Sống với Chúa (06.02.2021 – Thứ Bảy tuần IV Thường Niên)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

 Lời Chúa:  Hr 13,15-17.20-21, Mc 6,30-34


Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô (Mc 6,30-34)

30 Khi ấy, các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. 31 Người bảo các ông : “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. 32 Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. 33 Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. 34 Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.

Tục ngữ xưa có nói: “Không làm gì hết là một việc làm khó nhọc nhất; bởi vì người ta không bao giờ có thể ngừng nghỉ ngơi”.

Nếu không có việc làm, thì sự nghỉ ngơi và thư giãn không có ý nghĩa gì hết.

Đối với một số người thì làm việc là điều vất vả, lao nhọc. Ngược lại, đối với những người khác, thì đó là một phần phấn khởi của đời sống.

Một cách để vui hưởng những lợi ích trọn vẹn nhất trong cuộc sống là học cách yêu thích làm việc. Thật vậy, nếu không yêu thích công việc mình làm thì hiệu suất công việc sẽ không cao; bản thân cảm thấy chán nản, uể oải mệt mỏi…

Tin Mừng theo thánh Mác-cô hôm nay cho thấy tầm quan trọng khi “làm công việc của Chúa” – Giảng dạy đức Tin; phục vụ nhân sinh – Không để cho “công việc của Chúa” cuốn hút đến nổi không còn thời gian sống với chúa trong các giờ kinh phụng vụ, trong cầu nguyện, trong việc xét mình cuối ngày…

Một trong hai điều cốt lõi của sứ vụ Đa Minh đó là nói với Chúa. Nếu như suốt ngày cứ nói về Chúa mà lại không có thời giờ để sống với Chúa, để chuyện trò nhỏ to cùng Chúa, để bộc bạch tâm tư và dâng cho Người những lao nhọc, vất vả… thì đó chỉ là những lời nói sáo rỗng về Chúa mà thôi. Nếu không có thời giờ để sống với Chúa, không có thời gian để trò chuyện cùng Chúa thì cuối cùng sứ vụ chỉ còn lại công việc và công việc mà không có Chúa đồng hành nữa… mà nếu không có Chúa đồng hành trong sứ vụ, trong công việc thì cũng vô ích, cũng chẳng có kết quả gì lại còn thiệt thân, mất mạng không chừng (x. Ga. 15,5c; Lc. 12,16-21).

Lạy Chúa, xin cho con biết làm công việc Chúa cách dư dật luôn, vì biết rằng công khó của con trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu (x. 1Cr. 15,58). Amen.

CÁT BIỂN

Người lãnh đạo (03.02.2018)

Trong lịch sử nhân loại, mỗi đất nước, mỗi bộ tộc đều phải có sự lãnh đạo của người đứng đầu. Đó có thể là vua, là tộc trưởng, là tổng thống, thủ tướng… nhưng dù mang tước hiệu gì, họ đều phải gánh vác trên vai một trách nhiệm nặng nề – lãnh  và xây dựng  đất nước hay bộ tộc của họ. Người lãnh đạo mang một trọng trách vô cùng lớn lao mà không phải ai cũng có thể làm được.

Từ xa xưa, vai trò của người lãnh đạo luôn được coi trọng, nếu thiếu vắng sự lãnh đạo, một đất nước sẽ như rắn mất đầu, không thể phát triển được. Dù được tin tưởng, tín nhiệm hay không, trách nhiệm của họ vẫn không hề nhẹ, những quyết định được đưa ra từ họ có thể gây ảnh hưởng to lớn đến sự tồn vong của những người chịu sự lãnh đạo của họ.

Trong lịch sử nhân loại, rất nhiều dân tộc vươn lên, phát triển vượt bậc nhờ tài lãnh đạo của nhà cầm quyền. Tuy nhiên, vẫn có không ít những nhà lãnh đạo đã đưa đất nước lên đà suy vong. Chẳng hạn, ở Việt Nam, quyết định nhượng bộ của triều đình nhà Nguyễn vào những năm Pháp bắt đầu lăm le bờ cõi đã khiến đất nước từng bước một rơi vào tay giặc. Đó không phải là sự đốn mạt của triều đình phong kiến mà là sự lạc hậu, kém phát triển của đất nước so với các quốc gia phát triển ở châu Âu mà đại diện ở đây là Pháp. Tuy nhà vua không bán nước cho Pháp nhưng chính sự lãnh đạo non kém đã khiến ta mất nước.

Hay như nhà lãnh đạo độc tài của Đức là Adolf Hitler – tên trùm phát xít, kẻ đã gây ra Đệ nhị thế chiến đẫm máu. Không thể phủ nhận tài năng của hắn, chính sự lãnh đạo tài tình của Hitler đã vực dậy nền kinh tế trì trệ của Đức sau Đệ nhất thế chiến, khiến hắn có uy tín cao trong lĩnh vực chính trị. Thế nhưng, cũng chính sự lãnh đạo của hắn đã khiến nước Đức rơi vào cảnh khốn cung sau thất bại ở Thế chiến thứ hai. Qua đó, ta có thể thấy được sự ảnh hưởng sâu sắc của quyết định bởi nhà lãnh đạo đối với sự tồn vong của cả dân tộc.

Vào thời của Chúa Giêsu, dân Do Thái phải sống trong cảnh làm thuộc địa của đế quốc La Mã. Họ khát khao một Đấng lãnh đạo đưa dân thoát khỏi ách nô lệ ấy. Do đó, sự xuất hiện cùng quyền phép cao siêu của Đức Kitô đã khiến họ say mê, sùng kính. Họ tìm đến Người cũng chỉ mong rằng Người sẽ chữa lành và ban của ăn nuôi dưỡng họ. Nhìn đoàn người đông đảo, Người không thể bỏ mặc họ mà chạnh lòng thương, Người thương họ vì họ như đoàn chiên không người chăn dắt, là dân tộc thiéu vắng người lãnh đạo tận tình.

Trong xã hội ngày nay, tuy chúng ta có những người lãnh đạo, nhưng có vẻ họ chưa hoàn thành tốt trách nhiệm của mình, bất công vẫn tràn ngập trên đất nước chúng ta. Là những người Kitô hữu, chúng ta phải vừa biết tỉnh táo để nhận ra sự yếu kém của họ, nhưng cũng vừa phải biết cầu nguyện cho họ. Để từ đó, họ có thể hiàn thành tốt trách nhiệm của mình đối với đất nước.

Lạy Chúa, tuy chúng con đang sống dưới sự lãnh đạo của các nhà cầm quyền, thế nhưng có vẻ khả năng họ chưa đủ để có thể đưa đất đước tiến đến đà phát triển. Xin Ngài soi sáng cho họ, để họ biết tỉnh thức, không còn lầm đường lạc bước, biết thực hiện tốt trách nhiệm của một nhà lãnh đạo. Để đất nước chúng con không cần trở thành “con hổ” trong tưởng tượng của họ mà chỉ cần thoát khỏi sự khinh thường, chế nhạo của bè bạn năm châu là quá đủ. Xin Ngài cũng cho chúng con biết tỉnh táo, để chúng con có thể nhận ra điều gì là thật, điều gì là giả dối, để chúng con trở nên những công dân sáng suốt, không bị dắt mũi bởi bọn gian trá bất nhân. Amen.

Petrus Sơn

Nỗ lực tìm kiếm Chúa (04.02.2017)

Thánh Ca-ta-ri-na Ri-xi, OP., Trinh nữ (1522-1590) – Lễ nhớ 

1. SUY NIỆM

Trình thuật Tin Mừng hôm nay kể lại sự kiện đám đông dân chúng Do Thái khao khát được nghe giáo lý của Đức Giêsu; họ đã cất công tìm kiếm Người và không ngại vất vả, mệt nhọc vượt đường xa để đến với Người.

Vâng lệnh Đức Giêsu, các môn đệ ra đi đến các thành, các làng mạc trong miền Ga-li-lê rao giảng về Nước Trời và giáo lý của Người; các ông trở về, quây quần bên Đức Giêsu và tỉ mỉ tường trình với Người các hoạt động của mình. Chắc hẳn lòng các ông vui sướng và nhiệt huyết tông đồ nơi các ông đang bùng cháy, các ông muốn tiếp tục dấn thân trong công cuộc loan báo tin vui cho đồng bào mình. Nhưng  Đức Giêsu bảo các ông: “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.”

Đức Giêsu đồng cảm với nỗi vất vả lo toan của các môn đệ khi các ông chia sẻ trách nhiệm loan báo Tin Mừng cứu độ; Người bảo các ông hãy “lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”.

Rao giảng Nước Trời và kêu gọi sám hối là điều cấp bách, cần thiết phải làm và làm ngay nhưng việc nghỉ ngơi cũng là một nhu cầu thiết yếu trong hoạt động của các môn đệ; vì thế, Đức Giêsu muốn các ông “nghỉ ngơi đôi chút”. Việc nghỉ ngơi Đức Giêsu đề nghị với các môn đệ bao gồm ba yếu tố: Ngưng những việc đang làm; chọn một địa điểm thanh vắng yên tĩnh; dành đôi chút thời gian cho riêng mình. Đó chính là khoảng thời gian các môn đệ xếp lại những bận rộn, lo toan để nghỉ ngơi và bồi dưỡng sức khỏe cũng như nghị lực để tiếp tục làm tốt sứ vụ được trao; bằng việc hồi tâm, cảm tạ và cầu nguyện.

Đức Giêsu cùng các môn đệ xuống thuyền để tìm nơi thanh vắng như đã hoạch định. Tuy nhiên, khi thuyền vừa cập bến, Đức Giêsu đã thấy đám đông túc trực sẵn ở đó chờ Người.

Trình thuật Tin Mừng cho thấy niềm khao khát của dân chúng, họ muốn được nghe Đức Giêsu rao giảng và họ đã biểu lộ mạnh mẽ qua nỗ lực tìm kiếm và gặp gỡ Người: “Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài”. Khi cho thuyền vào bờ, thấy dông đảo dân chúng đã chờ sẵn thì Đức Giêsu chạnh lòng thương, Người lại bắt đầu giảng dạy cho họ.

Dân chúng sống dưới ách lề luật cùng với những tập tục truyền thống nặng về hình thức, phô trương, giả tạo; còn giới lãnh đạo tinh thần thì bảo thủ, ích kỷ; dân chúng đa phần chán ghét và sợ hãi; họ trông mong Đấng Mê-si-a đến; và họ như bầy chiên không người chăn dắt; nên khi gặp được Đức Giêsu họ tuôn đến với Người và bị thuyết phục bởi giáo lý của Người cũng như những việc Người đã làm.

Dân Do Thái dưới thời Đức Giêsu đã cảm nghiệm sự quan tâm và lòng thương xót, thứ tha của Người đối với tha nhân, nhất là với những người tội lỗi, những người đau khổ vì bệnh hoạn, tật nguyền. Lời giảng dạy của Đức Giêsu đầy quyền uy và đem lại bình an cho tâm hồn; cách cư xử đầy yêu thương, tha thứ đã hấp dẫn, lôi cuốn họ, khiến họ đã không ngại vất vả, khó nhọc đường xa mà tìm kiếm, gặp gỡ Người.

Tâm tình và thái độ của các môn đệ, cũng như dân chúng Do Thái trong trình thuật Tin Mừng hôm nay mời gọi tôi:

Ý thức: sự thiếu vắng Đức Giêsu Kitô, thiếu vắng lời của Người trong cuộc sống là một tai họa; vì: Lời Chúa là lời tình yêu, lời cứu rỗi và là thánh ý của Chúa Cha; Lời sẽ giúp tôi tránh xa tội lỗi và cho tôi hạnh phúc trường tồn.

2. CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho con ý thức được giá trị đích thực của Lời Chúa trong cuộc sống: đó là kim chỉ nam, là sức mạnh và là nguồn yêu thương trong mọi hoạt động; nhờ đó con nỗ lực tìm kiếm và sống trong mọi khoảnh khắc của đời mình.

3. SỐNG TIN MỪNG

Dành thời gian để đọc, suy gẫm Lời Chúa và nỗ lực thực hành mỗi ngày.

Làm việc và nghỉ ngơi (06.02.2016)

SUY NIỆM

Trình thuật Tin Mừng hôm nay thuật lại chỉ thị của Đức Giêsu cho các môn đệ khi các ông được chia sẻ sứ vụ rao giảng Tin Mừng với Người.

Sau khi các môn đệ vâng lời Đức Giêsu ra đi rao giảng về Nước Trời và giáo lý của Người cho các thành, các làng mạc trong miền Ga-li-lê trở về; các ông quây quần bên Đức Giêsu và tỉ mỉ tường trình với Người các hoạt động của mình. Các ông hân hoan vì đã hoàn tất sứ vụ được trao.

Trong khi đó, dân chúng tiếp tục tìm đến với Đức Giêsu để nghe người giảng dạy; và dĩ nhiên các môn đệ sẽ lại tất bật đón tiếp họ và giúp Đức Giêsu thi hành sứ vụ của Người. Nhưng  Đức Giêsu bảo các ông: “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.”

Rao giảng Nước Trời và kêu gọi sám hối là điều cấp bách, cần thiết phải làm và làm ngay nhưng việc nghỉ ngơi cũng là một nhu cầu thiết yếu trong hoạt động của các môn đệ; vì thế, Đức Giêsu muốn các ông “nghỉ ngơi đôi chút”. Việc nghỉ ngơi Đức Giêsu đề nghị với các môn đệ bao gồm ba yếu tố: – Ngưng những việc đang làm; chọn một địa điểm thanh vắng yên tĩnh; dành đôi chút thời gian cho riêng mình.

  • Ngưng những việc đang làm

Sau chuyến công tác do Đức Giêsu sai đi, các môn đệ đang phấn khởi bởi những kết quả thâu lượm được; bầu nhiệt huyết đang bùng cháy khiến các ông quên hết mệt nhọc chỉ muốn lăn xả vào việc loan báo Tin Mừng cùng với Đức Giêsu; nhưng Người nói với các ông tạm ngưng, để khỏi phải bận tâm đến công việc mà nhớ lại, ngắm nhìn lại những kết quả đã gặt hái được, để thấy những điều tốt lành mà tạ ơn Thiên Chúa; thấy những điều còn thiếu sót mà bổ sung chấn chỉnh và thấy những điều sai lệch mà tránh, mà loại trừ. Những trang đầu sách Sáng Thế Ký đã đề cao phương thức này khi nói về hoạt động sáng tạo của Thiên Chúa: “Khi làm xong mọi công việc của Người, ngày thứ bảy, Thiên Chúa nghỉ ngơi. Thiên Chúa ban phúc lành cho ngày thứ bảy và thánh hoá ngày đó, vì ngày đó Người đã nghỉ, ngưng làm mọi công việc sáng tạo của Người” (St 2, 1-3).

  • Tìm nơi thanh vắng

Thói quen của Đức Giêsu sau một ngày vất vả rao giảng, Người hay tìm đến nơi thanh vắng. Ở đó Người gặp gỡ, tâm sự với Thiên Chúa Cha và xin chỉ thị của Ngài. Bầu khí thinh lặng, thanh vắng sẽ là cơ hội thuận tiện để các môn đệ gặp lại chính con người yếu đuối và nhận ra các ân sủng Thiên Chúa đã ban cho mà tạ ơn đồng thời chuẩn bị cho các hoạt động sắp tới của mình.

  • Nghỉ ngơi đôi chút

Là khoảng thời gian để cho thân xác và tâm trí được thư thái, thanh thản. Thời gian nghỉ ngơi mặc dù “đôi chút, ít ỏi” nhưng đủ bù đắp những hao tổn sức lực và tinh thần các môn đệ đã dành cho sứ vụ mà các ông được chia sẻ với Đức Giêsu

Trình thuật Tin Mừng hôm nay cũng cho thấy niềm khao khát được nghe Đức Giêsu giảng dạy của dân Do Thái, họ biểu lộ mạnh mẽ qua nỗ lực tìm kiếm và gặp gỡ Người: “Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài”. Thế nên, hành trình trên con thuyền vượt biển hồ, trong khung cảnh tĩnh lặng của mặt hồ, trong bầu khí ấm cúng, thân mật bên Đức Giêsu, các môn đệ đã thực hiện một cuộc nghỉ ngơi trọn vẹn ý nghĩa bên Người; và khi cho thuyền vào bờ, thấy dông đảo dân chúng đã chờ sẵn thì Người lại bắt đầu giảng dạy cho họ.

Hoạt động của người tín hữu hôm nay bao gồm cả hai lãnh vực tự nhiên và siêu nhiên: vừa phải vất vả lao động tay chân, trí óc, để đáp ứng nhu cầu của đời sống trần thế; vừa phải nỗ lực tìm kiếm hạnh phúc đích thật cho đời sống siêu nhiên; lẽ thường tình phải đầu tư, phải tiêu hao sức lực, tâm huyết. Do đó, cần phải được bù đắp, phục hồi những hao tổn mất mát đó bằng cách nghỉ ngơi phù hợp: Tận hưởng những ngày nghỉ cuối tuần với niềm vui và hạnh phúc trong bầu khí thánh thiện với gia đình hoặc bạn bè. Đặc biệt, hãy nắm bắt những cơ hội thuận tiện để thực hiện cuộc “nghỉ ngơi đôi chút” trong hành trình Kitô hữu: “Thánh hóa bản thân và loan báo Tin Mừng cho tha nhân” bằng cách tích cực:

– Tham dự các buổi tĩnh tâm do đoàn thể, giáo xứ hoặc tu hội tổ chức;

– Sống tinh thần Năm Thánh được giáo hội khai mở.

Đó là những cơ hội thuận tiện và hữu hiệu để phục hồi những hao tổn, bù đắp thêm ân sủng để tiếp tục hành trình của mình.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay: Mời gọi các môn đệ của Đức Giêsu nói chung và riêng mỗi người chúng ta hãy chú tâm đến việc dành thời giờ để: nghỉ ngơi, kiểm điểm và tài bồi thêm sức mạnh thiêng liêng nhờ đó kiên vững hơn trong sứ vụ đã lãnh nhận

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho con ý thức được giá trị đích thực của việc nghỉ ngơi trong hoạt động tông đồ và biết tận dụng những cơ hợi thuận tiện trong đời sống Kitô hữu (những thời gian quý báu là các buổi tĩnh tâm, các năm thánh được Giáo hội khai mở) để chúng con kín múc ân sủng của Chúa.

SỐNG TIN MỪNG

Dành thời gian để duyệt xét những việc tông đồ, bác ái đã làm; cầu nguyện và nỗ lực cộng tác với ân sủng của Chúa sống ơn gọi nơi bí tích Thanh tẩy.

Đốm Lửa

Cầu nguyện chung với nhau

Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. (Mc 6,32)

Suy niệm: Các học trò của Chúa Giêsu đang làm việc lành phước đức thành công như thế, tại sao Chúa Giêsu bắt các ông phải lánh riêng vào nơi hoang vắng? Chúa Giêsu sau một ngày hoạt động đã chẳng lui vào nơi thanh vắng mà cầu nguyện cùng Chúa Cha sao? Hẳn là Thầy Giêsu cũng muốn các học trò theo sát mẫu gương của Thầy, cùng cầu nguyện với Thầy. Bởi vì có cầu nguyện, kết hiệp với Chúa mới lắng nghe và biết được ý Ngài. Có biết ý muốn của Chúa mới có thể hành động theo ý Ngài.

Cầu nguyện giúp ta sống khiêm nhường và nhận ra mình là kẻ tội lỗi. Nhờ cầu nguyện ta được ban sức mạnh để chiến đấu với tội lỗi và nhờ đó chúng ta có thể chiến thắng tội lỗi. Nhờ cầu nguyện ta có được nguồn trợ lực thiêng liêng giúp ta yêu Chúa và phục vụ anh em một cách chân thành.

Mời Bạn: Thư chung Hội Đồng Giám Mục Việt Nam mời gọi mọi “gia đình hãy cùng nhau cầu nguyện. Vì Chúa Giêsu hiện diện trong gia đình khi vợ chồng con cái cùng cầu nguyện, và khi đó, chính cuộc sống gia đình trở thành lời kinh sống động” (số 6). Bạn hãy sắp xếp chương trình sống hằng ngày có giờ cầu nguyện cho chính bạn, gia đình hay cộng đoàn của bạn, để bạn và những người thân của bạn được Phúc Âm hóa và thông truyền đức tin cho mọi người.

Sống Lời Chúa: Quyết tâm đọc kinh chung với nhau trong gia đình hay cộng đoàn của bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết kết hiệp với Chúa thật lòng qua giờ kinh nguyện của con ngõ hầu con biết làm thế nào để sống đúng và hợp ý Ngài trong cuộc sống. Amen.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *