Cuộc sống chan hòa tình yêu (23.06.2020 – Thứ Ba Tuần XII Thường Niên)

Tin Mừng: Mt 7,6.12-14

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

6 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Của thánh, đừng quăng cho chó ; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em.

12 “Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta, vì Luật Mô-sê và lời các ngôn sứ là thế đó.

13 “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. 14 Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy.”

 

“Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì hãy làm cho người ta” (Mt 7, 12).

Đức Tin là của thánh, là ngọc trai. Hãy quý chuộng Đức Tin vì là ân huệ nhưng không của Thiên Chúa. Đừng đánh mất Đức Tin vào tay sa-tan. Đừng vất bỏ Đức Tin vào nơi bất chính. Đức Tin hãy có việc làm. Việc làm của Đức Tin là Đức Ái, là thi thố tình thương, là chia sẻ niềm tin đúng vào nơi khát khao mong đợi, là khiêm nhượng cúi đời mình xuống mà chạm đến nỗi đau nhân loại để bày tỏ lòng xót thương của Chúa cho mọi người. Đức Ái của ta phải phản chiếu chính xác Đức Ái của Thiên Chúa, Cha của chúng ta trên trời, trong Đức Giê-su.

Bởi vậy, để làm cho Đức Ái sinh hoa trái, Chúa Giê-su yêu cầu chúng ta rằng: “Những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế! Ðấy là điều mà lề luật và các tiên tri dạy”. Và dĩ nhiên phải hiểu là nếu không thực hiện cái “khuôn vàng, thước ngọc” này, thì chúng ta đã lỗi Đức Ái. Và khi lỗi Đức Ái, thì hiểu là đã vất bỏ Đức Tin của chúng ta vào trong tay quỷ dữ rồi Đức Tin và Đức Ái còn tha thiết kêu mời chúng ta hãy đi vào con đường hẹp, con đường khước từ những gì là phù vân hào nhoáng chóng vánh, con đường từ bỏ chính mình, con đường chịu thương chịu khó với Chúa Ki-tô vì phần rỗi của mình và của mọi người. Đức tin mà không có từ bỏ, hy sinh lý trí, thì Đức Tin chưa trọn vẹn. Đức Ái mà không có từ bỏ, hy sinh chính cái tôi của mình, thì Đức Ái gian ngoa, giả dối.

Lạy  Chúa,  xin  cho  con biết rằng  chính  lúc  con yêu thương và thực hiện những điều tốt lành cho mọi người, ấy là lúc con biểu lộ, gìn giữ, và làm cho vững mạnh đức tin của con vào Thiên Chúa. Xin giúp con biết sống chan hòa tình yêu thương với mọi người. Amen.

BCT

Hãy đi qua cửa hẹp mà vào Nước Trời (25.06.2019)

Bài Tin Mừng hôm nay là những lời dạy của Chúa Giêsu về quy luật sống. Khi tuân thủ những điều đó sẽ đem lại cho chúng ta bình an và hạnh phúc đời này cũng như đời sau. Trong thực tế, con đường chật hẹp là con đường chẳng mấy ai muốn đi vì nó đòi chúng ta phải vất vả, đưa mình vào khuôn khổ kỷ, mà đôi khi không thấy kết quả tức thời. Đức Giêsu đã dạy chúng ta hãy đi theo con đường của Ngài thì chúng ta mới có thể đạt đến sự sống đời đời. Đó là đường khổ giá mà Chúa cũng trải qua rồi mới được vinh quang phục sinh. Ngược lại, nếu chọn “cửa rộng và đường thênh thang” là tự mình đi vào chỗ đến diệt vong.

Người đời thích: rộng đàng to lối

Để dễ dàng bước tới mà đi

Chẳng lo phiền toái điều gì

Cho lòng thoải mái, có chi ngại ngần

*

Đường rộng rãi đâu cần để ý

Cứ bình tâm du hý thảnh thơi

Mặc cho tình huống thế thời

Mải lo vui vẻ, lả lơi với đời

 Nếu chấp nhận đi vào “cửa hẹp” thì chúng ta phải thực hiện: khom người lại thì chui mới lọt, nghĩa là phải hạ mình xuống, sống khiêm tốn chứ không phải tự cao tự đại;  tạo cho mình nhỏ lại thì mới chui qua được, nghĩa là biết trở nên con người nhỏ bé đơn sơ;  bỏ bớt hành lý cồng kềnh thì mới dễ đi qua, nghĩa là bỏ bớt những gì làm ta vướng bận và lấn át chúng ta…

Đường đi đến Nước Trời không thế

Chỉ bình thường “nhỏ bé” mà thôi

Quyết tâm, cố gắng được rồi

Hy sinh thực hiện những Lời Phúc Âm

*

Cần phải có tim tâm hoàn thiện

Sống chân thành hòa quyện yêu thương

Để khi đi hết đoạn đường

Phải qua “Cửa hẹp” nhờ gương nhân lành

Cửa rộng và cửa hẹp mà Chúa Giêsu muốn nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay là sự tự do của con người, con người có thể chọn lựa giữa sự thiện và sự ác, giữa sự chân thật và sự giả dối… Để qua được cửa hẹp, chúng ta phải bỏ mình, kiềm chế bản thân, hy sinh, nổ lực… để có thể đưa chúng ta đến với sự sống là chính Đức Kitô. Chính Ngài cũng đã chọn cho mình con đường hẹp để đến với Chúa Cha, con đường của khổ giá đã dẫn Ngài đến vinh quang phục sinh. Và ngài cũng muốn mỗi người chúng ta đi trên con đường vinh quang ấy.

“Đường thênh thang” dễ thành hư mất

“Đường bé nhỏ” sẽ tất thành công

Vào cửa hẹp phải có lòng

Thực tâm theo Chúa, ước mong thiện toàn

Lạy Chúa, xin giúp con biết khôn ngoan chọn lựa cho mình con đường đưa đén sự sống đời đời, đó là con đường hẹp của hy sinh từ bỏ cùng với quyết tâm thực hiện. Con đường ấy chính là con đường mà Chúa đã chọn và khuyên dạy chúng con bước theo. Xin giúp chúng con trung thành đi trên con đường hẹp này cho đến cùng. Amen.

HOÀI THANH

Cửa hẹp (26.06.2018)

Cửa hẹp là hình ảnh dùng để diễn tả những khó khăn trước mắt phải cô gắng vượt qua; rồi sau đó mới đạt được kết quả tốt đẹp.

Chúa Giê-su dùng hình ảnh “cửa hẹp” và “đường chật” (x. Mt 7, 13-14) trong Tin Mừng hôm nay để dạy các tông đồ cần phải biết từ bỏ những ham muốn, những quyến rũ thoải mái, bất chính của bản thân mình. Thay vào đó là hãy lựa chọn những hy sinh, hãm mình, kiêng khem tiện nghi vật chất, biết từ bỏ ý riêng của bản thân, sẵn sàng vâng theo thánh ý Chúa, chấp nhận chương trình cứu độ bằng khổ nạn thập giá để rồi nhờ cuộc phục sinh của Đức Ki-tô đưa các ông đến sự sống đời đời.

Trong bối cảnh toàn cầu hoá hôm nay, sự thành đạt, thịnh vượng, và phát triển được coi là những tiêu chí của thành công. Phải chăng “con đường chật” phải qua “cửa hẹp” của Đức Ki-tô đã lỗi thời, chẳng còn ai muốn đi ?

Là Ki-tô hữu, tôi có thể đi con đường nào khác hơn con đường của Chúa Giê-su đã đi ?

Lạy Chúa Giê-su, “xin cho con hiểu đường lối những huấn lệnh và các điều lạ lùng của Chúa” (Tv 118, 27) và xin cho con biết khôn ngoan đặt trọn cuộc đời con trong bàn tay của Chúa, và để cho Ngài hướng dẫn cuộc đời… Amen.

CÁT BIỂN

Muốn – Hãy làm… (27.06.2017)

Hoàng đế Napoléon Bonaparte nói một câu thời danh: “Recherché devait être !” – Muốn là được ! Thế nhưng, lực bất tòng tâm. Đến lúc chết kề cận cái chết, hoàng đế vẫn còn ấm ức vì có nhiều chuyện ông ta muốn nhưng không làm được !

Trên bình diện cuộc sống, đã có vô vàn những khó khăn trở ngại ngăn con người thực hiện những ước muốn của mình đến như vậy, huống hố là trong đời sống tâm linh. Chắc chắn sẽ còn nhiều những thách đố, cám dỗ, khó khăn… làm trở ngại cho những ai muốn trở nên hoàn thiện như Cha ở Trên Trời rồi vậy !

Thế là đành bó tay sao ? Thưa không !

Chúa Giê-su đã chỉ cho các đồ đệ của Người một khuôn mẫu để vượt thắng tâm lý tầm thường, một khuôn mẫu góp cùng Thập Giới để trở nên hoàn thiện, đó là: “Kỷ sở dục dã, thi chi ư nhân” (những gì mình muốn, thì làm cho người – x. Mt 7,12)

Tôi muốn mọi người tốt với tôi thì tôi phải tốt với họ trước đã;

Tôi muốn sống yên ổn buộc tôi phải luôn đối xử ôn hòa với mọi người;

Tôi muốn ai cũng thương mình thì tôi phải biết yêu thương mọi người trước đã;

Tôi muốn cận thân “tối lửa tắt đèn có nhau” thì tôi phải sống thói quen sẵn sàng giúp đỡ tất cả mọi người mọi lúc, mọi nơi…

Tóm lại, muốn được thì hãy làm trước đi !

Lạy Chúa Giê-su, xin cho con biết quảng đại giúp đỡ người khác. Xin cho con sẵn sàng giúp đỡ mọi người và luôn nhận ra Chúa đang hiện diện nơi mọi người. Amen.

CÁT BIỂN

 

Đường hẹp (21.06.2016)

Người xưa thường nói:

“Thiên đường hữu lộ, vô nhân vấn

Địa ngục vô môn, hữu khách tầm”

Thiên đường có lối vào, nhưng không ai tới. Ý muốn nói: Sự chính nghĩa, điều đẹp đẽ, thiên hạ không màng.

Địa ngục không cửa, nhưng lại có người tìm đến. Cảnh báo: Điều xấu xa, tội lỗi thì mọi người lại thích làm.

Cũng vậy, đường dẫn tới Thiên đường thì chật, cửa vào thì hẹp; ít người đi. Ngược lại, đường đưa đến chỗ diệt vong thì rộng thênh thang, cửa vào thì rộng; nhiều người thích (x. Mt 7,14).

Con người ngày nay thích an nhàn hưởng thụ hơn là cố gắng hướng thiện, sống thánh; thích thỏa mãn bản năng của thân xác càng nhiều càng tốt; muốn hưởng thụ tiện nghi vật chất tối đa. Chỉ biết tôn thờ thân xác, của cải vật chất và xem thường đời sống tâm linh của chính mình…

Vô hình chung con người trở nên nô lệ cho thân xác, và vật chất; quên mất phẩm giá linh thánh của mình. Quên mất căn tính của mình là con của Đấng Tối Cao, được chung hưởng hạnh phúc, và có bổn phận phụng sự Người trong chân lý.

Con người ta đã quên nhớ con đường bên trong, con đường nội tâm mới thực sự dẫn con người trở về với con người thật của mình. Để dù muốn hay không, cũng phải nhận chân thực tại tự thân: Nhìn lại con người thật của mình với những hệ lụy đúng sai mà nhận ra thiện ác…

Lạy Chúa, xin hướng dẫn con và dắt dìu con luôn đi trong đường lối của Ngài: Đường lối của vâng phục, đường lối của hy sinh từ bỏ những ham muốn bất chính, đường lối của tin yêu, và phục vụ quên mình…để con xứng đáng được vào vui hưởng chốn Thiên đàng mà Chúa đã hứa ban cho những ai đi trên con đường hẹp của Ngài. Amen.

CÁT BIỂN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *