Nhìn ra Chúa (04.05.2019 – Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh)

Tin Mừng: Ga 6,16-21

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

16 Chiều đến, các môn đệ xuống bờ Biển Hồ, 17 rồi xuống thuyền đi về phía Ca-phác-na-um bên kia Biển Hồ. Trời đã tối mà Đức Giê-su chưa đến với các ông. 18 Biển động, vì gió thổi mạnh. 19 Khi đã chèo được chừng năm hoặc sáu cây số, các ông thấy Đức Giê-su đi trên mặt Biển Hồ và đang tới gần thuyền. Các ông hoảng sợ. 20 Nhưng Người bảo các ông : “Thầy đây mà, đừng sợ !” 21 Các ông muốn rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc đó thuyền đã tới bờ, nơi các ông định đến.

Nhìn ra Chúa

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Chúa Giêsu đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ khi các ông đang ở trên thuyền giữa biển hồ. Người đến với các ông trong lúc biển động và gió thổi mạnh. Thánh sử Gioan chỉ nói cho chúng ta biết rằng: lúc ấy các môn đệ cảm thấy hoảng sợ mà không nó rõ tại sao. Còn theo tin Mừng Mat-theu thì chúng ta biết được rằng sự sợ hãi của các môn đệ đến từ việc các ông tưởng Đức Giêsu là ma. Cái nhìn thiển cận và mờ tối của các môn đệ đã khiến các ông không còn nhận ra chính thầy mình. Khi Đức Giêsu đến với họ trong đêm tối, trong sóng gió thì họ lại tưởng là ma. Các môn đệ đã để cho nỗi sợ và bóng tối làm lu mờ, không còn nhận ra Thầy nhân lành – người đã cùng song hành với các ông trong suốt những ngày tháng qua.

Trong cuộc sống, nhiều khi Thiên Chúa đến với chúng ta trong những biến cố hằng ngày, đó có thể là những niềm vui, nhưng cũng có thể là những thử thách, khó khăn. Cũng giống như các môn đệ, đôi khi chúng ta lại có một cái nhìn thiển cận, tưởng rằng đó là những nghịch cảnh, những bất công mà Thiên Chúa cho xảy đến với chúng ta. Chúng ta không còn nhận ra Chúa trong những biến cố ấy, mà chỉ toàn thấy nào là sóng gió, nào là gian nan. Thế nhưng cũng giống như bài Tin Mừng hôm nay đã chỉ ra, Chúa Giêsu đến với các môn đệ cả trong những giông tố, những mịt mờ, thì cũng vậy, đôi lúc cuộc sống của chúng ta có gặp những khó khăn, có trở ngại, thì cũng phải nhớ rằng Thiên Chúa vẫn đang đến với chúng ta, người vẫn đang ở với chúng ta trong những khó khăn trở ngại ấy. Điều quan trọng là chúng ta phải nhìn ra thánh ý của Người nơi những biến cố Người gửi đến cho ta. Để thay vì sợ sệt, chúng ta can đảm đón nhận và sống cho đẹp ý Chúa. Xin bình an của Đức Kitô Phục Sinh luôn ở cùng chúng ta, để trước mọi nguy nan sóng gió. chúng ta luôn cảm thấy vững tâm và nhận ra thánh ý Ngài.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa vẫn ở với chúng con, và đến với chúng con qua mọi biến cố hằng ngày. Nhưng vì sợ sệt, vì lo lắng, vì con mắt thiển cận của mình, chúng con đã không nhận ra Chúa. Xin cho con một đức tin vững vàng và mà một khối óc sáng suốt để chúng con biết nhìn ra Chúa luôn hiện diện và đồng hành với chúng con trong mọi giây phút, mọi biến cố vui buồn của cuộc sống hằng ngày. Xin cho chúng con ơn bình an của Ngài, để như Chúa đã Phục Sinh, chúng con cũng vượt thắng mọi thử thách, cám giỗ của trần gian. Amen

Đừng sợ!

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã đi trên mặt biển để đến với thuyền của các tông đồ. Cơn giông bắt đầu kéo đến, các môn đệ người thấy bất an, nhưng đến khi thấy Người đi trên mặt biển, họ càng sợ hãi hơn. Thấy thế, Chúa Giêsu đã trấn an họ: “Chính Thầy đây, đừng sợ”. Một lời nhẹ nhàng nhưng chất chứa sự yêu thương, xua tan đi nỗi sợ hãi đang trào dâng trong lòng của các môn đệ Người. Ước chi trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta đều ý thức được rằng người vẫn luôn ở bên và trấn an ta: “Đừng sợ”.

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng mang trong lòng nhiều nỗi sợ hãi. Có người lo sợ về cái chết. Họ lo sợ rằng sự sống của mình ngày một ngắn đi khi thời gian dần trôi qua. Họ sợ rằng những gì thuộc về mình, những gì mình cố gắng cả đời để dành dụm sẽ phải rời tay mình. Dù biết rằng cái chết là điều đương nhiên, ai cũng phải lãnh nhận nhưng đôi khi người ta chưa thực sự sẵn sàng đón nhận nó. Những lúc ấy, họ cần sự trấn an của Người: “Đừng sợ”. Cái chết không phải là sự mất mát, không phải là điều đáng lo sợ vì qua cái chết, chúng ta sẽ được “vui sống muôn đời”.

Đôi khi, người ta cũng sợ bệnh tật, tai nạn. Những khó khăn, thử thách trong cuộc sống mà điển hình là bệnh tật, tai nạn cũng là điều khiến người ta bận tâm. Nếu cái chết khiến con người sợ hãi vì mất đi sự sống, mất đi quyền lực thì tai nạn, bệnh tật lại khiến người ta sống không trọn vẹn một kiếp người hoàn thiện. Chúng khiến con người phải đau đớn, buồn khổ khi đón nhận nên họ cũng xem chúng là nỗi sợ vô cùng to lớn. Họ cần được trấn an. Họ cần phải biết rằng đau khổ, bệnh tật, tai nạn là những cây thập giá Chúa đã ban cho mỗi người, họ nên yên tâm vì Người chẳng bao giờ thử thách quá sức con người. Người đặt niềm tin nơi chúng ta, Người tin rằng chúng ta sẽ vác được.

Bên cạnh đó, ma quỷ cũng là nỗi sợ hãi lớn của con người. Ngay cả các tông đồ cũng sợ hãi khi tưởng rằng Chúa Giêsu là ma sau khi Người trỗi dậy từ cõi chết. Tuy nhiên, đó chỉ là cái sợ hữu hình, nỗi sợ chỉ đến khi chúng ta thấy hoặc cảm giác được. Sâu xa hơn, người ta sợ ma quỷ vì chúng là những kẻ cám dỗ con người. Chúng hướng người ta đến tội lỗi để mất đi ơn nghĩa cùng Thiên Chúa. Do đó, nghĩ sâu hơn, con người sợ ma quỷ vì họ sợ tội lỗi, đúng hơn là sợ không vượt qua được tội lỗi, sợ bất hòa với Chúa. “Đừng sợ”. Chính Người “là đường, là sự thật và là sự sống”, Người sẽ bảo vệ ta trước ma quỷ và tội lỗi nếu ta biết chạy đến với Người.

Có rất nhiều thứ trong cuộc đời khiến con người sợ hãi. Tất nhiên, những nỗi sợ ấy đều ập đến khi con người dần rời bỏ Thiên Chúa. Vì nếu gần gũi với Người, ta sẽ không sợ, ta sẽ biết rằng đó là những thử thách Người ban để chúng ta trưởng thành hơn trong đức tin. Chỉ cần ở bên Người, sự hiện diện của Người trong đời ta chính là sự trấn an, là điều an ủi lớn lao vô cùng. Dẫu biết rằng tin tưởng tuyệt đối là điều không hề dễ dàng, những bất an trong cuộc đời rất dễ dẫn chúng ta đến sự nghi kị và Thiên Chúa, khiến ta ngày càng rời xa Người. Ước mong sao mỗi người chúng ta đều biết đến với Chúa mỗi ngày một gần hơn, để nhờ đó, chúng ta sẽ thoát ly được những điều gây lo sợ trong cuộc đời.

Lạy Chúa, chúng con xin tạ ơn vì Ngài luôn đồng hành cùng chúng con trong mọi bước đường chúng con đi. Ngài hằng ở bên và trấn an mỗi khi nỗi lo sợ ập đến. Xin Ngài thương ban thêm cho chúng con niềm tin và lòng trông cậy, để chúng con có thể phó thác thân con trong tay Ngài mà không còn vướng bận hay nghi kị điều gì. Amen.

Petrus Sơn

 

Đức tin kiên vững

SUY NIỆM

Trình thuật Tin Mừng hôm nay kể lại sự kiện Đức Giêsu đi trên biển mà đến với các môn đệ, đang khi các ông phải chống chọi với sóng to gió lớn giữa biển hồ Ti-bê-ri-a, vào ban đêm.

Sự việc được thánh sử Gio-an kể lại một cách vắn tắt, sau khi Đức Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều lần thứ nhất, ở thành Bết-xai-đa (Luca 9, 10). Đức Giêsu thấy dân chúng có âm mưu bắt mình và tôn làm vua, nên bảo các môn đệ xuống thuyền mà sang Ca-phác-na-um ở bên kia biển hồ trước, còn Người thì lánh mặt lên núi cầu nguyện (Ga 6, 15).

Vượt biển hồ trong đêm tối là việc rất mạo hiểm, hơn nữa lại không có Đức Giêsu đi cùng, các môn đệ cũng có chút lo âu, sợ hãi; nhưng vâng lời Thầy, các môn đệ xuống thuyền và khởi hành lúc chiều xuống. Thuyền rời bến cũng khá lâu, bấy giờ đêm tối đã bao phủ mặt hồ; trời bỗng nổi gió mạnh, biển động dữ giội, các môn đệ hoảng hốt và có ý trông đợi Đức Giêsu đến sau như lời người căn dặn, mặc dù không biết Người đến bằng cách nào.

Thuyền đi được khoảng năm hay sáu cây số, đang chòng chành vì sóng to gió lớn thì các môn đệ thấy bóng một người đang đi trên mặt biển hồ, tiến về phía thuyền mình; các ông càng hoảng hốt sợ hãi hơn. Bỗng nghe tiếng Đức Giêsu gọi “Thầy đây mà, đừng sợ!”; các môn đệ nghe tiếng Người nói thì bình tĩnh trở lại vì nhận ra Đức Giêsu đang đi trên mặt biển mà đến với các ông, các ông vui mừng muốn rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc đó thuyền đã tới bờ, nơi các ông định đến.

Các chi tiết liên quan đến sự kiện “Đức Giêsu đi trên mặt nước đến với các môn đệ” khiến chúng ta chú ý:

  • Đức Giêsu và các môn đệ tránh né, khi dân chúng muốn bắt và suy tôn Người làm vua.

Thấy phép lạ bánh hóa nhiều Đức Giêsu làm, dân chúng cho rằng Người là Đấng phải đến để giải cứu dân Do thái (theo nghĩa trần gian); nghĩa là Người sẽ cho họ cuộc sống ấm no và giải thoát dân tộc khỏi tay đế quốc La-mã. Nhưng Đức Giêsu không muốn dân chúng tiếp tục lầm lạc nên Người sai các môn đệ xuống thuyền đi trước, còn Người ở lại giải tán dân chúng rồi tìm nơi cầu nguyện, sau đó sẽ đến với các môn đệ.

  • Các môn đệ vượt biển hồ trong đêm tối và gian nan chống chọi với sóng to, gió lớn giữa khơi.

Các ông vâng lời Đức Giêsu, xuống thuyền vội vã ra khơi trong khi niềm vui trước phép lạ “bánh hóa nhiều” chưa trọn vẹn, và lo âu trước lệnh truyền trở về Ca-phác-na-um của Người, dù trời đã tối. Nhưng tin tưởng, vâng phục Đức Giêsu, các ông ra đi trong đêm tối; giữa biển khơi, cùng với sóng to, gió lớn, các môn đệ gian nan chèo chống nhưng các ông vẫn trông đợi Người đến.

  • Đức Giêsu đi trên mặt nước mà đến với các môn đệ.

Đi trên mặt biển hồ, Đức Giêsu vượt lên trên vật chất, không bị nhấn chìm; Người tỏ hiện quyền năng Con Thiên Chúa mà chế ngự vật chất, Người đi trên mặt biển đến với các môn đệ để trấn an và củng cố đức tin của các ông, cho các ông một trải nghiệm về sự hiện diện của Người: bình an và niềm vui. Theo trình thuật Tin Mừng của thánh sử Gio-an, sau đó Người còn thực hiện một phép lạ cả thể khác đó là: đưa cả con thuyền và các môn đệ ở trên đó đến bờ biển nơi các ông định đến lúc khởi hành.

Qua trình thuật Tin Mừng nêu trên, chúng ta có thể cảm nghiệm được rằng đời sống người tín hữu biết tín thác vào Đức Giêsu Kitô như một cuộc vượt biển khơi mà các môn đệ vừa trải qua:

– Bóng tối là hình ảnh của quyền lực ma quỷ và tội lỗi bao trùm, gieo rắc sự dữ, sự xấu.

– Biển động, sóng to, gió lớn là hình ảnh những cạm bẫy, những thách đố giữa trần gian mà con người phải chống chọi, vượt thắng để đi tới phía trước.

– Tâm trạng của các môn đệ khi không có Đức Giêsu ở bên: lo âu hoảng sợ; đó là kinh nghiệm mỗi khi chúng ta rời xa Thiên Chúa, mất ơn nghĩa với Ngài.

Trình thuật Tin Mừng hôm nay kết thúc bằng niềm vui của các môn đệ, khi các ông đến được “nơi các ông định đến”.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay mời gọi tôi:

– Tránh xa những cám dỗ, lôi cuốn của trần thế mà thực thi lệnh truyền của Đức Giêsu để tìm về bến đỗ bình an của tâm hồn là Thiên Chúa.

– Kiên vững chống chọi và vượt thắng những gian nan thử thách giữa đời, nhờ niềm hy vọng và lòng yêu mến Thiên Chúa tình yêu.

– Vững tin Đức Giêsu luôn hiện diện và bang trợ những kẻ thuộc về Người, dù trong hoàn cảnh nào của cuộc sống trần gian.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu Kitô! Xin cho con luôn vững tin quyền năng của Chúa sẽ giúp con vượt qua biển khơi cuộc đời mà đến bến bờ hạnh phúc vĩnh cửu, và Chúa luôn ở cùng con, trợ giúp con.

SỐNG TIN MỪNG

Cậy nhờ ơn Chúa chiến thắng những cám dỗ danh – lợi – thú để kiên vững sống và loan báo Tin Mừng.

Đừng sợ!

 

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã kịp thời trấn an khi các tông đồ hoảng sợ vì thấy Người đi trên mặt nước mà đến với họ: “Chính Thầy đây, đừng sợ!”. Người luôn ủi an khi các ông sợ hãi, lo âu, Người luôn ở bên khi các ông cần đến Người. Đức Giêsu là Ngôi Hai Thiên Chúa, nên chính Người cũng là hiện thân của Thiên Chúa. Thế nên, sự hiện diện của Người bên các tông đồ cũng cho ta thấy được sự hiện hữu, chở che và quan phòng của chính Thiên Chúa đối với mỗi người chúng ta. Vì thế, chúng ta đừng sợ.

Dù phải sống một cuộc sống chán chường, khổ não, phải đối mặt với biết bao sóng gió của cuộc đời, đối mặt với những kẻ thù nguy hiểm, chúng ta cũng đừng nên lo lắng, sợ hãi hay đau buồn thất vọng. Vì khi ta chẳng còn ai ở bên cạnh, ta vẫn sẽ cảm nhận được hơi ấm tình yêu từ một người hằng ở bên nhưng ta ít khi để tâm đến, đó là người Cha nhân lành – Thiên Chúa của chúng ta. Dù chúng ta vô tâm, thờ ơ với Người cách mấy, Người vẫn không bỏ rơi chúng ta, tình yêu của Người dành cho ta là vô bờ vô bến.

Dù phải sống trong gia đình thiếu vắng tình thương, sống trong gia đình bị bao trùm bởi bạo lực, khủng bố cả tinh thần lẫn thể xác, chúng ta cũng đừng nên lo sợ, vì Thiên Chúa vẫn luôn ở bên săn sóc mỗi người chúng ta. Người luôn trợ giúp chúng ta bằng nhiều cách. Vì thế, ta phải tìm những người có thể giúp gia đình thoát khỏi tình trạng ấy. Bên cạnh đó, ta phải liên lỉ cầu nguyện, xin Chúa biến đổi tâm hồn mỗi người trong gia đình, để họ có thể trở về cùng Chúa.

Dù phải sống trong xã hội đầy rẫy bất công, tự do bị kìm hãm, tôn giáo bị bách hại, quan lại lạm quyền, chính quyền bất chính, đất nước đứng trước nguy cơ bị diệt vong… chúng ta cũng đừng quá sợ hãi. Chỉ biết sợ hãi mà không dám hành động cũng chẳng mang lại lợi ích gì. Thay vào đó, chúng ta phải biết can đảm lên tiếng chống lại bất công, tố cáo những kẻ đẩy đất nước vào ngõ cụt, đòi lại quyền tự do chính đáng của công dân. Đặc biệt, chúng ta không được quên cầu nguyện cùng Chúa, Người biết rõ chúng ta cần gì, Người sẽ ban cho nếu chúng ta thật lòng tin tưởng nguyện xin.

Dù bị bách hại, bắt bớ vì mình là người Kitô hữu, chúng ta càng không nên sợ hãi. Vì đạo của chúng ta do chính Thiên Chúa là Đấng Chân Thật lập ra, kẻ nào chống đối là những kẻ sợ hãi, trốn tránh sự thật, là những phường dối trá, bịp bợm. Chính vì thế, chúng ta càng không được sợ hãi vì luôn có Chúa đồng hành cùng chúng ta. Do đó, chúng ta cần phải đứng lên bảo vệ sự thật và siêng năng cầu nguyện cùng Người, để từ đó, chúng ta mỗi ngày một can đảm hơn, dám chống lại bất công trong xã hội và Giáo hội, hầu làm cho danh Chúa lan truyền khắp mặt đất này.

 Lạy Chúa, chúng con tin tưởng rằng Ngài luôn ở bên chúng con. Xin Ngài thương ủi an, nâng đỡ chúng con là những con người yếu đuối, kém lòng tin, dễ dàng sa ngã và bị nỗi sợ bao vây. Để từ đó, chúng con vững lòng trông cậy, can đảm chống lại bất công và hăng hái loan báo Tin Mừng cứu độ cho mọi người. Amen.

Petrus Sơn

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *