TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Kêu gọi đổi đời… (18.01.2020 – Thứ Bảy Tuần I Thường Niên)

Kêu gọi đổi đời… (18.01.2020 – Thứ Bảy Tuần I Thường Niên)

Tin Mừng: Mc 2,13-17

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

13 Khi ấy, Đức Giê-su lại đi ra bờ biển hồ. Toàn thể dân chúng đến với Người, và Người dạy dỗ họ. 14 Đi ngang qua trạm thu thuế, Người thấy ông Lê-vi là con ông An-phê, đang ngồi ở đó. Người bảo ông : “Anh hãy theo tôi !” Ông đứng dậy đi theo Người.

15 Khi Đức Giê-su đang dùng bữa tại nhà ông ấy, có nhiều người thu thuế và người tội lỗi cùng ăn với Đức Giê-su và các môn đệ, vì họ đông và đi theo Người. 16 Những kinh sư thuộc nhóm Pha-ri-sêu thấy Người ăn uống với những kẻ tội lỗi và người thu thuế, thì nói với các môn đệ Người : “Sao ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi ?” 17 Nghe thấy thế, Đức Giê-su nói với họ : “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.”

Kêu gọi đổi đời… (18.01.2020 – Thứ Bảy Tuần I Thường Niên)

Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người để đền bù tội lỗi cho nhân loại; làm cho mọi người được trở nên con Chúa; và được hưởng hạnh phúc Nước Trời.

Khi thi hành sứ vụ tại thế, Đức Giê-su đã làm nhiều phép lạ; trừ ma dẹp quỷ; chữa lành nhiều thứ bệnh tật; và ban ơn tha thứ tội lỗi. Người còn kêu gọi họ trở thành môn đệ của mình.

Hôm nay, Phúc âm theo thánh Mác-cô cho thấy Chúa Giê-su không ngại tiếp xúc với người tội lỗi – cụ thể là Lê-vi – Ngài còn đến dùng bữa, trò chuyện thân tình tại nhà ông, cùng với nhiều người thu thuế và người tội lỗi. Lê- vi đã được Chúa biến đổi từ một viên quan thuế tham lam, gian dối trở thành thánh sử Mát-thêu. Ngài khẳng định với những kinh sư thuộc nhóm Pha-ri-sêu rằng: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi” (Mc 2,17)

Lạy Chúa, xin cho con biết lắng nghe tiếng Chúa gọi mời biến đổi đời con mỗi ngày để con được trọn toàn trong tình thương Chúa. Amen.

CÁT BIỂN

Khoan dung (19.01.2019)

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã dạy các luật sĩ và biệt phái một bài học về sự khoan dung. Họ cảm thấy khó chịu khi thấy Người giao du với những người thu thuế mà đối với người Do Thái, đó là phường tội lỗi, tiếp tay với đế quốc Roma để bóc lột dân tộc mình. Người đã dùng một hình ảnh vô cùng đơn giản để thể hiện sự khoan dung của Thiên Chúa dành cho con người: “Người khỏe mạnh không cần gì đến thầy thuốc, nhưng là những người đau yếu”.

Quả thật, người tội lỗi là những người đang mang căn bệnh trầm kha trong tâm hồn. Căn bệnh ấy khiến họ ray rứt, thống khổ, để lại sự mặc cảm hằn sâu trong lòng họ. Ấy vậy mà, những người tự cho mình là công chính lại nhẫn tâm giày vò, miệt thị, khiến họ đã đau đớn lại càng khổ sở hơn. Nếu người tội lỗi là bệnh nhân, thì Thiên Chúa chính là lương y đang đợi họ đến để chữa lành. Người kiên nhẫn chờ đợi, dù đôi khi họ cố chấp không nhận ra căn bệnh đang gặm nhấm tâm hồn họ ngày càng nhiều hơn.

Trong khi đó, chúng ta là những người cùng đồng hành với nhau trên con đường lữ thứ này. Thế nhưng, thay vì yêu thương, hỗ trợ, dìu dắt nhau, chúng ta lại chỉ trích, cách ly hay thậm chí là phỉ báng những người tội lỗi. Những lúc làm như vậy chính là lúc ta không ý thức được thân phận của mình, càng không có lòng khoan dung với anh em mình. Chúng ta ai cũng có những yếu đuối, thiếu sót nhưng lại phớt lờ tội lỗi của mình, tự cho mình là công chính và bắt đầu phán xét người khác.

Chúa Giêsu bảo rằng Người không đến để kêu gọi người công chính mà kêu gọi những người tội lỗi. Điều đó cho ta thấy Người đặc biệt quan tâm đến những người đang lầm đường lạc lối, Người chờ đợi họ đến để chữa lành. Còn người công chính, có lẽ Người đã an tâm về họ và tin tưởng họ. Do đó, dù ta đang là người công chính hay tội lỗi, chúng ta đều nhận được sự quan tâm của Thiên Chúa. Chính vì thế, chúng ta cần phải tự ý thức được bản thân mình, tự nhận ra mình đang ở vị trí nào để có thể đối xử đúng mực với anh em mình. Điều nên nhớ là chúng ta phải biết khoan dung với nhau và khoan dung với chính mình. Sự yếu đuối khiến chúng ta dễ vấp ngã nhưng chỉ cần thật lòng ăn năn thống hối, Thiên Chúa sẽ thứ tha cho chúng ta, vì Người luôn đợi chờ ta đến xin được chữa lành.

Lạy Chúa, đôi lúc chúng con như những người biệt phái và luật sĩ hôm nay, chúng con hẹp hòi với những anh em đang đau khổ vì tội lỗi. Thay vì yêu thương và nâng đỡ họ, chúng con lại lên án và xa lánh. Xin cho chúng con biết ý thức được thân phận của mình và biết ghi nhớ lời Người dạy. Để từ đó, chúng con biết khoan dung và yêu thương nhau nhiều hơn. Amen.

Petrus Sơn 

Tự cao và xét đoán (13.01.2018)

Mang thân phận yếu đuối, con người thường dễ dàng phạm tội. Thế nhưng, thay vì đồng cảm và nâng đỡ nhau, người ta lại thích phán xét hay xét đoán người khác. Thật vậy, người ta dễ dàng nhìn thấy lỗi phạm của tha nhân nhưng lại chẳng thể nhận ra sự yếu đuối của mình. Họ tự cho mình là người công chính và lên án những người họ cho là tội lỗi. Đều là là tội nhân nhưng chính sự ảo tưởng công chính ấy khiến họ phớt lờ những lầm lỗi của bản thân và thích soi mói những thiếu sót của anh em. Chính vì thế, họ dễ mắc phải căn bệnh tự cao và xét đoán – những căn bệnh trầm kha của tâm hồn.

Ngày nay, xã hội ngày càng phát triển khiến con người tự tin tự tin thái quá về khả năng của mình. Thế nhưng, họ không ngờ rằng, chính sự tự tin quá mức ấy vô tình khiến người ta trở nên tự cao, ngạo mạn và khinh thường người khác. Nếu như ngày xưa, con người xét đoán nhau về sự công chính thì ngày nay, họ xét đoán cả vật chất lẫn trí tuệ của nhau. Sự phân biệt giàu nghèo, phân biệt chủng tộc ngày nay cũng gay gắt, tàn độc chẳng khác gì sự kì thị người tội lỗi thời xưa. Do đó, người ta thường khinh rẻ những người khó khăn, nghèo khổ hoặc những người không cùng tôn giáo, sắc tộc chỉ vì họ không tài giỏi bằng mình. Dần dần, thói xét đoán ấy ngày càng lớn dần và bóp chết cơ hội phát triển của những thân phận bé nhỏ kia, tất cả cũng chỉ vì sự ngạo mạn, tự cao của những người tự cho mình là “thượng đẳng”.

Bài Tin Mừng hôm nay đề cập đến việc Chúa Giêsu kêu gọi người tội lỗi theo mình và dùng bữa cùng họ. Đương nhiên, hành động ấy của Người bị những kẻ tự nhận là công chính xét đoán, chỉ trích. Những kẻ đạo đức giả ấy chẳng quan tâm đến tội lỗi của mình, họ chỉ chực chờ để dìm chết những tâm hồn lỡ bước sa ngã mà thôi. Tuy nhiên, Chúa Giêsu thì khác, Người ví mình như vị thầy thuốc cứu chữa những người đang bị bệnh tật về tâm hồn. Tất nhiên, chỉ những người nhận ra mình mắc bệnh mới chạy đến cùng Người, còn những kẻ tưởng mình khỏe mạnh lại chẳng cần điều đó và mãi đắm chìm trong tội lỗi.

Là người Kitô hữu, mấy ai trong chúng ta vượt qua được những căn bệnh khó chữa ấy. Đôi khi, chúng ta tự tin rằng mình là người công chính và chối bỏ sự cứu chữa từ Thiên Chúa. Không những thế, đôi khi chúng ta còn lên án tha nhân, lên án những người tội lỗi, kì thị những người nghèo khó, những người không cùng sắc tộc hay tôn giáo… Mỗi khi làm như vậy, chúng ta chẳng khác gì những kẻ đạo đức giả trong bài Tin Mừng hôm nay. Thế nên, muốn được chữa khỏi căn bệnh tội lỗi, chúng ta cần biết khiêm nhường nhận ra lỗi lầm của minh và chấp nhận để Thiên Chúa chữa lành.

Mỗi người chúng ta cần phải tự suy xét lại bản thân, trong những lúc yếu đuối, có bao giờ chúng ta cầu xin Chúa giúp sức chưa, hay lại tự tin vào khả năng của mình và đắm chìm trong sự tự mãn? Chúng ta có thật lòng yêu thương tha nhân và muốn dẫn đưa họ đến với vị thầy thuốc nhân hậu là Thiên Chúa, hay ta chỉ thích chỉ trích, xét đoán và lên án họ? Đừng để thói tự cao và xét đoán khiến chúng ta vấp phạm.

Lạy Chúa, chúng con biết rằng mình còn nhiều thiếu sót, thế nên chúng con cần Ngài chữa lành. Xin hãy ở bên nâng đỡ, soi sáng những bước đường con đi, để chúng con biết sống sao cho đẹp ý Ngài. Xin cho chúng con cũng biết yêu thương và đồng cảm với tha nhân, để tình yêu của Ngài được thể hiện qua chúng con và từ đó, người ta sẽ nhận ra sự hiện hữu của Ngài. Amen.

Petrus Sơn 

Bước theo Đức Kitô (13.01.2017)

1. SUY NIỆM

Bài Tin Mừng hôm nay trình bày một cách tổng quát về sứ mệnh của Đức Giêsu là Đấng Mê-si-a phải đến như lời tiên báo của các ngôn sứ thời Cựu Ước.

Nhân vật chính là Ông Lê-vi, một nhân viên thu thuế, ông còn có tên gọi là Mát-thêu (Mt 9, 9) , và theo thánh sử Mác-cô ông là trưởng trạm thu thuế của đế quốc La-mã ở Ca-pha-na-um. Ông đang ngồi ở trạm thu thuế gần cổng thành và khi nghe Đức Giê-su gọi tên mình, ông lập tức rời bàn thu thuế để đi theo Người.

Trình thuật Tin Mừng thuật lại: Khi Đức Giê-su rời thành Ca-pha-na-um để đi ra bờ biển hồ (biển hồ Ghen-nê-xa-rét), có đông đảo dân chúng đi theo Người để nghe Người giảng dạy; khi đi ngang qua cổng thành, Đức

Giê-su trông thấy ông Lê-vi liền bảo ông: “Anh hãy theo tôi”.

Trong đám đông ồn ào, náo nhiệt, dáng dấp một nhân vật nổi bật giữa giòng người đang chen lấn. Ông Lê-vi ngồi nơi trạm thu thuế nhìn theo bỗng bắt gặp ánh mắt hiền từ của Người, ông cảm thấy bối rối và khi Người nói với ông “Anh hãy theo tôi”, ông đã lập tức bỏ công việc đang làm mà đi theo Người; rồi mời Người cùng các môn đệ về nhà mình và mở tiệc thiết đãi.

Trong khoảnh khắc gặp gỡ ánh mắt của Đức Giêsu, ông Lê-vi nhận ra rằng đây là ngôn sứ của Thiên Chúa, một nhân vật mà dân chúng đang hết lòng ca ngợi vì những lời giảng dạy đầy khôn ngoan kèm theo các dấu kỳ phép lạ, như: chữa lành nhiều bệnh hoạn, tật nguyền và xua trừ được cả ma quỷ. Có lẽ đã từ lâu, ông Lê-vi được nghe bạn bè cũng như nhiều người dân bàn tán về Đức Giêsu, về giáo lý của Người, nhất là việc Người kêu gọi dân chúng từ bỏ đàng tội lỗi, ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng để đổi mới cách sống.

Là người Do Thái, ông cũng biết đến nỗi khát vọng trông mong, chờ đợi từ bao đời nay của cha ông về Đấng Mê-si-a, người của Thiên Chúa sẽ đến để giải cứu dân của Người. Tuy nhiên, cuộc sống trần thế vốn có nhiều cuốn hút vì cơm áo, gạo tiền; ông đã chấp nhận làm nhân viên thu thuế cho người La-mã, mặc cho đồng bào của mình khinh khi, miệt thị và lên án. Thực tế thì đã làm nghề thu thuế, ông làm sao tránh khỏi sự gian lận, bớt xén tiền bạc và hà khắc với người nghèo, nhất là bắt tay với quân ngoại đạo, ông bị dân Do Thái liệt vào hàng những kẻ tội lỗi; và bản thân ông cũng cảm nhận điều ấy.

Gặp gỡ Đức Giêsu, diện đối diện, ánh mắt giao nhau và khi nghe gọi: “Anh hãy theo tôi”, như bị một sức mạnh thiêng liêng thúc đẩy, Lê-vi đã chọn lựa một hướng đi mới cho đời mình, ông dứt bỏ cuộc sống giàu sang tiện nghi mà ra đi theo chân Đức Giêsu Na-da-rét.

Đức Giêsu chính là Đấng mà muôn dân đang trông mong chờ đợi; Người đến không phải để giải phóng dân tộc khỏi sự thống trị của đế quốc La-mã nhưng để giải thoát nhân loại nói chung và dân Do Thái nói riêng khỏi ách nô lệ của tội lỗi, đam mê và dục vọng; Người loan báo Nước Trời đã gần đến và kêu gọi mọi người sám hối và tin vào Tin Mừng. Lời giảng dạy chân thực và uy quyền của Người đã chiếu rọi vào tâm hồn những người đang mỏi mòn, chờ đợi lời hứa ban Đấng Cứu Độ của Thiên Chúa được thực hiện; lòng bùng cháy niềm hy vọng và họ đi theo Người.

Còn những người Pha-ri-sêu ngạo mạn và cứng lòng vì tính ích kỷ, kiêu căng; họ tự hào mình có lề luật và thông thạo lề luật, cũng như dựa vào các tập tục, truyền thống của cha ông họ để lại mà thờ phượng Thiên Chúa; nhưng họ đã đi chệch đường và dạy cho dân chúng như vậy. Vốn có thành kiến và ganh ghét với Đức Giêsu nên khi thấy Người vào nhà ông Lê-vi và ăn uống, đồng bàn với những người tội lỗi thì họ rất khó chịu, bực mình, lẩm bẩm chê trách Người.

Đức Giêsu thấu hiểu ý nghĩ xấu xa của những người Pha-ri-sêu nên bảo họ: “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần”. Dùng hình ảnh “người khỏe mạnh”, Đức Giêsu muốn ám chỉ đến người Pha-ri-sêu là những kẻ luôn kiêu căng tự phụ về sự hiểu biết Thánh Kinh và tuân giữ lề luật một cách máy móc, hình thức mà quên đi cái cốt lõi là tinh thần tuân giữ lề luật; chính vì thế, việc giữ đạo của họ trở nên giả dối, vụ hình thức và họ sống trong lầm lạc mà không biết. Đức Giêsu tuyên bố: “Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi sám hối ăn năn”.

Ông Lê-vi đại diện cho hạng người tội lỗi, đã trở thành mẫu người tiêu biểu trong việc đáp trả tiếng gọi “Anh hãy theo tôi” của Đức Giêsu, ông rũ bỏ cuộc sống hiện tại vốn có nhiều tai tiếng, chỉ trích để chấp nhận đi theo Đức Giêsu, để được nghe và sống giáo huấn của Người. Ông đã mở tiệc lớn để công khai cuộc đổi đời, lội ngược giòng đi tìm kiếm hạnh phúc Nước Trời của mình với bạn bè là những người đồng nghiệp thu thuế, là những người tội lỗi, ông muốn họ nhận ra sự chọn lựa đúng đắn của mình; còn với Đức Giêsu và các môn đệ, ông bày tỏ niềm vui vì một người tội lỗi như ông đã được yêu thương, tha thứ và nhất là được nên nghĩa thiết, thân tình với Người.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay mời gọi tôi:

Đức Giêsu là Đấng Cứu Độ, Người được sai đến để giảng dạy sự thật, chữa lành mọi bệnh hoạn, tật nguyền cả nơi thân xác lẫn tâm hồn; Người luôn tìm kiếm, tha thứ và chúc phúc cho người tội lỗi biết ăn năn sám hối.

Hãy đặt trọn niềm tin vào Đức Giêsu và chọn lựa thái độ dứt khoát như ông Lê-vi: từ bỏ con người cũ với những thói hư tật xấu mà bước theo Người, lắng nghe lời Người và cậy nhờ ân sủng của Người mà biến đổi, canh tân lối sống cho phù hợp với Tin Mừng.

2. CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho con biết can đảm chọn lựa bước đi theo Chúa với tâm tình yêu mến; đồng thời, biết thành tâm ăn năn sám hối những lỗi lầm của mình mà cải hóa, canh tân.

3. SỐNG TIN MỪNG

 “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần”. Khiêm tốn nhận ra những yếu đuối, tội lỗi, bất toàn nơi con người của mình và nhanh chóng đáp trả lời mời gọi “Anh hãy theo tôi” của Đức Giêsu Kitô: Lắng nghe lời Người gọi qua Kinh Thánh và giáo huấn của Hội Thánh; đến gặp Người trong bí tích Giao Hòa và đồng hành với Người nhờ bí tích Thánh Thể hằng ngày.

GHI NHỚ LỜI CHÚA: “Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.”

Yêu thương người tội lỗi (16.01.2016)

SUY NIỆM:

Trình thuật Tin Mừng hôm nay kể lại việc Đức Giêsu chọn gọi một người thu thuế vào hàng ngũ các tông đồ của Người; và sau đó đến dùng bữa tại nhà ông.

Sau khi chữa lành cho một bệnh nhân bị bại liệt được người ta đặt trên một cái gường nhỏ, và họ dỡ mái nhà để thòng xuống trước mặt Người, khi Người đang ở trong nhà; Đức Giêsu cùng các môn đệ rời khỏi thành Ca-pha-na-um để ra bờ biển hồ; rất nhiều người khác cũng đi theo Người. Khi Đức Giêsu đi ngang qua trạm thu thuế,  thấy ông Lê-vi đang ngồi ở đó, Người liền gọi: “Anh hãy theo tôi”. Ông Lê-vi liền đứng dậy đi theo Người, rồi mời Người đến nhà và mở tiệc thiết đãi Đức Giêsu cùng bạn bè ông.

Lê-vi còn có tên là Mát-thêu (Mt 9, 9), ông làm trưởng trạm thu thuế ở Ca-pha-na-um. Đối với người Do Thái, Mát-thêu bị coi là hạng tội lỗi; vì hai lý do:

– Làm tay sai cho ngoại bang, vì ông giữ chức vụ thu thuế cho người La-mã; bắt dân của mình phải nộp đủ, nộp đúng thời hạn tiền thuế và gây khó dễ với những người gặp khó khăn hoặc chậm trễ.

– Là người có chức quyền nên dễ dàng gian lận, bớt xén tiền thuế của dân.

Vì thế, theo tập tục truyền thống Do Thái giáo:  người “công chính” thì không được tiếp xúc, thân cận với hạng người này.

Trên đường đi, Đức Giêsu nhìn thấy ông Mát-thêu và có lẽ ông cũng đang nhìn Người; cuộc gặp gỡ chớp nhoáng diễn ra qua ánh mắt với Đức Giêsu đã biến đổi cuộc đời Mát-thêu, và khi nghe Người lên tiếng bảo ông: “Anh hãy theo tôi”; ngay lập tức, vị quan thuế từ bỏ công việc mình đang làm và đi theo Người.

Đám đông (trong đó có cả các kinh sư) đi theo Đức Giêsu thì quá đỗi ngạc nhiên, nhất là khi Người cùng các môn đệ vào nhà ông Mát-thêu và dùng bữa ở đó; họ thường tự hào vì đã nghiêm nhặt tuân giữ lề luật Mô-sê theo truyền thống cha ông để lại; cũng như cầu nguyện lâu giờ, thường xuyên ăn chay, hãm mình đền tội; do đó họ cho mình là người công chính nên coi thường và lên án người khác, nhất là hạng người bị coi là tội lỗi (gái điếm, trộm cắp, thu thuế cho ngoại bang, bệnh hoạn, tật nguyền .v.v); thấy Đức Giêsu hành động như vậy, họ rất khó chịu.

Qua dấu lạ người bại liệt  được Đức Giêsu chữa lành: Người truyền cho anh vác chõng rời khỏi đám đông đang tập trung, chen lấn quanh ngôi nhà bị dỡ mái, lúc Người đang ở đó; đã làm cho đám đông chứng kiến phải sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa; mọi người thấy Đức Giêsu thật quyền năng và nghĩ rằng đây chính là người của Thiên Chúa. Giờ đây,  họ thấy Đức Giêsu gần gũi, thân mật và đồng bàn với ông Mát-thêu cùng những người thu thuế và người tội lỗi khác, thì có ý chê trách; mấy ông kinh sư đến nói với các môn đệ của Người: “Sao! Ông ấy ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi! “. Nghe thấy thế, Đức Giê-su nói với họ: “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần.”

Đức giêsu mượn hình ảnh “người khoẻ mạnh” trong đời thường để nói nói lên thực trạng của những kẻ kiêu căng, luôn cho mình là đạo đức, là khuôn mẫu cho người khác; nhưng họ chỉ là những người đạo đức giả hình, họ đã khước từ sự thật, khước từ giáo huấn của Người; Đức Giê-su cũng muốn nói đến sự ương nghạnh chai lì của các kinh sư và luật sĩ, không những họ không muốn đón nhận ơn cứu độ mà còn tìm cách ngăn cản người khác. Còn hình ảnh “người đau ốm”, những người cảm nhận được sự yếu đuối thể lý nơi thân xác họ như: bệnh hoạn, tật nguyền; thì họ rất cần được thầy thuốc chữa lành; sau đó, Đức Giê-su xác nhận sứ vụ của Người: “Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi”. Đức Giê-su rao giảng chân lý cứu độ để củng cố niềm tin cho những tâm hồn biết khiêm tốn đón nhận và Người sẽ giải thoát cho họ thoát khỏi lầm lạc, tội lỗi; đồng thời chữa lành cho họ.

Đức Giêsu dùng hình ảnh “người mạnh khỏe, người công chính” trong hoàn cảnh này có ý cảnh cáo các kinh sư, luật sĩ lúc bấy giờ; bởi họ là những người tự hào đang nắm giữ luật Mô-sê và dạy cho dân thi hành, nhưng lại rất kiêu căng và hình thức.

Trình thuật Tin Mừng hôm nay cho thấy: Đức Giêsu yêu thương tất cả mọi người không loại trừ ai; đặc biệt người gần gũi và biểu lộ lòng thương xót, tha thứ với những người tội lỗi. Nhân vật được nhắc đến trong Tin Mừng hôm nay là một người thu thuế ở Ca-pha-na-um; dưới cái nhìn khắt khe của người Do Thái, ông Mát-thêu là một người tội lỗi đáng bị nguyền rủa; nhưng Đức Giêsu đã chọn gọi ông và vào nhà ông dùng bữa; không những với ông mà còn cả với những người bạn thu thuế của ông và nhiều người tội lỗi khác, họ là những người bị cộng đồng Do Thái khinh khi và xa lánh. Đức Giêsu trở nên thân thiết để cảm hóa và mời gọi họ bước theo Người.

Đức Giêsu Con Một Thiên Chúa đến trần gian để cứu vớt, giải thoát con người khỏi tội lỗi; nhờ cuộc thương khó và hy lễ Người tiến dâng trên thập giá đẹp lòng Chúa Cha; Người gánh lấy tội lỗi nhân loại và được toàn quyền tha thứ mọi tội lỗi cho những ai gặp gỡ, tin tưởng và yêu mến Người. Lòng thương xót của Người luôn hướng đến những người bệnh tật, nghèo khổ, tội lỗi, và Người thực thi sứ mệnh cứu độ của Người bằng cách chữa lành những căn bệnh thể lý nơi thân xác con người, đồng thời cũng tha thứ những tội lỗi những khiếm khuyết trong tâm hồn họ và biến đổi họ nên tốt lành. Đức Giêsu đã quảng đại ôm vào lòng những con người tội lỗi ấy và chúc phúc cho họ.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay mời gọi tôi:

-Tin tưởng, cậy trông và tín thác cuộc đời cho lòng thương xót tha thứ của Đức Giêsu.

-Quảng đại cảm thông, yêu thương và giúp đỡ những người vì một lý do nào đã mắc phải những lỗi lầm. Giúp họ nhận ra tình thương của Chúa luôn mời gọi, chờ đợi họ.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa! Xin cho con biết lắng nghe tiếng Chúa mời gọi và tín thác bước theo Chúa, để đem tình thương của Chúa đến với tha nhân.

SỐNG TIN MỪNG:

Khiêm tốn để nhận ra thân phận yếu đuối, tội lỗi của mình, đồng thời siêng năng chạy đến với lòng thương xót tha thứ của Đức Giêsu Kitô, vì người đang mời gọi: “Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *