Chúa muốn tấm lòng thành (17.07.2020 – Thứ Sáu Tuần XV Thường Niên)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

Tin Mừng: Mt 12,1- 8

✠ Tin Mừng Chúa Giê- su Ki- tô theo thánh Mát- thêu

1 Khi ấy, vào ngày sa- bát, Đức Giê- su đi băng qua một cánh đồng lúa ; các môn đệ thấy đói và bắt đầu bứt lúa ăn. 2 Người Pha- ri- sêu thấy vậy, mới nói với Đức Giê- su : “Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày sa- bát !” 3 Người đáp : “Các ông chưa đọc trong Sách sao ? Ông Đa- vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ đói bụng ? 4 Ông vào nhà Thiên Chúa, và đã cùng thuộc hạ ăn bánh tiến. Thứ bánh này, họ không được phép ăn, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi. 5 Hay các ông chưa đọc trong sách Luật rằng ngày sa- bát, các tư tế trong Đền Thờ vi phạm luật sa- bát mà không mắc tội đó sao ? 6 Tôi nói cho các ông hay : ở đây còn lớn hơn Đền Thờ nữa. 7 Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này : Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế, ắt các ông đã chẳng lên án kẻ vô tội. 8 Quả thế, Con Người làm chủ ngày sa- bát.”

Chúa muốn tấm lòng thành (17.07.2020 – Thứ Sáu Tuần XV Thường Niên)

Ghi nhớ:

Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này: “Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần của lễ”, ắt  các ông đã chẳng lên án kẻ vô tội. (Mt  12,7).

 Suy niệm:

Ông đang ngồi ghế đọc sách, thì đứa con mang về một con thỏ nhỏ có bộ lông rất đẹp. Đặt xuống trước mặt ông, nó nói:

 – Thằng Tâm đổi cho con con thỏ này đấy bố ạ.

– Ừ, một con thỏ nhỏ rất đẹp. Ông nhìn con thỏ nói. Chăm sóc một con vật mà mình ưa thích; đó cũng là một thú vui tao nhã! Suy nghĩ một lát, ông hỏi con.

– Con vừa nói, thằng Tâm chịu đổi con thỏ này để lấy cái gì vậy?

– Thưa bố, một tấm vé số.

– Ô hay, tấm vé đó số lỡ trúng thưởng thì sao?

– Vâng, thì tấm vé số ấy trúng thưởng đấy bố. Nó tỉnh bơ trả lời.

– Sao con biết là trúng? Ông hỏi dồn.

– Thì con dò số ở tấm vé số trùng với những con số ở tờ giấy dò!

Đến đây thì ông không còn bình tĩnh được nữa. Ông cúi xuống một tay nhặt con thỏ một cầm tay nó kéo đi, vừa đi ông vừa nói.

-Sao con dại vậy. Đi với bố lấy lại tấm vé số trúng, bố sẽ mua cho con không chỉ một con mà cả chục con thỏ đẹp hơn. Thằng bé ghì lại nó không muốn đi.

– Bố ơi đừng làm vậy, con phải năn nỉ lắm thằng Tâm nó mói chịu đổi đấy…

Thằng Tâm đang chơi cùng lũ bạn, nó chưng hửng khi ông đột nhiên đến nắm cổ áo nó và nói:

– Đồ khôn nong, mày trả ngay lại cho ông tấm vé số. Tâm run rảy trả lời.

– Tấm vé số cháu đã gấp làm cái máy bay và  phóng nó mắc kẹt ở trên mái nhà đàng kia rồi.

Ông chạy vội về nhà lấy cái thang, và theo chỉ dẫn của thằng Tâm ông leo lên mái nhà lấy được tờ vé số xuống. Nhưng khi kiểm tra lại ông thất vọng vì tờ vé số này đã hết hạn. Ông buồn rầu lững thững trở về nhà, gieo mình trên chiếc ghế.

 Một cảm giác hổ thẹn tràn ngập tâm hồn ông…Ông nghĩ cái tuổi “thần tiên”, đơn sơ, vô tư, hồn nhiên và chân thành của tuổi thơ nơi ông đã vĩnh viễn không còn nữa! Cái tuổi mà ông sẵn sàng đổi bất kể thứ gì dù là một tờ vé số trúng thật để lấy một vật mà mình yêu thích đã qua mất rồi. Bất giác ông liên tưởng đến Thằng Bờm và cái quạt mo; Thằng Bờm có cái quạt mo… Phú ông xin đổi nắm xôi Bờm cười.

Đang mải suy nghĩ thì hai đứa trẻ đến, Thằng con lấm lét nói.

– Bố ơi! Bố đừng giận con và thằng Tâm bố nhé.

Không! Không. Ông đứng lên đi lại ôm hai đứa vào lòng. Kể có lỗi chính là bố. Nói xong hai hàng lệ ông tuôn rơi!

Lề luật được làm ra là để con người chiếu theo đó để biết việc gì nên làm và điều gì nên tránh. Vậy bản chất lề luật là rất tốt. Thế nhưng trong bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy. Những người Pha-ri-sêu lại dùng chính luật lệ mà bắt bẻ, hạch sách Chúa Giê-su: “ Các môn đệ ông làm điều không được phép làm vào ngày sa-bát!”. Ở đây họ đã dùng luật nhằm chê trách Chúa đã dung dưỡng, bao che cho các môn đệ vi phạm luật mà từ xưa đến nay đạo Do Thái đã một mực tuân giữ. Nhân dịp này Chúa Giê-su đã giảng giải cho họ hiểu cái cốt lõi của việc tuân giữ lề luật: “Các ông chưa đọc trong sách sao? Ông Đa-vít đã làm gì khi ông và thuộc hạ đói bụng? Ông vào nhà Thiên Chúa, và đã cùng thuộc hạ ăn bánh tiến. Thứ bánh này, họ không được phép ăn, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi…” Như vậy, việc tuân giữ lề luật là nhằm mục đích thăng tiến, phát triển con người về cả thể xác lẫn tinh thần, nếu nó đi ngược lại  hai tiêu chí trên nghĩa là việc tuân giữ lề luật sẽ làm phương hại đến sự tồn tại và phát triển của con người thì người ta có thể không phải tuân giữ. Qua đây Chúa Giê-su muốn nói với nhóm pha ri-sêu không nên giữ lề luật cách máy móc, cứng ngắc : “ Con người làm chủ ngày sa-bát”

 Cũng nhân dịp này Chúa Giê-su hướng họ đến một vấn đề quan trọng mà việc này không nằm nơi việc tuân giữ lề luật một cách câu nệ;. Đó là tấm lòng chân thành, đơn sơ, nhân nghĩa; Đây là của lễ cao trọng, có thể thay thế mọi của lễ khác mà dâng lên Thiên Chúa “ Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần của lễ.”

 Trong đời sống đạo hiện nay, có không ít giáo dân đi lễ chỉ vì giữ luật: “ Thứ ba; Giữ ngày Chúa Nhật” Hay; xem lễ ngày Chúa Nhật cùng những ngày lễ buộc (sáu điều răn Hội Thánh) họ đến nhà thờ đó nhưng “lòng con đâu chứ xác con đây!”. Giữ luật như vậy thì làm sao chu toàn luật Chúa cách trọn vẹn được? Chúa muốn người ta đến với Ngài với một tấm lòng chứ không phải là một thể xác vô hồn, vô tâm.

 Cầu nguyện:

Lạy Cha. Lề luật được đặt ra là để  giúp chúng con thăng tiến lên. Xin cho chúng con biết ý nghĩa đó mà tuân giữ lề luật với một tấm lòng thành kính, biết ơn. Đừng để chúng con giữ luật với thái độ khô khan, máy móc, chiếu lệ. Và để nhờ việc tuân giữ các giới luật Chúa chúng con được Chúa yêu thương và chúc phúc. Amen.

 Sống Lời Chúa:

Đến với Chúa trong các thánh lễ với tấm lòng thành, cảm tạ và tri ân.

Đaminh Trần Văn Chính

Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế (19.07.2019)

Ghi nhớ:

Quả thế, Con người làm chủ ngày sa bát”. (Mt 12, 8)

 Suy niệm:

Một vị hiệu trưởng trường trung học nọ, nhận thấy học sinh của trường có tật “lề mề” khi đến lớp. Tám giờ sáng thì nhà trường đánh trống vào học, song có rất nhiều học sinh đi trễ, thậm chí 8 giờ mười lăm rồi mà vẫn còn có trò nhẩn nha tới lớp. Để chém dứt tệ nạn này ông đưa ra quy định:

– Bắt đầu từ ngày mai nhà trường sẽ đóng cổng đúng lúc tám giờ. Vì vậy những học sinh đến trễ thì sẽ không được vào lớp!

Mấy hôm sau người ta thấy một học sinh đứng trước cổng, trò này khóc lóc, kêu gào vị giám thị mở cửa để cho được vào lớp. Em nói:

– Thưa thầy giám thị, xin mở cổng cho em vào học, không phải em lơ là ham chơi mà đến trễ. Nhà em ở xa, xe em bị hỏng nên xảy ra sự việc này, em tha thiết mong thầy thông cảm mà mở cổng cho.

Thầy giám thị lạnh lùng đáp:

– Luật của thầy hiệu trưởng đã ra, tôi không thể giúp em được.

Ngày hôm sau.  Người học trò này đến gặp vị hiệu trưởng em nói:

– Kính thưa thầy hiệu trưởng, hôm qua vì nhà em ở  xa, xe bị xì lốp nên em đã đến lớp không đúng giờ. Em đã xin thầy giám thị mở cửa cho em vào mà thầy vẫn không mở. Thưa thầy hiệu trưởng chỉ vì không muốn mất một ngày học nên  em đã cố gắng đến lớp dù có trễ mươi phút với hy vọng được vào lớp, chứ em không muốn đến trường để rồi bị đuổi về. Em xin hỏi thầy, nhà trường ta vẫn dạy học trò phải sống nhân nghĩa. Vậy hành động đóng cửa không cho một học sinh ham học được vào học có tàn nhẫn lắm không?

Thầy hiệu trưởng tỏ ra ân cần:

– Thầy xin lỗi em. Nhưng em cũng phải thông cảm cho nhà trường, nếu để em vào thì thành tiền lệ, rồi mai đây ai cũng nại lý do này hoàn cảnh kia mà đến trễ, rốt cuộc đâu lại vào đấy! Thôi, Thầy sẽ đền bù ngày học cho em bằng một quyển sách giáo khoa vạn vật nhé. Từ mai trở đi, em có thể khởi hành từ nhà sớm hơn để đề phòng rủi ro trên đường đén trường em nhé!

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại việc người biệt phái phàn nàn với Đức Giê- su về việc các môn đệ  của Ngài đã không giữ luật ngày sa bát mà đã bứt những bông lúa mà ăn. Nhân dịp này Chúa Giê- su đã khai mở, nâng lòng trí cho những người có đầu óc câu nệ, chỉ biết đến hình thức, chỉ nghĩ đến những gì ở bên ngoài mà không quan tâm lưu ý đến cái cốt lõi, cái bên trong của vấn đề. Chúa đưa ra các sự việc xảy ra vào thời Cựu Ước để giải thích cho những người Pha- ri- sêu: “ Các ông chưa đọc trong sách sao? Ông Đa vit đã làm gì , khi vua và đám thuộc hạ bị đói bụng? Ông vào nhà Thiên Chúa, và đã cùng thuộc hạ ăn bánh tiến. thứ bánh này, họ không được phép ăn, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi. Hay các ông chưa đọc trong sách Luật rằng ngày sa bát , các tư tế trong đền thờ vi phạm luật sa bát mà không mắc tội đó sao?”. Như vậy, lề luật ban ra chỉ nhằm mục đích thăng tiến, giúp con người đi vào con đường hạnh phúc tốt đẹp, chứ không mang lại sự gò ép, trịêt hạ con người. Vì thế, cách nào để phục vụ con người đẹp nhất, đúng cách nhất đó là thi hành lề luật trọn hảo nhất.

Đức Giêsu còn dậy cho người Pha ri sêu: “Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế”. Như vậy, một tâm hồn thanh sạch, ngay thẳng, nhân nghĩa, bao dung thì có giá trị hơn mọi lễ tế được dâng lên trước tòa Chúa.

Bài học khác mà chúng ta có thể rút ra từ bài Tin Mừng hôm nay là; phải sống quảng đại bao dung, không lên án, trách móc bất cứ ai nhất là khi chúng ta chưa hiểu được tâm tư họ, hay nói cách khác là chưa hiểu được tận căn nguyên của sự việc.

 Cầu nguyện:

Lạy Chúa, lề luật Chúa trao cho chúng con là để giúp chúng con sống theo đó mà mỗi ngày thăng tiến hơn. Xin cho chúng con tuân giữ lề luật trong tâm tình yêu mến, để lề luật không làm cho chúng con cảm thấy gò bó, khó chịu mà trái lại trở nên như ách êm ái và nhẹ nhàng. Amen

Sống Lời Chúa:

Sống cởi mở, thân thiện với mọi người và không kết án ai.

Đaminh Trần văn Chính

Tâm tình giữ luật (20.07.2018)

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu không có thái độ bất kính với ngày Sabát. Nhưng Ngài là chủ ngày Sabát, Ngài có quyền xác định điều gì được phép làm. Ngài thấy gánh nặng đè lên con người bởi những cấm đoán chi li, khiến con người ngột ngạt, mệt mỏi. Giữ Luật phải đem lại cho con người hạnh phúc, phải đi với lòng nhân. Giữ Luật mà cứng nhắc, thiếu lòng nhân, sự bao dung, thì đó là thứ hy lễ Chúa không cần, vì luật trên hết là luật yêu thương. Người giữ luật thực sự phải là người có khuôn mặt vui tươi và trái tim rộng mở.

Chung quanh ta, bao người đang sống

Họ rất cần cuộc sống yêu thương

Hài hòa thân thiện hiền lương

Giúp nhau thăng tiến mở đường vươn lên

*

Gặp thấy nhau càng thêm thân thiết

Lòng từ nhân phải biết cho đi

Đừng nên xét nét chi li

Bắt bẻ lề luật, có gì hay đâu

Giữ ngày Sabát là điều rất quan trọng trong Do Thái giáo. Theo Luật Chúa, đó là ngày nghỉ ngơi, ngừng mọi công việc. Đối với người Pharisêu, bứt lúa được xem như gặt lúa, nên là việc bị cấm làm. Hành vi bứt lúa của các môn đệ bị coi là vi phạm ngày Sabát. Thay vì trách các môn đệ, Chúa Giêsu lại bênh vực họ. Ngài trưng dẫn trường hợp vua Đavít và các thuộc hạ của ông khi đói bụng, đã ăn bánh thánh hiến vốn dành riêng cho các tư tế. Hiển nhiên đây là chuyện vi phạm Lề Luật vì có nhu cầu chính đáng. Nếu chấp nhận chuyện Đavít thì càng phải chấp nhận chuyện của các môn đệ, vì họ đi theo một Đấng mà Đavít phải gọi là Chúa.

Dành cho nhau: tình sâu nghĩa nặng

Nếu “lạnh lùng”, sao đặng người ơi!

Cùng là một kiếp làm người

Sẻ chia nâng đỡ, cao vời biết bao

*

Hãy rộng mở dạt dào thương mến

Đón tha nhân đang đến cùng ta

Yêu thương chan chứa đậm đà

Vui buồn sướng khổ mãi là anh em

*

Đón tiếp người: tăng thêm ơn phúc

Dù một lời cầu chúc bình an

Niềm vui sẽ được lan tràn

Lương tâm thanh thản vô vàn sướng vui

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta hãy mở lòng ra, hãy mở trái tim ra để đón Chúa. Hãy để con tim của chúng ta lắng nghe và ý chí của chúng ta mạnh mẽ thúc đẩy chúng ta điều chỉnh cách thức và thái độ của chúng ta với Lề Luật, theo như những gì Trái Tim Chúa đã hướng dẫn chỉ dạy cho chúng ta phải thực hiện là phải quan tâm đến ý nghĩa cốt lõi của ngày Sabát  và nhận ra ý định yêu thương của Chúa, đồng thời biết cộng tác vào việc thánh hóa ngày ấy theo như  Thánh ý của Ngài.

Chúa xót thương muôn đời thương xót

Noi gương Người, sống tốt với nhau

Nghĩa tình đằm thắm nặng sâu

Làm cho cuộc sống đượm màu sáng trong

*

Tình nhân loại ấm nồng thân thiết

Suốt cuộc đời mải miết yêu thương

Ngày mai hạnh phúc Thiên Đường

Sum vầy đoàn tụ Quê hương Nước Trời

Lạy Chúa! Chúng con nhận biết Chúa là mẫu gương trong việc tuân giữ lề luật. Xin Chúa cho chúng con ý thức “luật pháp Chúa toàn thiện, bổ sức cho tâm hồn… ”, để chúng con luôn trung thành bước đi trong đường lối Chúa chỉ dạy, để tuân giữ lề luật vì lòng kính  mến Chúa và yêu thương tha nhân. Amen.

HOÀI THANH

 

Tước đoạt quyền con người (21.07.2017)

Bố là con ngựa em cưỡi, em chơi 

Bố là thuyền nan cho em vượt sóng 

Bố là sông rộng cho thuyền em bơi 

Bố, bố là bờ đê cho em nằm ngủ 

Bố, bố là phi thuyền cho em bay vào không gian 

Bài hát “Bố là tất cả” của nhạc sĩ Thập Nhất nói về một điều: tất cả cho con và vì con. Ông bố làm nên tàu lửa, làm nên xe hơi, làm thành con thuyền, làm ra con sông, tạo thành phi thuyền, trở nên bờ đê …, tất cả cho đứa con của mình được hạnh phúc.

Khi tạo dựng nên vũ trụ, Thiên Chúa cũng đã dựng nên ngày và đêm, trời và đất, mọi loài sinh vật trên trời và dưới đất chỉ để cho con người. Vì Thiên Chúa muốn cho con người được hạnh phúc. “Thiên Chúa phán: Chúng ta sẽ làm ra con người theo hình ảnh Chúng ta, giống như Chúng ta, để con người làm chủ cá biển, chim trời, gia súc, dã thú, tất cả mặt đất và mọi giống vật bò dưới đất.” (St 1,26)

Từ khi Adong – Eva phạm tội, con người đã dần đánh mất quyền làm con Thiên Chúa, quyền được cai quản và làm chủ mọi loài tất cả mặt đất, vì con người là hình ảnh của Thiên Chúa. Tất cả những gì Thiên Chúa dựng nên đều vì con người: Thiên Chúa dựng nên vũ trụ để loài người có nơi cư ngụ, có thực phẩm nuôi sống. Vũ trụ vật chất là cái nôi, là nguồn cung cấp lương thực cho loài người.

Sự lầm lạc xúc phạm nhân phẩm của con người mà Pharisiêu đã đặt nên những luật lệ phân biệt để đối xử với những người thấp kém, họ coi những người thấp kém này chỉ là người nô lệ cho họ, nên không có bất cứ một quyền nào, kể cả quyền được ăn, được nói. Họ bắt dân chúng phải nghỉ ngày Sabát để đến nhà thờ mà cúng các lễ vật cho họ, vì họ được quyền thay mặt Thiên Chúa mà nhận lễ vật, lễ vật cho các tư tế, chỉ có họ mới được ăn, người khác ăn sẽ bị tội, theo luật thì có thể bị ném đá. Còn họ: “Ngày sa- bát, các tư tế trong Đền Thờ vi phạm luật sa- bát mà không mắc tội đó sao? (Mt 12, 5).

Bài Tin Mừng Chúa Giêsu nhắc lại hình ảnh của con người là hình ảnh của Thiên Chúa, ngay từ khi Thiên Chúa tạo dựng con người có quyền được sinh sống trên trái đất, làm chủ mọi loài mọi vật để làm lương thực sống cho mình, không phân biệt một ai. Người nói: 27 Ngày sabát được làm ra vì con người, chứ không phải con người vì ngày sabát. 28 Bởi đó, Con Người làm chủ luôn cả ngày sabát” (Mc 2, 27- 28).

Chính cái ác tâm chiếm đoạt quyền sống ấy của người Pharisiêu mà họ đã làm ra những lề luật để tước đoạt quyền làm con Thiên Chúa, quyền một con người. Còn họ như một đấng tối cao. Họ coi mình như một Thiên Chúa phán xử trên trần gian, mà loại bỏ quyền của Đấng họ Tôn Thờ, chính là Thiên Chúa. “Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày Sa- bát!” (Mt 12, 2).

Chúa Giêsu khẳng định với họ, những việc làm công chính của con người trong ngày sabat là không có tội “8 Con người làm chủ ngày sabat.” Chúa cũng cho họ biết nhận biết rằng: Chính Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, còn lớn hơn cả đền thờ mà họ đang ở. “6 Tôi nói cho các ông hay: ở đây còn lớn hơn Đền Thờ nữa. 7Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân từ chứ đâu cần lễ tế, ắt các ông đã chẳng lên án kẻ vô tội.”

Con người làm chủ vật chất, vạn vật tất cả phải để làm sáng danh Thiên Chúa. Tất cả những việc làm không quy hướng về việc ngợi khen, tôn vinh Thiên Chúa đều là bất xứng, có tội. Chúng ta, mỗi người phải biết làm cho vật chất, vạn vật mỗi ngày mỗi nên tốt đẹp hơn, để danh Chúa mỗi ngày được cả sáng. Những tàn phá môi trường để thể hiện uy lực của con người thời nay nhằm loại trừ Thiên Chúa thì cũng chẳng khác chi người Pharisiêu xưa.

Cầu nguyện

Lay Chúa Giêsu, xin cho con nhận ra bổn phận làm chủ mọi ngày, mọi vật trên trần gian này, để con luôn quy hướng mọi sự về việc ngợi khen, tôn vinh Thiên Chúa. Xin cho con nhận ra lòng nhân từ của Chúa, để con dâng chính cuộc đời con làm hy lễ dâng lên Thiên Chúa.

Gã Đầu Bạc

 

Lòng nhân (15.07.2016)

Nếu các ông hiểu ý nghĩa câu này: Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế…” (Mt 12,7)

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…”. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tuy không Công Giáo, nhưng ông sống rất nội tâm, và đã để lại cho đời nhiều ca khúc thật sâu lắng…, đầy ý nghĩa nhân văn, để giờ đây tuy ông đã khuất bóng, nhưng các bài hát do ông sáng tác vẫn luôn được nhiều người hâm mộ,và thưởng thức từ lời ca sĩ cất lên như xoáy vào lòng người.

Bài Tin Mừng hôm nay kể về một việc nhỏ xíu: đó là các môn đệ Chúa Giê- su bứt ít gié lúa, chà xát trong tay để ăn cho vui miệng quên đói mà các ông Pha- ri- sêu cũng chộp lấy để dựa vào đó lên án Chúa Giê- su và các môn đệ vi phạm luật ngày sa- bát. Đối lại, Chúa Giê- su trưng dẫn việc vua Đa- vít và các tuỳ tùng khi đói được phép ăn bánh dâng hiến trong đền thờ, bánh chỉ dành riêng cho các thầy tư tế.

Trong khi quan điểm của các ông Pha- ri- sêu là con người vì lề luật thì Chúa Giê- su nhấn mạnh lề luật vì con người. Và đã vì con người thì tấm lòng mới là quan trọng: “Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế.” Quả vậy, Chúa từ chối làm một dấu lạ từ trời theo lời thách thức của người Do Thái vì Ngài muốn họ đến với Thiên Chúa bằng tấm lòng. Ngược lại, tại tiệc cưới Ca- na, Chúa sẵn lòng hoá nước thành rượu cho dù “giờ chưa đến” chỉ vì một tấm lòng biết cảm thông.

Nếu chúng ta hiểu rằng “Chúa muốn lòng nhân chứ không cần lễ tế” thì tại sao chúng ta sống giả hình giữ luật cách chi li hình thức mà không yêu mến Chúa lại còn chểnh mảng việc phục vụ tha nhân? Nếu chúng ta biết Chúa muốn tấm lòng, sao chúng ta không dâng cho Ngài tất cả tấm lòng trong mỗi việc nhỏ bé chúng ta làm vì lòng yêu mến Ngài? Bí tích Thánh Thể chính là phương thế tuyệt hảo để chúng ta dành cho Chúa tất cả tấm lòng của mình. Chúng ta đã lãnh nhận Thánh Thể hôm nay chưa?

Lạy Chúa, con ước ao khát khao được Chúa ngự vào lòng con. Dù con không được rước Chúa cách hữu hình lúc này, xin Chúa ngự vào lòng con cách thiêng liêng, để hồn con luôn có Chúa, và từ đó con đem Chúa đến với những anh chị em con gặp gỡ, nhất là với ai cần sẻ chia nâng đỡ, cho con luôn biết mở lòng đón nhận họ như Chúa đã xót thương đón nhận con vậy. Amen.

BCT

Luật tình yêu

Suy niệm

Lề luật làm ra để bảo vệ sự sống con người. Lề luật  của các lề luật là luật bác ái. Luật nghỉ ngày sa-bát nhằm lợi ích cho con người. Mọi lề luật trở nên trống rỗng, nếu nó không được thực thi vì lòng bác ái.

Trong tin Mừng hôm nay, vào ngày sa-bát, Thầy trò Đức Giê-su đang đi qua cánh đồng, thấy đói bụng, các môn đệ thản nhiên bứt lúa mà ăn. Việc bứt lúa thời đó kể như việc gặt lúa. Người Pha-ri-sêu coi trái mắt, nên vừa mách vừa “chê trách” Thầy họ: “Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày sa-bát !” Vấn đề họ đưa ra không phải là tôn trọng luật pháp hay không, nhưng là bắt bẻ, hạch hỏi và tìm cách tố cáo Chúa. Trong cuộc đời, nhiều khi người ta muốn được người khác cảm thông cho mình, nhưng lại hay cắt nghĩa xấu, phê bình chỉ trích về người khác. Để trả lời, Đức Giê-su trưng dẫn chuyện xưa trong sách thánh để chứng minh: “Các ông chưa đọc trong Sách sao ? Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ đói bụng ? Ông vào nhà Thiên Chúa, và đã cùng thuộc hạ ăn bánh tiến. Thứ bánh này, họ không được phép ăn, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi. Hay các ông chưa đọc trong sách Luật rằng ngày sa-bát, các tư tế trong Đền Thờ vi phạm luật sa-bát mà không mắc tội đó sao ? Tôi nói cho các ông hay : ở đây còn lớn hơn Đền Thờ nữa.” Trong một tình cảnh ngặt nghèo, Thiên Chúa đã chấp nhận việc vua Đa-vít và đoàn tùy tùng ăn bánh tiến. Ngày sa-bát, các tư tế trong Đền Thờ vi phạm luật sa-bát mà không mắc tội.

Đức Giê-su và các môn đệ ở đây, Người là hiện thân của Thiên Chúa. Người có thể thiết lập nên một tinh thần giữ ngày Sa-bát riêng. Đức Giê-su đã từng vạch trần lối sống vị luật: “Ai trong các ông có con chiên bị té xuống giếng trong ngày sa-bát, lại chẳng kéo nó lên sao? Bảo vệ mạng sống con người còn quan trọng hơn nữa.  Hôm nay Người lên tiếng không chỉ để bênh vực các ông, mà để cho mọi thời biết rõ đường lối của Chúa, cách xử thế tùy hoàn cảnh, Tình Yêu vượt lên trên tất cả lề luật. Nơi bài đọc I, sách Xuất hành cho thấy mục đích của lễ Vượt qua là tưởng niệm biến cố Thiên Chúa giải thoát dân ra khỏi cảnh làm nô lệ cho người Ai-cập, để dẫn đưa dân vào Đất Hứa; chứ không phải chỉ là để giữ những luật lệ thật chi tiết cách vụ luật.

Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế”. Với Chúa, người ta thường tạo ra kiểu “lễ tế”, khoảng cách giữa con người với Thiên Chúa. Chúa ở mãi tận trên cao, xa vời, cao siêu, nắm quyền hành ban phát ơn lộc. Còn “con người hèn mọn ấy chúng tôi” thì thấp hèn, chờ chực xin xỏ, với không tới, đây là hướng chiều dọc. Còn hướng chiều ngang đối với anh em là “lòng nhân” thì được biểu lộ bằng sự thân tình cởi mở, cảm thông tha thứ và đón nhận nhau.

Chúa ơi! Khi con yêu Chúa, con đâu còn sống vì luật lệ hình thức theo mặt chữ. Nhưng con sẽ mến thương, gần gũi anh em do lòng yêu mến Chúa thúc đẩy. Vì hoa trái tốt đẹp của tình anh em là dấu chứng tương quan mật thiết trong Chúa. Amen.

Én Nhỏ

Ngày 17.07.2015: Thứ Sáu sau Chúa nhật XV Thường Niên

Mt 12, 1 – 8

1. Ghi nhớ : “Quả thế, Con Người làm chủ ngày Sa- bat ” (Mt 12,8).

2. Suy niệm: Chúa Giêsu chỉ cho người Do thái thấy rằng: luật là nhằm phục vụ cho con người, giúp cho con người sống đúng với vai trò của mình. Tinh thần của luật chính là tình yêu . Không có tình yêu thì việc giữ luật sẽ trở thành một ghánh nặng, nhàm chán và máy móc, không có ích lợi gì. Chúa Giêsu cũng xác nhận với người Do thái rằng: Chính Ngài làm chủ ngày Sabat và cũng là Chủ của Lề luật. Ngài ước mong con người đừng lấy Lề luật làm thước đo lòng người, làm tiêu chuẩn để xét đoán người khác. Ngài ban lề luật cho con người là vì yêu thương con người và muốn cho con người được hạnh phúc và tìm được sự sống vĩnh cửu.

3. Sống Lời Chúa: Tuân giữ luật bằng tình yêu.

4. Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin dạy cho con biết tuân giữ và thi hành luật của Chúa bằng tấm lòng và bằng con tim yêu mến tha thiết. Amen.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *