúa yêu thương chọn gọi một cách huyền nhiệm nữa.

Giờ đây ta càng cảm nhận sự quý giá về ơn Đức tin mà mỗi người đang có. Nó đang ở trong ta mà không phải do ta. Đức tin của Tôma nếu không được Chúa thương chiều chuộng thì ông sẽ chẳng có. Còn chúng ta hôm nay nếu không được Chúa ban cách riêng thì lại càng chẳng có, vì có được thấy, được “thọc” vào Chúa đâu. Đến như Phêrô kể như là khôn ngoan hơn anh em, mau mắn tuyên xưng đức tin nơi Thầy mình: “Thầy là Đức Kitô con Thiên Chúa hằng sống”, vậy mà đã nhận ngay được lời phán quyết: “Anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời” (Mt 16,17).

Một dịp được nghe người thầy tâm sự với các học viên lớp giáo lý dự tòng: “Người Công giáo chúng tôi mỗi ngươi đều có một đức tin không thể phai mờ, được Thiên Chúa khắc ghi ngay từ nhỏ. Nên khi muốn lập gia đình với người Công iáo, đừng ai hy vọng họ sẽ bỏ đức tin của họ…Vậy muốn cho gia đình yên vui bền vững hơn hãy tìm hiểu và sống cùng đức tin với bạn mình. Bằng không nên chia tay là tốt, cho dù Giáo Hội cho phép kết hôn khác đạo”.

Lạy Chúa! con cảm tạ Chúa đã ban cho con, cho gia đình, dòng tộc con một đức tin vào Thiên Chúa, vào Giáo Hội của Người. Đó là một phúc duy nhất cho đời chúng con. Vì nhờ đức tin ấy, con được hưởng phúc lộc vĩnh cửu trên trời Chúa đã hứa cho con. Amen.

Gs. Ngọc Năng

Lời chứng của các Tông đồ… (03.07.2018)

Sự cứng lòng tin của thánh tông đồ Tô-ma, nhất quyết khăng khăng đòi thấy tận mắt các dấu đinh ở tay Chúa Giê-su, và được xỏ ngón tay vào lỗ đinh, cũng như nếu không được đặt cạnh bàn tay mình vào cạnh sườn bị đâm thâu của Chúa; thì ông nhất quyết không tin là thầy của mình đã sống lại, sau khi thầy đã chịu đóng đinh treo trên thập giá, đã chết, và đã an táng ba ngày rồi.

Nhờ như thế mà Chúa Giê-su phục sinh đã hiện ra cùng các tông đồ nhiều lần nữa, để thỏa mãn cơn khát lòng tin của Tô-ma: Được thực tế sờ chạm những vết thương trên thân thể của thầy mình.

Qua đó, Chúa Giê-su muốn nói với ông, và tất cả mọi người rằng: Từ nay không cần phải mắt thấy, tai nghe, và bàn tay được sờ chạm… thì mới tin là Người đã phục sinh. Nhưng chỉ cần dựa vào lời chứng của các tông đồ là đủ.

Khi xưa,

Dân làng Na-da-rét đã không tin Chúa Giê-su là Ngôi Lời nhập thể làm người, vì thấy Chúa chỉ là con một ông thợ mộc tầm thường;

Nhiều người đã không tin Chúa Giê-su là Thiên Chúa, vì họ thấy Chúa sống giống như một con người;

Các môn đệ đã ngã lòng tin Chúa, khi thấy Chúa chịu treo và chết trên thập giá.

Ngày nay,

Cũng có lúc con cũng không tin Chúa hiện diện dưới hình bánh nhỏ bé đơn sơ;

Cũng có khi con hoài nghi Chúa đang hiện diện trong một linh mục yếu đuối và nhiều bất toàn;

Lạy Chúa Giê-su, xin dạy con nhận ra Ngài bằng con mắt đức tin. Xin thêm đức tin cho con, để con được khiêm tốn thấy Chúa đang hiện diện giữa những điều bình thường trong cuộc sống. Amen.

CÁT BIỂN

Nỗi oan Tôma (03.07.2017)

Đối với phần đông tín hữu Việt Nam, danh xưng Tôma khơi gợi về một thái độ, rất riêng tư nhưng cũng rất điển hình, chẳng những không tích cực mà xem ra còn để lại nhiều tai tiếng. Gặp một tâm hồn cứng cỏi trước những biểu cảm của niềm tin, người ta đã khéo ví von “cứng lòng như Tôma”; thấy ai biểu lộ do dự hoặc nghi ngờ trước những sự kiện tôn giáo, người ta đã vội đưa vào gia phả “con cháu thánh Tôma”. Kể cũng oan.

Thật ra, đi liền với danh xưng Tôma lại là một bài học dẫn đến niềm tin, và cũng còn đó lời gọi sống sao cho mối phúc thứ chín, như người ta gọi về lời Chúa Giêsu kết thúc trang Tin Mừng hôm nay “Phúc cho kẻ không thấy mà tin”, được trở thành hiện thực trong đời mỗi Kitô hữu.

1. LẠY CHÚA TÔI, LẠY THIÊN CHÚA CỦA TÔI

Niềm tin của Tôma vào Đấng Phục Sinh là cả một chặng đường trong đó yếu tố trước hết chính là cộng đoàn: “Chúng tôi đã được thấy Chúa”. Chính vì chứng từ của cộng đoàn này mà Tôma đã tự vấn để rồi sau đó mới đi tới đức tin. Ngay việc các môn đồ hội họp vào ngày thứ nhất trong tuần cùng với lời chúc bình an của Đấng Phục Sinh, làm bối cảnh hình thành truyện Tôma, cũng cho thấy vai trò của cộng đoàn trong việc khai sinh đức tin nơi một người.

Nhưng yếu tố chủ động hơn phải được tìm thấy trong phản tỉnh của cá nhân ông. “Nếu tôi không thấy… tôi không tin”. Câu nói tự phát ấy đã trở thành tai tiếng khiến nhiều người nghĩ rằng Tôma là một kẻ cứng đầu cứng cổ, đòi hỏi, nghi ngờ. Nhưng thực ra, ông là người thực tiễn. Chính nhờ ông lên tiếng mà ta mới thấy rõ hơn thế nào là trăn trở của đức tin thuở ban đầu và thế nào là nỗ lực cá nhân làm cho niềm tin có được bản sắc riêng không thể lẫn với người khác. Nếu hôm trước Tôma đòi thấy mới tin, thì tám ngày sau, qua tiếp xúc cá nhân với Đấng Phục Sinh, ông đã tuyên xưng không phải bằng công thức chung nữa, mà bằng một cách rất riêng làm thành đỉnh cao tuyên tín Phục Sinh: “Lạy Chúa tôi, lạy Thiên Chúa của tôi”.

Và niềm tin chỉ có thể đạt được kết quả khi có yếu tố quyết định chính là hồng ân Thiên Chúa, như một bao trùm từ khởi sự cho đến hoàn thành. Nguyện vọng của Tôma xem ra ngược ngạo, nhưng đã được Đức Giêsu thanh luyện, để cuối cùng khi dâng lời tuyên tín, cũng là lúc ông được dẫn vào một nhận thức mới mẻ hoàn toàn. Thay vì phải thấy mới tin, ông nhận ra rằng phải tin mới thấy trọn vẹn: thấy Đấng Phục sinh và con người Giêsu cũng là một, thấy Đấng Phục sinh rốt cuộc là Chúa và là Thiên Chúa của mình, và thấy niềm tin vượt lên tất cả sẽ trở thành hạnh phúc.

2. ĐỪNG CỨNG LÒNG, NHƯNG HÃY TIN

Chuyện lòng riêng của Tôma cũng là chuyện lòng chung của muôn lòng tín hữu. Từ nỗi oan Tôma, ngày nay người ta hiểu hơn rằng niềm tin không phải là một yếu tố đơn thuần, mà là một tổng hợp giữa ơn thánh và nghị lực con người, trong đó có cộng đoàn và mỗi cá nhân.

Chỉ dựa vào ơn thánh, người ta có nguy cơ rơi vào thái độ coi mọi sự là bởi Chúa nên không cần phải đào sâu tìm hiểu nữa. Có biết đâu tin như thế là không còn tin nữa, mà một cách nào đó đã là cả tin. Vì tin tất cả nên cả tin, hay vì cả tin nên tin tất cả? Chỉ dựa vào lý trí, người ta lại có nguy cơ khác là thái độ muốn giới hạn tri thức về thực tại và tiêu chuẩn của kinh nghiệm khả giác hoặc khả năng suy luận: những gì không hiểu, không đo lường sờ chạm, đều bị chối từ. Có biết đâu tin như thế cũng không còn là tin nữa, mà xem ra lại gần với sự bất tín! Nếu chỉ dựa vào cộng đoàn thôi, người ta còn có thêm một nguy cơ nữa là thái độ tiêu cực. Bên ngoài có vẻ ngoan ngùy, nhưng thực chất là dấu hiệu của một niềm tin hời hợt. Lúc đạo giáo hưng thịnh xem ra không có vấn đề, nhưng khi sự đạo phải bước vào thầm lặng thì biết đâu bởi vì dễ tin nên cũng dễ bỏ niềm tin trước bất cứ ai?

Thành ra, phải xem trường hợp Tôma như một kinh nghiệm, và cần xem chặng đường niềm tin của ông như một kinh điển cho niềm tin đang dấn bước đi trong cuộc sống. Đừng cứng lòng! Phải chăng là lời gọi hãy xa đi những thái độ không phù hợp, để chẳng những tránh được khủng hoảng, mà dường như còn nghe lại từng ngày lời ân cần đã một lần ngỏ với Tôma ở cuối chặng đường gặp gỡ: “Nhưng hãy tin!”

3. PHÚC CHO KẺ KHÔNG THẤY MÀ TIN

Cũng từ nỗi oan Tôma, tín hữu hôm nay cảm nhận hơn niềm vui trong đức tin của mình. Niềm vui của Tôma là được thấy Chúa nên tin, còn niềm vui của đời tín hữu lại là tin để được thấy Chúa. Tin như thế là một hạnh phúc.

Trong hạnh phúc ấy, sau này các tông đồ đã qui tụ cho Chúa những kẻ tin, và những kẻ tin sơ khai đã vui mừng cử hành niềm tin của mình một cách sống động, không những qua nghi thức phụng vụ, mà còn qua cách sống cộng đoàn biết chia sẻ và phục vụ lẫn nhau, và niềm hạnh phúc, cuối cùng, sẽ là sức mạnh chiến thắng.

Nhưng với kẻ tin hôm nay, tất cả vẫn còn ở phía trước. Bổn phận của ta là phải khổ công vun đắp niềm tin của mình sao cho thắm đượm hồng ân Thiên Chúa mà vẫn không quên nỗ lực đóng góp của con người, sao cho chan hòa với nhịp sống cộng đoàn mà vẫn không triệt tiêu bản sắc cá nhân. Và một khi niềm tin muốn khơi dậy niềm tin, thì cái bổn phận kia đã trở thành trách nhiệm loan báo hạnh phúc cho những người đồng thời.

Tuy nhiên, phải thú nhận rằng niềm tin hạnh phúc ấy còn lắm nhạt nhòa. Đó đây trong nhịp sống chung Giáo Hội cũng như trong nếp sống riêng mỗi tín hữu, vẫn có thể có những lúc ngại tin hoặc chậm tin vào điều mình không thấy. Nhất là phải hy sinh những hạnh phúc chính đáng thấy được để vươn đến một thứ hạnh phúc ở ngoài tầm nhìn khả giác. Quả là vất vả. Nhưng chính lúc ấy, Tôma xuất hiện như một người bạn tri âm, như một người thầy đã từng trải nghiệm. Và lời Đức Giêsu nói với ông lại trở thành lời vỗ về đem lại sức mạnh. Nghe trong mối phúc thứ chín có lời dặn dò: muốn thấy điều mình tin, hãy bắt đầu bằng cách tin điều mình không thấy; và chừng như cũng có lời ước hẹn:tin điều mình không thấy sẽ được thấy điều mình tin.

Ngày nay nỗi oan Tôma vẫn còn đó. Một mình ông chịu tai tiếng để sau này người ta biết đường mà tránh. Một mình ông chịu quở là cứng lòng tin để tín hữu hiểu rằng phải vượt trên những điều nhìn thấy mới gặp được lối đi hạnh phúc của niềm tin. Và như thế, liệu ta có thể bảo rằng nỗi oan Tôma là một nỗi oan hạnh phúc? Cùng với mầu nhiệm đức tin khi bánh rượu được truyền phép hôm nay, ta sẽ lặp lại lời tuyên xưng của Tôma. Để xin thêm đức tin cho những tấm lòng còn nghi ngại, củng cố đức tin cho những người đang yếu đuối, và xin được hạnh phúc cho mọi kẻ tin.

 

 ĐGM. Giuse Vũ Duy Thống

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *