Không chỉ là một danh xưng (16.03.2020 – Thứ Hai Tuần III Mùa Chay)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

 

Lời Chúa: Lc 4,24-30

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

24 Khi đến Na-da-rét, Đức Giê-su nói với dân chúng trong hội đường rằng : “Tôi bảo thật các ông : không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.

25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay : vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en ; 26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.”

28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.

Không chỉ là một danh xưng (16.03.2020 – Thứ Hai Tuần III Mùa Chay)

Chúa Giê-su trở về quê hương Nagiaret, người ta không muốn đón tiếp Người, bởi ai cũng biết nhân thân nghèo khó của Người. Họ vẫn nghĩ theo cách thế gian rằng không lẽ một tiên tri hay một vị cứu tinh lại xuất thân từ một gia đình tầm thường đến vậy.

Chúa Giê-su nói đến cái vốn tính của họ đã là như thế tự bao thời. Thời tiên tri Elia, Tiên tri Elia được bà góa ở Sarépta xứ Siđôn đón tiếp. Thời tiên tri Elisêô, Naaman, người Syria được chữa lành bệnh phong cùi. Người Israel bấy giờ vẫn kiêu căng ngạo mạn cho mình là dân riêng của Chúa nên tinh thông mọi đường lối của Chúa.

Thực ra, họ muốn vẻ ra một Đấng Cứu Thế theo chuẩn mực của họ, mà không lắng Đón nhận chính Đấng Cứu Thế đã đến và đang ở với họ. Không thiếu gì người trong chúng ta vẫn tự xem mình là dòng dõi các Thánh, là con ông cháu cha, là đạo dòng đạo gốc, rồi chỉ dừng lại ở cái danh hiệu quý giá ấy, tưởng chừng như danh hiệu ấy đã đủ là đạo đức thánh thiện, đã đủ để được cứu rỗi.

Thật là một sai lầm đáng tiếc. Có người nói vui rằng: Chúa không hề hứa nước thiên đàng cho ai là đạo dòng đạo gốc, là con ông cháu cha, là bạn thân của Giám mục, Linh mục, hay là ông cố, bà cố, quan bác, quan chú… Nhưng Chúa có nói: “kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau rốt”.

Ki-tô hữu, người có đạo không là một danh xưng, nhưng phải đích thực là một cuộc sống: “có Chúa Ki-tô trong cuộc sống của mình”, “có nguồn đạo từ Chúa Ki-tô thể hiện nơi đời sống mình”. Vì thế Chúa muốn mỗi chúng ta hãy đón nhận, lắng nghe, và thực hành Lời Chúa dạy, mới mong được cứu rỗi.

Lạy Chúa, xin củng cố đức Tin Cậy Mến nơi chúng con, và giúp chúng con sống ba nhân đức ấy trong đời. Amen.

Bệnh thành kiến (05.03.2018)

1. Ghi nhớ:

 “Tôi bảo thật các ông, không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình” (Lc 4, 24).

2. Suy niệm:

Quê hương của Chúa Giêsu là Na-da-rét. Ngày ấy dân Na-da-rét họ đón tiếp Người chẳng ra gì. Đó cũng là điềm báo Người bị dân Người chối bỏ. Và Chúa Giêsu là người thật sự đến để giúp họ, thoát khỏi luật tâm lý muôn đời “bụt nhà không thiêng”. Thế nên chúng ta cũng nhận ra câu nói bất hủ của Chúa Giêsu: “không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình”. Người cũng cảm nhận được cái đớn đau, khó khăn, đã từng bị bạn bè, xóm giềng ruồng rẫy,  khi hy sinh lãnh nhận sứ mệnh làm ngôn sứ tại xứ sở mình.

Mùa chay Thánh hướng chúng ta về những gương sáng sống động. Thế nên bài Tin Mừng hôm nay cũng là bài học nhắc nhở mọi người về lối sống, tự mãn, tự phụ, kiêu căng  trong chính cái tôi của mỗi người.

Quả thật, trong cuộc sống chúng ta hay có cái nhìn hay còn gọi là “bệnh thành kiến” về con người. Thành kiến là căn bệnh chung của nhiều người, đôi khi trở thành kinh niên bất trị. Thành kiến đôi khi là một tâm trạng thiên lệch rất tai hại, từ  sự yên trí, phán đoán, nhất là những tư tưởng suy đoán không hay cho người khác. Thích mới lạ, nhiều lý luận ngược chiều cho là hay, dựa theo dư luận số đông của mọi người. Nên trong Kinh Thánh Cựu Ước cho biết lý do: “Không gì nham hiểm và bất trị như lòng người, ai dò thấu được”(Giê-rê-mi-a 17,9).

Khi gặp người ấy quen quá, gần quá, thân cận quá, thì chúng ta không chấp nhận tài năng của họ, hoặc khi có một vĩ nhân về quê hương, chúng ta lại có cái nhìn tò mò, soi mói tìm hiểu, hơn là kính nể khi họ về quê hương hay xứ sở của mình, nếu người đó có tài nhưng gia đình nghèo thì coi rẻ rúng, cũng như Chúa Giêsu khi trở về quê nhà cũng bị dân làng nhìn theo kiểu “Ông không không phải là con bác thợ mộc sao? Mẹ của ông không phải là bà Maria , anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Gio-xép, Si-mon và Giu-đa sao? Bởi đâu ông được như thế?” (Mt 13, 55-56). Cũng vậy, Chúa hiểu rõ tâm lý của họ, nên bảo họ “Ngôn sứ có rẻ rúng thì cũng chính là ở quê hương mình và trong gia đình mình thôi” (Mt 13, 58).

Chúng ta là người Kitô hữu là chấp nhận ra đi làm ngôn sứ, biết rao giảng và thực hành sống lời Chúa, loan báo Tin Mừng đến cho mọi người, dẫu cho mọi người không chấp nhận chân lý và sự thật, ngay cả Chúa Giêsu cũng đóng vai trò ngôn sứ bởi từ Chúa Cha mà đến, nhưng cũng cùng chung một số phận như bao ngôn sứ khác. Nên chúng ta tham dự vào vai trò ngôn sứ của Chúa Giêsu ngay trong mọi hoàn cảnh, hãy cảm thông với mọi người bằng sự thương yêu chân thành. Nên thành thật nhìn lại chính mình vì đa số mỗi người chúng ta thường mắc phải “bệnh thành kiến”.

Để có thể chữa trị tâm bệnh này, ít nhiều mỗi người hãy cố gắng vượt qua và loại bỏ, nhờ đó con người không còn chê bai nhau, ghen ghét nhau nữa, bởi vì  hiện thân của mỗi người luôn là đền thờ của Thiên Chúa ngự trị, và đồng thời đều  được ân sủng theo cách đặc biệt mà Chúa đã ưu ái trao tặng riêng cho từng người, do đó đừng lên án bất kỳ một ai, vì thực chất đâu đâu cũng có những tâm hồn đen tối và tự phụ, đó chính là satan đang dẫn đường cho họ chưa tỉnh thức chưa tìm nẻo chính đường ngay.  

Lời Chúa luôn chữa lành cho tâm hồn mỗi người để tìm được sự thanh thảnh, bình an trong tâm hồn, giúp chúng ta sống theo chân lý và sự thật. 

3. Cầu nguyện:

Lạy Chúa! Xin cho chúng con có một trái tim  rộng mở, đón nhận những cái tốt của nhau, để sống chân thành  trong ơn Thánh Chúa tuôn đổ nơi bao tâm hồn hiền hậu và khiêm nhường, giúp đời sống chúng con luôn trở thành chứng nhân cho Tin Mừng Nước Trời. Amen.

 

 Chúa bị loại trừ

“Họ phẫn nộ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành […] Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực.” (Lc 4,29-30)

Suy niệm: Chúa Giêsu nhắc lại chuyện Êlia giúp bà góa ở Xarépta, Êlisa chữa ông Naaman người Xyri. Cả hai đều là những người dân ngoại nhận được ân phúc của Thiên Chúa qua các ngôn sứ, trong khi chẳng có ai ở Ítraen được như vậy. Và Chúa Giêsu bị vạ miệng: những người đồng hương của Ngài đã phẫn nộ và mưu sát Ngài. Điều gì đã thúc đẩy họ phản ứng như thế? Họ mang mặc cảm tự tôn, cho rằng mình là dân ưu tuyển của Chúa. Do đó, họ có thái độ trịch thượng, khinh bỉ các dân ngoại. Tệ hại hơn nữa, họ nghĩ Thiên Chúa cũng hẹp hòi, đóng kín, phân biệt đối xử như họ. Vì thế, họ nhắm mắt bịt tai trước những câu chuyện về ‘tình thương không biên giới’ của Thiên Chúa trong lịch sử. Nghe Chúa Giêsu nhắc đến những chuyện như vậy, họ bị chạm tự ái và đã ‘xù lông nhím’. Họ coi Ngài là một tên phản động và phải bị loại trừ.

Mời Bạn: Tự hỏi phải chăng chúng ta cũng có thái độ tự tôn mù quáng, suy nghĩ chật hẹp, và thái độ độc đoán loại trừ người khác cách điên cuồng như vậy? Nhiều Kitô hữu thời nay (nhất là ở Trung Đông, Cận Đông…) đang là nạn nhân của thái độ này. Nhưng thái độ này chỉ được quét sạch khỏi thế giới khi trước hết nơi chính chúng ta không còn dấu vết của nó.

Sống Lời Chúa: Để tránh loại trừ chính Chúa cách mù quáng, ta cần gạt bỏ tự tôn, biết mềm mỏng, cởi mở, bao dung, lắng nghe, chân thành đối thoại với người khác.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, tình thương của Chúa không biên giới. Xin mở rộng lòng con, để con nhận ra Chúa nơi người khác, dù họ khác biệt mình.

Bụt nhà chẳng có thiêng!

“Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.” (Lc 4,24).

Suy niệm: Lời ông Si-mê-on năm nào “cháu còn là dấu hiệu bị người đời chống báng” (Lc 2,34) nay bắt đầu ứng nghiệm. Oái ăm thay người đời trước tiên lại là người đồng hương! Con người có thể giải phóng cả trái đất này nhưng giải tỏa những thành kiến ra khỏi đầu óc hẹp hòi, thiển cận của mình thì chẳng dễ chút nào. Người đồng hương Chúa Giê-su tưởng rằng biết Ngài quá rõ, nhưng lại không hiểu Ngài chút nào. Cho nên, Chúa vẫn bị họ đóng khung mãi là “con bác thợ mộc” nghèo mỗi khi trở về làng cũ. Không có phép lạ nào được thực hiện tại quê hương là minh chứng thái độ không hài lòng của Chúa Giê-su đối với người làng. Đối với họ, “bụt nhà chẳng thiêng,” Chúa có làm phép lạ cũng vô ích thôi!

Mời Bạn: Khi yêu mến một người, bạn dễ tha thứ, “chín bỏ làm mười;” nhưng nếu không thích thì mọi việc sẽ trở nên cớ cho bạn giải thích tiêu cực về hành vi, lời nói của người ấy. Xem ra đó là một thứ bất công chỉ mình bạn mới giải gỡ được mà thôi.

Chia sẻ: Hiện tại bạn có thành kiến với người anh chị em nào thuộc cộng đoàn bạn? Vì sao? Vì bạn hay vì người đó luôn biết làm điều tốt lành?

Sống Lời Chúa: Tôi tập có cái nhìn khách quan về một người mình không ưa thích. Tôi cũng tập không ghen tức khi thấy có những người tốt hơn, trổi trang hơn mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa không hài lòng với thái độ thành kiến hẹp hòi của người làng Na-da-rét. Xin dạy con biết sống quảng đại, vui với người vui, không bao giờ ghen tị trước những việc lành của bà con lối xóm quanh con. Amen.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *