TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Sống khiêm nhường: Rộng đường ơn phúc (25.02.2020 -Thứ Ba Tuần VII Thường Niên)

Sống khiêm nhường: Rộng đường ơn phúc (25.02.2020 -Thứ Ba Tuần VII Thường Niên)

Tin Mừng: Mc 9,30-37

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô

30 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đi băng qua miền Ga-li-lê. Nhưng Đức Giê-su không muốn cho ai biết, 31 vì Người đang dạy các môn đệ rằng : “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ba ngày sau khi bị giết chết, Người sẽ sống lại.” 32 Nhưng các ông không hiểu lời đó, và các ông sợ không dám hỏi lại Người.

33 Sau đó, Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Ca-phác-na-um. Khi về tới nhà, Đức Giê-su hỏi các ông : “Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy ?” 34 Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau xem ai là người lớn hơn cả. 35 Rồi Đức Giê-su ngồi xuống, gọi Nhóm Mười Hai lại mà nói : “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người.” 36 Kế đó, Người đem một em nhỏ đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói : 37 “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy ; và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy.”

 Sống khiêm nhường: Rộng đường ơn phúc (25.02.2020 -Thứ Ba Tuần VII Thường Niên)

Trong bài Phúc Âm hôm nay, khi thấy các môn đệ của mình tranh luận với nhau xem ai là người lớn nhất, bởi vì các ông không hiểu về Đức Giêsu. Các ông cho rằng Đức Giêsu phải là người lãnh đạo, chỉ huy để dẫn đưa dân tộc Do Thái thoát khỏi ách thống trị của đế quốc Roma lúc bấy giờ. Do vậy, Đức Giêsu mới dạy cho các ông bài học là: “Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người”. Rồi Người đem một em bé lại đặt giữa các ông, rồi ôm nó mà nói với các ông rằng: “ Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón tiếp chính mình Thầy. Và ai đón tiếp Thầy, thực ra không phải đón tiếp Thầy, nhưng là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy”.

Trẻ em trong trắng ngây thơ

Tâm hồn thanh thản, ước mơ đạt thành

Nghĩ suy  hành động ngay lành

Không vương tội lỗi, lợi danh chẳng màng

 

Thực tế trong xã hội cho thấy trẻ em thường bị xem là người bé mọn, không có vị thế, không được coi trọng. Vì thế thật phúc cho người lãnh đạo nào biết sống khiêm nhường, đơn sơ và hiền hòa …  như trẻ em. Khiêm nhường ở đây không có nghĩa là yếu đuối hay mặc cảm tự ti. Bởi vì người biết sống khiêm nhường, sẽ  biết mình là ai? Phải có trách nhiệm như thế nào? lại tránh được tính kiêu ngạo, ganh ghét , phê phán, chỉ trích…khi thấy người khác hơn mình.

Cuộc sống rạng rỡ huy hoàng

Ấm êm, yên ổn đầy tràn niềm vui

Vô tư thoải mái yêu đời

Chẳng biết hờn giận, không lời thở than

*

Cũng đâu biết đến gian tham

Thật thà dễ mến nói làm thực tâm

Trắng trong nên chẳng lỗi lầm

Mọi người  quý mến vô vàn biết bao

Các môn đệ, là những người đi theo Chúa, nhưng tinh thần và ý thức của các ông còn non nớt thấp kém trong việc chấp nhận Mầu Nhiệm Vượt Qua của Người, khi Người tiết lộ cho các ông biết về vấn đề này. Các ông chỉ muốn tính toán và tranh giành như người lớn, đó lại là điều hoàn toàn trái ngược lại với tinh thần của Chúa. Do vậy, chúng ta hãy sống với nhau trong tinh thần khiêm tốn và nhiệt thành phục vụ để đem lại niềm vui cho mọi người, trong đó có cả bản thân chúng ta.

“Trở nên như trẻ” đi nào !

Để cho tâm trí dạt dào hân hoan

“Trở nên như trẻ” hoàn toàn

Ngày sau hưởng phúc Thiên Đàng vinh quang 

Lạy Chúa, xin cho chúng con thấm nhuần tinh thần của Chúa là phục vụ trong tinh thần khiêm tốn, để chúng con biết sẵn sàng phục vụ anh em và lấy đời sống phục vụ làm niềm vui và lẽ sống cho cuộc đời của chúng con. Amen.

HOÀI THANH

Khiêm cung phục vụ… (26.02.2019)

Tin Mừng hôm nay cho thấy đang khi đi đường về Ca-phác-na-um, Chúa Giê-su loan báo cuộc khổ nạn Ngài sắp phải chịu thì các môn đệ lại tranh giành địa vị cao thấp, xem ai là người lớn hơn cả.

Thay cho não trạng hám quyền cố vị, Chúa Giê-su đã định hướng cho các môn đệ đến lòng khát khao phục vụ vô vị lợi.

Thay cho tham vọng thu góp thụ hưởng cá nhân, Chúa Giê-su đã hướng các ông đến tinh thần hy sinh sống cho người khác.

Bởi vì, Nước của Thiên Chúa không giống như Nước của Thế Gian, người lớn nhất là người biết phục vụ quên mình (x. Mc 9,35).

Lạy Chúa Giê-su, xin cho con biết noi theo gương của Chúa: luôn biết sống phục vụ anh chị em mình một cách vô vị lợi; và luôn ý thức chức vụ chỉ là phương tiện để phục vụ trong sự khiêm cung và yêu thương Chúa đã dạy. Amen.

CÁT BIỂN

Nhỏ bé… (21.02.2017)

Đứng trước yêu cầu đổi mới của đất nước ta hiện nay; trước sức cám dỗ của quyền lực; trước sự tác động của văn hóa thực dụng… Có không ít những vị lãnh đạo đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, xa rời chức trách “người đày tớ của nhân dân” như Bác Hồ đã dạy. Thực trạng này trực tiếp đe dọa vai trò lãnh đạo của Đảng. Gần đây, Đảng đã ra Nghị Quyết Trung Ương 4 kêu gọi các Đảng viên phải tự đổi mới, tự chỉnh đốn, cho Đảng thực sự là người “lãnh đạo xứng đáng”, là người “đày tớ thật sự trung thành của nhân dân”.

Nói chung, con người – ai cũng muốn có địa vị, có chỗ đứng, có chỗ ngồi danh giá trong xã hội. Vì thế, họ tranh nhau từng chút một, miễn sao có một vị trí, một chức danh xứng hợp với con người của mình, thế là người ta cảm thấy hài lòng, mãn nguyện.

Do vậy cũng không lạ gì ngay từ thời Chúa Giê-su, mười hai vị tông đồ được Chúa tuyển chọn cách riêng cũng đã hám danh, hám địa vị tranh cãi xem “ai là người lớn hơn cả”; trong khi chẳng một ai trong số họ nghĩ tới cuộc Thương Khó thầy mình sắp phải chịu nay mai.

Chúa Giê-su đã làm sụp đổ não trạng tự tôn, kẻ cả của các ông khi Người đem một em nhỏ đặt vào giữa các ông, Người ôm lấy nó và nói: “Ai đón tiếp một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là đón tiếp chính Thầy; và ai đón tiếp Thầy chính là đón tiếp Đấng đã sai Thầy” (x. Mc 9, 30-37)

Chúa Giê-su muốn các tông đồ phải được “sinh lại” trong tinh thần thơ ấu của Tin Mừng. Các ông phải trở nên như những trẻ nhỏ: đơn sơ, khiêm nhường, tin tưởng phó thác, không có thái độ kẻ cả. Người muốn các ông phải thấy được hình ảnh của Người nơi các em nhỏ. Chúa Giê-su đã đồng hóa mình trong hình ảnh một em nhỏ. Bởi lẽ, các em nhỏ không có một vị trí nào trong bực thang xã hội; các em không được ai chú ý và tôn trọng. Nhưng nếu người môn đệ của Chúa thật sự thấy được Chúa trong nơi chỗ thấp bé đó, thì việc phục vụ sẽ có một giá trị đặc biệt, và sẽ có một chiều kích lớn lao. Vì chính nơi rốt cùng thấp bé đó có một Đấng cao trọng vô cùng đang hiện diện (x. Mc 9, 37).

Lạy Chúa, xin cho con biết sống tinh thần trẻ thơ trước mặt Chúa và trong tương quan với người khác; để con biết sống yêu thương phục vụ hết thảy mọi người một cách vô vị lợi như Chúa đã dạy. Amen.

CÁT BIỂN

 

Sợ! (17.05.2016)

Con người ta thường sợ hãi điều mình chưa biết, hoặc chưa tường. Một trong những nỗi sợ vì chưa biết, chưa hiểu rõ đó là sợ chết.

Con người ta ai cũng sợ chết, vì ai cũng khao khát cuộc sống với tất cả năng lực của mình.

Bởi vậy, chúng ta cũng không bất ngờ và ngạc nhiên khi thánh Mác-cô cho biết các môn đệ của Đức Giêsu cũng sợ chết và nín thinh, không dám hỏi lại Người khi Người dạy các ông rằng:

“Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người và ba ngày sau khi bị giết chết, Người sẽ sống lại.” (x. Mc 9,31-32).

Nghe nói tới chết ai mà không sợ, và lạ lùng hơn nữa là chết rồi nhưng sống lại. Xưa nay chưa từng nghe có người nào chết rồi mà sống lại như vậy. Các môn đệ Đức Giêsu không hiểu lời đó, hoang mang, và lo sợ là phải lẽ!

Sau cánh cửa sự chết, chính là sự sống! Mầu nhiệm thay!

Thậ vậy, mầu nhiệm Sống Lại chính là điều cơ bản của đức Tin Ki-tô giáo; là đặc ân duy nhất và cốt thiết của Thiên Chúa tặng ban cho nhân loại.

Nếu không có đức tin, hoặc yếu tin thì con người ta không thể nào hiểu được mầu nhiệm Sống Lại là gì? Giống như các môn đệ khi xưa, cũng vì “nửa tin, nửa ngờ”, chưa “tin đủ” nên không hiểu được chuyện Đức Giêsu Sống Lại là sao và trong lòng lo sợ vậy!

Chỉ khi Chúa Thánh Thần – Đấng ban Sự Sống – hiện xuống, các môn đệ Đức Kitô mới hiểu rõ sự Sống Lại, và không còn sợ chết nữa. Các môn đệ đã được “sinh ra trở lại” từ Thánh Thần Chúa; các Ngài nhận biết chính Chúa Thánh Thần đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết (x. Rm 1,4).

Các môn đệ đã xác tín mạnh mẽ, Chúa Thánh Thần đã làm cho Đức Kitô được phục sinh vinh hiển, thì chính Người cũng sẽ làm cho các ông được sống lại vinh quang. Các ông tin rằng con người và thân xác của các ông sẽ không còn nô lệ cho sự hư nát, nhưng sẽ được sáng láng vinh hiển, thông phần sự sống bất diệt của Thiên Chúa Ba Ngôi (x. 1Cr 15,42-45).

Từ đó, các môn đệ đã mạnh dạn làm chứng cho sự Sống Lại của Đức Giêsu, các Ngài ao ước được chết vì Đức Giêsu, để được nên giống Người hơn…

Phúc thay cho tôi đã được lãnh hội niềm tin của các môn đệ Đức Giêsu, qua Nhiệm Thể của Người là Giáo Hội.

Lạy Chúa, xin thêm đức Tin cho con; để con không còn sợ hãi khi phải đối mặt với sự chết. Xin cho con luôn vững tin, và hy vọng chắc chắn vào sự sống lại mà Chúa hứa ban cho những kẻ tin vào Ngài. Amen.

CÁT BIỂN

Sự im lặng đáng sợ!

Khi về tới nhà, Đức Giê-su hỏi các ông: “Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy?”
Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau xem ai là người lớn hơn cả. (Mc 9,33-34)

Suy niệm: Trong hai vụ việc diễn ra gần nhau, các môn đệ Chúa Giêsu đã hai lần im lặng một cách đáng sợ. Lần đầu các ông không hiểu những lời Chúa báo trước Ngài sẽ chịu chết, thế nhưng các ông sợ và im lặng không dám hỏi Ngài. Lần thứ hai các ông cũng im lặng không trả lời về việc các ông cãi nhau để tranh dành địa vị. “Im lặng-không dám hỏi”: một sự im lặng đáng sợ vì sợ không dám đón nhận một Đức Kitô chịu đau khổ, chịu đóng đinh. “Im lặng-không dám trả lời”: một sự im lặng đáng sợ nữa vì tránh né sự thật xấu xí về chính mình, và tránh né những đòi hỏi để làm môn đệ Chúa Giêsu: “Ai muốn làm đầu phải làm người rốt hết.”

Mời Bạn: Tình trạng “im lặng đáng sợ” “không hỏi-không trả lời” vẫn thường xảy ra. “Im lặng đáng sợ” như thế chỉ vì sợ. Lý do thì rất nhiều: vì tự ái, sĩ diện, vì sợ bị phiền hà liên luỵ, sợ phải từ bỏ, sợ hy sinh, sợ mất lòng hay mất mát cái gì đó… Để không im lặng như một sự đồng loã với tội lỗi, né tránh sự thật, Chúa mời gọi chúng ta đừng sợ đi theo Ngài làm môn đệ, nghĩa là chấp nhận làm tôi tớ phục vụ tha nhân và từ bỏ mình, vác thập giá mà theo Ngài.

Sống Lời Chúa: Dành một phút thinh lặng trong giờ suy niệm, nhìn lại một việc bạn đã làm và lắng nghe điều Chúa muốn bạn phải làm trong lúc này.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin dùng ngọn lửa Thánh Thần thiêu đốt thái độ im lặng đáng sợ này nơi chúng con, và thêm sức cho chúng con can đảm đón nhận sự thật của Lời Chúa và đem ra thực hành trong đời sống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *