Kinh Truyền Tin 23.06 và ĐTC cử hành lễ Mình Máu Thánh và kiệu Thánh Thể ở Casal Bertone

1. Kinh Truyền Tin 23.06: Đừng rước lễ như thói quen, nhưng như lần đầu

Chúa Giêsu cảm thương dân chúng đói khát sau một ngày mệt nhọc và Người yêu cầu các môn đệ cho họ ăn. Yêu cầu của Chúa có vẻ bất ngờ, vượt khả năng của các môn đệ, nhưng Chúa muốn họ vượt qua kiểu lý luận thường tình “thân ai nấy lo”, để biết sống chia sẻ, từ những điều nhỏ bé mà Chúa ban cho chúng ta.

Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc Kinh Truyền Tin trưa Chúa nhật 23.06, dựa trên đoạn Tin Mừng thuật lại phép lạ hóa bánh ra nhiều, ĐTC nhấn mạnh rằng sự kiện này bày tỏ tình yêu của Thiên Chúa đối với dân người. Đồng thời cử chỉ này cũng báo trước về bí tích Thánh Thể, bí tích tình yêu, Chúa ban chính Mình Máu Người để cứu độ thế giới. ĐTC nhắc các tín hữu đừng lãnh nhận Thánh Thể cách thụ động hay như thói quen, nhưng tin vào Mình Máu Thánh Chúa và để mình được tình yêu của Người biến đổi, trở nên thánh thiện với Chúa và nên thiện ích cho tha nhân.

Bài huấn dụ của ĐTC

Hôm nay, tại Ý và những nước khác, Giáo Hội cử hành lễ trọng kính Mình và Máu Chúa Kitô, Corpus Domini. Tin Mừng tường thuật với chúng ta câu chuyện phép lạ hóa bánh ra nhiều (x. Lc 9,11-17) xảy ra bên bờ hồ Galilê. Chúa Giêsu nói với hàng ngàn người và chữa lành các bệnh tật. Khi chiều đến, các môn đệ đến gần Chúa và thưa với Người: “Xin Thầy giải tán đám đông, để họ vào các làng mạc nông trại quanh đây tìm chỗ trọ và kiếm thức ăn” (c. 12). Cả các môn đệ cũng mệt mỏi. Thật sự là họ đang ở một nơi hoang vắng và để mau thức ăn thì dân chúng phải đi vào trong các làng mạc. Chúa Giêsu nhận ra điều này và trả lời: “Chính các con hãy cho họ ăn” (c. 13a). Những lời này làm cho các môn đệ kinh ngạc. Họ không hiểu và có lẽ họ cũng bực mình nữa; họ đáp lại: “Chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá, trừ phi chính chúng con phải đi mua thức ăn cho cả đám dân này” (c.13b).

Hoán cải: từ lý luận“thân ai nấy lo” đến biết chia sẻ

Nhưng Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ hoán cải thật sự, từ lý luận “thân ai nấy lo” đến ý tưởng chia sẻ, bắt đầu từ những điều bé nhỏ mà Chúa quan phòng trao cho chúng ta. Và ngay lập tức Chúa tỏ cho thấy rõ điều Người muốn làm. Người nói với các môn đệ: “Các con hãy cho họ ngồi xuống thành từng nhóm khoảng 50 người” (c.14). Rồi Người cầm lấy 5 chiếc bánh và 2 con cá, hướng mắt về Cha trên trời, dâng lời cầu nguyện và chúc tụng, rồi bắt đầu bẻ bánh và phân chia cá, và trao cho các môn đệ để họ phân phát cho đám đông. Và thức ăn đã không hết, dù tất cả đều được ăn và no nê.

Quyền năng và lòng thương xót của Thiên Chúa

Phép lạ này – rất quan trọng, đến nỗi tất cả các Thánh sử đều thuật lại – diễn tả quyền năng của Đấng Mêsia và đồng thời cũng diễn tả lòng thương xót của Người đối với dân chúng. Cử chỉ phi thường đó không chỉ là một trong những dấu hiệu tuyệt vời trong cuộc sống công khai của Chúa Giêsu, mà còn trình bày trước điều sẽ xảy ra vào ngày cuối, việc tưởng niệm lễ hy sinh của Người, đó là Thánh Thể, bí tích Mình và Máu của Người được trao ban vì ơn cứu độ của thế giới.

Thánh Thể là sự tổng hợp tất cả cuộc sống của Chúa Giêsu, một hành động đơn nhất của tình yêu đối với Chúa Cha và anh em. Cũng ở đó, giống như phép lạ hóa bánh ra nhiều, Người dâng lời cầu nguyện và chúc tụng Chúa Cha, bẻ bánh và trao cho các môn đệ; và Người cũng làm như thế đối với rượu. Nhưng vào giây phút đó, vào đêm trước cuộc Thương khó, Người muốn để lại trong cử chỉ này một Chứng từ của Giao ước mới và vĩnh cửu, tưởng niệm muôn đời cuộc Vượt qua tử nạn và phục sinh của Người.

Hãy rước lễ như lần đầu

Mỗi năm, Lễ Mình Máu Thánh mời gọi chúng ta sống lại sự ngạc nhiên và niềm vui vì món quà tuyệt vời của Chúa, đó là Thánh Thể. Chúng ta hãy đón nhận Thánh Thể với lòng biết ơn, không phải cách thụ động, hay như là thói quen, nhưng thật sự làm sống động lại lời thưa “amen” – tôi tin – nơi Thân Mình Chúa Kitô. Khi linh mục nói “Mình Thánh Chúa Kitô”, chúng ta thưa “amen”: lời thưa xuất phát từ trái tim với xác tín. Đó là Chúa Giêsu, là Chúa Giêsu Đấng cứu độ tôi, là Chúa Giêsu đến ban cho tôi sức mạnh để sống. Chúng ta đừng rước lễ như thói quen, mỗi lần rước lễ chúng ta hãy làm như lần rước lễ đầu.

Rước kiệu Thánh Thể

Cách diễn tả niềm tin vào Thánh Thể của Dân thánh Chúa là những cuộc rước kiệu Thánh Thể mà trong ngày lễ trọng này được thực hiện khắp nơi trong Giáo hội Công giáo. Chiều nay tôi cũng sẽ cử hành Thánh lễ tại khu vực Casal Bertone của Roma và sau đó là cuộc rước kiệu. Tôi mời gọi tất cả anh chị em tham dự, cả trong tinh thần, qua radio và tivi. Xin Đức Mẹ giúp chúng ta, với đức tin và tình yêu, bước theo Chúa Giêsu, Đấng chúng ta thờ lạy trong Thánh Thể.

Đức tin anh hùng

Sau Kinh Truyền Tin, ĐTC nhắc đến lễ phong chân phước cho nữ tu Maria Carmen Lacaba Andía và 13 nữ tu Tây Ban Nha khác thuộc dòng thánh Phaxicô Đức Mẹ Vô nhiễm nguyên tội vào ngày thứ bảy hôm qua tại Madrid. Các nữ tu này đã bị giết vì sự thù ghét đức tin trong các năm từ 1936-1939. ĐTC nói: “Những nữ tu dòng Kín này, như các trinh nữ khôn ngoan, chờ đợi vị Hôn Phu Thần linh với đức tin anh hùng. Sự tử đạo của các chị là lời mời gọi tất cả chúng ta trở nên mạnh mẽ và kiên cường, đặc biệt trong giờ phút thử thách.”

 

2. ĐTC cử hành lễ Mình Máu Thánh và kiệu Thánh Thể ở Casal Bertone

1561307294466.JPG

Trong bài giảng Thánh lễ cử hành tại Casal Bertone, ĐTC mời gọi các tín hữu học từ trường dạy Thánh Thể sự chúc lành: được chúc lành đến lượt chúng ta hãy chúc lành và là máng thông truyền ơn lành, để chống lại sự nóng giận hằn học, than vãn; học chia sẻ từ những điều nhỏ bé để chống lại sự ích kỷ, thu góp. Động từ của Chúa Giêsu là cho.

Vào lúc 6 giờ chiều 23.06, tại sân nhà thờ Đức Maria An Ủi ở khu vực Casal Bertone ở Roma, ĐTC Phanxicô đã chủ sự Thánh lễ trọng thể Mình Máu Chúa Kitô. Đồng tế với ĐTC trong Thánh lễ có ĐHYAngelo  De Donatis, Giám quản sự tham dự của khoảng gần 400 em thiếu nhi trong khu vực mới được rước lễ lần đầu.

Nói Chúc lành

Động từ thứ nhất: Nói. Trong bài đọc thứ nhất, ông Menkixêđê nói: “Xin Thiên Chúa Tối Cao, Đấng dựng nên trời đất, chúc phúc cho ông Ápram ! Chúc tụng Thiên Chúa Tối Cao” (St 14,19-20). Câu nói của ông Menkixêđê là lời chúc lành. Ông chúc lành cho ông Ápram và qua đó tất cả gia đình trên trái đất được chúc lành (x. St 12,3; Gl3,8). Tất cả bắt đầu từ lời chúc lành: những lời tốt lành tạo nên một lịch sử những điều tốt lành. Điều tương tự cũng xảy ra trong Tin Mừng: trước khi làm bánh hóa ra nhiều, Chúa Giêsu làm phép những chiếc bánh: “Người cầm lấy 5 chiếc bánh, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, rồi bẻ ra và trao cho các môn đệ” (Lc 9,16). Lời chúc tụng làm cho 5 chiếc bánh thành lương thực cho một đám đông: làm tuôn trào một dòng thác những thiện ích

Chúc lành là nói điều tốt, nói với tình yêu

Tại sao chúc lành tạo nên điều tốt đẹp? Bởi vì nó biến đổi lời nói thành quà tặng. Khi chúc lành, người ta không làm điều đó vì chính mình, nhưng vì người khác. Chúc lành không phải là nói những lời văn hoa, không sử dụng những lời xã giao qua loa; nhưng là nói điều tốt, nói với tình yêu. Ông Menkixêđê đã làm như thế, ông nói điều tốt về Ápram, không phải vì ông Ápram đã nói hay làm điều gì tốt cho ông. Chúa Giêsu cũng đã làm như thế khi bày tỏ ý nghĩa của việc chúc tụng bằng việc phân phát những chiếc bánh cách nhưng không.

Thánh Thể là trường dạy chúc lành

Bao nhiêu lần chúng ta đã được chúc lành, trong nhà thờ hay trong nhà của chúng ta, bao nhiêu lần chúng ta đã nhận được những lời mang lại điều tốt cho chúng ta, hay một dấu thánh giá trên trán… Chúng ta được chúc lành vào ngày nhận bí tích rửa tội, và vào cuối mỗi Thánh lễ chúng ta được chúc lành. Thánh Thể là trường dạy chúc lành. Thiên Chúa nói điều tốt về chúng ta, các con yêu dấu của Người, và như thế Người khuyến khích chúng ta tiến bước. Và chúng ta chúc tụng Chúa trong cộng đoàn của chúng ta (x. Tv 68,27), tìm được cảm thức tạ ơn, là điều giải thoát và chữa lành con tim. Chúng ta đến tham dự Thánh lễ với xác tín rằng chúng ta được Chúa chúc lành, và đến lượt chúng ta, ra về để chúc lành, để là máng thông truyền điều thiện hảo cho thế giới.

ĐTC cũng nhắc các mục tử rằng chúc lành cho Dân Chúa là điều quan trọng. Ngài khuyên các mục tử đừng sợ chúc lành, vì Thiên Chúa mong ước chúc lành cho dân Người, Người vui lòng làm cho chúng ta cảm nhận được tình yêu của Người. Chỉ khi được chúc lành chúng ta mới có thể chúc lành cho người khác với cùng việc xức dầu của tình yêu.

Dân Chúa được dựng nên để chúc lành chứ không để than vãn

Thật là buồn khi thấy ngày nay người ta dễ dàng nguyền rủa, khinh khi, sỉ nhục. Bị vây bủa trong quá nhiều sự điên cuồng, người ta không chịu được và trút giận trên mọi thứ và mọi người. Thật không may là hễ người nào càng la hét thì thường mạnh hơn, ai giận dữ hơn có vẻ là có lý và nhận được sự đồng tình. Chúng ta đừng để mình bị lẫy nhiễm sự kiêu ngạo, đừng để mình bị xâm chiếm bởi cay đắng, chúng ta ăn Bánh Thánh Thể là Bánh mang trong mình mọi điều ngọt ngào. Dân Chúa yêu thích khen ngợi, không sống với những lời càm ràm kêu than; Dân Chúa được dựng nên để chúc lành chứ không để than vãn. Trước Thánh Thể, trước Chúa Giêsu tự trở nên Bánh, trước hình Bánh khiêm hạ ôm choàng tất cả Giáo Hội, chúng ta học chúc tụng điều chúng ta có, học ngợi khen Chúa, học chúc tụng chứ không chúc dữ quá khứ của chúng ta, học trao tặng những lời tốt cho tha nhân.

Cho. Bánh là để chia sẻ

Động từ thứ hai là “cho”. “Cho” theo sau “nói”, như ông Ápram, được ông Menkixêđê chúc lành, “biếu ông Menkixêđê một phần mười tất cả chiến lợi phẩm” (St 14,20). Chúa Giêsu cũng thế, sau khi dâng lời chúc tụng, Người “cho” bánh để phân phát và qua đó mạc khải ý nghĩa rất đẹp: bánh không chỉ là sản phẩm để tiêu thụ, nó là phương tiện để chia sẻ.

Thật ra, điều ngạc nhiên là trong tường thuật phép lạ hóa bánh ra nhiều, người ta không bao giờ nói đến việc làm gia tăng nhiều. Ngược lại, các động từ được sử dụng là “bẻ ra, trao cho, phân phát” (x. Lc 9,16). Tóm lại, người ta không nhấn mạnh việc làm bánh tăng thêm nhiều, nhưng là chia sẻ. Đây là điều quan trọng: Chúa Giêsu không làm ảo thuật, không biến 5 chiếc bánh thành 5 ngàn để rồi nói: “Bây giờ chia bánh đi”. Không. Chúa Giêsu cầu nguyện, làm phép 5 chiếc bánh rồi bắt đầu bẻ ra, trong niềm tin tưởng vào Chúa Cha. Và 5 chiếc bánh không cạn hết nữa. Đây không phải là ảo thuật nhưng là tin tưởng vào  Chúa và sự quan phòng của Người.

“Kinh tế học” của Tỉn Mừng

Trên thế giới, người ta luôn tìm cách gia tăng thu nhập, làm giảm chi phí… Đúng, nhưng đâu là mục đích? Cho hay là có? Chia sẻ hay thu tích? “Kinh tế” của Tin Mừng là làm tăng thêm bằng sự chia sẻ, nuôi dưỡng bằng sự phân phát, không thỏa mãn sự tham lam của một ít người nhưng đem lại sự sống cho toàn thế giới (x. Gv 6,33). Động từ của Chúa Giêsu không phải là có, nhưng là cho.

Yêu cầu Chúa Giêsu nói với các môn đệ thật là quyết đoán: “Chính các con hãy cho họ ăn” (Lc9,13). Chúng ta hãy thử tưởng tượng những lý luận mà các môn đệ đã nói: “Chúng ta không có bánh cho chúng ta thì tại sao phải nghĩ đến người khác? Nếu họ đến để nghe Thầy của chúng ta, thì tại sao chúng ta phải cho họ ăn? Nếu họ không mang đồ ăn theo thì họ trở về nhà hay là họ đưa tiền và chúng ta sẽ mua cho họ”. Đây không phải là những lý lẽ sai trái, nhưng nó không phải là lý lẽ của Chúa Giêsu, Đấng không có lý lẽ như thế: chính các con hãy cho họ ăn.

Chúa làm những điều vĩ đại với điều ít ỏi của chúng ta

Điều chúng ta có sẽ sinh hoa trái nếu chúng ta trao tặng nó – đây là điều Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta – ; không quan trọng là nhiều hay ít. Chúa làm những điều vĩ đại với điều ít ỏi của chúng ta, như với 5 chiếc bánh. Người không thực hiện điều kỳ diệu với những hành động ngoạn mục, nhưng với những điều khiêm tốn, bằng cách dùng tay bẻ nó ra, trao ban, phân phát, chia sẻ. Quyền năng của Thiên Chúa là một sự toàn năng khiêm hạ, được thực hiện chỉ vì yêu thương. Và tình yêu làm nên những điều cao cả từ những điều bé nhỏ. Thánh Thể dạy chúng ta điều đó: Bánh được bẻ ra và được sẻ chia, Thánh Thể mà chúng ta đón nhận truyền cho chúng ta tư tưởng của Thiên Chúa. Và đưa chúng ta đến việc trao tặng chính mình cho người khác. Đó là thuốc giải chống lại câu nói “tôi rất tiếc, nhưng nó không liên quan đến tôi”, chống lại câu nói “tôi không có thời gian, tôi không thể, đó không phải là việc của tôi”.

Điều ít ỏi của bạn lại là rất nhiều trong mắt của Chúa Giêsu

Nơi thành phố đói khát tình yêu và sự quan tâm của chúng ta, thành phố bị suy thoái và bị bỏ rơi, trước rất nhiều người già neo cô độc, các gia đình gặp khó khăn, những người trẻ bươn chải kiếm miếng cơm và nuôi dưỡng những ước mơ, Chúa Giêsu nói với bạn: “Chính con hãy cho họ ăn”. Và bạn có thể trả lời: “Con chỉ có tí xíu, con không có khả năng”. Nhưng đúng là điều ít ỏi của bạn lại là rất nhiều trong mắt của Chúa Giêsu nếu bạn không giữ nó lại cho bạn, nếu bạn tham gia vào cuộc chơi. Và bạn không cô đơn: bạn có Thánh Thể, lương thực đi đường, Bánh của Chúa Giêsu. Chiều nay, cả chúng ta cũng sẽ được nuôi dưỡng từ Thân Mình được Người trao tặng. Nếu chúng ta đón nhận nó với trái tim, Bánh này sẽ ban cho chúng ta sức mạnh của tình yêu: chúng ta sẽ cảm thấy được chúc lành và được yêu thương và chúng ta sẽ muốn chúc lành và yêu thương, bắt đầu từ nơi đây, từ thành phố của chúng ta, từ những con đường mà chúng ta sẽ đi qua chiều nay. Chúa đến trên các con đường để nói điều tốt với chúng ta và để ban cho chúng ta sự can đảm. Chúng ta cũng cầu xin để mình trở thành lời chúc lành và quà tặng.

Rước kiệu Thánh Thể

Cuối Thánh lễ, ĐHY De Donatis đã chủ sự buổi rước kiệu Mình Thánh qua các con đường trong khu vực, và kết thúc tại sân vận động gần San Serena, khu vực các tu sĩ dòng Thừa sai Bác ái đón tiếp những người vô gia cư. Đường kiệu dài 1200 mét. Tại đây ĐTC ban phép lành Mình Thánh Chúa cho các tín hữu.

 

Hồng Thủy – Vatican

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.