Con đường Giê-su… (08.05.2020 – Thứ Sáu Tuần IV Phục Sinh)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

Tin Mừng: Ga 14,1-6

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng xao xuyến ! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. 2 Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở ; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. 3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. 4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi.”

5 Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao biết được đường ?” 6 Đức Giê-su đáp : “Chính Thầy là con đường là sự thật và là sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.”

 

Con đường Giê-su… (17.05.2019 – Thứ Sáu Tuần IV Phục Sinh)

Cuộc đời mỗi người được ví như một con đường. Vì thế, người ta thường nói: đường đời tôi; đường đời anh; đường anh, đường em… Ai ai cũng có con đường đời của mình. Quá khứ và dĩ vãng là đoạn đường mình đã đi qua và bỏ lại sau lưng:

Có khi đó là con đường sai lầm, tội lỗi, gian ác.

Có khi đó là con đường đúng đắn, lành thánh, lương thiện.

Phúc Âm hôm nay, Chúa Giê-su đã nói với các tông đồ rằng: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6). Thật vậy:

Con Đường Giê-su chính là con đường đưa đến sự thật;

Con Đường Giê-su chính là con đường dẫn đến sự sống vĩnh cửu cho tất cả những ai đi trên con đường của Người;

Con Đường Giê-su cũng chính là con đường thập giá mà Chúa mời gọi các Ki-tô hữu hãy cùng đi với Người, để cùng được sống với Người trong sự phục sinh vinh quang.

 Lạy Chúa Giê-su, bỏ Ngài con biết đi đâu, bỏ Ngài con chẳng đi tới đâu. Xin cho con luôn tín thác vững bước đi trên đường của Chúa, vì chính Chúa mới là con đường đưa đến sự thật toàn vẹn và sự sống vĩnh cửu. Amen.

CÁT BIỂN

Quyết tâm bước đi theo Chúa (27.04.2018 – Thứ Sáu Tuần IV Phục Sinh)

Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy tâm trạng của các môn đệ khi các ông biết Chúa Giêsu sắp lìa bỏ các ông mà đi. Mặc dù đã từng được kề vai sát cánh cùng Thầy Giêsu trong nhiều năm trên bước đường đi rao giảng, được Thầy dạy dỗ và bảo ban rất nhiều điều tốt lành và bổ ích, nhưng với thân phận con người, các ông không khỏi bàng hoàng, lo lắng cho cuộc sống của mình khi không có Thầy của mình bên cạnh. Trong bối cảnh như thế, các ông cảm thấy cuộc sống phía trước của mình thật là u sầu, ảm đạm, các ông không biết mình sẽ đi đâu và đi theo ai bây giờ.

Chúa là Chính Lộ thẳng ngay

Cho con bước tới tràn đầy hân hoan

Lòng con phấn khởi ca vang

Tình thương của Chúa đầy tràn muôn nơi

*

Thực tế trên cõi dòng đời

Muôn đường, vạn lối, bao lời ngọt ngon

“Mê ly, hấp dẫn” nhiều hơn

Con quyết chọn Chúa, bao ơn phúc lành

 

Khi biết được tâm trạng và những suy nghĩ lo lắng của các môn đệ, Chúa Giêsu đã nói: Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Lời trấn an của Chúa Giêsu đã làm cho các môn đệ cảm thấy an lòng. Chúa Giêsu không chỉ muốn tâm hồn các ông được bình an thư thái, nhưng Ngài còn muốn khích lệ các ông hãy hướng tâm hồn về Nước Trời, hãy tìm cho mình một con đường, mà con đường đó sẽ dẫn đưa họ đến với cuộc sống trường tồn và vĩnh cửu, khi Ngài nói: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống…”

 

Chúa là Sự Thật chân thành

Tin tưởng nơi Chúa, thực hành yêu thương

Tin Mừng loan báo muôn phương

Hồng ân thánh đức tỏa hương dạt dào

*

Cuộc sống đưa đẩy dẫn vào

Đam mê, lạc thú xuyến xao cõi lòng

Thế mà con vẫn nói “không”

Tất cả phù phiếm sớm nồng vội tan

 

Chúa Giêsu ra đi không phải đi tìm hạnh phúc cho riêng mình, nhưng cho các tông đồ và cho cả nhân loại. Ngài ra đi để chúng ta được cứu rỗi,  Ngài đi trước để dọn chỗ cho chúng ta được sống đời đời hạnh phúc bên Chúa Cha. Chính qua cái chết và sự phục sinh của Ngài, Ngài đã trở thành con đường duy nhất dẫn chúng ta đến với Chúa Cha. Khi suy nghĩ về mục đích của cuộc đời hiện tại và về cuộc sống mai sau, chúng ta hãy biết sống tỉnh thức bằng việc giữ tâm hồn trong sạch, luôn tín thác vào Chúa, Ngài sẽ giúp chúng ta đạt tới hạnh phúc muôn đời nơi Nhà Cha của Ngài là Thiên Đàng vinh phúc đã được dọn sẵn cho chúng ta.

Chúa là Sự Sống hoàn toàn

Ai tin vào Chúa, Chúa mang dẫn về

Phúc ân lãnh nhận tràn trề

Niềm vui bất tận đuề huề mãi luôn

*

Tình Chúa lan tỏa  tràn tuôn

Muôn đời trọn kiếp vẫn nguồn yêu thương

Nhận ra chính Chúa là Đường

Và là Sự Thật hiền lương vẹn toàn

Lại là Sự Sống hân hoan

Bước đi theo Chúa vô vàn sướng vui

 

Lạy Chúa! Xin cho chúng con luôn biết tin yêu Chúa và bước đi theo đường lối của Chúa trong tình yêu Chúa và yêu người. Như vậy, chúng con sẽ xứng đáng đón nhận phần thưởng hạnh phúc mai sau là Thiên Đàng, nơi Chúa hứa ban cho chúng con. Amen.

 

HOÀI THANH

“Làm sao chúng con biết đường đi?” (12.05.2017– Thứ Sáu tuần IV Mùa Phục Sinh)

Câu chuyện ngụ ngôn: “Đường chia nhiều ngả, cừu bị mất”

Một ngày nọ, người hàng xóm của Dương Chu bị mất một con cừu và đã huy động toàn bộ gia đình của ông cũng như nhiều người khác trong làng đi tìm. Ông ta đã đến gặp Dương Chu để nhờ giúp đỡ, Dương Chu đã phái toàn bộ học trò và người hầu của mình đi tìm giúp.

Dương Chu nhận thấy, cùng với người thân và bạn bè, hàng xóm, rất nhiều người đã hợp thành một nhóm lớn để tham gia tìm kiếm.

“Tại sao lại cần rất nhiều người để đi tìm một con cừu bị mất?” Dương Chu hỏi người hàng xóm.

“Bởi vì nhiều con đường chia rất nhiều ngả”, người hàng xóm trả lời.

Khi màn đêm buông xuống và mọi người đã quay trở về, Dương Chu hỏi “Đã tìm thấy con cừu chưa?”

Một trong những người hầu của Dương Chu trả lời: “Có rất nhiều con đường chia làm hai hướng và mỗi nhánh đường lại rẽ làm hai. Con không biết phải đi theo hướng nào nên con đã bỏ cuộc.”

Những người khác cũng quay về với cùng lý do như vậy.

Dương Chu trở nên trầm tư và im lặng một hồi lâu, trông có vẻ rất nghiêm nghị, khiến các học trò của ông bối rối và không hiểu điều gì đã khiến thầy của mình suy tư như vậy.

Sau khi suy nghĩ hồi lâu, ông đã giảng ra thành nguyên lý cho các học trò của mình: “Khi có quá nhiều con đường rẽ, các con sẽ không thể tìm được con cừu bị mất và cũng có thể dễ dàng bị lạc lối.”

Trên con đường về Nhà Chúa, mỗi người chúng ta đều có những lúc xao xuyến, lạc lõng bơ vơ, vì bản ngã của chúng ta quá yếu đuối. Thậm chí con mắt đức tin luôn đui mù và trở thành bóng đêm sợ hãi làm cho lòng ta luôn luôn nghi ngờ và dẫn chúng ta đi lạc lối. Có những lạc lối không tìm thấy đường về.

Chương 32 sách Xuất Hành viết: “Dân thấy ông Môshê lâu qúa không xuống núi, bèn tụ họp bên ông Aharon và nói với ông: “Xin ông đứng lên, làm cho chúng tôi một vị thần để dẫn đầu chúng tôi, vì chúng tôi không biết chuyện gì đã xảy ra cho cái ông Môshê này, là người đã đưa chúng tôi lên từ đất Ai Cập.” Ông Aharon lấy vàng từ tay họ trao cho, đem đúc và dùng dao mà gọt đẽo thành một con bê.

Chúng ta lạc lối vì chúng ta không đứng vững. Không đứng vững trong Niềm Tin Thiên Chúa.

Ngày xưa, trong Cựu ước, khi ông Môsê dẫn dân Do thái qua sa mạc, họ đã kêu trách Chúa cho ông Môisê dẫn và sa mạc để họ bị chết đói. Chúa đã ban cho họ mana làm lương thực. Khi dân chúng nổi loạn chống lại ông Môisê thì Thiên Chúa cho xuất hiện rắng lửa ra cắn chết nhiều người. Thế là dân đã ăn năn sám hối và ông Môisê đã đúc một con rắn đồng treo lên, ai bị rắn cắn mà nhìn vào rắn đồng sẽ không bị chết. Chỉ cần khi vắng ông Môisê, dân do thái sẽ lạc lối và xa rời Thiên Chúa.

Trong thời Tân Ước, các Tông đồ đi theo Chúa, luôn bên Chúa, nhưng họ vẫn có thể lạc lối, nếu như Chúa để họ đi một mình. “Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi” (Ga 14, 4). Nhưng ông Tôma đã lo lắng, nghi ngờ hỏi lại Thầy: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?” (Ga 14, 5)

Con người sống giữa trần gian với biết bao lạc thú, biết bao cám dỗ, biết bao đam mê, biết bao dục vọng mà bản thân ta cứ buông xuôi theo dòng đời. Kẻ thì chạy theo danh vọng, người thì đi kiếm tiền tài, kẻ lại tìm những thú vui trần thế…Có những kẻ tàn ác đi tìm kiếm uy quyền để giết hại đồng loại; có những người bệnh hoạn đắm chìm trong dâm tục hoang dã. Họ là những người lạc lối đức tin. Họ không biết đường Chúa đi, vì họ không đi trong sự thật. “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống.” (Ga 14, 6)

Thế giới có biết bao nhiêu con đường để đi về quê trời: những ocn đường ấy đã làm cho biết bao nhiêu người lầm lạc, và cả ta nữa. Con đường Đạo: Đạo Phật, Đạo Lão, Đạo Cơ Đốc, Đạo Hồi, Đạo Tin Lành, Chính Thống, Anh Giáo, và Đạo Công Giáo của chúng ta. Cũng thờ Chúa Giêsu, cũng tin Chúa Giêsu nhưng không đi trên con Đường Sự Thật của Chúa. Nên đã lạc lối. Làm sao biết đường Chúa đi.

Làm thế nào để ta đi theo Chúa mà không bị lạc lối.

Ta hãy thực hiện như Chúa Giêsu đã dạy:

Đến như Chúa đã đến;

Đi như Chúa đã đi;

Làm như Chúa đã làm;

Và về trời với Chúa Giêsu.

Đến như Chúa đã đến: Bỏ tất cả địa vị cao sang, quyền thế, danh vọng, tiền bạc, uy quyền, tiện nghi, đam mê, lạc thú, sắc dục… để đến những nơi thiên tai bão lụt, động đất sóng thần, hạn hán mất mùa, tủi hổ, trần truồng, bị bỏ rơi, tù đày, bất công, … đến với anh em mình.

Đi như Chúa đã đi: Đi trong thánh giá đời mình, đi trong bổn phận, trong trách nhiệm, đi trên con đường hẹp, đi lên đồi sọ, đi với lòng xin vâng. “Lạy Cha, nếu có thể được xin Cha cất chén đắng này khỏi Con, nhưng xin đừng theo ý Con, một theo ý Cha mà thôi.” (Lc 22, 56)

Làm như Chúa đã làm: Làm sáng Danh Chúa Cha trên trời, làm theo ý Cha trên trời, làm cho anh được ơn cứu rỗi, làm để phục vụ anh em, làm cho ta trở thành khí cụ bình an của Chúa, đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hoà vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi. (Kinh Hoà Bình)

Về trời như Chúa Giêsu: Sau khi chết Chúa Giêsu đã Phục Sinh vinh hiển và Người đã về trời trước mặt nhiều người. Ta tin có sự sống đời đời, tin xác người ta ngày sau sống lại và về ở bên Chúa Giêsu. “Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con.” (Ga 17, 24).

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con luôn đi trên con đường chân lý sự thật, con đường mà Chúa đã đi. Để ngay ở đời này, con luôn làm sáng Danh Chúa trên trời, và ngày sau con sẽ cùng được hưởng phúc vinh quang trong Nước Trời.

 

Gã Đầu Bạc

Đi con đường Giêsu (22.04.2016 – Thứ Sáu sau Chúa Nhật IV Phục Sinh) 

Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.” (Ga 14,3)

Nếu đặt câu hỏi: “con đường để làm gì?”, có lẽ nhiều người sẽ trả lời rằng: “để đi”. Điều đó không sai, nhưng thực ra con đường được hình thành là để dẫn đến đích. Dù là đường bộ, đường thuỷ, đường truyền tín hiệu, hay đường đời, đường tình duyên… nếu không có điểm đến thì đã chẳng có con đường. Giữa đất với trời, giữa con người với Thiên Chúa là một khoảng cách ngàn trùng, nhưng không phải vì thế mà không có con đường. Chúa Giê-su nói Ngài là chính con đường đó. Nhưng “con đường Thầy đi” không phải là con đường mà người ta bỏ lại sau lưng khi họ đạt tới đích. Con đường Giê-su còn “là sự thật và là sự sống”. Điều đó có nghĩa là “đi con đường Giê-su” cũng đồng nghĩa với việc sống kết hiệp với Đức Ki-tô và trong Đức Ki-tô để “Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó với Thầy.”

Đích điểm mà Chúa Ki-tô muốn dẫn nhân loại đến chính là Chúa Cha. Nhưng để đạt tới đích, Chúa Ki-tô đã đi qua con đường thập giá. Chúng ta có dám đi theo Ngài trên con đường đó để được cùng Ngài vinh quang không?

Để vác thập giá theo Đức Ki-tô, chúng ta hãy sống vâng phục như Ngài, và vui lòng đón nhận những nghịch cảnh trong cuộc sống mà không đầu hàng hay than trách số phận.

“Lạy Chúa, xin cho con bước đi với Ngài, xin cho con cùng vác với Ngài, thập giá trên đường đời con đi. Lạy Chúa, xin cho con đóng đinh với Ngài, xin cho con cùng chết với Ngài để được sống với Ngài vinh quang.”    

BCT

 

16/05/14 Thứ Sáu tuần 4 PS

Ga 14,1-6

Con đường Giê-su

“Thầy đi đâu thì anh em biết đường rồi.” Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao biết được đường?” Đức Giê-su đáp: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống.” (Ga 14,4-6)

Suy niệm: Chúa Giê-su nói: “Thầy là con đường.” Nhưng “con đường Giê-su” ở đây không phải là con đường được vẽ trên bản đồ, nhưng là chính con người Đức Giê-su, để một khi “ở lại trong con người của Ngài,” chúng ta luôn có Ngài đồng hành và được hướng dẫn trên mọi nẻo đường đời. Ngoài Đức Giê-su, không có đường nào khác đưa dẫn con người đến hạnh phúc đích thực. Con đường Giê-su là có hai chiều gặp nhau trong con người của Ngài: một chiều Thiên Chúa đến gặp chúng ta; một chiều khác con người hướng về và gặp gỡ Thiên Chúa. Trên con đường Giê-su, mọi biển cấm đều bị Ngài gỡ bỏ, mọi chướng ngại đều bị lấây đi, để trong Ngài, Thiên Chúa đến với con người, ở lại với con người và trong Ngài, con người được hưởng ân huệ của Thiên Chúa và hạnh phúc reo lên “Ab-ba”, “Cha ơi!”, vì được làm con Thiên Chúa. Nói tóm lại, duy chỉ Chúa Giê-su là con đường duy nhất giữa Thiên Chúa và con người.

Mời Bạn: Đi theo Chúa Giê-su, sống với Ngài và sống theo Lời Ngài, bạn nắm chắc hạnh phúc và lời hứa Nước Trời. Chúa Giê-su phục sinh gỡ bỏ mọi tảng đá chướng ngại trên con đường mang tên Giê-su, để bạn dễ dàng sống tình thân với Thiên Chúa. Bạn bắt đầu đi vào con đường Giê-su đi nhé!

Sống Lời Chúa: Mỗi ngày, bạn chọn một câu Lời Chúa để đem ra thực hành trong cuộc sống của bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con mạnh dạn sống Lời Chúa và luôn tìm hạnh phúc trong việc thi hành ý Chúa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *