TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Đừng vụ luật (07.09.2019 – Thứ Bảy tuần XXII Thường Niên)

Đừng vụ luật (07.09.2019 – Thứ Bảy tuần XXII Thường Niên)

Lời Chúa: Lc 6, 1 – 5

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

1 Vào một ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa; các môn đệ bứt lúa, vò trong tay mà ăn.2 Nhưng có mấy người Pha-ri-sêu nói: “Tại sao các ông làm điều không được phép làm ngày sa-bát? “

3 Đức Giê-su trả lời: “Các ông chưa đọc chuyện này trong Sách sao? Ông Đa-vít đã làm gì khi ông và thuộc hạ đói bụng?4 Ông vào nhà Thiên Chúa lấy bánh tiến mà ăn và cho thuộc hạ ăn. Thứ bánh này, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi.”5 Rồi Người nói: “Con Người làm chủ ngày sa-bát.”

Đừng vụ luật (07.09.2019 – Thứ Bảy tuần XXII Thường Niên)

Sự xuất hiện của Chúa Giêsu rao giảng Tin mừng Cứu độ đã đem lại luồng sinh khí mới cho xã hội Do Thái lúc bấy giờ. Người ta đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, vì Người dạy dỗ với uy quyền của Thiên Chúa đã khuất phục quyền lực ma quỉ cũng như biểu lộ lòng thương xót của Thiên Chúa luôn đứng về phía con người. Ngài không dùng luật pháp để o ép con người. Đó cũng là điểm nhấn mà bài Tin mừng hôm nay đề cập đến.

Trong thế giới hôm nay. Có khi luật pháp được làm ra không phải là để phục vụ mọi người, mà chỉ nhắm đến quyền lợi của thiểu số mà thôi. Vào thời Chúa Giêsu, không thiếu những người nhân danh luật pháp để đè bẹp con người. Chúa Giêsu luôn lên tiếng cảnh báo thái độ như thế. Thật ra Chúa Giêsu đã tuyên bố rõ Ngài không đến để hủy bỏ lề luật, nhưng đến để kiện toàn.

Theo Kinh Thánh, khi Thiên Chúa làm xong mọi công việc của Người, ngày thứ bảy, Thiên Chúa nghỉ ngơi. Người chúc lành cho ngày thứ bảy và thánh hoá ngày đó, vì ngày đó, Người đã nghỉ, ngưng làm mọi công việc sáng tạo của Người” (St, 2,2-3). Như vậy, ngày thứ bảy là một ngày thánh, và dân Do Thái phải noi theo Chúa để nghỉ ngơi và để thờ phượng Chúa, tưởng nhớ công trình tạo dựng của Người. Trong Sách Xuất Hành, luật Sabbát sẽ là một luật buộc rất nhặt: … “Trong sáu ngày, người ta sẽ làm việc, nhưng ngày thứ bảy là một ngày sabát, một ngày nghỉ hoàn toàn, dâng Đức Chúa: kẻ nào làm việc trong ngày sabbát sẽ bị xử tử” (Xuất Hành 31, 15).

Tin mừng hôm nay nói đến cuộc tranh luận giữa những người Biệt phái và Chúa Giêsu về luật lệ ngày Hưu lễ khi các môn đệ đi qua đồng lúa đã bứt vài bông lúa vò ra mà ăn cho đỡ đói. Trước thái độ gây hấn của những người Biệt phái, lần nào cũng vậy Chúa Giêsu luôn đối đáp điềm tĩnh và hợp lý. Trường hợp người ta đến gài bẫy hỏi Chúa Giêsu có nên nộp thuế cho César không. Ngài cũng đã điềm tĩnh khôn ngoan trả lời: của Chúa thì hãy trả cho Chúa, của César hãy trả cho César. Lần khác, trường hợp người phụ nữ bị kết án tử hình phải ném đá chiếu theo luật, người ta cũng hỏi Chúa đồng thời cũng là cái bẫy. Chúa Giêsu cũng điềm tĩnh trả lời: Ai trong các ông vô tội thì hãy ném đá người này trước đi.

Và lần này về luật hưu lễ. Chúa Giêsu cũng dẫn chứng hành động của vua Đavít, và Ngài khẳng định hành động của các môn đệ không hề vi phạm ngày Hưu lễ. Lề luật vì con người, chứ không phải con người vì lề luật. Đó là ý nghĩa lề luật mà Chúa Giêsu nêu bật trong cuộc tranh luận với những người Biệt phái. Họ đã quên rằng chính Chúa Giêsu hiện diện giữa họ là mục đích, là chủ ngày Hưu lễ. Tuy nhiên trong tâm thức hẹp hòi và không tin vào sứ mạng của Chúa Giêsu, những người biệt phái lấy việc tuân giữ các chi tiết phức tạp của ngày hưu lễ làm tiêu chuẩn để xét giá trị của Chúa Giêsu và giáo huấn của Ngài.

Đối với việc cử hành của ngày Sabbat, dân Do Thái buổi sáng họ cầu nguyện trong gia đình, rồi đến Hội Đường nghe sách thánh và hát Thánh Vịnh với cộng đoàn, chiều đến họ đi thăm viếng bệnh nhân hoặc người già neo đơn, khi mặt trời lặn cả gia đình quy tụ cùng nhau hát Thánh Vịnh kết thúc ngày Sabbat. Một việc làm rất cao đẹp do chính Thiên Chúa truyền dạy cho dân riêng của Ngài, biểu lộ niềm tin vào Thiên Chúa và lợi ích thực tế của con người. Khi cử hành ngày Sabbat, người Do Thái tuyên xưng Thiên Chúa là Đấng Cứu Độ của họ.

Chính vì luật buộc nghỉ ngơi ấy, nhóm biệt phái khi thấy các môn đệ bứt bông lúa để ăn, họ đã phản đối vì môn đệ của Chúa không giữ luật ngày Sabbat. Chúa Giêsu không quở trách các môn đệ của Ngài, vì Ngài biết các ông đang đói. Chúa dẫn chứng câu chuyện Vua Đavít đã lấy bánh thánh để cho đoàn tùy tùng đi theo cũng đang đói để cùng ăn, để cho họ hiểu; và Ngài cũng tỏ mình cho họ biết Ngài là Thiên Chúa qua câu nói:  “Con Người làm chủ cả ngày Sabbat”.

Ngặt một điều nhóm Biệt phái họ lại đi lệch không đúng với ý nghĩa của ngày Sabbat, họ sống nặng về hình thức, hẹp hòi khiến cho việc giữ luật trở thành gánh nặng và làm cho người ta quên đi cái cốt yếu của luật, như chàng thanh niên đến xin đi theo Chúa, anh thanh niên sống tuân giữ nghiêm nhặt theo luật, nhưng khi nghe Ngài nói hãy về bán hết của cải rồi đến theo Ngài, chàng thanh niên lẳng lặng bỏ đi. Nhóm biệt phái họ nghiêm ngặt về việc giữ luật khi thấy Chúa chữa bệnh nhân trong ngày Sabbat cũng bị họ đả kích bắt bẻ (Mt 12, 5), nên Ngài đã mạnh mẽ tuyên bố:“Ta đến không phải để phá bỏ lề luật, nhưng để kiện toàn lề luật”(Mt 5, 17a). Từ đó họ tìm mọi cách để gài bẫy để bắt Ngài, như việc có phải nộp thuế cho Xê-da không? (Mt 22, 15-21). Hay chuyện đến hỏi ý Ngài có nên xử án người phụ nữ phạm tội ngoại tình (Ga 8, 1-11)…v … v…

Ngày nay đạo Công Giáo chúng ta không giữ luật ngày Sabbat nữa, thay vào đó là ngày Chúa nhật, vì là ngày của Chúa, ngày thuộc về Chúa, cũng là ngày tôn vinh qua sự Phục Sinh Chúa Giêsu, Ngài đã hoàn tất chương trình cứu độ nhân loại, khai sinh một kỷ nguyên mới bằng việc thiết lập Hội Thánh của Ngài để tiếp tục đem Tin Mừng cứu độ đến cho muôn dân. Người Công Giáo thánh hóa ngày Chúa nhật nhờ việc tham dự thánh lễ, thực hành bác ái, làm từ thiện và nghỉ ngơi theo tinh thần Kitô Giáo.

Huệ Minh

 

“Phóng đại” – nên hay không? (09.09.2017 – Thứ Bảy Tuần XXII Mùa Thường Niên)  

Xét theo nghĩa đơn giản, “phóng đại” là nói một điều gì đó quá mức so với bản chất thật sự của nó. “Phóng đại” (hay “nói quá”) là một biện pháp tu từ giúp tác phẩm văn học thêm phần hấp dẫn. Tuy nhiên, biện pháp ấy chỉ hấp dẫn khi nó không hiện hữu trong cuộc sống hiện thực của chúng ta. Thế nhưng, dù đó là một thói xấu, con người vẫn rất ưa chuộng nó. Người ta thường “phóng đại” một điều gì đó vì muốn hạ thấp người khác, muốn tôn vinh bản thân mình hay đơn giản chỉ là nói cho sướng mồm…

Trong cuộc sống, không khó để bắt gặp những người thích “phóng đại” để tự nâng giá trị của mình lên, mà dân gian thường gọi bằng một danh xưng thân thương, trìu mến: “nổ”. Chẳng hạn, đám bạn thân lâu ngày gặp lại, ai cũng nhà cao, cửa rộng, vợ đẹp, con ngoan, làm sao mình có bằng bạn, bằng bè trong khi tự bản thân mình chưa đủ khả năng so sánh với họ? Có một cách: “nổ”.  Làm sao để chứng tỏ mình là một người hiện đại, hợp thời trang với những bà hàng xóm lắm chuyện, trong khi mình suốt ngày chỉ lủi thủi trong xó bếp? Có một cách: “nổ”. Làm sao để thể hiện với lũ bạn cùng lớp rằng gia đình mình khá giả, có điều kiện hơn chúng nó trong khi cha mẹ mình phải vất vả trăm chiều mới đủ lo cho mình ăn học? Vẫn cách đó: “nổ”.

Ta có thế thấy được, “nổ” hay “phóng đại” tuy không tốt, vì xét theo khía cạnh nào đó, nó vẫn là nói dối. Tuy nhiên, ít nhất nó có thể giúp người ta tạm hòa hoãn và bằng lòng với thực tại, không tham lam hay đua đòi quá mức, dễ làm nảy sinh những tệ nạn xã hội khác. Chẳng hạn, người chồng sẽ không dám ăn chơi, người vợ sẽ không dám chưng diện và con cái cũng chẳng dám đua đòi, họ cùng nhau phấn đấu để cuộc sống của họ trở nên cái họ đang “nổ”. Thế nên, dù “phóng đại” là không tốt, nhưng vô tình nó đã trở thành mục tiêu cho những thành viên trong gia đình, hay rộng hơn là cho mọi người trong xã hội thực hiện theo nó. Tuy nhiên, chúng ta vẫn không nên cổ súy cho việc này vì về bản chất, nó vẫn là không đúng.

Như đã nêu trên, bên cạnh việc “phóng đại” để tôn mình lên, người ta còn thích “nói quá” để hạ thấp hay lên án người khác. Đây là hành động đáng phải lên án và loại trừ, vì không có bất cứ lí do tốt đẹp nào có thể khiến con người đạp lên người khác để tiến thân cả. Nếu người “nổ” chỉ phạm tội nói dối, thì hành vi “phóng đại” để hạ thấp người khác còn lỗi đến đức công bình. Chẳng những nó không trở thành mục tiêu cho con người hướng tới mà ngược lại, nó khiến người ta ù lì, chậm tiến và dễ thỏa mãn với vị trí mà mình chưa xứng đáng nhận được.

Những người biệt phái trong bài Tin Mừng hôm nay là ví dụ cụ thể cho hành động “phóng đại” nêu trên. Họ chống đối Chúa Giêsu và các tông đồ bằng cách “nói quá” về hành động của các Ngài: họ xem việc “bứt bông lúa miến, vò xát trong tay, rồi ăn” của các Ngài tương đương với hành động “gặt lúa” – việc làm bị cấm trong ngày Sabat. Thế nhưng, thay vì phân bua với họ, Chúa Giêsu đã khéo léo dạy họ một bài học: “Con người làm chủ ngày Sabat”. Chính thói “phóng đại” để lên án người khác của những người biệt phái đã khiến họ bẽ mặt. Có thể nói, hành động “nói quá” này chẳng hề có tác dụng tâm lí nào cả, nó chỉ khiến người ta bị thoái hóa về nhân cách mà thôi.

Trong cuộc sống, đôi khi vì danh dự của gia đình, dòng tộc mà chúng ta buộc phải “phóng đại”. Vấn đề nằm ở chỗ, việc “nói quá” ấy có ảnh hưởng đến người khác hay không? Điều đó có đi ngược lại với các giá trị đạo đức và luân lí hay không? Hãy biết khôn khéo để biến cái “nổ” đó thành mục tiêu của cuộc đời mình. Đồng thời, chúng ta phải biết kịch liệt lên án và tránh xa thói xấu “phóng đại” để hạ bệ người khác, nó chẳng những không hề tăng tí danh dự dự nào mà ngược lại, nó còn hạ thấp giá trị của chúng ta trong mắt người khác. Nếu được chọn giữa một điều tốt và một điều xấu, hãy chọn điều tốt; nhưng nếu chúng ta bị đặt vào trường hợp bất khả kháng phải chọn giữa hai điều xấu, hãy chọn cái ít xấu hơn. Thế nên, hay biết cân nhắc: “Phóng đại” – nên hay không?

Lạy Chúa Giêsu, Ngài đã cho chúng con quyền tự do để chọn lựa, xin hãy soi sáng cho chúng con, để chúng con biết khôn ngoan khi cân nhắc một điều gì đó; xin cho chúng con biết yêu mến Ngài nhiều hơn, để mọi sự lựa chọn của chúng con đều đẹp lòng Ngài, hầu có thể làm sáng danh Ngài đến tận cùng Trái Đất. Amen.

Sơn Còi

Tuân giữ lề luật vì yêu mến (03.09.2016 – Thứ Bảy tuần XXII Thường Niên)

 

 SUY NIỆM

Tin Mừng hôm nay trình bày:

Vào một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su cùng với các môn đệ  đi qua một cánh đồng, có những người Pha-ri-sêu cùng đi; khi những người Pha-ri-sêu thấy các môn đệ của Đức Giê-su bứt lúa và vò trong tay để ăn, họ liền bắt bẻ Đức Giê-su : “Tại sao các ông làm điều không được phép làm vào ngày sa-bát? “
Những người Pha-ri-sêu tuân giữ luật về ngày sa-bát một cách nghiêm nhặt và dần dần việc tuân giữ này trở nên máy móc, hình thức; họ làm mất đi ý nghĩa thuở ban đầu, khi luật ngày sa-bát được thiết lập: Thiên Chúa muốn ngày sa-bát được diễn ra trong yêu thương, nghĩa tình và niềm vui; Ngài muốn con người được nghỉ ngơi thân xác, nhất là với những người đầy tớ hoặc nô lệ và họ được hưởng niềm vui vì là ngày hưu lễ.

Mọi người có thời gian để tham dự vào việc tế tự của dân Thiên Chúa và có thời gian để thư giãn, an ủi thăm viếng nhau; nhờ đó mối tương quan tốt đẹp giữa chủ nhân và người làm công được củng cố. Nhưng thực tế, những luật sĩ Pha-ri-sêu đã thêm thắt nhiều điều khiến luật trở thành gánh nặng cho dân.

Sự kiện trong trình thuật Tin Mừng hôm nay cho thấy những người Pha-ri-sêu chú trọng đến hình thức giữ luật ngày sa bát bề ngoài mà chẳng hề chú ý đến ý nghĩa của nó. Việc các môn đệ bứt vài bông lúa rồi vò trong tay để ăn cho đỡ cơn đói, được những người Pha-ri-sêu phóng đại như một việc gặt hái, thu hoạch bình thường và luận tội. Còn Đức Giê-su, Người khoan dung trước hành vi của các môn đệ trong hoàn cảnh này, và chỉ cho những người đang xét nét việc làm của người khác, một cái nhìn đúng đắn hơn về việc tuân giữ lề luật và thái độ của những ai có tinh thần yêu mến lề luật; Người trưng dẫn việc vua Đa-vít vào nhà tạm của Thiên Chúa lấy bánh dâng tiến để ăn và cho thuộc hạ cùng ăn khi đói bụng. Dù bánh dâng tiến trong Nhà Tạm chỉ có tư tế mới được ăn; nhưng trong hoàn cảnh này lề luật được chuẩn chước để nhà vua và các thuộc hạ hoàn thành nhiệm vụ.

Lề luật được đặt ra vì con người và đem lại hạnh phúc cho con người. Đức Giêsu, Đấng Mê-si-a của Thiên Chúa, Người đến để kiện toàn lề luật, chấn chỉnh những gì còn sai sót và mặc cho lề luật một tinh thần mới. Khi tranh luận về ngày sa-bát, các kinh sư và những người Pha-ri-sêu cứng nhắc tuân thủ theo các tập tục, truyền thống và dạy cho dân chúng phải tuân giữ khiến lề luật trở thành gánh nặng cho nhiều người. Do đó, Đức Giêsu đã vạch ra những sai trái và khiển trách thái độ ương ngạnh, bảo thủ của họ, nhưng họ cũng không nghe; nên Người đã nói:  “Con Người làm chủ cả ngày sa-bát”, bởi lẽ “ngày sa-bát được làm ra vì con người chứ không phải con người vì ngày sa-bát. (Mc 2, 27)”.

Ngày nay, nhiều người cũng đã quên đi ý nghĩa của ngày “sa-bát”; khi vì miếng cơm, manh áo họ không phân biệt ngày thường và ngày Chúa nhật; tất bật với cuộc sống, họ quên đi quyền lợi được nghỉ ngơi, giải trí sau những ngày lao động trong tuần – của chính bản thân và của những người thân yêu trong gia đình; vẫn lao động vất vả trong ngày Chúa Nhật, thiếu bổn phận thờ phượng Thiên Chúa và thiếu trách nhiệm duy trì mối tương quan với người thân, với cha mẹ, ông bà bằng sự thăm viếng, ủi an. Ngược lại, nhiều người khác lại xử dụng ngày nghỉ vào những việc làm vô bổ và quên đi việc thánh hóa ngày Chúa Nhật của người tín hữu.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay mời gọi tôi

  • Tuân giữ lề luật cốt ở lòng yêu mến và ý thức những điều luật dạy để cố gắng hết sức mình mà thực hiện.
  • Luật buộc giữ ngày Chúa Nhật nhằm mục đích thánh hóa: Tạ ơn và tôn thờ Thiên Chúa qua việc hiệp dâng Thánh lễ; nghỉ ngơi, thư giãn kiến tạo tình thân trong gia đình; thăm viếng cha mẹ, ông bà và làm một vài việc tông đồ, bác ái khi có thể.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin ban thêm cho con tinh thần yêu mến lề luật để con con tuân giữ không phải vì hình thức, tiếng khen; nhưng để tôn vinh Chúa và đem lại lợi ích cho linh hồn con và cho mọi người.

SỐNG TIN MỪNG

“Con Người làm chủ ngày sa-bát”. Xử dụng thời gian của ngày Chúa Nhật và ngày lễ nghỉ (theo luật) vào mục đích tốt lành, thánh thiện.

 

 

“Bới lá tìm sâu” (07.09.2015  – Thứ Bảy tuần XXII Thường Niên)

1. Ghi nhớ: Rồi Người nói “ Con Người làm chủ ngày sa-bát” (Lc, 6,5)

2. Suy niệm: Thông thường, mỗi hành động đều phát xuất từ một lý do nào đó. Có người “đói ăn vụng, túng làm liều”, hoặc có người vì hoàn cảnh đưa đẩy nên không nhìn thấy sự sai trái, vấp phạm của mình. Do đó khi một sự việc xảy ra, thay vì kết án, khắt khe với anh chị em mình, chúng ta nên xem xét nó bằng một sự cảm thông, bằng cái nhìn yêu thương, tôn trọng nhau vì hoàn cảnh có thể đưa đẩy người anh em của chúng ta tới tận cùng hố sâu vực thẳm. Chỉ có tình yêu mới cho chúng ta nhận biết giá trị nơi mỗi người anh em mình.

Chúa Giêsu đã nhắc nhở chúng ta “Con Người làm chủ ngày sa-bát”. Ngày sa-bát đặt ra vì yêu thương con người, do đó, lề luật giúp con người đi tìm hạnh phúc, chân lý, bình an. Lề luật không phải là gánh nặng, nhưng lề luật luôn là ách êm ái, nhẹ nhàng để con người tìm được sự nương náu trong ân sủng của Thiên Chúa

3. Sống Lời Chúa: Chúng ta hãy học cùng Chúa, lấy tình thương để cư xử với anh chị em, loại trừ cái nhìn xăm xoi “bới lá tìm sâu” để cùng giúp nhau xây dựng hạnh phúc

4. Cầu nguyện: Lạy Chúa! Xin giúp chúng con biết bước đi trong luật pháp của Ngài, bằng tình yêu chân thật với mọi anh chị em con. Amen.

M.Liên