Chúa Giêsu hoàn toàn tín nhiệm chúng ta (31.08.2019 – Thứ Bảy Tuần XXI Thường Niên)

Tin Mừng: Mt 25,14-30

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

14 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. 15 Ông đưa cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, 16 người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn, và gây lời được năm yến khác. 17 Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. 18 Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ. 19 Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ ấy đến và yêu cầu họ thanh toán sổ sách. 20 Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.’ 21 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 22 Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây.’ 23 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 24 Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. 25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông vẫn còn nguyên đây này !’ 26 Ông chủ đáp : ‘Anh thật là tôi tớ xấu xa và biếng nhác ! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, 27 thì đáng lý anh phải gửi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ ! 28 Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. 29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 30 Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng’.”

Chúa Giêsu hoàn toàn tín nhiệm chúng ta (31.08.2019 – Thứ Bảy Tuần XXI Thường Niên)

Chúa Giêsu trình bày dụ ngôn các nén bạc được trao ban nầy ngay trước cuộc Thương Khó của ngài. Ngài loan báo sự ra đi của ngài. Ngài sẽ vắng mặt một thời gian. Ngài gởi gắm cho các môn đệ, và cho cả chúng ta gia sản của ngài, là toàn thể tạo vật và các khả năng, các phương tiện quý giá. Một ngày nào đó, không ai biết được, ngài sẽ trở lại tính sổ với mỗi người về những gì ngài đã ủy thác phải sinh hoa kết quả là hạnh phúc Nước Trời.

Thật vậy, Chúa Giêsu hoàn toàn tín nhiệm chúng ta. Ngài không ra mặt để dò xét, kiểm soát đời sống mỗi người như một viên giám thị trong trường học, hay như một quản giáo trong trại giam. Ngài trao ban gia sản của ngài. Ngài giao phó đầy đủ những khả năng, những phương tiện cần thiết, để chúng ta điều hành, làm cho Nước Trời trổ sinh hoa trái nơi chúng ta và anh em. Tuyệt nhiên, ngài không chỉ đạo, bắt phải sử dụng gia sản của ngài như thế nào. Ngài cư xử với chúng ta như những người cộng tác trưởng thành, chứ không là nô lệ. Ngài hoàn toàn tín nhiệm chúng ta.

Sở dĩ người đầy tớ thứ ba bị kết án là vì anh ta đã không làm, không dấn thân hoạt độngNhư thế, đối với Chúa Giêsu, tội lỗi không chỉ là đã vi phạm những điều cấm, mà còn là, và nhất là, đã không làm điều cần phải làm. Thực ra, người đầy tớ nầy đã không làm điều gì bất công, không ăn cắp, không chiếm đoạt của chủ. Khi đem trao trả nén bạc đã nhận, anh ta nghĩ là đã xong.Thế nhưng, như thế chưa đủ. Tuy không làm điều xấu, nhưng anh ta đã bỏ, không làm điều thiện. Thiên Chúa luôn luôn chờ đợi chúng ta năng động, dấn thân để đem lại hạnh phúc cho chính mình và cho anh em.

Điều cân lưu ý là, phần thưởng của những người biết tích cực đáp lại sự tín nhiệm của Chúa, là niềm vui sung mãn. Nước Thiên Chúa không phải là sự dư dật của cải vật chất, mà là tràn đầy niềm vui, niềm vui của Chúa. Chương trình của Chúa có mục đích là đưa chúng ta vào hưởng sự sống của ngài, vào hưởng niềm vui vô biên, thần thiêng và vĩnh cửu của ngài. Đó là sự sống vĩnh cửu đời sau, là hạnh phúc đời đời.

Tuy nhiên, điều quan trọng không được quên là, Chúa là Thiên Chúa của tình yêu, của lòng thương xót, luôn luôn tôn trọng tự do của con người, nhưng ngài cũng là Thiên Chúa của sự công minh, của sự phán xét.

Ngài phán xét về sự tự do chọn lựa của chúng ta. Chính chúng ta sẽ chịu trách nhiệm về số phận đời đời của chúng ta. Trái với một số người cho rằng, con người chúng ta hoàn toàn bị chi phối bởi các định luật tất yếu, bởi các điều kiện có sẵn, như: môi trường, giới tính, sắc tộc, gia đình…, cho nên không còn trách nhiệm nữa. Đối với Chúa Giêsu, thì dứt khoát không phải như thế. Chúng ta có hoàn toàn tự do để chọn lựa số phận đời đời của chúng ta. Do đó, tự do là điều rất nghiêm túc, rất quan trọng.

Như thế, sự phán xét của Thiên Chúa hoàn toàn dựa trên những quyết định tự do của chúng ta trong cuộc sống hiện tại. Rõ ràng người đầy tớ thứ ba rất ý thức về điều anh ta làm. Anh ta đã tự bào chữa một cách trâng tráo, nhưng anh ta biết mình đã muốn làm gì, và đã quyết định làm. Chính anh ta, hoàn toàn tự do, đã không muốn làm sinh lợi gia sản của chủ. Có thể nói, sự phán xét của ông chủ đã hoàn toàn nằm trong quyết định có tính toán của anh ta. Nói khác đi, anh ta đã tự kết án chính mình.

Sau cùng cũng nên nhớ rằng, sự phán xét của Thiên Chúa đã bắt đầu từ bây giờ. Chúa Giêsu luôn luôn nhấn mạnh với chúng ta là, hãy luôn luôn sẵn sàng chờ đón ngài trở lại. Chính ngày hôm nay, chính giây phút hiện tại sẽ làm nên số phận đời đời của chúng ta. Hãy sống mỗi ngày như là ngày cuối cùng. Nếu chúng ta không biết làm sinh lợi những nén bạc đã nhận được, thì chính ngày hôm nay, chúng ta đã tự kết án chúng ta rồi vậy. Ngược lại, nếu chúng ta luôn tỉnh thức, sẵn sàng, bằng một đời sống bác aí với những việc làm cụ thể, có hiệu quả cho anh em, thì rõ ràng chúng ta đang chuẩn bị Nước Trời cho chúng ta.

Chủ – tớ (01.09.2018 – Thứ Bảy Tuần XXI Thường Niên)

Ngụy biện có thể hiểu một cách đơn giản là những lập luận tưởng chừng như rất logic nhưng ẩn sau nó là ý đồ đánh lạc hướng người nghe. Hay nói cách khác, đó là những lời dối trá nhằm biện minh cho cái sai của người nói. Bài Tin Mừng hôm nay là một ví dụ cho điều đó. Tên đầy tớ thứ ba rõ ràng là một kẻ lười nhác, không muốn sinh hoa lợi từ nén bạc của ông chủ nhưng vẫn cố ngụy biện cho cái sai của mình.

Quả thật, như lời ông chủ nói, nếu hắn thực sự cho rằng ông là người keo kiệt, gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát thì ít nhất cũng phải cho nén bạc ấy sinh hoa lợi từ tiền lãi của người đổi tiền – “ngân hàng” thời bấy giờ. Nhưng không, hắn lườu nhác đến mức không thèm làm điều đó mà lại chôn nén bạc xuống đất. Ông chủ không chỉ giận dữ vì hắn đã không đen lại lợi nhuận cho mình, mà còn vì những lời ngụy biện trơ tráo cho sự lười nhác ấy của hắn. Và tất nhiên, hắn phải lãnh án phạt từ ông chủ.

Từ đó, chúng ta hãy liên hệ đến chính cuộc sống của mình. Đã bao giờ chúng ta rơi vào trường hợp như ông chủ kia chưa? Có lẽ có, rất nhiều là khác. Nếu đặt mình vào hoàn cảnh của ông chủ ấy, chắc chắn chúng ta sẽ tức giận như ông. Lỗi sai của người mình tín nhiệm không đáng kà bao, nhưng chính cách quanh co, dối trá để ngụy biện của họ khiến chúng ta không khỏi buồn bực. Đó chính là cảm giác bị người mình tin tưởng lừa dối mà không ai trong chúng ta muốn có.

Tuy nhiên, ta cũng nên đặt mình vào hoàn cảnh của tên đầy tớ lười nhác ấy. Hắn đã sai, điều đó không cần bàn cãi, nhưng ta nên tự hỏi tại sao hắn phải ngụy biện? Có thể vì biết tính cách của ông chủ, hắn ta biết được mình khó lòng thoát tội nhưng vẫn cố tìm cho mình một con đường để thoát thân, dù con đường ấy vô cùng mong manh. Hay nói cách khác, hắn biết mình không còn đường lui nên liều một phen dối gạt ông chủ. Tóm lại, liệu có phải vì sự hà khắc của ông chủ khiến hắn không dám thú nhận? Chưa chắc, nhưng không phải không có khả năng ấy.

Chúng ta hãy bỏ một ít thời gian để ngẫm về bản thân mình. Đôi khi, chúng ta như tên đầy tớ ấy, dù biết mình sai nhưng không dám đối mặt với sự thật mà lại dùng những lời ngụy biện để che đậy nó. Cũng có đôi lúc, chúng ta lại là ông chủ ấy, tuy có thể tha thứ lỗi lầm cho người khác nếu họ nhận sai nhưng chính sự hà khắc của mình lại vô tình buộc người khác phải không thành thật. Dẫu biết rằng không được biện minh cho tội lỗi nhưng xin nên nhớ, làm cớ cho người khác vấp phạm cũng là việc làm tội lỗi.

Thế nên, dù là ai trong hai người họ, chúng ta cũng nên suy xét lại. Kẻ dối trá tuy sai nhưng người buộc người khác phải phạm tội cũng không phải người hoàn toàn đúng. Do đó, dù là ai đi chăng nữa, chúng ta cũng nên mở lòng với nhau, nên chấp nhận những thiếu sót của nhau và giúp đỡ nhau mỗi ngày một hoàn thiện hơn. Vì suy cho cùng, dù là chủ hay tớ, chúng ta vẫn là con cùng một Cha, không nên dối gạt nhau cũng như quá hà khắc với nhau.

Lạy Chúa, Ngài biết chúng con yếu đuối, dễ sa ngã nhưng vẫn luôn bao dung với chúng con. Xin cho chúng con biết yêu thương, trân trọng nhau như chính Ngài đối xử với chúng con. Để từ đó, chúng con biết mở lòng và đón nhận nhau vì chúng con đều là anh em của nhau, đều là nghĩa tử của Ngài. Xin cho chúng con dù ở bất cứ địa vị nào cũng biết tôn trọng và yêu thương nhau, đừng vì lợi ích của bản thân mình mà đẩy anh em mình vào bước đường cùng. Amen.

Petrus Sơn

Kẻ trung thành – Thử thách và phần thưởng (02.09.2017 – Thứ Bảy Tuần XXI Mùa Thường Niên)  

Theo triết học Khổng Tử, một trong ngững yếu tố làm nên người quân tử là lòng trung thành, cụ thể là “trung quân, ái quốc”. Tuy nhiên, xét theo nghĩa rộng hơn, lòng trung thành còn được thể hiện trong mối quan hệ chủ – tớ. Kẻ tôi tớ là người làm công,  phải hết lòng và tuyệt đối trung thành với ông chủ của mình. Chính lòng trung thành ấy sẽ đem lại cho họ phần thưởng vô cùng cao quý: lòng tin của ông chủ. Bất cứ thứ gì muốn chứng tỏ mình đều phải trải qua thử thách, lòng trung thành cũng không ngoại lệ. Chỉ trừ Thiên Chúa ra, vũ trụ này chẳng có gì là bất biến, mọi thứ đều sẽ thay đổi. Chính vì lẽ đó, nếu không được rèn luyện bằng gian nan, lòng trung thành sẽ mai một và trôi dần theo cát bụi thời gian. Vậy thử thách là gì mà lại có thể tôi luyện được lòng trung thành?

Đức Phật có nói: “Đời là bể khổ”. Quả đúng như thế, cuộc đời vốn không hề bằng phẳng, nó chứa đầy chông gai và vô vàn khó khăn, đòi hỏi con người phải vượt qua. Khi cuộc đời trôi qua một cách êm đềm, chắc chắc nó sẽ vô cùng nhàm chán. Thử nghĩ xem, nếu con người cứ sống lặng lẽ từ khi sinh ra đến lúc yên vị dưới ba tấc đất, cuộc sống chẳng hề có điểm nhấn, chẳng phải nó quá vô vị sao? Không chỉ vậy, nếu không có khó khăn, thử thách, chắc chắn người ta sẽ không biết quý trọng những phút giây quý giá khi họ còn hiện diện trên cõi trần ai này. Có thể nói, con người chỉ có thể trưởng thành hơn khi vấp ngã, vì “Thất bại là mẹ thành công”. Do đó, càng vượt qua nhiều khó khăn, gian khổ, con người mới có thể lãnh nhận phần thưởng thực sự: Thành công.

Dân gian có câu “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”, sống trên đời, chẳng ai mong muốn mình gặp chuyện chẳng lành. Thế nhưng, bất công không chừa một ai, ai có thể khẳng định một cách chắc nịch rằng: Tôi không bao giờ gặp khó khăn? Nếu có người quả quyết như vậy, xin dám khẳng định rằng, họ là những kẻ chưa trưởng thành, hay đúng hơn là “những đứa trẻ to xác”.

Mỗi người đều được Chúa “tặng” cho một cây thập giá, để chúng ta vác nó mọi ngày trong suốt cuộc đời. Đôi khi, người ta cảm thấy nó quá nặng, nặng đến nỗi nhiều người đã bỏ cuộc và đánh mất lòng tin vào Người. Chúng ta có bao giờ tự hỏi, liệu Chúa có quá đáng lắm chăng? Thưa, không đâu, Người thấu suốt mọi sự, Người biết rõ sức chịu đựng cũng như khả năng của từng người trong chúng ta. Trong bài Tin mừng hôm nay, tại sao ông chủ – Thiên Chúa – không ban cho mọi người số “nén bạc” như nhau, mà có kẻ mười nén, có người năm nén, kẻ khác lại một nén…? Liệu điều đó có phải bất bình đẳng không? Thưa không, đó gọi là công bằng.

Công bằng là vì mỗi cây thập giá Chúa ban đều phù hợp với khả năng của mỗi người, chẳng ai quá nhẹ, cũng chẳng ai quá nặng. Vấn đề nằm ở chỗ, họ có đủ trung thành vác cây thập giá ấy theo Chúa đến cùng hay không mà thôi. Chúa không bỏ rơi một ai cả, Người ở cùng mỗi người chúng ta trong từng suy nghĩ, từng hành động và từng biến cố trong cuộc đời. Nếu mỗi người biết nhận thức rằng, mọi thử thách trong cuộc sống đều có sự hiện diện của Thiên Chúa – một ông chủ tuyệt vời, một người cha nhân hậu – thì hẳn họ sẽ yên tâm đối diện với khó khăn đó. Đương nhiên, một khi đã vượt qua, phần thưởng của chúng ta chẳng hề nhỏ bé tí nào: “Ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi”.

Mỗi người chúng ta hãy tự suy xét lại bản thân, xem mình có thực sự là những người đầy tớ trung tín hay chưa. Có bao giờ niềm tin và lòng trung thành của chúng ta bị lung lay khi những thử thách bất ngờ ập đến hay không? Đừng lo sợ, Chúa biết sự yếu đuối, mỏng manh của con người, nên chắc chắn việc vác cây thập giá Chúa ban đều nằm trong khả năng của mình; quan trọng là, chúng ta có biết chạy đến với Người hay không mà thôi.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết trung thành vác thánh giá theo chân Ngài. Dù khó khăn, dù gian lao vất vả, nhưng chỉ cần có Ngài ở bên, lòng chúng con không còn chút lo lắng hay ưu phiền. Xin ban cho chúng con thêm sức mạnh, để chúng con có thể đủ sức vượt qua những thử thách Ngài ban, hầu có thể nhận những phần thưởng bội hậu của Ngài. Amen.

 

Những yến bạc khả năng (27.08.2016 – Thứ Bảy sau Chúa Nhật XXI Thường Niên)

SUY NIỆM

Trình thuật Tin Mừng Đức Giêsu Kitô theo thánh sử Mát-thêu hôm nay trình bày dụ ngôn “Những người đầy tớ và những nén bạc” của ông chủ giao cho quản lý.

“Có người kia sắp đi xa, liền gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. Ông cho người này năm nén, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tuỳ khả năng riêng mỗi người”. Rồi ông ra đi.

Trình thuật Tin Mừng nhấn mạnh: ngay lập tức, người đầy tớ lãnh năm nén bạc đã lấy số tiền ấy đi làm ăn buôn bán, và gây lời được năm nén khác; người nhận được hai nén bạc cũng làm như vậy và sinh lời cho chủ gấp đôi. Có lẽ các người đầy tớ này đã cảm nhận được tình thương và sự tin tưởng của ông chủ dành cho họ, đồng thời ý thức bổn phận của người làm công được ông chủ tin yêu; họ đã khôn khéo xử dụng những nén bạc chủ giao cho mà sinh lời cho chủ;những người đầy tớ tài giỏi và trung tín đã hiểu ý chủ và thực hiện ý chủ với tất cả khả năng, lòng nhiệt thành và biết ơn. Còn người đã lãnh một nén thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ.

Sau một thời gian lâu dài, ông chủ đến tính sổ với các đầy tớ và thanh toán sổ sách với họ.

Những người đã lãnh năm nén và hai nén trình lên ông chủ thành quả đã đạt được nhờ số tài sản của ông giao cho. Ông chủ khen ngợi họ tài giỏi và trung thành vì biết vận dụng những yến bạc của ông mà làm cho sinh lời. Ông ân thưởng cho những đầy tớ ấy: “Khá lắm! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh! “

Rồi người đầy tớ lãnh một nén cũng đến và nói: “Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Của ông đây, ông cầm lấy! “

Nghĩ xấu cho chủ, dẫn đến thái độ bất hợp tác, thay vì dùng nén bạc đầu tư buôn bán sinh lời, người đầy tớ thứ ba đem nén bạc chôn giấu để tránh rủi ro thua lỗ và khi ông chủ về, hắn đã xấc xược trả lại nén bạc mà chủ đã giao cho “Của ông đây, ông cầm lấy!”

Đọc qua trình thuật Tin Mừng, nhiều người nghĩ rằng thái độ của tên đầy tớ thứ ba có lẽ cũng không đáng trách vì chỉ có một yến bạc thôi thì làm nên cơ sự gì? Tuy nhiên có người cho rằng giá trị của một nén bạc dưới thời của Đức Giêsu không hề nhỏ bởi nó tương đương với số tiền công của một người thợ trung bình làm trong thời gian 6.000 ngày tức là 6.000 quan tiền. Do đó, ông chủ đã quở trách: “Hỡi đầy tớ tồi tệ và biếng nhác! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ!”. Rồi truyền cho các gia nhân khác: “Các ngươi hãy lấy nén bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười nén. Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng”.

Người đầy tớ thứ nhất đến và trình cho ông chủ 10 nén bạc trong đó của chủ 5 nén còn 5 nén kia là của anh vì anh đã đầu tư và sinh lời. Ông chủ rất nhân hậu và sòng phẳng khi tuyên bố “Ai đã có thì được cho thêm và sẽ được dư thừa” ông chủ xác nhận anh “đã có” và anh là người đầy tớ tài giỏi và trung thành nên được cho thêm một nén bạc nữa.

Cùng làm sinh lời gấp đôi số vốn chủ giao cho, nhưng tại sao người đầy tớ được giao 2 nén lại không được thưởng? Ông chủ vốn nhân hậu và công bình, ông không đánh giá tài năng của đầy tớ dựa trên lợi nhuận phát sinh cho bằng lòng mến và sự cố gắng vượt qua khó khăn mà thực thi ý muốn của chủ một cách trọn vẹn; xét trên khía cạnh này thì người đầy tớ thứ nhất trổi vượt hơn vì phải nỗ lực hết sức mới sinh lời thêm cho chủ năm nén bạc nữa.

Điểm ta cần chú ý là thái độ của ông chủ với các đầy đầy tớ: ông chú trọng đến lòng yêu mến, tinh thần vâng phục và trách nhiệm của người đầy tớ hơn là thành quả mà họ đạt được.

Qua dụ ngôn những nén bạc, Đức Giêsu mặc khải cho thấy: ông chủ chính là Thiên Chúa nhân hậu còn mỗi người chúng ta là đầy tớ của Ngài. Vậy ông bà, anh chị đang quản lý bao nhiêu nén bạc của Thiên Chúa? và ông bà, anh chị có kế hoạch làm sinh lời từ những nén bạc đó chưa?

Những nén bạc Thiên Chúa trao cho ta là thời gian của một đời người, những khoảnh khắc thầm lặng trôi qua theo mốc thời gian ngày giờ năm tháng; những nén bạc đó còn là sức khỏe, tài trí – cho dù rất hạn hẹp (như khả năng lãnh đạo, điều hành; khả năng “ăn nói”: thuyết phục người khác, trình bày các vấn đề); những nén bạc đó còn là của cải, vật chất ta được diễm phúc quản lý; là bằng hữu tốt và những cơ hội thuận tiện. Chúng ta đã dùng nó để sinh lời cho Chúa như thế nào? Ý Chúa muốn chính là có thêm những tâm hồn ngay thẳng, sự công chính, bình an và niềm vui đích thực, là Chân lý Cứu độ.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay mời gọi tôi

Hãy dùng những nén bạc khả năng là thời giờ, sức khỏe, tài trí, của cải vật chất… Thiên Chúa đã giao cho, cùng với ân sủng của Chúa Thánh Thần trong bí tích Thêm Sức mà nỗ lực góp phần trong công cuộc loan báo Danh thánh Đức Giêsu, lòng thương xót tha thứ của Người mà mưu ích cho các linh hồn.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin tăng thêm lòng yêu mến để con kiên vững trong tinh thần vâng phục và ý thức trách nhiệm của người Kitô hữu, nhờ đó con hết lòng gắn bó với ơn gọi loan báo tin vui cứu độ và đưa các linh hồn về với Người.

SỐNG TIN MỪNG

Vận dụng hết khả năng và sáng tạo để chu toàn bổn phận nơi gia đình, nơi đoàn hội và trong môi trường sống nhờ đó đem tình yêu và chân lý đến cho mọi người.

 

30/08/14 Thứ Bảy tuần 21 TN

Mt 25,14-30

Làm kinh tế cho Nước Chúa

“Cũng như có người kia sắp đi xa, liền gọi đầy tớ riêng của mình đến mà giao phó của cải mình cho họ. Ông cho người này năm nén, người kia hai nén, người khác nữa một nén tuỳ theo khả năng mỗi người.”(Mt 25,14-15)

Suy niệm: Nếu như có ai đó nói rằng Chúa không biết làm kinh tế (qua dụ ngôn người chủ vườn nho Mt 20,1-16 chẳng hạn), thì qua dụ ngôn này, Chúa trả lời về cách làm của Ngài: Ngài giao cho chúng ta việc làm ăn kinh tế đó. Thiên Chúa không coi con người như những cỗ máy, dù “thông minh” như robot, hay như những người con trẻ dại. Trái lại, Ngài coi con người là những người trưởng thành đầy tinh thần trách nhiệm biết cộng tác với Ngài để sinh lợi cho Nước Chúa dựa vào số vốn liếng ban đầu Ngài đã ban cho thế giới này nói chung, và cho mỗi người nói riêng.

Mời Bạn: Thế giới này, vũ trụ này, tất cả những gì bạn có, kể cả chính bạn đều là những nén bạc Chúa trao. Ý thức mình là những người con được Thiên Chúa yêu thương tín nhiệm như thế, bạn hãy sinh lợi cho Nước Trời từ những nén bạc của bạn trong việc phụng sự Thiên Chúa và yêu thương phục vụ tha nhân.

Chia sẻ: Thái độ so bì, mặc cảm khi thấy mình kém thua người khác, hoặc trái lại, tự mãn, khinh rẻ những người kém hơn mình có phải là thái độ đúng với giáo huấn Tin Mừng không?

Sống Lời Chúa: Trước khi làm một việc bổn phận, dù là việc lớn, việc nhỏ, bạn hãy dâng việc đó cho Chúa, với ý hướng cầu nguyện cho việc tông đồ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, dù con chỉ nhận được một nén bạc, xin cho con biết quí trọng nén bạc Chúa trao và luôn kiên trì làm việc, để sinh lợi nhiều hoa trái cho Nước Chúa.

 

Đừng khôn hơn chủ

Mt 25,14-30

“Người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ.
Ông đưa cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến,
tùy khả năng riêng mỗi người.” (Mt 25,14-15)

Suy niệm: Khi giao tài sản cho đầy tớ, ông chủ không hề nghĩ đến tiền bạc vật chất, mà chỉ nhắm đến con người các đầy tớ của ông. Ông muốn họ trở thành người hữu dụng. Có thể gởi tiền ở ngân hàng để sinh lời, nhưng ông không muốn làm vậy, mà muốn tạo cơ hội cho các đầy tớ phát triển khả năng.

Thất bại của người lãnh một yến là không tin tưởng ông chủ, trong khi ông chủ vẫn tin tưởng anh. Chủ giao phó tài sản cho anh, còn anh “đổ thừa” tại ông chủ khắc nghiệt “gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi.”

Lý lẽ biện minh của anh không đủ sức thuyết phục; anh đã tự loại mình, và chịu số phận của những “đầy tớ xấu xa và biếng nhác”.

Mời Bạn: Khi dựng nên con người, Thiên Chúa không muốn họ ăn không ngồi rồi, mà đặt vào vườn Địa Đàng “để cày cấy và canh giữ đất đai” (St 2,15). Như thế, lao động thuộc về bản tính con người, vì đã được Thiên Chúa ấn định ngay từ khi tạo dựng. Nhờ lao động, con người được phát triển, và cũng nhờ lao động mà con người trở nên giống Thiên Chúa: “Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc” (Ga 5,17).

Sống Lời Chúa: Tôi không thất vọng về những gì hiện có, nhưng tận dụng tất cả khả năng Chúa ban để phát triển chúng qua việc phục vụ Chúa và tha nhân.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, tổ tông loài người bị loại khỏi vườn Địa Đàng, vì không trung tín như tôi tớ, mà muốn làm chủ. Xin cho chúng con biết việc phải làm, và làm việc như tôi tớ khôn ngoan và trung tín. Amen.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *