Trang Thơ: Hối Lòng

Có những núi đồi bởi kỳ công Tạo Hóa

Con ca khen, ngưỡng mộ, trầm trồ,

Những núi đồi con thấy rõ nhấp nhô

Lời kiêu ngạo, hung hăng và bất nhẫn…

 

Có những đường cong, gồ ghề, lồi lõm

Khiến chân con vấp ngã biết bao lần,

Nước mắt lòng sám hối, tủi thân

Con cố diệt: tham -sân -si, tự ái…

 

Cất cánh lòng con bay vào Mùa Vọng

Chợt nhận ra bao đồi núi trập trùng,

Những lối mòn cong quẹo, cánh cung

Còn ẩn náu với bao điều thầm kín.

 

Hồn con đó, chập chờn bao giấc mộng

Giấu đam mê và ham hố thế trần,

Ẩn thèm thuồng lắm sự thế phù vân

Trân trọng tín, chọn sắc màu danh dự…

 

Trong câu thơ, và náu từng con chữ

Khoe cái tôi còn hực lửa đam mê,

Vì bất ngờ đụng phải một lời chê

Con xóa bỏ cả tấm tình con Chúa.

 

Con -con rối – linh hồn đang nhảy múa

Trước nhan Cha chờ hóa nhục làm người,

Trong phận nghèo, khiêm hạ đến mười mươi

Cho con đó, mặc vào bao sỉ nhục!

 

Ôi lạy Chúa! Con xin về phủ phục

Sấp linh hồn, đem hết dạ ăn năn,

Sống ngày đời hờ hững với tiếng khen

Hồn tĩnh lặng trước sự đời vinh nhục.

 

Con đợi Chúa, khao khát chờ cung cúc

Ban ơn thiêng thanh tẩy lại linh hồn,

Học gương Người -Đấng Tạo Hóa càn khôn

Nên bé nhỏ, mọn hèn nơi cõi thế.

Tình Yêu Hoa Cỏ 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.