TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Được cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì? (21.02.2020 – Thứ Sáu tuần VI Thường Niên)

Được cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì? (21.02.2020 – Thứ Sáu tuần VI Thường Niên)

 Lời Chúa: Mc 8, 34-9, 1

8 34 Khi ấy, Đức Giê-su gọi đám đông cùng với các môn đệ lại. Người nói với họ rằng : “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. 35 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy. 36 Vì được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì người ta nào có lợi gì ? 37 Quả thật, người ta lấy gì mà đổi lại mạng sống mình ? 38 Giữa thế hệ ngoại tình và tội lỗi này, ai hổ thẹn vì tôi và những lời tôi dạy, thì Con Người cũng sẽ hổ thẹn vì kẻ ấy, khi Người ngự đến cùng với các thánh thiên thần, trong vinh quang của Cha Người.”

9 1 Đức Giê-su còn nói với họ : “Tôi bảo thật các người : trong số những người có mặt ở đây, có những kẻ sẽ không phải nếm sự chết, trước khi thấy Triều Đại Thiên Chúa đến, đầy uy lực.”

Được cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì? (21.02.2020 – Thứ Sáu tuần VI Thường Niên)

Ghi nhớ:

“Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; con ai liều mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy”. (Mc 8, 35)

Suy niệm:

Trong thời gian gần đây, trên các phương tiện thông tin đại chúng có đăng tin: Một vị linh mục trẻ, tên là Giuse Hoàng Trọng Hữu. Sinh năm 1985, thuộc Giáo phận Bắc Ninh, đã tự nguyện vào phục vụ mọi người trong vùng có dịch Covid 19.

Cha thổ lộ:

-Con thấy mình được mời gọi phải làm một cái gì đó cụ thể, thiết thực cho những anh

chị em đang bị ảnh hưởng trực tiếp từ dịch cúm corona. Và sau khi bàn hỏi, cầu nguyện con đã tự nguyện xin phép Đấng Bản Quyền và những vị hữu trách cho con được đến và đồng hành cùng với anh chị em tại xã Sơn Lôi, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc

Như vậy cha đã không quản ngại đến sự an toàn của bản thân mà dấn thân đến để được ủi an, nâng đỡ và phục vụ những anh chị em mắc bệnh. Cha đang thực hiện Lời Chúa mời gọi : “Ai liều mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy”.

Trong Bài Tin Mừng hôm nay Đức Giê-su kêu gọi dân chúng cũng như các môn đệ là: Ai muốn theo Ngài, thì phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mới có thể theo Ngài được!

Việc từ bỏ mình và vác thập giá thì chúng ta hãy nhìn vào Đức Giê-su. Đấng Cứu Thế. Bởi vì Ngài chính là một tấm gương sáng ngời để chúng ta noi theo bắt chước. Đức Giê-su vốn dĩ là  Thiên Chúa. Ngài cũng là một vị Vua trên hết các vua, thế nhưng Ngài đã khiêm hạ, vâng phục, từ bỏ ý riêng mà thi hành trọn vẹn thánh ý Chúa Cha cho đến hơi thở cuối cùng. Cả cuộc đời trần thế của Ngài chỉ là sự tận tụy phục vụ; khi thì đi rao giảng Tin Mừng Nước Trời và kêu gọi mọi người ăn năn sám hối. Lúc thì chữa lành những kẻ bệnh hoạn tật nguyền; Đúng như Ngài đã có lần quả quyết: “Con Người đến không phải là được người ta phục vụ,nhưng là để phục vụ và hiến mạng sống làm giá cứu chuộc muôn người” (Mc10, 45).

Đọc Phúc Âm chúng ta thấy; Ngoài con đường khổ nạn thập giá lên đồi Calvê, thì trong  suốt ba năm đi rao giảng Đức Giê-su còn phải thường xuyên chịu đựng biết bao những thập giá mà  những người đương thời cùng với các môn đệ đem đến cho Ngài. Nào là người ta đòi Ngài phải làm dấu lạ trên trời cho họ, nào là bị khinh thường chỉ vì Ngài là con bác thợ mộc nghèo. Nào là chê trách vì giao tiếp với những người tội lỗi…. Còn với các môn đệ luôn theo bên Ngài thì các ông có nhiều những thói hư tật xấu, những kém cỏi, u mê, do vậy mà Thầy Chí Thánh đã phải thường xuyên phải nhắc nhở, khiển trách.

Tiếp theo sau đó. Một điều rất quan trọng mà Đức Giê-su muốn nhắc nhở cho mọi người biết: “Được cả thế giới này mà phải thiệt mạng sống, thì người ta nào có lợi gì?”

Thật vậy, cho dù cuộc sống dương gian này chúng ta có được giầu sang, danh vọng và quyền chức bao nhiêu đi chăng nữa, khi chết đi cũng chẳng mang theo được cái gì ngoại trừ tội và phúc. Vì như trong thư gửi cho tin hữu Rôma thánh Phaolô đã quả quyết. Mỗi người trong chúng ta sẽ phải trả lời về chính mình trước mặt Thiên Chúa.. Và những việc này sẽ quyết định số phận cho đời sống vĩnh cửu đời sau của chúng ta.

Cuộc sống trần gian này ai rồi cũng chỉ trải qua có một lần mà thôi. Vì vậy chúng ta hãy nghe theo Lời Chúa dạy: Ra sức là việc thiện và cố gắng xa lánh việc gian tà. Để rồi mai sau chúng ta sẽ không phải ân hận, hối tiếc!

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giê-su. Chúa đã chỉ cho chúng con biết giá trị cao quý của sự sống đời sau. Chúng con dù có được cả thế giới này; Giầu sang, Danh vọng, quyền chức đến mấy thì cũng không đáng để đánh đổi sự sống vĩnh cửu đời sau. Xin giúp chúng con biết từ bỏ, biết chấp nhận sống thiệt thòi vì Danh Chúa, Vì Tin Mừng ở đời này để được hưởng hạnh phúc trường sinh đời sau. Amen.

Sống Lời Chúa:

Làm việc lành và tránh xa việc tội lỗi.

Đaminh Trần Văn Chính.

Con đường thập giá (17.02.2017)

Thời nay để thu hút khách hàng, người ta quảng cáo đủ thứ hàng hiệu, nghề nghiệp. Mọi thứ đều hấp dẫn: phù hợp nhất, tốt nhất, đẹp nhất, ngon nhất, mà lại… vừa túi tiền (vừa sức) nữa, hãy mua, hãy đến với chúng tôi! Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu lại kêu gọi, quảng bá một con đường với tiêu chí “sao khó ghê”, lại ngược đời: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy.”

Theo Thầy thì phải thiệt thòi mất mát mọi sự, cả mạng sống nữa thì chúng con sợ lắm Thầy ơi! Thời đó người ta đang ngóng chờ một Đấng Thiên Sai hùng mạnh để giải phóng dân tộc, thống lãnh oai hùng. Sao Thầy lại vạch ra con đường thập giá khổ đau chết chóc nhục nhã ? Khi Thầy báo trước Thầy sẽ bước vào cuộc khổ nạn, Phêrô không chịu, đã kéo Thầy ra để dẹp bỏ, ngăn cản, nhưng đã bị Thầy mắng.

Tự nhiên ai cũng yêu mình, tìm an thân, chăm lo cho mình cả bề trong lẫn ngoài. Vậy mà muốn theo Thầy thì phải từ bỏ mình, từ bỏ những sở thích, ý muốn, lối sống riêng của mình, tất cả những gì mình ưa thích để theo ý Chúa, để vác lấy thập giá mình thì quả là nặng nhọc khó khăn hết sức.

Nhưng Thầy Giêsu vừa là đường, vừa là người dẫn đầu đi trên con đường ấy. Thầy đã ba lần báo trước cuộc thương khó để chúng con biết rằng, muốn theo Thầy thì phải đi theo con đường Thầy đã đi, con đường đau khổ dẫn tới vinh quang. Không phải chỉ trên lý thuyết, mà Thầy đã đến trần gian, làm người thật như chúng con. Một đời người với mọi vui buồn sướng khổ, sống hết mình với mọi người, cuối cùng chết treo trên thập giá, nhưng Thầy đã sống lại và đổi mới mọi sự.

Cái chết của Thầy mang lại sự sống cho muôn người. Sau khi Thầy phục sinh các môn đệ được gặp gỡ, thay đổi hoàn toàn. Từ những người nhút nhát sợ sệt thành những người can đảm, liều mất mạng sống để làm chứng nhân cho lòng tin. “Các Tông Đồ ra khỏi Thượng Hội Đồng, lòng hân hoan bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giêsu” (Cv 5,41).

Tin Mừng hôm nay luôn là lời mời gọi người Kitô hữu bước theo Chúa Giêsu đến tận cái chết, giống như Ngài, nhờ đó đảm bảo cho mình được thông dự vào cuộc chiến thắng với Ngài. Chính Chúa đã thí mạng sống mình,  để rồi sống lại từ cõi chết. Qua đó, Ngài mở cho chúng con một chân trời hy vọng, là mỗi người sẽ được cứu sống, nếu sẵn sàng liều mất mạng sống vì Nước Trời, vì anh chị em thì sẽ được sống sung mãn và vĩnh viễn.

Én Nhỏ 

người ta lấy gì mà đòi lại mạng sống mình?

“Quả thật, người ta lấy gì mà đổi lại mạng sống mình” (Mc 8, 37).

Sự sống đối với con người là một món quà vô cùng quý giá. Chúng ta bắt gặp sự thật này ở rất nhiều khía cạnh của cuộc sống. Với người Việt Nam, điều này trở nên hiển nhiên qua cách cha mẹ nuôi dạy con cái. Cứ nhìn cách người cha người mẹ nâng niu bồng ẵm đứa con trên tay cách nhẹ nhàng và chất chứa đầy yêu thương , ta hiểu sự sống của đứa trẻ được quý trọng biết chừng nào. Hình ảnh này phần nào mang lại cho ta cảm nghiệm về tình yêu thương Thiên Chúa dành cho con người, bởi Thiên Chúa đã từng phán qua lời ngôn sứ Giêrêmia rằng: “Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hóa ngươi”. Thật vậy, Thiên Chúa ban sự sống và quan tâm ta từ trước khi ta thành hình trong dạ mẹ, không những thế, Ngài còn ban chính Con Chí Ái của Ngài là Chúa Giêsu Kitô, để qua cái chết và sự phục sinh của Ngài, ta được thông phần vào sự sống vĩnh cửu thần linh của Thiên Chúa.

“Quả thật, người ta lấy gì mà đòi lại mạng sống mình”. Người Kitô hữu nợ Chúa Giêsu về chính bản thân mình và về mọi sự mình có, vậy ta lấy giá nào đáp trả cho cân xứng những gì mình đã lãnh nhận? Buồn thay, trong những lựa chọn và quyết định của cuộc sống, ta đôi khi còn chối bỏ món quà vô giá mà Chúa Giêsu ban tặng. Như thế, ta đồng thời cũng chối bỏ chính mạng sống của mình. Mặt khác, có người lại tự hào vì mình đã đáp trả đầy đủ qua việc dâng cúng cho nhà thờ, qua những lời tuyên xưng trên môi miệng hay qua những giờ tham dự Thánh lễ với sự gò bó thúc ép. Đối với Chúa Giêsu, của lễ duy nhất có giá trị là chính đời sống chúng ta được thể hiện qua hoa trái của các việc hy sinh và bác ái, dành thời gian bên Chúa trong Thánh lễ với trọn con người mình. Không có gì có thể thay thế chính đời sống của ta, không gì hơn nó để dược chấp nhận.

Lạy Chúa, phận người yếu đuối mỏng manh nên thường cố gắng bám víu vào bất cứ điểu gì được coi là vững chắc. Xin Chúa thương dần cắt tỉa những gì dư thừa và ngăn cản chúng con đến với Chúa. Xin Chúa lấy đi những ước muốn tỗi lỗi cùng cái tôi ích kỷ chỉ ham thích hưởng thụ, để mỗi ngày trôi qua, chúng con biết từ bớt chính mình và dần đi đến một sự hiến dâng xác hồn con cách trọn vẹn cho Chúa. Amen.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *