TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Vững niềm tin… (01.21.2020 – Thứ Bảy tuần III Thường Niên)

Vững niềm tin… (01.21.2020 – Thứ Bảy tuần III Thường Niên)

 

 Lời Chúa:  Mc 4,35-41

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô

35 Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su nói với các môn đệ : “Chúng ta sang bờ bên kia đi !” 36 Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền ; có những thuyền khác cùng theo Người. 37 Một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. 38 Trong khi đó, Đức Giê-su đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói : “Thầy ơi, chúng ta chết mất, Thầy chẳng lo gì sao ?” 39 Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển : “Im đi ! Câm đi !” Gió liền tắt, và biển lặng như tờ. 40 Rồi Người bảo các ông : “Sao nhát thế ? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao ?” 41 Các ông sợ hãi kinh hoàng và nói với nhau : “Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh ?”

 

Vững niềm tin… (01.21.2020 – Thứ Bảy tuần III Thường Niên)

Cuộc sống muôn hình vạn trạng những thuận lợi, ưng ý cũng như những khó khăn, thử thách; đòi hỏi ai ai cũng phải mạnh mẽ và kiên trì khi đối mặt với những khó khăn cuộc sống. Thế nhưng, không phải ai cũng có được sự lạc quan tin chắc mình sẽ vượt qua những cảnh huống bất lợi như thế được; bên cạnh đó có những người đang cảm thấy lo sợ, chán nản và muốn buông xuôi tất cả. Đó cũng chính là tâm thức của các môn đệ Chúa Giê-su khi trận cuồng phong bất ngờ ập đến vào lúc chiều tối, khi các thầy trò đang đi sang bờ bên kia của biển hồ Ga-li-lê.

Đời người Ki-tô hữu cũng luôn gặp những cuồng phong sóng gió:

Cuồng phong, sóng gió trong tương quan với tha nhân, và trong các hoạt động xã hội;

Cuồng phong, sóng gió trong đời sống hôn nhân gia đình giữa vợ chồng, con cái; ông bà, con cháu;

Cuồng phong, sóng gió trong các hoạt động đoàn thể, trong sinh hoạt đạo đức…

Sóng gió xảy ra trong đời sống cá nhân;

Sóng gió xảy ra trong đời sống tập thể.

Người Ki-tô hữu càng thấy bất an, hoảng loạn nhiều hơn vì được biết Chúa hằng luôn ở với mình. Thế nhưng, trong khi con thuyền đời họ chòng chành, chực chìm thì lại có vẻ như Chúa không có mặt lúc cuồng phong xảy ra, Chúa vẫn còn đang ở đâu đó xa lắc, hoặc Ngài đang dựa vào chiếc gối mà ngủ ?

Lạy Chúa Giê-su, xin ban thêm lòng tin cho chúng con ! Xin cho con luôn xác tín Chúa đang đồng hành trên “chuyến thuyền đời” của con và xin cho con luôn vững tin rằng:

 Dù trải qua cuồng phong sóng gió dữ dội thế nào thì “thuyền đời” con cũng tới bến bình an ! Amen.

CÁT BIỂN

Niềm tin bị lung lay (27.01.2018)

Niềm tin là một trong những điều quan trọng nhất trong việc duy trì các mối quan hệ giữa người với người. Trong cuộc sống, không phải bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể chứng minh bằng những điều cụ thể mà đôi khi, ta cần phải có niềm tin. Chính vì nó quan trọng nên một khi ta để người khác mất niềm tin vào mình, mối quan hệ ấy sẽ dần phai nhạt và đi đến hồi kết vào một ngày không xa. Không chỉ vậy, niềm tin còn có thể mang lại những điều kì diệu tác động vô cùng to lớn đến tâm lí nếu chúng ta biết đặt nó đúng chỗ.

Chẳng hạn, những căn bệnh tưởng vô phương cứu chữa nhưng lại có thể trị khỏi một cách lạ lùng nhờ niềm tin; hay những mối quan hệ bị ngăn cách bởi không gian địa lí vẫn gắn bó, thân thiết nhờ sự tin tưởng lẫn nhau. Cũng có những lúc, niềm tin chỉ đơn giản là “Phúc cho những ai không thấy mà tin”, họ tin tưởng tuyệt đối chỉ vì đó là Lời Chúa dạy mà thôi. Tuy nhiên, đôi lúc tin tưởng quá mức vào những vấn đề chưa chắc chắn sẽ vô tình khiến chúng ta gặp bất lợi. Đó là một trong những nguyên nhân khiến niềm tin chẳng còn “đất dụng võ” trong xã hội ngày nay.

Sự kì diệu của niềm tin đã khiến nhiều người vấp ngã và lợi dụng nó để làm hại người khác hoặc trục lợi cho bản thân, những vụ lừa đảo với mọi quy mô đã và đang xảy ra trong lòng xã hội chúng ta đang sống. Dần dần, người ta bắt đầu dè chừng với mọi người, luôn đề phòng với mọi thông tin trong cuộc sống. Từ đó, nó khiến mọi người ngày càng xa cách nghi kỵ nhau.

Tuy nhiên, cũng có khi niềm tin còn non kém chỉ vì người ta chưa đủ tin tưởng vào người khác. Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Chúa Giêsu ra lệnh cho sóng yên biển lặn trong sự ngạc nhiên của các tông đồ. Các ông sợ hãi vì cơn bão mà quên rằng, các ông đang ở cùng người Thầy quyền năng. Niềm tin của các ông dành cho Chúa Giêsu vẫn chưa đủ mạnh nên đã bị Người khiển trách.

Lắm lúc, chúng ta cũng như các tông đồ trên chiếc thuyền nhỏ bé đang chơi vơi giữa cơn bão ấy. Chúng ta sợ, sợ vì niềm tin của mình còn quá mong manh, khiến ta dễ gục ngã, trốn chạy khi gặp gian nan, khốn khó; sợ vì người Thầy mình tin tưởng sao chẳng thấy động tĩnh gì… Đôi lúc, chúng ta quên mất mình có một người Cha hằng yêu thương, chăm sóc, chở che khi ta gặp khó khăn. Thế nhưng, sống giữa một xã hội mang một niềm tin bị lung lay khiến chúng ta ít nhiều cũng bị ảnh hưởng.

Là người Kitô hữu, chúng ta cần phải khác biệt, không thể để xã hội biến ta trở nên giống họ mà ngược lại, ta phải dùng ánh sáng Tin Mừng để hướng dẫn họ trở nên giống mình, biết tin tưởng vào Chúa và tin tưởng lẫn nhau. Để từ đó, chúng ta có thể vực dậy lòng tin đã bị lung lay của xã hội trở nên vững chãi, kiên cố.

Lạy Chúa, lắm lúc trong cuộc sống bộn bề đầy nỗi lo toan này, chúng con vô tình đánh mất niềm tin vào Ngài. Xin Ngài thương nâng đỡ, trợ giúp để chúng con biết tin tưởng Ngài nhiều hơn, biết phó thác cho bàn tay quan phòng của Ngài. Xin cũng cho chúng con biết tin tưởng nhau hơn, để các mối quan hệ trong xã hội ngày càng gắn kết hơn. Amen.

Petrus Sơn 

Hoảng sợ và an vui (30.01.2016)

SUY NIỆM

Trình thuật Tin Mừng hôm nay mô tả một tình huống khá hiểm nguy của thầy trò Đức Giê-su trên biển hồ Ga-li-lê và cảm xúc của các môn đệ Người.

Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Chúng ta sang bờ bên kia đi! “. Bình thường, sau một ngày vất vả làm việc, người ta tìm chỗ nghỉ ngơi, ăn uống, nhất là tránh được những tai ương, bất trắc khi bóng đêm bao phủ; còn Đức Giê-su, Người truyền cho các môn đệ chèo thuyền qua bờ bên kia biển hồ, nơi đó là miền đất của dân ngoại sinh sống. Vượt biển khơi trong đêm tối là hành động rất mạo hiểm, vì nó luôn tiềm ẩn những hiểm họa  khôn lường do: sóng, gió, bóng đêm và sự yếu đuối của con người. Đức Giê-su truyền cho các môn đệ chèo thuyền sang bờ bên kia vào lúc này, chắc hẳn phải có lý do: – Sự cấp bách, cần thiết của sứ vụ rao giảng Nước Trời và ơn cứu độ? hoặc truyền cảm hứng cho các môn đệ về hoạt động rao giảng … và củng cố, ban thêm lòng tin cho các ông?. Vâng lời Đức Giê-su, các môn đệ thực thi lệnh truyền.

Hành trình vượt biển hồ Ga-li-lê để qua bờ bên kia.

Lúc bỏ đám đông ở lại trên bờ và hướng thuyền ra khơi, thời tiết rất thuận lợi: gió thổi nhè nhẹ và bầu trời không chút gợn mây, ai nấy đều sảng khoái nghỉ ngơi. Nhưng khi thuyền ra đến khoảng giữa biển hồ, một trận cuồng phong bỗng thổi đến, mặt hồ nổi sóng dữ giội, nước tràn vào thuyền khiến việc điều khiển con thuyền rất vất vả; mọi người đều xôn xao, hoảng hốt: kẻ lo chèo chống, người lo tát nước để thuyền khỏi chìm; Đức Giê-su vẫn thản nhiên gối đầu trên mạn thuyền ngủ say sưa.

Sóng to, gió lớn xẩy ra đột ngột khi thuyền đang lênh đênh giữa biển hồ mênh mông; các môn đệ tất bật chèo chống; sóng to, gió lớn càng ngày càng dữ dội, con thuyền chòng trành chao đảo có nguy cơ bị sóng đánh chìm; các môn đệ đã thấm mệt và bất lực trước hiểm họa; lúc bấy giờ các ông mới đánh thức Đức Giê-su và nói với Người: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao? “.

Các môn đệ là những người thân tín của Đức Giê-su, theo Người lâu ngày, được chứng kiến nhiều dấu kỳ phép lạ Người đã làm để thi ân giáng phúc cho dân chúng; quyền năng của Người khiến ma quỷ cũng phải kinh hãi; lòng tin vào Đức Giê-su của các môn đệ được coi như vững mạnh. Tuy nhiên giờ đây, khi đối đầu với hiểm nguy giữa biển khơi sóng to, gió lớn, con thuyền trở nên mong manh và con người cảm thấy bất lực trước sự  “giận dữ” của thiên nhiên, các môn đệ rơi vào trạng thái hoảng sợ. Các ông đánh thức Đức Giê-su để tìm kiếm sự trợ giúp.

Đức Giê-su thức dậy, Người giơ tay trên biển truyền cho gió ngừng thổi và sóng lặng êm; lập tức mọi sự trở lại bình thường, các môn đệ thở phào nhẹ nhõm vì cơn hiểm nguy đã qua; tuy nhiên, các ông hết sức sửng sốt vì sự việc vừa xẩy ra: chỉ một lời truyền phán của Đức Giê-su gió và biển cũng tuân phục; các ông hoảng hốt hỏi nhau: “Người là ai?”. Đức Giê-su nhìn các môn đệ đang kinh ngạc và nét mặt còn phảng phất lo âu; Người bảo các ông: “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin? “.

Thấy Đức Giê-su giơ tay trên biển khiến gió êm, biển lặng, con thuyền vượt thoát khỏi hiểm nguy; các môn đệ đã nhận ra quyền năng của Thầy chí thánh…từ trạng thái hoảng hốt sợ hãi các ông đã chuyển qua tâm trạng vui mừng và bình an.

Sống giữa trần gian, được ví như cuộc lữ hành vượt biển khơi với muôn ngàn hiểm nguy: Một bên là những trận cuồng phong do lòng ích kỷ, đố kỵ ganh ghét và hận thù; những con sóng dục tình, ham hố lợi danh, hưởng thụ bất chính luôn rình rập trỗi dậy, giập vùi và nhấn chìm. Một bên là khát vọng chân chính của lương tâm, tự thâm sâu trong tâm hồn mỗi người luôn mong muốn được an vui và hạnh phúc vĩnh cửu. Lằn ranh giữa hai trạng thái ấy luôn hiện hữu, và ở đó Đức Giê-su hiện diện và can thiệp, để những ai cần đến sự trợ giúp của Người thì Người liền ra tay cứu chữa.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay:

Đức Giê-su Kitô quyền năng và tràn đầy yêu thương, Người không bỏ mặc những ai yêu mến Người và tín thác đời mình cho Người. Hãy tin tưởng tìm gặp Người và xin được trợ giúp.

CẦU NGUYỆN

Lạy  Chúa Giêsu, xin cho con nhận ra : Chúa luôn hiện diện từng giây phút trong cuộc đời con và sẵn sàng can thiệp giúp con vượt qua những thử thách, gian nan trong cuộc sống để đến được bến bờ của hạnh phúc, bình an.

SỐNG TIN MỪNG

Tin tưởng mạnh mẽ  Đức Giê-su là Đấng Cứu Độ trần gian duy nhất hôm qua, hôm nay và mãi mãi; đồng thời nỗ lực cộng tác với ân sủng của Chúa trong các Bí tích  để kiên vững trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc Nước Trời.

Ngài là Chúa của đời ta

Các môn đệ hoảng sợ và nói với nhau: “Vậy Người là ai, mà cả đến gió và biển cũng phải tuân lệnh?” (Mc 4,41).

Suy niệm: Đài CNS Mỹ đã thực hiện cuộc phỏng vấn ca sĩ Bono của ban nhạc lừng danh U2 với tựa đề “Đức Giê-su là ai?” Trong bài phỏng vấn của đài này cũng như nhiều đài khác, Bono bày tỏ niềm tin vào Đức Giê-su là Thiên Chúa, là Đấng phục sinh từ cõi chết, những lời hứa của Ngài sẽ thành sự thật. Người ca sĩ nổi tiếng về việc từ thiện ấy cũng cho biết vợ chồng anh và con cái thường cầu nguyện, đọc Kinh Thánh để học biết ý Thiên Chúa. Trước Bono, bao con người cũng đã phải đối diện với câu hỏi sinh tử này, các môn đệ trên thuyền trong bài Tin Mừng hôm nay chẳng hạn. Là những ngư dân dày dạn kinh nghiệm, vậy mà các ông cũng kinh sợ sóng gió khủng khiếp của hồ Galilê. Thế nhưng, chỉ cần một tiếng ra lệnh của ông thầy Giê-su kia, là sóng gió thinh lặng. Ngài là ai mà quyền phép như vậy?

Mời Bạn: Ca sĩ nhạc rock Bono tin rằng Ngài là Đấng Mê-si-a, nghĩa là Đấng Cứu Thế, một Đấng Cứu Thế chịu đau khổ để bày tỏ lòng yêu thương nhân loại. Là Thiên Chúa quyền năng, Ngài không cần phải chịu đau khổ, chịu chết cũng cứu được nhân loại. Thế nhưng, Ngài đã làm người, và muốn liên đới với con người trong mọi sự, trừ tội lỗi.

Sống Lời Chúa: Tôi dâng một lời cầu nguyện ngắn cảm tạ Thiên Chúa, rồi cố gắng đáp trả bằng cách sống đạo siêng năng, nhiệt thành, tích cực hơn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, cảm tạ Chúa đã hạ mình xuống làm người như chúng con. Xin cho chúng con luôn ghi khắc lòng yêu thương bao la ấy, rồi thể hiện lòng biết ơn qua một niềm tin tuyệt đối vào Chúa, một niềm cậy trông vững vàng, và một lòng mến sắt son.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *