Giọt sương mai của sự sống vĩnh cửu (16.12.2020 – Thứ Tư tuần III Mùa Vọng)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

Lời Chúa: Lc 7,19-23

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

19 Khi ấy, ông Gio-an sai hai môn đệ đến hỏi Chúa Giê-su rằng : “Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác ?” 20 Khi đến gặp Đức Giê-su, hai người ấy nói : “Ông Gio-an Tẩy Giả sai chúng tôi đến hỏi Thầy : ‘Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác ?’” 21 Chính giờ ấy, Đức Giê-su chữa nhiều người khỏi bệnh hoạn tật nguyền, khỏi quỷ ám, và ban ơn cho nhiều người mù được thấy. 22 Người trả lời hai người ấy rằng : “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe : người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết trỗi dậy, kẻ nghèo được nghe tin mừng, 23 và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.”

Giọt sương mai của sự sống vĩnh cửu (16.12.2020)

“Hãy thuật lại với Gioan những điều các ông đã nghe và đã  thấy”. (Lc 7, 22).

Trần gian, bấy giờ, như một cõi đất khốc khô, không có sự  sống,  không  có  màu  xanh  hy  vọng,  không  có  tương  lai, không có chi là tinh tuyền thanh khiết xinh đẹp. Và có thể nói như một bãi tha ma lạnh lùng, rợn rùng vì mùi chết tràn lan, không  ai  thở  nổi.  Ấy  là  hậu  quả  của  tội  nguyên  tổ  bất  tuân Thiên Chúa và  kiêu  căng muốn làm Thiên  Chúa:  Con  người phải sống bi thương và cuối cùng là sự chết ngàn thu.

Trong bi thương chừng như tuyệt vọng, Thiên Chúa xót thương đã dùng miệng các tiên tri mà thắp lên một ánh sáng mới, để lòng người ngưỡng vọng về một Đấng Cứu Thế, như sương  mai  đổ  xuống  làm  dịu  mát cuộc  đời,  cho  sự  sống  tái sinh, và cho cõi trần gian thôi những ngày tang tóc… Và quả thực, Đấng Cứu Thế đã đến. Lời tiên tri xưa đã ứng nghiệm: “người mù xem được, người què đi được, người phong hủi được sạch, kẻ điếc nghe được, người chết sống lại, kẻ nghèo khó được rao giảng tin mừng…” Chúa  Giê-su  như  “giọt  sương  mai  mang  lại  sự  sống vĩnh cửu” đã đến.

Mỗi Ki-tô hữu cũng đã được chữa lành bao vết nhơ tội lỗi, bao tật nguyền tâm linh, được xóa sạch ám ảnh kinh  hoàng  về  sự  chết  ngàn  thu,  và  được  thắp  lên  niềm  hy vọng  sự  sống  vĩnh  cửu.  Ước  gì,  chúng  ta  quý  chuộng  giọt sương mai cứu chuộc, và luôn giữ sao cho cõi lòng tinh tuyền xinh đẹp, tốt tươi những hoa trái tốt lành. Nếu đã biết thế nào là nỗi kinh hoàng của bãi tha ma tội lỗi, thì xin hãy giữ mình đừng đi lại con đường về chốn bất hạnh ấy nữa, để chuẩn bị đón Chúa Ki-tô đến đem chúng ta về sống trong Nước Người.

Lạy  Chúa,  xin  cho  chúng  con  biết  ơn  Chúa  đã  chữa lành, cứu chuộc chúng con, và yêu Chúa mãi mãi. Amen.

BCT

Những điều mắt thấy tai nghe (14.12.2016)

Ông Gioan Tẩy Giả từng là chuyên viên quảng cáo, giới thiệu, dọn đường, rao giảng về Đấng Cứu Thế. Nhưng cuối cùng vì công lý ông phải vào tù. Ngồi trong tù nhưng “con người Gioan” vẫn không thể yên, ông vẫn như nghe ngóng từng bước chân và hành động của Thầy. Ngồi trong tù ông có thời giờ ngẫm nghĩ lại và so sánh lời giảng của mình với thực tế. Phải chăng thời kỳ ở tù lâu dài với đau khổ làm ông mệt mỏi chán chường, thất vọng về Thầy? Sao vẫn chưa thấy Đấng Cứu Thế vùng lên để giải thoát dân như ông từng rao giảng, bằng uy quyền như dân Do Thái vẫn quan niệm về Ngài?

Trong khó khăn thử thách, con người muốn ngã quỵ và sinh nghi ngờ. Ông mới sai hai môn đệ đến tận nơi gặp Thầy và hỏi lại cho ra nhẽ: “Ông Gioan Tẩy Giả sai chúng tôi đến hỏi Thầy: “Thầy có thật là “Đấng phải đến” không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?” (Lc 7,20).

Chính lúc hai ông đến hỏi thì Đức Giêsu đang chữa nhiều người khỏi bệnh hoạn tật nguyền, khỏi quỉ ám và cho nhiều người mù được thấy. Người trả lời luôn và dặn các ông đem tin tức mắt thấy tai nghe này về cho Gioan để minh chứng: “Các anh cứ về thuật lại cho ông Gioan những điều mắt thấy tai nghe: người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết trỗi dậy, kẻ nghèo được nghe tin mừng” (Lc 7,22). Những việc Người làm này là dấu chứng tỏ một Đấng Cứu Thế mà ngôn sứ Isaia từng loan báo. Người muốn cho Gioan và môn đệ ông nhận ra dấu chỉ thực sự của Đấng Thiên sai với những việc làm cụ thể, mà chính các ông đã được mắt thấy tai nghe hôm nay. Ngài đã thi hành sứ vụ cứu con người khỏi tội lỗi, khỏi ách thống trị của Satan và gông cùm sự chết, để đưa con người đến cùng Thiên Chúa là Cha đầy tình yêu thương xót.

Bài đọc I hôm nay đã quả quyết về sứ mệnh của Đấng cứu độ: “Ta quyết chẳng bao giờ rút lại: Trước mặt Ta, mọi người sẽ quỳ gối, và mở miệng thề rằng: Chỉ mình ĐỨC CHÚA mới cứu độ và làm cho mạnh sức.” (Is 45,23b-24a).

   Ngày nay trong chúng con nhiều người vẫn mong Chúa của mình là Đấng thật hùng mạnh, để giúp con chiến thắng kẻ thù, mong Chúa đối xử công bằng nghiêm minh trước những thực tại bất công ngược đời, mong Chúa thực hiện những ước mơ hoài bão xa vời, để rồi khi thấy Chúa lặng im, thì ngã lòng thất vọng, nghi ngờ tình thương và sự hiện diện của Chúa.

Lạy Chúa! Trong thời đại hôm nay xin giúp chúng thức tỉnh để nhận ra Chúa luôn hiện diện ở giữa chúng con, không ồn ào giữa hàng lớp oai phong, nhưng ẩn mình trong những thân phận của những người nghèo hèn, đau khổ, bệnh tật, tù đày… Xin cho chúng con sẵn sàng giơ tay đón lấy những người anh em ấy như là chính Chúa. Xin mở con mắt và đôi tai để chúng con biết lắng nghe và nhìn nhận một Đấng cứu tinh đã và đang đến với chúng con. Trong sâu thẳm cõi lòng, những gì đã cảm nhận được từ nơi Chúa, chúng con lại đem những điều “mắt thấy tai nghe” ra làm chứng cho một Thiên Chúa nhân hậu từ bi và luôn yêu thương đến quên mình vì con. Amen.

Én Nhỏ

Hoài nghi để vững tin (16.12.2015)

Mầu nhiệm Nhập Thể là một sự việc “ngược đời” đối với bản tính con người của chúng ta. Mầu nhiệm ấy tưởng chừng vô nghĩa và xa lạ với chúng ta, bởi lẽ mầu nhiệm đến từ một thế giới thần thiêng, chứ không đi vào kết cấu tri thức luận lý của con người.

Chính Gioan, một ngôn sứ thời danh giao thoa giữa Giao ước cũ và Giao ước mới. Ông được chọn làm người đi trước dọn đường để đón Chúa Giêsu đến, đã kêu gọi thiên hạ chịu Phép Rửa, tỏ lòng sám hối, để được lãnh ơn tha tội, nhờ đó để được lãnh nhận ơn cứu độ của Thiên Chúa. Nhưng khi ông bị vào tù vì dám nói cho sự thật; thì Gioan cũng đã hoài nghi, suy nghĩ “không ra” về sứ mệnh của Đấng Cứu Thế, không hiểu là ai đây… Đức Giêsu – Người mà theo như ông được biết là Đấng quyền năng trên cả sự chết, ma quỷ phải khiếp sợ, các thế lực tự nhiên cũng phải vâng nghe lời Người… Thế nhưng, “người từ trời xuống thế” này sao lại không ra tay cứu mình thoát khỏi ngục tù của bạo vương Herode, mà “im hơi lặng tiếng” xem như không có chuyện gì xảy ra.

Lạ lùng quá sức… Đức Giêsu, Đấng cũng được sinh ra cách lạ lùng. Người cũng có đời sống khác lạ giống Gioan. Có khác chăng ở chỗ là Gioan không ăn, không uống; còn Đức Giêsu ăn uống như mọi người nên được gán cho là “tay ăn nhậu, bạn bè với quân thuế vụ, và cả phường tội lỗi” (x. Mt 11,18-19) Tệ hơn nữa, chính người thân cũng xem Người là gã “mất trí” (Mc 3,21), không ít người cho là “cuồng ngôn” phạm thượng… (x. Mt 9,3-11). Để làm sáng tỏ vấn đề của Con-Người này, các đồ đệ của Gioan đã được ông sai đi thâu thập chứng cứ tìm hiểu cho Con-Người là ai ? Kết quả hết sức bất ngờ…

Đức Giêsu đã không trực tiếp khẳng định mình là Đấng Cứu Thế. Nhưng gián tiếp hiển hiện thiên tính của Người qua các dấu chỉ hiện tiền: người câm nói rõ, người mù thấy được, người què đi khỏe, người phong hủi được sạch, kẻ điếc nghe rõ, thậm chí kẻ đã chết rồi cũng được làm cho sống lại, vô số người nghèo được rao giảng Tin Mừng Phục vụ và Yêu thương… Người đã tỏ lộ sứ vụ cứu thế của mình không theo như cách thế của con người… (x. Mt 4,23-25; Mt 9,35)

Đồ đệ của Gioan đã “thực mục sở thị” những việc làm trên đây của Đức Giêsu. Lời chứng kể lại của họ đã đập tan sự hoài nghi của Gioan; đã giúp Gioan nhận chân ra vấn đề, củng cố thêm niềm tin của mình. Gioan đã “ngộ” ra Đức Giêsu đến trần gian không phải để làm chính trị, Người không làm cách mạng giải phóng dân tộc Do Thái khỏi ách thống trị của đế quốc La Mã lúc đó, Người cũng không phải là nhân vật đấu tranh cho tự do, cho nhân quyền xã hội. Nhưng Đức Giêsu chính là Chiên Thiên Chúa… Đấng mà ông không xứng đáng cúi xuống cởi quai dép cho Người… (x. Ga 1, 29-30; Mc 1,6-8). Người đến thế gian để làm chứng cho sự thật, và giải thoát con người khỏi ách tội lỗi, và sự thống trị của sự chết.

Gioan đã hiểu ra rằng làm tiền hô cho Đức Giêsu, là phải làm chứng cho sự thật. Làm chứng cho sự thật đòi hỏi phải có sự khôn ngoan, và can đảm. Điều khó là giữ cho lòng mình được tự do thanh thoát, không bị những định kiến ràng buộc hay tư lợi chi phối, nhờ đó bản thân mình dám chọn sự thật, dù sự thật đó làm đổ nhào mọi điều ta nghĩ, và xoay ngược hướng đi của cả đời ta. Thậm chí là cướp mất sự sống đời này của mình.

Nhưng Gioan đã khám phá ra lòng thương xót và ơn cứu độ của Thiên Chúa chảy tràn cho nhân loại qua Con-Người-Giêsu: Là Thiên Chúa và cũng là một con người như ông. Kỳ diệu thay, lòng trí phàm nhân như Gioan không thể hiểu thấu, ông chỉ biết càng kính sợ, thêm tin yêu. Gioan ngày càng xác tín niềm tin của ông vào chương trình Cứu Độ nhân loại của Thiên Chúa đã hứa từ ngàn xưa. Từ đây, làm cho ông càng thêm can đảm làm chứng cho sự thật và can đảm chết cho sự thật.

Hoài nghi để củng cố chân lý đức tin, chân lý cứu độ như Gioan quả thật không dễ chút nào; nếu như không biết cậy dựa vào ơn Chúa mặc khải, không thực sự khiêm nhu nhận biết hững yếu hèn, giới hạn của bản thân mình; không thật lòng mong muốn tìm kiếm; và cũng không thực sự tín thác vào tình thương vô biên của Chúa… Bao lâu chúng ta còn xem Chúa như thần hộ mạng đời mình, xem Chúa như ông thần may mắn giúp đỡ thật đúng lúc mỗi khi chúng ta gặp đau khổ, hay thất bại; thì hình ảnh Thiên Chúa Giàu Tình Thương Hay Xót Thương vẫn còn bị hiểu sai lệch, méo mó. Tin Mừng Cứu Độ  của Người vẫn bị lạm dụng, và bị bóp nghẹt không thể loan báo rộng khắp, sinh hiệu quả mỹ mãn được.

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết “chạy đến mà xem” những kỳ công Chúa đã thực hiện trong cuộc đời mỗi người chúng con, những phép lạ tình thương vô biên của Chúa đang xảy ra hằng ngày, hằng giờ trong cuộc sống của chúng con… Ngõ hầu chúng con thêm tin yêu, cậy dựa vào tình thương, và lòng thương xót của Chúa đang không ngừng chảy tràn trên đườg đời chúng con. Amen.

Đứng lên sau những lần vấp ngã

Ghi nhớ : Khi đến gặp Đức Giê-su, hai người ấy nói : “Ông Gio-an Tẩy Giả sai chúng tôi đến hỏi Thầy:  Thầy có thật là “Đấng phải đến” không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác ?” (Lc 7,20)

Suy Niệm : Gioan tẩy giả đang chịu cảnh tù đày khốân cực giữa bốn bức tường tăm tối làm cho ông cảm thấy nao núng. Ông rao giảng cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sắp đỗ xuống những con người tội lỗi. Ông chờ đợi Đức Giêsu đến để thực hiện những điều ông rao giảng. Thế nhưng, ông không thấy Đức Giêsu có hành động nào biểu lộ cơn thịnh nộ của Thiên Chúa cả. Trái lại, ông chỉ thấy Đức Giêsu toàn chỉ hành động trong tình yêu, yêu thương hết mọi người! Đó là một điều lạ trong suy nghĩ của ông, làm cho ông nảy sinh “hoài nghi” về sứ mạng của Đức Giêsu. Nhưng Thiên Chúa là tình yêu. Nơi Đức Giêsu cũng chỉ hoàn toàn là tình yêu. Ngài đến để minh chứng cho nhân loại thấy gương mặt của một Thiên Chúa yêu thương con người. Đức Giêsu nói với hai môn đệ được Gioan sai đến rằng: nơi Ngài, không có sự trừng phạt nào cả mà chỉ có tình yêu, một tình yêu tha thứ và cứu chữa của Thiên Chúa đang hiện diện.

Chúa Giêsu đến trần gian thì cũng chính là Nước Thiên Chúa đã đến trần gian. Nước Thiên Chúa là nước của tình yêu, của vui mừng và hạnh phúc. Trong Đức Giêsu, mọi người đều được yêu thương và nâng đỡ. Những người đau yếu bệnh tật, những người nghèo khổ bị bỏ rơi, những người tội lỗi bị loại ra bên ngoài xã hội đều có chỗ đứng trong trái tim của Đức Giêsu. Họ đang chứng kiến và cảm nghiệm được quyền năng của Thiên Chúa, quyền năng của Tình yêu tuyệt đối. Trong Đức Giêsu, không có ghen tị, không có hận thù, không tranh chấp hơn thua . . . mà chỉ có tình yêu. Vì thế, ai tách mình ra khỏi Đức Giêsu thì tự tách mình ra khỏi tình yêu bao la của Thiên để đi tìm sự công thằng của Thiên Chúa và tự kết án mình. Thiên Chúa không kết án và trừng phạt ai cả vì Ngài là tình yêu. Nhưng ai không nhìn nhận Thiên Chúa thì tự kết án mình và tự tách mình như cành nho tách ra khỏi cây nho và sẽ bị khô héo. Hình phạt của Thiên Chúa dành cho con người rốt cuộc chỉ là con người tự phạt mình nếu họ tách mình ra khỏi tình yêu của Đức Giêsu.

Sống Lời Chúa : Quyết chí làm lại cho những điều sai lỗi của mình. Đứng lên sau những lần vấp ngã.

Cầu Nguyện : Lạy Chúa, mọi tạo vật đều in dấu ấn của Chúa. Xin cho chúng con biết nhận ra Chúa nơi những người đang sống xung quanh chúng con và qua vũ trụ, để cuộc đời chúng con được mãi vang lên bài tình ca cám tạ tình yêu Chúa muôn đời. Amen.