Người thân cận (05.10.2020 – Thứ Hai Tuần XXVII Thường Niên)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

Tin Mừng: Lc 10,25-37

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

25 Khi ấy, có người thông luật kia muốn thử Đức Giê-su mới đứng lên hỏi Người rằng : “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp ?” 26 Người đáp : “Trong Luật đã viết gì ? Ông đọc thế nào ?” 27 Ông ấy thưa : “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình.” 28 Đức Giê-su bảo ông ta : “Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống.”

29 Tuy nhiên, ông ấy muốn chứng tỏ là mình có lý, nên mới thưa cùng Đức Giê-su rằng : “Nhưng ai là người thân cận của tôi ?” 30 Đức Giê-su đáp : “Một người kia từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. 31 Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy nạn nhân, ông tránh qua bên kia mà đi. 32 Rồi một thầy Lê-vi đi tới chỗ ấy, thấy thế, cũng tránh qua bên kia mà đi. 33 Nhưng một người Sa-ma-ri kia đi đường, tới chỗ nạn nhân, thấy vậy thì động lòng thương. 34 Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu xức vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. 35 Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói : ‘Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác.’ 36 Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp ?” 37 Người thông luật trả lời : “Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy.” Đức Giê-su bảo ông ta : “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.”

Người thân cận (05.10.2020 – Thứ Hai Tuần XXVII Thường Niên)

Trong tuần tĩnh tâm năm 2001, Lm. Joachim Nguyễn Văn Liêm OP, đã chia sẻ câu chuyện của Ngài như sau:

Vào năm 1949, vâng lệnh cha Đại Diện Bề Trên Tỉnh để đi điều đình lấy rượu lễ. Khi Cha đến Hải Dương thì phải vác xe đạp đang đi lên vai để đi qua chiếc cầu khỉ bằng tre bắc qua một nhánh của sông Luộc, đi đến giữa cầu bị chao đảo sắp ngã thì Cha nghe tiếng la lớn của một người lạ đi đằng sau: “Chú ngồi xuống đi”. Cha ngồi ngay xuống và người ấy đã nhanh chân bước tới đỡ chiếc xe đạp giúp Cha thoát chết và an toàn qua cầu. Cha nói đó chính là người Samari mà Cha đã gặp thực tế.

Trong câu chuyện mà trong Lc (10,25-37) Chúa Giêsu đưa ra cho thầy thông luật có nhắc đến 3 nhân vật là thầy tư tế, thầy Lêvi và người Samari. Cả câu chuyện đọng lại ở mấy câu cuối: “Vậy theo ông nghĩ trong ba người đó, ai tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp”. Người thông luật trả lời: “Chính là kẻ thực thi lòng thương xót với người ấy”. Chúa Giêsu bảo ông ta: “Ông hãy đi và làm như vậy”.

Như thế chính người giúp đỡ ta là người thân cận của ta, ai có thể theo ta để giúp ta trong lúc hoạn nạn. Phải chăng chính là Thiên Chúa hiện thân nơi Chúa Giêsu. Dân Do Thái đã chẳng nhạo báng Chúa Giêsu: “Chúng tôi bảo ông là người Samari thì chẳng đúng lắm sao ?” (Ga 9,48-49). Chúa Giêsu không cải chính.

Nếu nhận Chúa Giêsu là người thân cận bậc nhất của mình thì bản thân chính mình cũng phải thân cận với Người. Thánh Phaolô đã nói: “Tôi sống nhưng không phải tôi sống mà chính Đức Kitô đã sống trong tôi” (Gl 2-20). Nhưng thực tế có thể mình không gần gũi với Chúa nên bản thân phải tự hỏi lại mình có theo Lời Chúa Giêsu đã căn dặn ông thông luật “Ông hãy đi và làm như vậy.” (Lc 10,36-37)

Trong Kinh Hòa Bình của Thánh Phanxicô có câu: “Chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân”. Hãy trở nên thân cận với mọi người như chính Chúa là người thân cận của mình. Hãy mở lòng chứ đừng giống thầy tư tế và Lê Vi quá tuân giữ nghiêm ngặt lề luật mà khép lại lòng yêu thương giúp đỡ đồng loại lúc họ gặp hoạn nạn cơ nhỡ.

Nguyện xin Chúa hãy thánh hóa để biến đổi đời sống của con trở nên người thân cận với mọi người trong tình thương của Chúa.

Thủy Nguyễn

Luật yêu thương (08.10.2018)

Ghi nhớ:

Nhưng ông ấy muốn chứng tỏ mình có lý, nên mới thưa cùng Chúa Giê su rằng: “Nhưng ai là người thân cận của tôi” . (Lc 10, 29)

Suy niệm: 

Qua Tin Mừng, hôm nay Chúa Giêsu muốn giáo huấn cho chúng ta về luật yêu thương. Người thông luật thực tâm muốn tìm hiểu về người thân cận là ai? Đối với Chúa Giêsu, người thân cận phải là người có lòng yêu mến, có tâm tình chia sẻ thương yêu mọi người, qua đó người thông luật biết vượt lên trên cái nhìn hạn hẹp của mình, để trở thành người thân cận, từ đó họ có cái nhìn thấu đáo, và trả lời với Chúa Giêsu với tấm lòng thành tâm của mình như sau: “Chính kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy” và Đức Giêsu đã bảo ông: “ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy”.

Qua dụ ngôn người Samari, Chúa cũng dạy cho mọi người biết giới hạn của tình yêu thương là không biên giới, dụ ngôn khác hẳn bởi người thông luật chỉ yêu thương trong phạm vi luật buộc, hay luật định,

Hành động người Samari, Chúa đã cho mọi người hiểu rõ, giới hạn của tình yêu là vô biên, phát xuất từ sự tốt lành, nhân hậu, bác ái của ông quả đã minh chứng rõ ràng qua hành động yêu thương quá cụ thể, không chỉ chạnh lòng thương thôi, mà thể hiện bằng chính tấm lòng của mình: “nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác” (Lc 10, 35). Đây là hành động phát xuất từ tâm hồn hay trái tim của con người tràn đầy lòng nhân hậu và yêu thương. Ông đã thể hiện đức ái không chỉ trong lời nói mà còn trong chính việc làm của mình. Có thể người đời cho rằng người Samari thích làm chuyện  bao đồng, hay thích “vác tù và hàng tổng”, nhưng chính lòng nhân hậu của họ đã được Thiên Chúa thương yêu. Họ xứng đáng làm môn đệ của Người, cho dù họ là những người khố rách áo ôm, bần cùng trong xã hội. Chúng ta đều mắc nợ nhau với tha nhân, nhưng còn món nợ đời đời phải trả đó là lòng yêu thương Chúa luôn dành cho ta. Từ đó, mỗi người chúng ta tìm thấy được chính lòng  mến Chúa và yêu người là kim chỉ nam cho ta đi tìm sự sống vĩnh cửu ở quê trời.

Trong cuộc sống có biết bao cảnh ngộ bi thương đau đớn, vẫn còn đâu đó những người vô cảm, lạnh lùng, không có lòng thương xót. Chúa Giêsu nhắc nhở: “Ta bảo thật các ngươi; mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi làm cho chính Ta” (Mt 26, 45). Như vậy, người thân cận của tôi không chỉ hạn hẹp trong nhận thức là những người tôi quan biết, gần gũi, yêu thương, mà Chúa đã chỉ cho tôi thấy người thân cận chính cả tất cả mọi người chung quanh nữa.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin ban cho con quả tim biết yêu thương, biết quảng đại, biết thao thức đến với mọi người, biết như người Samari, biết chạnh lòng thương xót đến mọi người và tha nhân, từ đó mọi người cảm nhận rằng yêu thương là cho đi, để được nhận tình yêu bao la của Thiên Chúa, Amen.

Yêu người thân cận (09.10.2017)

 09.10: Lễ Nhớ THÁNH LU-I BÊ-TRAN OP, Linh mục

Nhà thông luật hôm nay đứng lên chất vấn để “thử” Đức Giêsu về điều kiện để được “sự sống đời đời”. Còn Đức Giêsu lại trắc nghiệm cho ông thấy điều kiện để được sống đời đời là “làm”, là thực hành đúng nghĩa, chứ không phải chỉ thuộc lòng thông thạo, hay nắm chắc lý lẽ của giới luật yêu thương.

Phần lý thuyết ông đã “thông” lắm rồi, nhà thông luật mà lị! ấy là mến Chúa hết hết lòng hết sức, yêu người thân cận như chính mình. Nhưng mà cái “khung trời yêu thương” của ông có ranh giới hạn định, nên ông thắc mắc vặn lý: “Nhưng ai là người thân cận của tôi”? Đức Giêsu trả lời bằng câu chuyện ba người gặp nạn nhân bị đánh nửa sống nửa chết nằm đó. Hai thầy tư tế và thầy Lêvi không muốn dây dưa nên tránh qua bên kia mà đi an phận. Còn người Samari vô danh kia đi qua thấy thì “chạnh lòng thương”, ông gác lại công việc để cúi xuống, xắn tay sẵn sàng lo hết cho một người lạ không hề quen biết. Thật rõ ràng người Samari đã trở thành “người thân cận”, thành ân nhân số một của nạn nhân, vì đã “thực thi” lòng thương xót đối với người ấy, nên vấn đề chỉ còn là hãy đi và “làm như vậy”, tôi sẽ có cơ man là người thân cận ấy chứ!

Người thân cận là những người sống bên ta dưới cùng một mái nhà, người anh em họ hàng ruột thịt, bạn bè lối xóm… Tin Mừng hôm nay muốn chúng ta đi xa hơn, vượt khỏi ranh giới kia để trở thành người thân cận của nhau, bất cứ ai mà ta gặp trên đường đời. Ta được mời gọi trở nên người thân cận với bất cứ ai cần đến ta, để thực hành giới răn yêu thương với đức ái trọn hảo. Dù họ là ai, hèn hạ khó khăn không có khả năng đền đáp, người tội lỗi, thậm chí kẻ thù… Nếu ta thực hành đức ái với họ, sẽ biến đổi từ thù thành bạn, người xa lạ thành anh em gần gũi. Ngược lại có lúc ta lại “làm phúc nơi nao” mà để “cầu ao rách nát”, vì ngoảnh mặt làm ngơ với người ngay bên cần ta giúp đỡ, thì dù có gần bên thì vẫn như người dưng kẻ lạ với nhau.

Yêu thương là chu toàn lề luật. Yêu thương để được “sống” đời đời, nếu không yêu thương thì tuy sống mà kể như đã “chết” vậy. Ai mến Chúa thì tất sẽ yêu người, vì yêu thương cứu giúp người là thể hiện rõ lòng tin mến Chúa. Thánh Giacôbê nói: “Bạn, bạn có đức tin; còn tôi, tôi có hành động. Bạn thử cho tôi thấy thế nào là tin mà không hành động, còn tôi, tôi sẽ hành động để cho bạn thấy thế nào là tin” (Gc 2,18). Đúng vậy, “đức tin không có hành động thì quả là đức tin chết”.

Lạy Chúa! Vì yêu nên Chúa bỏ trời xuống cứu chúng con, ngay khi chúng con là những tội nhân. Chúa rộng tình yêu thương mà cứu giúp hết thảy mọi người, bất kể họ là ai. Tình yêu của Chúa là tình không biên giới. Chúa còn sẵn sàng “ở trong” con người hèn mọn chúng con nữa. Xin Chúa thực hiện trong con người giới hạn này tình yêu đó, bằng con tim và đôi tay của Chúa, để dù khác biệt mọi sự, tất cả chúng con đều trở thành người nhà, thành con một Cha dấu yêu, bây giờ và mãi mãi.

Én Nhỏ

Người thân cận là ai? (03.10.2016)

1. Ghi nhớ:

Nhưng ông ấy muốn chứng tỏ mình có lý, nên mới thưa cùng Chúa Giê su rằng: “Nhưng ai là người thân cận của tôi” (Lc 10, 29).

2.Suy niệm: 

Bài Tin Mừng hôm nay, người thông luật thực tâm muốn tìm hiểu về người thân cận là ai? Đối với Chúa Giêsu, người thân cận phải là người có lòng yêu mến, có tâm tình chia sẻ thương yêu mọi người, qua đó người thông luật biết vượt lên trên cái nhìn hạn hẹp của mình, để trở thành người thân cận, từ đó người thông luật đã có cái nhìn thấu đáo hơn, để trả lời với Chúa Giêsu với tấm lòng thành thật của mình như sau: “Chính kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy” và Đức Giêsu đã bảo ông: “ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy”.

Qua dụ ngôn người Samari tốt lành, tấm lòng nhân hậu, bác ái của ông quả đã minh chứng rõ ràng qua hành động yêu thương quá cụ thể, không chỉ chạnh lòng thương thôi, mà thể hiện bằng chính tấm lòng của mình: “nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác” (Lc 10, 35).

Đây là hành động phát xuất từ tâm hồn hay trái tim của con người tràn đầy lòng nhân hậu và yêu thương. Ông đã thể hiện đức ái không chỉ trong lời nói mà còn trong chính việc làm của mình. Có thể người đời cho rằng người Samari thích làm chuyện  bao đồng, hay thích “vác tù và hàng tổng”, nhưng chính lòng nhân hậu của họ đã được Thiên Chúa thương yêu. Họ xứng đáng làm môn đệ của Người, cho dù họ là những người khố rách áo ôm, bần cùng trong xã hội. Chúng ta đều mắc nợ nhau với tha nhân, nhưng còn món nợ đời đời phải trả đó là lòng yêu thương Chúa luôn dành cho ta. Qua đó, mỗi người chúng ta tìm thấy được chính lòng  mến Chúa và yêu người là kim chỉ nam cho ta đi tìm sự sống vĩnh cửu ở quê trời.

Trong cuộc sống có biết bao cảnh ngộ bi thương đau đớn, vẫn còn đâu đó những người vô cảm, lạnh lùng, không có lòng thương xót. Chúa Giêsu nhắc nhở: “Ta bảo thật các ngươi; mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi làm cho chính Ta” (Mt 26, 45). Như vậy, người thân cận của tôi không chỉ hạn hẹp trong nhận thức là những người tôi quan biết, gần gũi, yêu thương, mà Chúa đã chỉ cho tôi thấy người thân cận chính cả tất cả mọi người chung quanh nữa.

3. Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin ban cho con quả tim biết yêu thương, biết quảng đại, biết thao thức đến với mọi người, biết như người Samari, biết chạnh lòng thương xót đến mọi người và tha nhân, từ đó mọi người trở nên người thân cận là anh em con một Cha trên trời. Amen.

Chạnh lòng thương (05.10.2015)

1. Ghi nhớ:

“Nhưng người Samari kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương, Ông tới gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt lên lưng lừa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy hai quan tiền, trao lại cho chủ quán và nói; “ Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác” (Lc 10, 33-35)

2. Suy niệm:

Lòng nhân hậu, bác ái của người Samari quả đã minh chứng rõ ràng qua hành động yêu thương quá cụ thể của ông, không chỉ chạnh lòng thương thôi, mà thể hiện bằng chính tấm lòng của mình: “nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác” (Lc 10, 35). Đây là hành động phát xuất từ tâm hồn hay trái tim của con người tràn đầy lòng nhân hậu và yêu thương. Ông đã thể hiện đức ái không chỉ trong lời nói mà còn trong chính việc làm của mình.

Có thể người đời cho rằng người Samari thích làm chuyện  bao đồng, hay thích “vác tù và hàng tổng”, nhưng chính lòng nhân hậu của họ đã được Thiên Chúa thương yêu. Họ xứng đáng làm môn đệ của Người, cho dù họ là những người khố rách áo ôm, bần cùng trong xã hội. Chúng ta đều mắc nợ nhau với tha nhân, nhưng còn món nợ đời đời phải trả đó là lòng yêu thương Chúa luôn dành cho ta. Qua đó, mỗi người chúng ta tìm thấy được chính lòng  mến Chúa và yêu người là kim chỉ nam cho ta đi tìm sự sống vĩnh cửu ở quê trời.

3. Sống lời Chúa:

Mỗi người chúng ta cùng khắc ghi  và thực hành lời Chúa “ Hãy đi và thực hành như thế” (Lc 10,37)

4. Cầu nguyện:

Lạy Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót!

“Xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người” ( Thánh Phanxicô Assisi)

Xin ban cho con một tấm lòng quảng đại, nhân hậu vị tha, một trái tim đôn hậu rộng mở, để thương yêu ngay chính kẻ thù của con.

Xin ban cho con đến với mọi người bằng chính con đường phục vụ nhưng không mà Chúa đang mời gọi chúng con trên bước đường Cha Thánh Đa Minh. Amen.

M.Liên 

Hãy nhân từ như Thiên Chúa Cha

Ghi nhớ: “ Nhưng ai là người thân cận của tôi ” (Lc 10, 29)

Suy Niệm: Người thông luật không phải không biết điều răn quan trọng mang lại sự sống đời đời vì khi Chúa Giêsu hỏi lại, anh trả lời một cách lưu loát. Nhưng ở đây anh muốn đi tìm một định nghĩa vì người thân cận nên mới đặt cho Chúa Giêsu câu hỏi gay go này, vì chưng người Do Thái giới hạn người thân cận chỉ là những người trong gia tộc (Xh 20, 16-17; Xh 21, 17-25). Nên Chúa Giêsu không đưa ra câu trả lời mà kể một dụ ngôn của người Samaria . Bởi vì người Do Thái hay khinh miệt và xem người Samaria như kẻ thù. Chúa Giêsu muốn dùng hình ảnh người mà dân Do Thái xem là kẻ thù để mạc khải lòng nhân từ của Thiên Chúa và bảo cho người thông luật biết người thân cận anh ta là mọi người. Chúa Giêsu nhắc người thông luật đừng đi tìm định nghĩa về người thân cận mà hãy tỏ ra là người thân cận với mọi người. Chúng ta cũng thế, thay vì hỏi: ai là người thân cận của tôi? Thì hãy tỏ ra mình là người thân cận của người đang cần mình

Sống Lời Chúa: Hãy nhân từ như Thiên Chúa Cha.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết đem những lời Chúa dạy để thực hành trong cuộc sống bằng cử chỉ bác aí yêu thương anh em xung quanh. Amen.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *