TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Niềm vui của Gioan (12.01.2019 – Thứ Bảy sau lễ Hiển Linh )

Niềm vui của Gioan (12.01.2019 – Thứ Bảy sau lễ Hiển Linh )

Tin Mừng: Ga 3,22-30

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

22 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ đi tới miền Giu-đê. Người ở lại nơi ấy với các ông và làm phép rửa. 23 Còn ông Gio-an, ông cũng đang làm phép rửa tại Ê-nôn, gần Sa-lim, vì ở đấy có nhiều nước, và người ta thường đến chịu phép rửa. 24 Lúc ấy, ông Gio-an chưa bị tống giam.

25 Bấy giờ, có một cuộc tranh luận xảy ra giữa các môn đệ của ông Gio-an và một người Do-thái về việc thanh tẩy. 26 Họ đến gặp ông Gio-an và nói : “Thưa thầy, người trước đây đã ở với thầy bên kia sông Gio-đan và được thầy làm chứng cho, bây giờ ông ấy cũng đang làm phép rửa, và thiên hạ đều đến với ông.” 27 Ông Gio-an trả lời : “Chẳng ai có thể nhận được gì mà không do Trời ban. 28 Chính anh em làm chứng cho thầy là thầy đã nói : ‘Tôi đây không phải là Đấng Ki-tô, mà là kẻ được sai đi trước mặt Người.’ 29 Ai cưới cô dâu, người ấy là chú rể. Còn người bạn của chú rể đứng đó nghe chàng, thì vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng. Đó là niềm vui của thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn. 30 Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi.”

Trong Tin Mừng hôm nay, các môn đệ của ông Gioan khó chịu, ghen tị khi thấy dân chúng kéo đến với Đức Giêsu, người mới lãnh phép rửa từ ông Gioan (phen này trò lớn hơn thầy). Họ mới đến gặp ông Gioan và méc: “Thưa thầy, người trước đây đã ở với thầy bên kia sông Giođan và được thầy làm chứng cho, bây giờ ông ấy cũng đang làm phép rửa, và thiên hạ đều đến với ông.” Chẳng những ông Gioan không ghen tị, không đồng tình với họ, mà còn làm họ chưng hửng, vì ông khiêm nhường nhìn nhận: “Chẳng ai có thể nhận được gì mà không do Trời ban. Chính anh em làm chứng cho thầy là thầy đã nói: “Tôi đây không phải là Đấng Kitô, mà là kẻ được sai đi trước mặt Người”.

Ông thật khiêm nhường và biết mình, không hề lợi dụng uy tín, sự thu hút dân chúng lúc  này, vì ông đang nổi bật trước dân chúng. Trong lúc học trò ghen tức, ông thầy lại hân hoan. Ông khẳng định mình chỉ là kẻ được sai đi trước mặt Người. Ông dạy cho chúng con thấy rằng, mình nhận được gì là do Trời ban, chứ tự sức riêng mình không có được. Mọi hồng ân đến từ Thiên Chúa. Như ông Gioan, khi chúng con thật sự biết mình là sẽ có bình an, có niềm vui với lòng khiêm nhường thật.

Ông Gioan sống khiêm nhường vì ông có niềm vui trọn vẹn. Đặc biệt ông đã cảm nhận được niềm vui này, khi gặp gỡ Chúa từ thuở còn trong bụng mẹ, rồi dần lớn lên, ông khiêm nhường thẳm sâu, sống đời tu trì khắc khổ. Cho đến hôm nay, khi làm chứng cho Đấng Cứu Thế được rõ ràng, ông vui mừng mãn nguyện tuyên bố: “Ai cưới cô dâu, người ấy là chú rể. Còn người bạn của chú rể đứng đó nghe chàng, thì vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng. Đó là niềm vui của thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn. Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi.”

Gioan vui lòng trở thành nhân vật phụ, khi nhân vật chính xuất hiện. Ông nhận định mình chỉ là người phù rể. Châm ngôn của ông là “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi”. Đây cũng là kim chỉ nam cho chúng con trong mọi công việc phục vụ. Có khi chúng con phục vụ còn vụ lợi, mong lợi nhuận, để được nổi tiếng và khẳng định mình, kiêu căng tự phụ với cái tôi của mình, không có tôi thì công việc đó không thành công… Khi tôi cứ mãi làm cho mình nổi lên, hình ảnh của Chúa sẽ lu mờ trong tôi.

Chúa ơi! Khi con đón nhận Chúa vào cuộc đời, con sẽ biết lấy Chúa là niềm vui của lòng con. Khi lòng con đầy niềm vui có Chúa ở cùng, con chẳng cần tìm vinh thân cho riêng mình nữa. Chúa sẽ được nổi bật lên trong chính con người hèn mọn này của con, để đời con luôn vui với niềm vui trọn vẹn như niềm vui của ông Gioan vậy.

Én Nhỏ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *