Bánh Hằng Sống (02.05.2020 – Thứ Bảy Tuần III Phục Sinh)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

Ngày 02.05: Lễ Nhớ Thánh A-tha-na-xi-ô, giám mục, tiến sĩ Hội Thánh

Tin Mừng: Ga 6,51.60-69

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

51 Tại hội đường Ca-phác-na-um, Đức Giê-su đã nói : “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.” 60 Nghe rồi, nhiều môn đệ của Người liền nói : “Lời này chướng tai quá ! Ai mà nghe nổi ?” 61 Nhưng Đức Giê-su tự mình biết được là các môn đệ đang xầm xì về vấn đề ấy, Người bảo các ông : “Điều đó, anh em lấy làm chướng, không chấp nhận được ư ? 62 Vậy nếu anh em thấy Con Người lên nơi đã ở trước kia thì sao ? 63 Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống.

64 “Nhưng trong anh em có những kẻ không tin.” Quả thật, ngay từ đầu, Đức Giê-su đã biết những kẻ nào không tin, và kẻ nào sẽ nộp Người. 65 Người nói tiếp : “Vì thế, Thầy đã bảo anh em : không ai đến với Thầy được, nếu Chúa Cha không ban ơn ấy cho.” 66 Từ lúc đó, nhiều môn đệ rút lui, không còn đi theo Người nữa.

67 Vậy Đức Giê-su hỏi Nhóm Mười Hai : “Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao ?” 68 Ông Si-môn Phê-rô liền đáp : “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai ? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời. 69 Phần chúng con, chúng con đã tin và nhận biết rằng chính Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa.”

 

Bánh Hằng Sống (02.05.2020 – Thứ Bảy Tuần III Phục Sinh)

Sau khi Chúa Giê-su làm phép lạ tại Biển Hồ Ti-bê-ri-a hóa năm chiếc bánh cho nhiều người ăn, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. Thì hôm sau đám đông dân chúng lại kéo nhau đi tìm gặp Chúa và các môn đệ của Ngài ở tại Ca-phác-na-um, phía bờ bên kia Biển Hồ. Họ đinh ninh rằng Chúa sẽ làm phép lạ có bánh cho họ ăn no nữa. Thế nhưng – Hôm nay – Chúa Giê-su không làm phép lạ hóa bánh ra nhiều cho họ ăn nữa. Nhưng hôm nay, Người cho đám đông dân chúng đi theo Người biết chính Người là Bánh hằng sống từ trời xuống. Thứ bánh thông thường mà họ ăn ngày hôm qua, không làm cho họ sống mãi, và cũng không làm cho họ no nê mãi. Mà chính loại Bánh hằng sống mà Chúa Giê-su vừa nói đến; thứ bánh Ngài ban tặng chính là thịt của Ngài mới chính là thứ bánh mà mỗi người cần đến, để được sự sống đời đời, để được no thỏa mãi và sẽ không bao giờ đói khát nữa.

Bánh thần thiêng mà Chúa Giê-su nói đến sẽ thỏa mãn nhu cầu thiêng liêng, nhu cầu tâm linh của mỗi người. Bánh của Ngài sẽ cho con người ta được sống đời đời. Thế nhưng, lời Chúa nói trở nên nghe chướng tai quá, đám đông dân chúng và một số các môn đệ đã vấp phạm lời của Người. Một số bọn họ đã không tin Chúa Giê-su chính là Bánh hằng sống, nhiều người đã rút lui, không còn đi theo Chúa nữa.

Lạy Chúa Giê-su, xin cho con khi cố gắng loa toan cơm ăn áo mặc trong cuộc sống thường ngày, thì con luôn vững tin tìm kiếm sự sống tâm linh, sự sống vĩnh cửu trong bí tích Mình Thánh Chúa. Amen.

CÁT BIỂN 

“Bỏ Ngài, chúng con biết theo ai…”

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã bị chính những người môn đệ của mình quay lưng. Nhiều người trong số họ đã rời bỏ Người vì lời phán Thịt Người là của ăn và Máu Người là của uống. Họ cho rằng đó là điều man rợ, cho rằng những lời ấy quá chói tai, họ không chấp nhận được điều đó. Thế nhưng, các tông đồ của Chúa vẫn luôn trung thành với Người, điều đó được thể hiện qua lời tuyên xưng của thánh Phêrô: Bỏ Ngài chúng con biết theo ai…? Các ông chấp nhận trung thành với Chúa Giêsu dù đối với đám đông, đó là điều chướng tai gai mắt.

Thánh Phêrô đã thay mặt các tông đồ để xác tín quyết định của các ngài. Các ngài cần đến Chúa, các ngài muốn có sự hiện diện của Người trong những bước đường của mình. Các ngài tin tưởng tuyệt đối rằng sự hiện diện của Chúa Giêsu là điều thiết yếu trong đời họ. Chính vì thế, họ kiên quyết giữ vững lập trường, kiên quyết đi theo Chúa đến cùng, dù cho đó là quyết định đi ngược lại đám đông.

Các tông đồ là tấm gương sáng để hậu thế noi theo. Nhìn vào tấm gương ấy, tất cả những ai tin vào Đức Kitô sẽ tiếp tục vững tâm tin tưởng vào Người. Họ nhận thức được nếu thiếu vắng Thiên Chúa trong cuộc đời mình, sự sống đối với họ trở nên vô nghĩa. Vì Người chính là đường, rời bỏ Người tức là rời bỏ con đường đến sự sống muôn đời. Đối với họ, sự tin tưởng và phó thác vào tình yêu của Thiên Chúa là điều không thể thiếu trong cuộc sống.

Tuy vậy, vẫn có nhiều người vì ý riêng của mình, đã không muốn tiếp tục bước theo Chúa. Người ta cố loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời mình vì những Lời Người dạy không phù hợp với họ. Con người càng hiện đại lại càng muốn xa lánh Chúa. Đối với họ, tự do của riêng mình mới là điều quan trọng nhất. Những điều Người dạy không thể hòa vào cuộc sống thực dụng của họ, không thể đáp ứng những nhu cầu cá nhân mà họ đòi hỏi nên họ loại trừ Người. Họ quên rằng, suy nghĩ của Thiên Chúa khác với suy nghĩ của phàm nhân.

Đôi khi chúng ta cũng như những người môn đệ ấy, từng đi theo Chúa, từng nghe lời dạy của Người nhưng lại vì những lí do cá nhân mà dần rời bỏ, loại trừ Người. Có thể chúng ta không cố ý, có lúc chỉ là vô tình đề cao lợi ích bản thân, đề cao giá trị của mình mà quên rằng mọi giá trị cao quý nhất đều xuất phát từ Thiên Chúa. Dù là Kitô hữu, chúng ta vẫn chỉ là những con người yếu đuối, nên việc phạm lỗi là điều khó tránh. Chỉ cần ta biết khiêm tốn trở về cùng Chúa, Người vẫn sẽ đón nhận chúng ta vì Người biết: Không có Thầy, các con chẳng thể làm gì được.

Lạy Chúa, quả thật, bỏ Ngài chúng con biết đi theo ai. Nếu Chúa không dẫn dắt, chẳng biết chúng con sẽ nổi trôi đến phương nào. Xin cho chúng con luôn biết tin tưởng vào Ngài, biết sẵn sàng từ bỏ đam mê, thói hư tật xấu để quay về với Ngài. Xin hãy ở bên và chúc lành cho chúng con vì chúng con là những kẻ yếu đuối. Xin đừng ngoảnh mặt làm ngơ vì không có Chúa, chúng con chẳng thể làm gì được. Amen.

Petrus Sơn

Biết theo ai? (21.04.2018 – Thứ Bảy Tuần III Phục Sinh)

Trong bài Tin Mừng hôm nay, nhiều môn đệ đã từ bỏ Chúa Giêsu vì các ông cho rằng lời Người “chói tai”, họ không còn thiết tha những lời ấy nữa. Thế nhưng, những môn đệ trung thành nhất của Người vẫn kiên trung tin tưởng tuyệt đối vào Chúa vì chỉ Người mới có Lời ban sự sống; xa Người, các ông chẳng còn biết theo ai nữa. Tuy vậy, dù là những người thân tín nhất của Chúa Giêsu, trong các tông đồ vẫn có người không tin tưởng và đan tâm nộp Người vào tay quân dữ.

Xã hội ngày nay đang cố gắng loại bỏ niềm tin của con người vào Thiên Chúa. Người ta tin tưởng vào trí thông minh hạn hẹp của mình để chối bỏ tình yêu của Người. Họ lạm dụng quyền tự do của mình để tàn phá thiên nhiên, tàn sát đồng loại, yêu thích chiến tranh, bạo lực, ủng hộ phá thai… Họ chối từ Thiên Chúa bằng cách đi ngược lại với những gì Người đã truyền dạy, chỉ cần thỏa mãn được dục vọng của mình, con người sẵn sàng rời xa Chúa. Thế nhưng, họ chẳng thể nghĩ ra rằng, bỏ Người họ biết theo ai?

Con người tìm đến những thú vui của đời này mà lãng quên đi đời sống đích thực mai sau. Để rồi, khi cuộc sống đáp trả lại những hành động tàn độc của con người, lúc đó, họ mới chợt nhận ra mình yếu đuối và tự hỏi rằng Chúa ở đâu khi họ chịu bất hạnh. Con người là thế, bất tín, độc ác, tham lam, tráo trở nhưng Thiên Chúa lại nhân hậu tha thứ cho học, miễn là họ tin tưởng và ăn năn.

Là một thành phần của xã hội này, chúng ta không thể nào tránh khỏi những thói xấu hay tội lỗi ấy. Nhưng điều quan trọng là chúng ta biết sớm nhận ra vắng bóng Chúa trong cuộc đời này sẽ khiến ta bơ vơ, lạc lõng, chúng ta không thể bình an nếu thiếu vắng tình yêu của Người. Mang thân phận yếu đuối, mọn hèn, dễ sa vào cạm bẫy tội lỗi, nhưng chúng ta đừng vì đó mà đánh mất niềm tin vào Thiên Chúa. Ngay cả các tông đồ là những người thân tín nhất vẫn có kẻ muốn hãm hại Người. Điều đó giúp ta ý thức được chẳng ai thực sự hoàn hảo, dù là ai đi nữa, chúng ta vẫn có thể phạm tội. Do đó, vững tin vào tình yêu và lòng thương xót của Người giúp chúng ta ý thức hơn về thân phận của mình và vững lòng tín thác vào Chúa.

Chúng ta là những người được tự hào vì mâng danh Kitô hữu, nhưng điều đó không giúp chúng ta trốn tránh được tội lỗi. Thế nhưng, khác với những kẻ vô thần ngày đêm trốn chạy khỏi Thiên Chúa, chúng ta được giáo dục trong môi trường đức tin được nuôi dưỡng. Vì thế, chúng ta sẽ có cơ hội gần gũi Chúa hơn vì giữa ta và Người không bị ngăn cách bởi sự cao ngạo, chống đối hay thách thức. Nhưng cần nhớ rằng, Thiên Chúa là Cha của toàn nhân loại, thay vì chê trách nhưng người chưa nhận biết Chúa, chúng ta hãy giới thiệu Người cho họ. Để từ đó, họ sẽ nhận ra vắng bóng Thiên Chúa sẽ khiến đời họ tối tăm, mù mịt, vì không có Người, chúng ta chẳng biết phải theo ai.

Lạy Chúa, rời xa Ngài, chúng con chẳng biết trông cậy vào ai, vì chỉ có Ngài mới có Lời ban sự sống đời đời cho chúng con. Xin chúng con nhận ra tình yêu của Ngài, để chúng con hân hoan, hạnh phúc và đem niềm vui ấy cho những người chưa nhận biết tình yêu của Ngài. Amen.

Petrus Sơn

“Lửa thử vàng, gian nan thử đức” (05.05.2017– Thứ Bảy tuần III Mùa Phục Sinh)

“Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời.” (Ga 6,68)

Suy niệm:

Tục ngữ Việt Nam nói: “Sự thật mất lòng”. Chúa Giê-su không sợ mất lòng mà sợ mất sự thật. Vì thế Ngài khẳng định sự thật: Ngài chính là Bánh đem lại sự sống đời đời, bất chấp cho lời đó chướng tai gây ‘sốc’ khiến các môn đệ rời bỏ Ngài. Trước tình huống phải chọn lựa một trong hai ấy, Phê-rô đã không ‘a dua’ theo đám đông mà bỏ Thầy; trái lại ông dám khảng khái tuyên xưng đức tin: “Bỏ Thầy chúng con biết đến với ai,” dù cho ông không thấy, không hiểu hết nội dung điều ông vừa tuyên xưng. Ông chỉ biết một điều là luôn bám chặt vào con người Thầy Giê-su, Đấng mà ông tin tưởng ngay cả trong lúc tối tăm vô định nhất, tin tưởng ngay cả khi không có gì để kiểm chứng, để bám víu, ngay cả khi con người ông vẫn còn những yếu đuối khuyết điểm.

Mời Bạn:

“Lửa thử vàng, gian nan thử đức”. Đức tin cũng là một thứ vàng cần phải được thanh luyện. Những hoàn cảnh cụ thể trong cuộc sống đòi chúng ta phải chọn lựa dứt khoát theo Chúa hay là không theo Chúa; đó chính là hòn đá thử xem chất vàng đức tin của chúng ta đã ‘đủ tuổi’ hay chưa ngõ hầu ‘trụ’ được trước những thách đố của tinh thần thế tục, hưởng thụ lạc thú, quyền lực… đang làm xói mòn, hoen rỉ đức tin.

Chia sẻ: 

Bạn đã gặp tình huống cụ thể nào đòi bạn phải chọn lựa một cách quyết liệt theo Chúa hay là chối bỏ Ngài? Mời bạn chia sẻ.

Cầu nguyện:

 Lạy Chúa, xin cho con luôn vững tin vào Chúa, dù có nhiều thách đố đang chờ đón; cho con luôn bám chặt vào Chúa, vì chỉ mình Chúa mới có Lời ban sự sống đời đời.

 

Dừng cuộc chơi – đi tiếp (16.04.2016 – Thứ Bảy sau Chúa Nhật III Phục Sinh)

SUY NIỆM

Trình thuật Tin Mừng hôm nay kể lại một sự kiện đáng buồn, đó là thái độ bỏ rơi Đức Giêsu của các môn đệ.

Sau khi nghe Đức Giêsu khẳng định: “Ai không ăn thịt và  uống máu tôi thì không có sự sống đời đời”; nhiều môn đệ đã có phản ứng: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi?”, đồng thời bỏ Người mà đi.

Khi nói tới các môn đệ của Đức Giêsu, Kinh thánh Tân ước không chỉ riêng về nhóm Mười Hai mà bao gồm tất cả những người lúc ban đầu đã say mê giáo thuyết của Người, thường xuyên đến nghe Người giảng dạy và có lòng yêu mến, kính phục. Thành phần này, trong Tin Mừng thánh Lu-ca có nêu con số 72 người, là con số biểu tượng cho đám đông và đủ mọi hạng người, và họ là những người được sai đến “tiền trạm” ở những nơi Đức Giêsu sẽ đến rao giảng.

Sau giáo huấn mặc khải về việc Đức Giêsu sẽ ban thịt và máu Người làm của ăn, của uống nuôi dưỡng đời sống thiêng liêng cho nhân loại, nhiều người hiểu theo nghĩa đen là: Đức Giêsu sẽ lấy thịt, là thân xác của Người và máu đang lưu chuyển trong trái tim Người mà cho người khác ăn; quả là ghê rợn và nhiều người đã “ dừng cuộc chơi”, không đi theo Người nữa. Sự việc làm dấy lên những cuộc bàn tán, xầm xì nơi các môn đệ. Ăn uống là một nhu cầu thiết yếu để đem lại sự sống thể lý, tự nhiên mà dân Do thái nói riêng và mọi dân tộc đều đang nỗ lực tìm kiếm, tranh giành; khiến chiến tranh, sự đàn áp, bất công nảy sinh, đẩy con người vào đau khổ, hận thù.

Đức Giêsu đến, Người muốn giải thoát con người khỏi những đau khổ một cách triệt để bằng cách biến đổi tận căn cội của con người. Người giảng dạy Tin mừng cứu độ, lời của Người là chân lý, lời biểu lộ thánh ý của Chúa Cha hằng yêu thương và muốn thông ban sự sống thần linh cho con người. Đức Giêsu còn muốn biến đổi thân xác hay chết của con người, trở nên giống thân xác Người sau khi phục sinh, bằng sáng kiến lập bí tích Thánh Thể để biến đổi bánh, rượu (là của ăn hay hư nát) thành Mình, Máu thánh Người (là của ăn trường tồn); để những ai đón nhận và ăn bánh đó thì sẽ có sự sống đời đời. Bởi lẽ khi lãnh nhận ăn mình và uống máu Đức Giêsu dưới hình bánh, hình rượu, bánh thánh đó sẽ hòa tan trong thân xác và máu thánh đó sẽ lưu chuyển đến mọi mạch máu trong thân thể mà nuôi dưỡng và biến đổi thành linh thiêng.

Hiểu theo nghĩa trần tục “ăn thịt và uống máu Người”, nên nhiều môn đệ đã không chấp nhận, và bỏ Đức Giêsu mà đi.

Đức Giêsu mặc khải về thứ bánh trường sinh, đã làm cho nhiều người vấp ngã, thì việc “Con Người lên nơi đã ở trước kia” (Người muốn nói đến sự kiện Người sẽ về với Chúa Cha sau này), lại càng khó chấp nhận hơn. Đức Giêsu thấu hiểu lòng tin nơi những kẻ đang đi theo Người cũng như thái độ của họ; Người đã mở cho họ một hướng đi mới, người nói : “Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì”. Đức Giêsu muốn các môn đệ thoát ra khỏi giới hạn của thân xác hay hư nát, mà quy hướng đến sự sống thần linh của Thiên Chúa. Rồi Người nói tiếp: “Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống”; sự sống ấy được chứa đựng trong Lời của Người, sẽ phát sinh hiệu quả cho những ai đón nhận và đem ra thực hành với lòng tin phục, yêu mến.

Tuy nhiên, rào cản lớn nhất vẫn là lòng tin yếu kém, chưa nhận ra lòng nhân từ, thương xót của Thiên Chúa đã ban cho qua Con Một Người; vì thế nhều người vẫn có thái độ thờ ơ nếu không muốn nói là chối bỏ Người. Đức Giêsu khẳng định: “không ai đến với Thầy được, nếu Chúa Cha không ban ơn ấy cho.”. Người muốn liên kết sứ vụ cứu độ của Người với lòng thương xót tha thứ của Chúa Cha; đồng thời, mời gọi con người đón nhận với tâm tình cảm tạ ân ban của Thiên Chúa.

Quay lại với nhóm Mười Hai, là những môn đệ thân tín nhất đã đồng lao cộng khổ với Người trong suốt hành trình rao giảng; Đức Giêsu dò hỏi tâm tình các ông: “Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao? “

Ông Si-môn Phê-rô đại diện cho anh em xác định niềm tin của nhóm: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời”. Trải qua thời gian sống gần gũi với Đức Giêsu, được nghe nhiều về chân lý cứu độ của Người, thấy những phép lạ Người làm và được Người chỉ cho thấy những yếu đuối, sai phạm của con người; các ông đã nhận ra Người là Đấng Mê-si-a của Thiên Chúa, nên các ông đã xác tín và kiên vững bước theo Người.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay mời gọi tôi

– Đặt trọn niềm tin vào Đức Giêsu Kitô, Đấng đã yêu thương nhân loại đến cùng. Người có sáng kiến lấy thịt và máu của chính mình làm của ăn nuôi dưỡng đời sống tâm linh cho con người (trong đó có tôi) và ban cho sự sống đời đời.

– Trước những mầu nhiệm Thiên Chúa mặc khải, với trí khôn hạn hẹp loài người không thể suy thấu; vì thế phải khiêm tốn trước thần khí của Người mà đón nhận và tin phục Lời Người: Lời yêu thương, lời cứu độ và lời tỏ bày ý muốn của Thiên Chúa. 

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin ban thêm lòng tin cho con, để con vững vàng tin rằng Người chính là Đấng thánh của Thiên Chúa, là Đấng cứu độ trần gian duy nhất hôm qua, hôm nay và mãi mãi; để con kiên vững đi theo người, làm môn đệ trung tín của Người. 

SỐNG TIN MỪNG

Siêng năng đọc và suy niệm Lời Chúa trong tinh thần đức tin và cầu nguyện (Lectio Divina).

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *