Tôi là bánh trường sinh (29.04.2020 – Thứ Tư Tuần III Phục Sinh)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

Tin Mừng: Ga 6,35-40

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

35 Khi ấy, Đức Giê-su nói với dân chúng rằng : “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói ; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ ! 36 Nhưng tôi đã bảo các ông : các ông đã thấy tôi mà không tin. 37 Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài, 38 vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi. 39 Mà ý của Đấng đã sai tôi là tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. 40 Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.”

Tôi là bánh trường sinh (29.04.2020 – Thứ Tư Tuần III Phục Sinh)

Hôm nay Tin Mừng kể lại lời dạy của Chúa Giêsu, sau khi tỏ quyền năng làm phép lạ bánh hóa ra nhiều nuôi dân về phần xác. Với những khao khát thiếu đói của ăn thể xác của họ, Chúa Giêsu đã chỉ cho họ của ăn triệu lần cao trọng hơn ở ngay trước mắt họ: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi không hề phải đói, ai tin vào tôi chẳng khát bao giờ”. Đây là một trong những câu nói đầy quyền năng như những lần Người đã tuyên bố: “Ta là ánh sáng thế gian” (Ga8,12), “Ta là mục tử nhân lành” (Ga10,1), “Ta là sự sống lại và là sự sống” (Ga11,25)… Những câu nói này gợi lại câu nói đầy uy quyền của chính Thiên Chúa với ông Môsê: “Ta là Đấng tự hữu”(Xh3,14). Còn đây cũng chính là uy quyền của Thiên Chúa được nói trên môi miệng của Đấng Thiên sai. Khi nói: “Tôi là bánh trường sinh”, Chúa Giêsu đã hứa và khẳng định Người đang có quyền năng của một Thiên Chúa. “Đến với tôi không hề phải đói… chẳng khát bao giờ”. Như vậy Người cũng chính là nguồn năng lượng, niềm hạnh phúc của sự sống phần xác đời này cũng như đời sống vĩnh cửu đời sau. Nói tóm lại Chúa Giêsu chính là Thiên Đàng của mỗi chúng ta ngay từ trên đời này nếu ta biết “tin vào Người”, biết “đến với Người”.

Giờ đây mỗi chúng ta đã “tin vào Người, đã đến với Người ở mức độ nào rồi? hay đã giúp được ai “tin và đến với Người”? Việc “tin và đến với Người” là việc chẳng dễ chút nào. Chính Chúa Giêsu đã trách người Do Thái “Các ông đã thấy tôi mà không tin”.Với hết lòng khao khát tín thác, lòng yêu mến thực thi lời Chúa dạy, khiêm tốn cầu xin và còn phải nhờ Chúa giúp sức nữa ta mới có thể “đến được với Người”. Như vậy chúng ta mới được vào số những người Chúa Giêsu nói tới là “những người Chúa Cha ban cho tôi”. Những người sẽ được Chúa Giêsu “không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết”“được sống muôn đời”.

Được sống đời đời là khát vọng chung của tất cả loài người. Vì khi tạo dựng Thiên Chúa đã đặt để khát vọng ấy vào tâm hồn họ. Đọc lời Chúa tôi nhớ lại chuyện vua Tần Thủy Hoàng của Trung Quốc thời xưa. Ông nổi tiếng giàu có và quyền lực. Ông khao khát được sống mãi để hưởng sự giàu sang và quyền lực ấy. Vì thế khi người ta đồn ở nơi kia (nước Nhật ngày nay), có một loại dược liệu quý ai uống vào sẽ trường sinh bất tử. Ông đã phái một đoàn người toàn trai tài gái giỏi. Họ đã tốn bao thời gian, tiền của để kiếm về bằng được thứ dược liệu quý hóa ấy. Cuối cùng ông vẫn chết.

Lạy Chúa! Chỉ có Chúa mới là sự sống thân xác và cũng là sự sống đời đời của con. Chúa là Thiên Đàng, là gia nghiệp con được hưởng. Xin cho con ngày càng gắn bó mật thiết với Người, để con được hưởng Thiên Đàng bắt đầu ngay từ đời này . Amen.

Gs. Ngọc Năng

Lương thực Thánh (18.04.2018 – Thứ Tư Tuần III Phục Sinh)

Kể truyện

  Một hôm, nàng công chúa xinh đẹp theo cha vào rừng săn bắn. Trên đường, nàng gặp một hoàng tử oai hùng, dũng mạnh và rất đẹp trai. Hai người chào hỏi nhau rồi đi.

          Về nhà, công chúa trở nên u sầu, biếng ăn, sức khỏe ngày một suy yếu, cơ thể trở nên bệnh tật. Vua cha rất lấy làm lo lắng, truyền cho tất cả thần y phải chữa cho khỏi bệnh cho công chúa. Nhưng bệnh tình càng chữa càng thêm nguy kịch.

          Người mẹ vỗ về, con cứ mãi bệnh như thế này sẽ dẫn đến cái chết. Vậy con mong muốn điều gì không, mẹ sẽ giúp con.

          Công chúa như đượcmở tấm lòng, liền nói với mẹ: Con muốn được gặp công tử, hôm trước gặp ở trong rừng khi đi săn.

          Hoàng hậu liền truyền cho tất cả các quan trong triều thần tìm kiếm hoàng tử. Sau nhiều ngày kiếm tìm, hoàng tử cũng xuất hiện.

          Công chúa còn đang sốt miên man, thì hoàng tử đến bên và chào công chúa xinh đẹp, sau đó, chàng hôn lên trán nàng. Và như một liều thuốc tiên, công chúa liền tỉnh giấc, và tươi cười chào hỏi, nói chuyện với hoàng tử. Như chưa bao giờ binh bạo bệnh.

Suy niệm

Thánh Thể trong Thần Học và Linh Đạo của Thánh Phaolô.

Không có gì nơi Người, trong lời nói cũng như hành động, mà không có giá trị sáng tạo, mạc khải và cứu độ, vì chính Người là Ngôi Lời Nhập Thể, là “Đấng hằng ở nơi cung lòng” Thiên Chúa và đến trần gian để “ở cùng” nhân loại, thu hợp muôn loài trong trời đất vào sự hiệp thông thân tình với Thiên Chúa.

Truyền thống Kitô giáo thường nhấn mạnh tâm điểm của mạc khải chính là Lời Thiên Chúa, nhập thể trong thế giới lịch sử, vào một Ngôi Vị, “đã thành xác phàm” (Ga 1:14) để có thể gặp gỡ trọn vẹn và tự hiến làm của ăn “bởi trời” cho nhân loại trong biến cố Thánh Thể.

Chúng ta biết Thánh Thể được thiết lập vào đêm Đức Giêsu bị trao nộp, trong khung cảnh của Bữa Tiệc cuối cùng với các môn đệ thân yêu, giữa bầu khí tưng bừng mừng Lễ Vượt Qua của toàn thể Dân Chúa (Mt 26:26-28; Mc 14:22-25; Lc 22:19-20; 1 Cor 11:23-25).

Trong thời kỳ giáo hội sơ khai, những dấu hiệu làm tan rã cộng đoàn tín hữu Côrintô ngày xưa là sự kiện lạm dụng tự do, bất đồng quan điểm về tiêu chuẩn đạo đức, giá trị luân lý và những ân ban của Thần Khí, cũng như tình trạng sống buông xả tự tiện vô luân của một số tín hữu (1Cor 1:11; 5:1-6:20; 7:1-9, 10-16; 10:1-11:1). Trong những lý do trên, có một lý do rất nguy hiểm, đó là họ đã ăn những thứ thờ cúng như một của ăn nuôi dưỡng phần hồn.

Thánh Phaolo đã xác định lại ý nghĩa trọng tâm của các Hy Tế trong Cựu Ước qua những lễ vật hiến dâng cũng như việc ăn uống trong các nghi thức phụng thờ như là biến cố hiệp thông thân mật, đích thân với Thiên Chúa. Vì thế, Phaolô bày tỏ lập trường dứt khoát: “Anh em không thể vừa uống chén của Chúa, vừa uống chén của ma quỷ được; anh em không thể vừa ăn ở bàn tiệc của Chúa, vừa ăn ở bàn tiệc của ma quỷ được” (1 Cor 10: 21).

Thánh Thể là bánh Thánh. Với đức tin Công Giáo, Thiên Chúa hiện diện thật trong tấm bánh nhỏ mọn. Như vậy, khi chúng ta rước Thánh Thể, chúng ta phải có lòng ước ao trở nên thần lương cho cả xác và hồn của chúng ta. Để rước Thánh Thể vào trong lòng, ta phải có tâm hồn trong sạch, thánh thiện, đơn sơ và ao ước, để khi Chúa ngự vào lòng ta, ta sẽ được sự sống đời đời, tâm hồn ta biến đổi, cuộc sống ta bình an, tấm lòng ta rộng lượng luôn tha thứ.

Như Thánh Gioan Maria Vianey suy niệm về Thánh Thể:

“Lương thực của tâm hồn chính là Mình và Máu của Con Một Thiên Chúa.”

“Hãy đến mà rước lễ. Hãy đến với Chúa Giêsu. Hãy đến sống với Ngài, để sống cho Ngài”.

“Thiên Chúa tốt lành muốn tự hiến cho chúng ta, trong bí tích tình yêu của Ngài. Ngài đã ban cho chúng ta một ước muốn bao la và lớn lao mà chỉ mình Ngài có thể thoả mãn”.

“Rước lễ làm cho tâm hồn như một hơi thổi vào lửa sắp lịm tắt, mà nơi đó vẫn còn nhiều than hồng”.

Như Thánh Nữ Maria Mađalêna, đã ao ước đến bên Chúa Giêsu, lấy thuốc thơm lau chân Chúa, sống trong Chúa và được Chúa biến đổi cuộc đời, và đã trở nên Thánh.

Ngày nay, đời sống người Kitô hữu đã coi nhẹ Bí Tích Thánh Thể, các tín hữu trong hàng giáo dân, hàng tu sĩ và cả hàng giáo phẩm. Hầu như việc coi trọng Thánh Thể là nguồn sống cả xác và hồn không bằng thực phẩm nuôi sống con ngừoi hàng ngày. Rất nhiều người coi trọng vật chất hơn Thần lương.

Không giống như đời sống cộng đoàn tín hữu Côrintô, đã ăn của thờ cúng như thần lương, mà hôm nay, các tín hữu đã mất niềm tin vào Thánh Thể. Thánh Thể đã không biến đổi đời sống của họ nên con cái Chúa Kitô.

Đời sống người Kitô hữu hôm nay, rước Thánh Thể như một truyền thống. Cho nên, rước Thánh Thể rồi, tâm vẫn lo âu, vẫn kiếm tìm, vẫn kiêu căng tự mãn, vẫn nói hành nói xấu, vẫn ghen ghét hận thù… Tâm hồn không biến đổi nên thánh thiện, nên đơn sơ, nên hiền lành…

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin cho con mỗi khi rước Thánh Thể là mỗi lần con rao truyền Chúa Cưu chuộc: “mỗi  lần ăn bánh và uống Chén này, là anh  em loan truyền Chúa đã chịu chết.” ( 1Cor 11: 26). Và cho con khi “ăn thịt Ta và uống máu Ta thì được sống muôn đời”  như Chúa đã hứa cho những ai lãnh nhận bí tích này (Ga 6:54). Amen./.

Gã Đầu Bạc

Tôi là Bánh Trường Sinh (13.04.2016 – Thứ Tư Tuần III Phục Sinh)

Đức Giêsu nói với đám đông: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!” Người đang đứng trước mắt họ, đang nói với họ là “bánh trường sinh”; ai tin và đến với Người không phải đói khát bao giờ. Họ không thể hiểu được mặc khải về Bánh Trường Sinh siêu nhiên và vĩ đại này. “Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”

Đám đông Do-thái ngày xưa ngồi bên “nguồn nước hằng sống” mà vẫn đói khát vì không nhận ra để mà tận hưởng. Ngày nay cơn đói khát thể xác thì người ta nhận ra ngay và tìm ăn uống. Nhưng thật buồn vì đời sống tâm linh họ lại không thấy đói khát gì cả.

Lời khẳng định của Đức Giêsu không chỉ cho những người Do-thái bấy giờ, mà còn cho mỗi người chúng con hôm nay.  Ngài đã chết và đã Phục Sinh để trở thành Bánh Trường Sinh nuôi sống nhân loại mãi đến tận thế.

   “Tất cả những người Chúa Cha đã ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài, vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi… Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.”

Thánh Ý của Cha giàu lòng thương xót là cứu độ tất cả những ai tin vào người Con. Ngày sau hết Người sẽ cho họ sống lại. Nhưng không phải ai cũng hiểu biết Thánh Ý này, nên trước cái chết, người ta hình dung phải ra trước vị thẩm phán công minh, xét xử theo công trạng, đáng tội mỗi người nên càng sợ hãi. Lời hứa trên đây bảo đảm cho con xác tín một người Cha nhân hiền, luôn bao dung tha thứ, mở rộng cung lòng và giơ tay đón lấy từng đứa con trở về, dù quá khứ có xấu xa bẩn thỉu, để hồi sinh, làm mới lại cuộc đời và cho hưởng sự sống muôn đời. Người tin vào Chúa Giêsu là người tha thiết khát mong được đến với Người, để gặp gỡ và được sống mật thiết với Người. Sự sống đời đời không phải chỉ khi nhắm mắt xuôi tay mới bắt đầu, nhưng với người tin thì đang bắt đầu từ ngay hôm nay trong cuộc sống này khi sống gắn bó với Chúa.

Thánh lễ hằng ngày là bàn tiệc thánh của Thiên Chúa, tái diễn lễ Vượt Qua. Trong thánh lễ, chúng con được đồng bàn và thông phần vào Thịt Máu của Đấng Phục Sinh, là lương thực nuôi sống muôn đời. Chúng con tin và đón nhận với lòng cảm mến tin yêu. Nhờ siêng năng rước Chúa, chúng con được trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa.

Cảm tạ Chúa đã ban chính Thịt Máu Chúa cho chúng con. Xin cho mỗi người chúng con đều nhận ra cơn đói khát trong sâu thẳm cõi lòng, để chúng con biết đến lãnh nhận nguồn ân phúc bất tận là chính Chúa. Ước mong mỗi lần tham dự thánh lễ và rước lễ sẽ là cơ hội quý báu, cho chúng con lãnh nhận sự sống đời đời từ chính Chúa.

Én Nhỏ

 

Cám ơn Chúa đã săn sóc con!

“Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ.” (Ga 6,35)

Suy niệm: Chị thánh Tê-rê-sa Hài Đồng Giê-su kể lại rằng cuộc đời chị được Chúa Giê-su săn sóc thật đặc biệt. Chị kể, thuở nhỏ, chị rất thích hoa. Vì thế, chị nghĩ, khi vào Dòng Kín rồi, chị sẽ không còn thưởng thức và nhìn ngắm những bông hoa xinh đẹp nữa. Thế nhưng, hơn cả mong đợi của chị, khu vườn nhà kín trồng thật nhiều hoa. Trong tập sách Chuyện một tâm hồn chị viết: Chúa đã cưng chiều con quá đỗi. Chúa ban cho con hơn lòng con mong đợi. Quả thật, đúng như Chúa đã hứa, Chúa sẽ chăm sóc cho những ai bỏ mọi sự mà theo Chúa. Hôm nay, Chúa Giêsu cũng tỏ lộ cho chúng ta rằng: “Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ.” Chúa Giêsu không chỉ nuôi chúng ta hôm nay và ngày mai, bằng của ăn, thức uống; Ngài còn nuôi dưỡng bằng của ăn thiêng liêng là chính Mình Máu Ngài, để chúng ta sống đời đời.

Mời Bạn: Cuộc đời bon chen với bao lắng lo cho cơm áo gạo tiền lắm khi chiếm hết tâm trí bạn, làm bạn mệt mỏi. Chúa Giê-su đã chẳng nói: Chúa cho tôi ăn uống, để tôi không đói khát bao giờ sao? Sao bạn không dừng lại và tự hỏi lòng mình: Tôi ơi, tại sao tôi không buông cuộc đời tôi cho Chúa Giêsu săn sóc?

Sống Lời Chúa: Sắp xếp công việc để có thể tham dự thánh lễ ngày thường để có thể lãnh nhận bí tích Thánh Thể thường xuyên hơn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, con tạ ơn, vì Chúa đã cho con được tái sinh làm con cái Chúa và nuôi dưỡng con bằng Mình Máu Thánh. Xin cho con nhìn thấy, mà thêm tin tưởng vào Chúa.

“Ta là bánh hằng sống”

“Chính tôi là bánh trường sinh, ai đến với tôi, sẽ không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ.” (Ga 6,35)

Suy niệm: Chưa bao giờ có một vị Ngôn sứ nào yêu cầu người ta tin vào mình như Chúa Giêsu đã làm. Qua nhiều kiểu nói, Ngài tự giới thiệu như Nguồn ơn cứu độ cao siêu nhất, bởi chính Ngài cũng là một với Đấng tuyên bố “Ta là Đấng Hằng Hữu”: Ngài là “Bánh Sự Sống”, là “Ánh Sáng thế gian”, là “Cửa chiên ra vào”, là “Mục Tử tốt lành”, là “Sự Sống lại”, là “Sự Sống”, là “Cây Nho đích thực” là “Bánh”… Chúa Giêsu đồng hóa mình với lời Ngài giảng dạy: Giáo lý của Ngài là Bánh. Chính Ngài là Bánh. “Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ”.

Mời Bạn: Có bao giờ bạn nếm được sự no thỏa như Lời Chúa Giêsu nói đây chưa? Mời bạn hãy sống cảm nghiệm của khám phá này bằng cách đến với Chúa Giêsu và tin vào Người. Tin đây là một thái độ sống gắn bó mật thiết với con người Đức Kitô hơn là việc lý trí chấp nhận một số tín điều trừu tượng. Chỉ khi nào ta sống niềm tin của ta như vậy, ta mới cảm nghiệm được Chúa Giêsu là nguồn hạnh phúc no thỏa của ta. Hãy đến và tin vào Ngài, ta sẽ được no thỏa vì Ngài là Bánh Trường sinh và là nguồn hạnh phúc của lòng ta.

Sống Lời Chúa: Tham dự Thánh lễ ngày thường mỗi khi có thể và sốt sắng rước lễ.

Cầu nguyện: Ôi lạy Thiên Chúa là Cha của Đức Giêsu, Con Cha và là Cha của con. Bao năm tháng con sầu buồn và bất ổn, phải chăng vì con đã không biết nương tựa thực sự vào LỜI vững chắc và sống động của Cha là chính Đức Giêsu Con Cha? Từ nay Con nguyện sẽ Tin và gắn bó mật thiết nên một với Ngài. Amen.

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *