Yêu thương và phục vụ (10.08- Lễ Kính Thánh Lôrensô, Phó tế, Tử đạo)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

Ngày 10.08: Lễ Kính Thánh Lôrensô

Tin Mừng: Ga 12,24-26

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

24 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình ; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. 25 Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. 26 Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy ; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy.”

Yêu thương và phục vụ (10.08.2018)

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy các môn đệ một sự thật rất lạ thường về vấn đề sống và chết: có chết thì mới có sống: “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi thì nó mới sinh nhiều bông hạt”“Ai yêu quý mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời.”Chính Chúa Giêsu đã đi theo con đường ấy, và Ngài bảo các môn đệ cũng hãy theo Ngài trên con đường ấy: “Ai phục vụ Thầy thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó.”

Cuộc sống đẹp mãi nhờ yêu thương

Hy sinh phục vụ, nhớ khiêm nhường

Có nhau tình nghĩa thêm sâu đậm

Chở che, nâng đỡ, đời ngát hương

Cuộc sống của chúng ta chỉ có ý nghĩa, chỉ có giá trị khi chúng ta biết sống quên mình, biết nghĩ đến anh chị em đang sống chung quanh chúng ta, để yêu thương và phục vụ mọi người một cách vô vị lợi. Ước gì cuộc đời của mỗi người chúng ta là hạt lúa được chôn vùi – chôn vùi chính mình, để nẩy sinh nhiều bông hạt yêu thương cho Chúa và cho tha nhân.

Chân thành, tha thiết lòng phơi phới

Gởi gắm ân tình tới muôn phương

Tay đan, tay kết cùng thông cảm

Đời sẽ an lành, sống hiền lương

*

Cuộc sống bình yên khắp nẻo đường

Nhiệt thành tận tụy với thân thương

Hài hòa thân ái cùng chung sức

Hiệp ý đồng tâm vượt đoạn trường

Thầy phó tế Lôrenxô là người quản lý tài sản của Giáo Hội Rôma. Thầy đã sống một cuộc đời phục vụ mà không mong đền đáp. Thầy sống cho đi và cho đi không ngừng. Bất chấp cả tính mạng, Thầy bảo vệ người nghèo như là kho tàng quý báu của Giáo hội mà mỗi người đều phải trân trọng gìn giữ. Cuộc đời quản lý của Thầy thật lặng lẽ, âm thầm. Thế nhưng, bằng lời cầu nguyện, bằng lòng bác ái, nhất là cái chết tử đạo của ngài đã trổ sinh muôn vàn hoa trái nơi muôn vạn tâm hồn tín hữu.  Mừng kính thánh Lôrenxô, xin cho chúng ta biết sống quảng đại, dấn thân cho Tin Mừng. Xin đừng để cuộc đời mình chỉ là những hạt lúa trơ trụi, nhưng biết mục nát đời mình cho Tin Mừng được nở hoa giữa lòng thế giới hôm nay.

 

Tâm tim chân chất lòng thanh thản

Sống trọn kiếp người tựa mẫu gương

Buồn – vui, sướng – khổ cùng chia sẻ

PHỤC VỤ CHÂN THÀNH SỐNG YÊU THƯƠNG

Lạy Chúa! Chúng con là những người môn đệ của Chúa, chúng con đã chọn con đường đi theo Chúa. Xin Chúa cho chúng con biết đi theo Chúa đến cùng, để nhiêt thành phụng sự Chúa và hết lòng yêu thương phục vụ tha nhân, hầu đem lại cho chúng con và mọi người cuộc sống tốt đẹp ở đời này và ngày sau được chung hưởng vinh quang trong Nước Chúa. Amen

HOÀI THANH

Hạt giống mục nát cho đời (10.08.2017)

“Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác” (Ga 12,24). Theo định luật tự nhiên, để có bông hoa đẹp tươi nở khoe sắc lung linh trên cành, thì nguồn gốc trước kia nó từng là một hạt nhỏ xấu xí, khô lóc. Nhưng khi gặp đất và nước, nó chương lên, nứt nẻ rồi bung ra, ngoi lên mầm sống mới, cây từ từ phát triển đến lúc nở hoa sinh trái. Hạt lúa được gieo vào ruộng bùn cũng phải chương lên, hư thối để mọc lên cây mạ, rồi thành cây lúa tươi tốt và cuối cùng sinh bông hạt trĩu nặng, từ một hạt chịu thối đi thành trăm triệu hạt mới. Đó là một cuộc đánh đổi tự nhiên mà vô cùng lời lãi. Bởi vì “Gieo xuống thì hư nát, mà trỗi dậy thì bất diệt; gieo xuống thì hèn hạ, mà trỗi dậy thì vinh quang; gieo xuống thì yếu đuối, mà trỗi dậy thì mạnh mẽ, gieo xuống là thân thể có sinh khí, mà trỗi dậy là thân thể có thần khí” (1Cr 15, 42-44). Chính Đức Giêsu đã từ bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, hạ mình đến nỗi bằng lòng chịu chết trên cây thập tự, để rồi sinh ơn cứu rỗi, cho muôn người được ơn cứu độ và bước vào sự sống mới.

Đức Giêsu dùng hình ảnh hạt lúa thật dễ hiểu để áp dụng cho cuộc đời của Người, đồng thời là qui luật chung cho những ai muốn bước theo Ngài. Người chính là hạt lúa được gieo vào lòng đất. Cuộc thương khó và cái chết của Người dẫn tới sự sống bất diệt, để quy tụ dân Do Thái và dân ngoại thành một cộng đoàn vô cùng đông đảo những người được cứu.

Trong cuộc đời người Kitô hữu, nếu tôi sẵn sàng chịu bung vẩy trày sứt vì lội ngược dòng đời, để sống theo Lời Chúa dạy, chết đi cho những tội lỗi, nết xấu, thì chính Chúa sẽ biến đổi, làm cho tôi được lại sự sống mới, như thánh Phaolô nói trong bài đọc I: “Đấng cung cấp hạt giống cho kẻ gieo, và bánh làm của ăn nuôi dưỡng, tất sẽ cung cấp dư dật hạt giống cho anh em gieo, và sẽ làm cho đức công chính của anh em sinh hoa kết quả dồi dào (2Cr 9,10).

Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy ; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó” (Ga 12, 25-26). Đức Giêsu quả quyết: “ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy.” Cái được-mất trong sự bỏ mình hay giữ lấy, Người đã chứng minh bằng luật tự nhiên: “Nếu hạt giống rơi xuống đất không thối đi, nó sẽ chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, nó sẽ nảy sinh hàng trăm những hạt khác”. Với ý nghĩa này, ta có thể nhận ra lý do phải hy sinh, “chết” đi để được “sống”. Ai chăm lo tìm kiếm lạc thú ở đời này thì sẽ mất đời sống vĩnh cửu. Còn ai dám từ bỏ bản thân vì Chúa và vì Tin Mừng thì sẽ được hưởng sự sống đời đời mai sau. Người môn đệ- “kẻ phục vụ Thầy” cũng phải đi cùng một con đường như Đức Giêsu để đạt tới vinh quang. Như hạt lúa, chúng con cũng phải chết đi cho tội lỗi để sinh nhiều bông hạt.

Lạy Chúa! Chúa chính là hạt lúa gieo vào lòng đất, chết đi cho chúng con được sống muôn đời. Như hạt lúa gieo vào lòng đất phải chết đi để cho nhiều bông hạt, thánh Laurensô chúng con mừng kính hôm nay đã bước theo con đường của Chúa. Ngài đã hiểu và thực hành điều ấy, cho đến khi phải trải qua cực hình lửa thiêu trên một chiếc giường sắt. Như Đức Kitô đã thí mạng vì chúng con, ngài cũng thí mạng vì Chúa và Tin Mừng, nên mẫu gương hy sinh cả mạng sống mình cho muôn thế hệ. Xin cho chúng con mỗi ngày biết hy sinh, đánh đổi cho những giá trị cao cả của Tin Mừng, để mỗi ngày đời con trở nên như một của lễ đẹp lòng Chúa. Amen.

Én Nhỏ

NHƯ HẠT LÚA GIEO VÀO LÒNG ĐẤT

Mỗi khi nghe trang Tin Mừng này, có thể ta cảm thấy lòng mình không được yên ổn, vì không biết mình có sống được như Chúa đòi hỏi không. Chúa Giêsu dạy ta: phải sử dụng sự sống mình cho những mục đích cao cả, ta mới có sự sống. Hơn thế nữa, phải qua sự chết, hy sinh bản thân, ta mới có sự sống thật sự. Ngài minh họa sự thật này qua hình ảnh hạt giống: được cất giữ an toàn, nó không thể sinh hạt; trái lại, được vùi vào lòng đất lạnh, chịu mục nát, nó mới sinh hạt. Như vậy, công thức “mất = được; được = mất” đã có sẵn trong thiên nhiên rồi! Lịch sử cho thấy bao chứng nhân đã và đang dùng sự sống mình như hạt giống âm thầm mục nát, để sinh bông kết trái cho đời. Họ hiểu rằng chính khi quảng đại cho đi, chịu mất sự sống là lúc được sự sống, cũng như khi tưởng được sự sống (giữ ích kỷ cho bản thân) là lúc thật sự mất sự sống.

Chúa Giê-su mượn hình ảnh hạt lúa gieo vào lòng đất, nếu nó không chết đi, nó không thể sinh hoa kết trái. Hạt lúa chính là hình ảnh Chúa  Giê-su đã tự hiến tế chính mình làm của lễ dâng tiến Chúa Cha, đền thay tội lỗi chúng ta “Chúa Cha đã muốn Người phải bị nghiền nát vì đau khổ. Nếu Người hiến thân làm lễ vật đền tội, Người sẽ được thấy kẻ nối dõi, sẽ được trường tồn, và nhờ Người, Thánh Ý Chúa Cha muốn sẽ thành tựu”).

Lời mời gọi “hãy theo Thầy” của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ hôm xưa còn đang vang vọng mãi đến hôm nay. Thế nhưng, lời mời gọi lần này trở nên quyết liệt hơn, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn, nếu không nói đây là điều kiện để theo Chúa: Ai chấp nhận theo Thầy thì hãy phục vụ Thầy. Việc phục vụ Thầy không khác gì hơn là đi theo con đường duy nhất mà Người đã đi và đến nơi Người đã đến. Đương nhiên, con đường này sẽ dẫn người môn đệ đến đỉnh đồi Gôl-gô-tha để cùng chịu đóng đinh đời mình vào thập giá của Chúa Kitô. Chính cái chết này mới làm người môn đệ trở nên một với Đấng mình hằng mến yêu và tôn thờ. Do đó, “theo Chúa” là chấp nhận đau khổ, chấp nhận thập giá và chấp nhận cả cái chết để được ở cùng Người như lời Người nói: “Thầy ở đâu thì kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó.” (Ga 12, 26).

Thánh Laurensô đã bị thiêu sống ở Rôma trên một chiếc giường sắt, sau khi ngài đã phân phát tài sản của cộng đoàn cho người nghèo. Thầy phó tế Laurensô đã sống như người phục vụ cho Đức Kitô (c. 26) bằng cuộc sống và cái chết tử đạo năm 258. Được ở bên Thầy Giêsu mãi mãi và được Cha Thầy quý trọng, đó là điều Laurensô được hưởng và cũng là hy vọng của chúng ta.

Khi nghĩ đến cái chết sắp đến của mình, Đức Giêsu lại nghĩ đến thân phận hạt lúa mì. Ngài nói một điều mà ai cũng biết như một định luật tự nhiên, một điều chẳng làm ai ngỡ ngàng kinh ngạc. “Nếu một hạt lúa rơi xuống đất và không chết đi, nó trơ trọi một mình; nhưng nếu nó chết đi, nó mới mang nhiều hoa trái” (c. 24). Chúa Giêsu ví mình như hạt lúa đem gieo. Điều kiện để đời Ngài đơm bông kết trái, đó là cái chết. Không chấp nhận chết đi, hạt lúa vẫn chỉ là hạt lúa trơ trọi. Đức Giêsu không muốn mình là thứ hạt lúa ấy, được bao bọc vững chắc bởi lớp vỏ, cố giữ cho mình được nguyên vẹn, vì thế cũng chẳng chịu vươn ra khỏi mình, chẳng dám đánh mất chính mình để nảy mầm sinh hạt. Đức Giêsu đã đón lấy cái chết như con đường để sự sống sinh sôi. Cái chết của Ngài trên thập giá có khả năng kéo được mọi người lên (Ga 12, 32), và thu hút cả vũ trụ về với Thiên Chúa.

Có một hạt lúa mang tên Giêsu. Hạt lúa ấy đã chấp nhận chịu mục nát, để cả thế giới trở thành đồng lúa thơm trĩu hạt. Mỗi Kitô hữu cũng là một hạt lúa, được mời gọi để sống như hạt lúa Giêsu. “Ai yêu mạng sống của mình, thì sẽ mất nó; còn ai ghét mạng sống của mình ở trần gian này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời” (c. 25). Vấn đề là yêu hay ghét cuộc sống ở đời này. Kitô hữu không phải là những kẻ chán đời hay khinh rẻ cuộc đời tại thế. Ghét mạng sống ở đây chỉ có nghĩa là không đặt nó lên chỗ cao nhất, không để nó chiếm chỗ của Thiên Chúa. Chính khi nhận ra giá trị tương đối của cuộc đời trần thế này, chúng ta mới có hy vọng giữ được nó mãi mãi. Ngược lại, thái độ bám chặt vào đời này, gắn bó với nó một cách lệch lạc, lại dẫn đến việc đánh mất hạnh phúc, cả đời này lẫn đời sau.

Sống đúng căn tính “người Kitô hữu” thì thật khó biết bao. Người tín hữu sống giữa lòng thế giới hôm nay đang chịu sự giằng co giữa lời mời gọi của Chúa với muôn ngàn lời mời đầy quyến rũ của tiền tài, danh vọng, quyền lực. Đây là một thách đố cam go trong một thời đại không chấp nhận thiệt thòi.

Thế nên, hình ảnh vị thánh tử đạo Laurensô mà Giáo Hội mừng kính hôm nay hiện lên con người hiên ngang lội ngược dòng đời như một lời khích lệ cho mỗi người chúng ta. Thánh nhân như hạt lúa gieo vào mảnh ruộng thế gian để làm trổ sinh hoa trái người Kitô hữu. Máu của thánh nhân viết nên lời chứng tình yêu sắt son dành cho Đức Kitô.

Hôm nay lễ kính thánh Laurenso, từ thế kỷ thứ ba (258) dưới thời bắt đạo của hoàng đế Valerian.  Ngài đang quản lý tài sản của Giáo Hội thì bị bắt, nhà vua truyền lệnh cho Ngài phải nộp hết gia tài của Giáo Hội cho đức vua.  Thánh nhân xin phép được trở về ít ngày để lo công việc ấy. Ngài trở về qui tụ tất cả những người nghèo khó, cô nhi quả phụ, tàn tật đau ốm, đem họ đến trước đền thờ thánh Phêrô rồi người mời các quân lính đến và trình diện.  Ngài nói:  “Đây là tất cả tài sản của Giáo Hội”.  Các quan nổi giận, bắt trói Ngài rồi nướng trên giàn sắt nung đỏ.  Như không một chút đau đớn nào, Ngài còn khôi hài: “Bên này đã chín rồi, xin hãy lật sang bên kia”.  Cái chết tử đạo anh hùng đã kết thúc cuộc đời phục vụ Giáo Hội của Ngài trong những kẻ rốt hèn của xã hội.

Ta hãy xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết nhìn lên gương mẫu của Chúa Giêsu và các thánh nhân đã theo Ngài trên con đường Thập Giá, từ bỏ chính mình để phục vụ tha nhân.  Các Ngài nhìn thấy kho tàng của Giáo Hội trong người nghèo.  Nhìn thấy Thiên Đàng ngay ở trần gian đau khổ.  Nhìn thấy nụ cười trong giọt nước mắt.  Nhìn thấy tạo vật bằng con mắt yêu thương.  Xin cho chúng ta dám can đảm bước theo Chúa Giêsu trên con đường Thập Giá, để được cùng Ngài phục sinh vinh hiển trong Nước Trời.

Huệ Minh

tính xấu chết đi, tính tốt phát sinh (10. 08. 2015)

1. Ghi nhớ:“Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời nầy, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời” (Ga 12,25).

2. Suy niệm: Tertulianô viết: “Máu các thánh tử đạo là hạt giống sinh ra các tín hữu”. Cùng với Đức Giáo Hoàng Sixtô II và bốn phó tế, thánh Lôrensô đã anh dũng minh chứng niềm tin vào Thiên Chúa, qua cái chết vui tươi, can đảm của mình, đã củng cố đức tin cho các Kitô hữu ở Rôma cách mãnh liệt vào thời bấy giờ. Hạt giống có chết đi, mới sinh nhiều bông hạt; con người cũ có chết đi, tôi mới có thể sống lại trong con người mới; tính xấu có chết đi, thì tính tốt mới có thể phát sinh. Có dám chết cho Đức Kitô, tôi mới có thể sống lại với Người.

3. Sống Lời Chúa: Tôi có dám bước ra khỏi chính mình để đến với anh em, dù phải khó khăn không?

4. Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con không chỉ biết lãnh nhận cuộc sống, mà còn biết trao ban cuộc đời phục vụ cho anh em con. Amen.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *