Lòng tin mạnh mẽ (27.06.2020 – Thứ Bảy Tuần XII Thường Niên)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

Tin Mừng: Mt 8,5-17

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

5 Khi ấy, Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin : 6 “Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm.” 7 Người nói : “Chính tôi sẽ đến chữa nó.” Viên đại đội trưởng đáp : 8 “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. 9 Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này : ‘Đi !’, là nó đi, bảo người kia : ‘Đến !’, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi : ‘Làm cái này !’, là nó làm.” 10 Nghe vậy, Đức Giê-su ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng : “Tôi bảo thật các ông : tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế. 11 Tôi nói cho các ông hay : Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp trong Nước Trời. 12 Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng.” 13 Rồi Đức Giê-su nói với viên đại đội trưởng rằng : “Ông cứ về đi ! Ông tin thế nào, sẽ được như vậy !” Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.

14 Đức Giê-su đến nhà ông Phê-rô, thấy bà mẹ vợ ông đang nằm liệt và lên cơn sốt. 15 Người đụng vào tay bà, cơn sốt dứt ngay và bà trỗi dậy phục vụ Người.

16 Chiều đến, người ta đem nhiều kẻ bị quỷ ám tới gặp Đức Giê-su. Người nói một lời là trừ được các thần dữ và Người chữa lành mọi kẻ ốm đau, 17 để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a đã nói : Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta.

Lòng tin mạnh mẽ (27.06.2020 – Thứ Bảy Tuần XII Thường Niên)

Vị thế của viên đại đội trưởng là người của đế quốc Rô-ma, là một kẻ ngoại, và kẻ ngoại thì bị coi là ô uế. Đối với người Do Thái lúc bấy giờ, những gì thuộc về kẻ ngoại từ người ăn kẻ ở, nhà cửa, vật dụng, tài sản của cải… của họ thì đều cho là ô uế hết.

Do đó, khi nghe biết Chúa Giê-su vào thành Ca-phác-na-um, ông liền đến gặp Người và nài xin Chúa chữa cho người đầy tớ của ông ta đang bị tê bại, đang nằm liệt ở nhà ông. Chúa nói: “Chính tôi sẽ đến chữa nó”. Nhưng ông đáp: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh” (x. Mt 8,5-8).

Có lẽ viên sĩ quan sợ Chúa Giê-su sẽ bị lây ô uế khi Người sẽ đến và vào nhà ông để chữa lành cho đầy tớ của ông, nên ông ta đã đáp lời với Chúa như thế.

Ông tự cho mình là bất xứng, và không xứng đáng để đón rước Chúa vào nhà của mình. Nhưng đồng thời ông cũng hết sức mạnh tin khi nói với Chúa “Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh”.

Qua đó cho thấy,

Lời Chúa là sức mạnh chữa lành. Không chỉ chữa lành thể lý mà còn chữa lành cả tâm hồn;

Lời Chúa là lời ban sự sống. Chẳng những sự sống đời này mà còn cả sự sống đời sau;

Lời Chúa là ánh sáng. Xua tan bóng tối sợ hãi và sự dữ.

Lạy Chúa, xin cho con một lòng tin mạnh mẽ, để con luôn thấy ánh sáng Lời Chúa soi dẫn từng bước đường con đi ngay trong bóng đêm mịt mù của cuộc đời hôm nay. Amen.

CÁT BIỂN

Việc Chúa làm … (30.06.2018)

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng có những ước muốn lớn lao, dù nhiều hay ít, chúng ta cũng muốn có được quyền lực trong tay, được làm chức cao vọng trọng. Có người muốn được như thế để thỏa mãn ước vọng được làm người đứng đầu, có người lại muốn được mang lại cho những người dưới quyền những điều tốt đẹp, hạnh phúc, hay đơn giản chỉ vì muốn thay thế những kẻ không xứng đáng đang nắm trong tay vận mệnh của quốc gia, dân tộc, hay một nhóm người nào đó. Đó là tư tưởng, ước muốn của con người. Thiên Chúa là Đấng thấu suốt mọi sự, Người không suy nghĩ như chúng ta và việc Người làm cũng thế. Con người ước ao được trở thành người đứng đầu, trong khi Thiên Chúa ở tột đỉnh quyền lực lại muốn gánh lấy tội lỗi, bệnh tật hay những đau thương của con người – điều mà không ai có thể nghĩ đến.

Quả thật, Chúa Giêsu là Ngôi Hai Thiên Chúa đã hạ mình trở nên con người hèn mọn để gánh lấy những đớn đau, khổ cực của họ. Người không chỉ chữa lành cho những người như người đầy tớ của viên đại đội trưởng người La Mã, bà mẹ vợ ông Phêrô hay tất cả người người bị quỷ ám, bệnh tật được mang đến mà hơn thế nữa, Người đã chịu chết một cách tủi nhục trên thập tự giá để gánh lấy mọi tội lỗi, đau thương của nhân loại. Con người thật sự không thể tưởng tượng được Đấng Chí Thánh lại làm thế vì họ, nhưng Người đã làm như thế.

Với trí tuệ của con người, chúng ta không thể hiểu được việc của Chúa đã làm vì những điều đó vượt quá sự tưởng tượng của chúng ta. Chính vì thế, chúng ta chỉ có thể đón nhận những hồng ân cao cả đó với lòng biết ơn tuyệt đối. Không chỉ vậy, chúng ta còn phải biết noi gương Người, dù chẳng thể sánh bằng nhưng ít nhất chúng ta cũng có thể yêu thương tha nhân một cách chân thành, giúp đỡ họ trong khả năng của mình. Có như thế, chúng ta mới không hổ thẹn khi mang danh là Kitô hữu.

Trong xã hội đầy rẫy bất công ngày nay, kẻ cầm quyền tìm mọi cách để vinh thân phì gia, đàn áp những người bất đồng chính kiến một cách không thương tiếc; người bị bất công thì đứng lên chống lại, bất chấp bị bắt bớ, trừng phạt; kẻ thù bên ngoài luôn muốn cướp lấy từng mảnh đất trong khi nội bộ lại xung đột, bất đồng… Tất cả những điều đó đã khiến xã hội chúng ta đang sống trở nên hỗn loạn, bất an. Chính trong những lúc này, người Kitô hữu càng phải ra sức loan báo Tin Mừng, ra sức sống đời sống mến Chúa, yêu người như Chúa Giêsu đã dạy. Việc Người làm, chúng ta không thể sánh được nhưng việc Người dạy, chúng ta phải dốc hết sức để thực hiện. Ước mong sao, mỗi người trong chúng ta biết sống đúng theo tinh thần Phúc Âm Chúa dạy, để nhờ đó, xã hội có thể bình an, mọi người biết yêu thương nhau, đưa đất nước chúng ta ra khỏi những bất công, đau khổ khiến mọi người bất an.

Lạy Chúa, chúng con biết rằng tình yêu Ngài dành cho chúng con rất lớn lao, Ngài đã gánh lấy tội lỗi, bệnh tật và đau thương của chúng con để chúng con có thể bình an và hạnh phúc trọn vẹn. Thế nhưng, chúng con đã không sống xứng đáng với những điều Ngài đã làm cho chúng con, chúng con chưa biết yêu thương nhau một cách chân thành, chưa thực sự yêu Ngài vì còn dành quá nhiều thời gian cho những hú vui trần gian này. Xin Chúa cho chúng con biết tỉnh thức nhìn lại cuộc sống của mình, để chúng con nhận ra tình yêu của Ngài vô cùng lớn lao, từ đó biết sống xứng đáng với tình yêu Ngài. Amen.

Petrus Sơn

Khoa học và Đức tin (01.07.2017)

Có một thứ được xem là trung gian giữa sự sống và cái chết đó là bệnh tật. Thật vậy sống trong kiếp phàm nhân, mấy ai không phải trải qua “sinh, lão, bệnh, tử”.Nhìn lại chiều dài phát triển của thế giới, đã bao lần con người phải đối mặt với những dịch bệnh khủng khiếp như dịch hạch (thế kỉ XIV), dịch tả (thế kỉ XVI), căn bệnh thế kỉ HIV/AIDS (thế kỉ XX),… hay gần đây nhất là đại dịch Ebola (năm 2014). Những đại dịch ấy đã cướp đi mạng sống của hàng triệu người, gieo rắc biết bao nỗi kinh hoàng cho nhân loại. Thế nên, sự lo lắng giữa sự sống và cái chết luôn là điều khó tránh khỏi.

Có những căn bệnh được chữa khỏi nhờ thuốc. Tuy nhiên, cũng có những căn bệnh chỉ có thể chữa bằng niềm tin, bằng phương pháp tâm lí thường được biết với tên gọi“hiệu ứng Placebo”. Đây là phương pháp trị liệu tận dụng tối đa yếu tố tâm lí của con người để chữa bệnh, giúp người ta có thể hồi phục chỉ nhờ “niềm tin”. Trong bài Tin Mừng hôm nay, người đầy tớ được chữa khỏi bệnh cũng nhờ vào niềm tin. Thế nhưng, đây không phải phương pháp trị liệu bằng tâm lí, không phải “hiệu ứng Placebo” mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng của Thiên Chúa. Niềm tin ấy cũng không xuất phát từ người bệnh là anh đầy tớ mà lại là của viên đại đội trưởng – một người Rôma. Viên đại đội trưởng ấy bảo rằng mình có những người lính thuộc hạ, bảo người này đi thì đi, bảo người kia đến thì đến, bảo gia nhân làm thì làm (c9). Điều đó khẳng định rằng ông là một người thuộc giai cấp thống trị, là người có uy quyền trong quân đội Rôma. Tuy vậy, ông vẫn khiêm nhường tự nhận: “Tôi chỉ là người dưới quyền”. Niềm tin mãnh liệt và sự khiêm tốn ấy của ông đã khiến Đức Giêsu ngạc nhiên mà bảo rằng: “Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel”(c10) và chữa lành cho người đầy tớ như ông đã khẩn xin.

Vào thời đại y học còn non kém ấy, bệnh tật là nỗi khiếp sợ của con người, họ chỉ biết bất lực trước sức mạnh khủng kiếp của bệnh tật. Vì thế, người Do Thái cho rằng những người bệnh tật là do Thiên Chúa trừng phạt. Chính những lúc đó, Đức Giêsu xuất hiện như nguồn sáng chiếu soi giữa đêm trường u tối. Người không chỉ giải thoát chúng ta khỏi bệnh tật của thể xác, mà còn đưa chúng ta ra khỏi đêm đen tội lỗi – căn bệnh trầm kha của linh hồn.

Ngày nay, sự tiến bộ vượt bậc của khoa học đã phần nào đẩy lùi được những căn bệnh thể xác đầy nguy hiểm. Liệu rằng khi phát triển như thế con người có còn nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời hay không? Hay điều đó lạikhiến con người chẳng còn tin có trời đất, có Đấng Tối Cao nào nữa?

Theo quan niệm của Kitô giáo, đức tin không chống lại khoa học và ngược lại, khoa học không chống lại đức tin. Mặt khác, hai bên còn cộng hưởng với nhau để tiến tới sự hiểu biết hoàn toàn. Khoa học không chân chính là khoa học chống lại đức tin, còn khoa học chân chính thì làm sáng tỏ đức tin. Như triết gia Francis Bacon đã nói: “Khoa học sâu sắc đưa con người đến gần Thiên Chúa, khoa học nông cạn đem con người rời xa Thiên Chúa”.

Theo kinh nghiệm hằng ngày, thì chúng ta cũng thấy một đều vào thời đại nào cũng có một căn bệnh thế kỷ, đến nỗi các nhà khoa học cũng phải ngã mũ trước những căn bệnh đó. Cụ thể dù phát triển như thế nào thì khoa học cũng không giải nổi bài toán về bệnh tật và cái chết. Cái chết thuộc quyền Tạo Hóa, mà đã thuộc quyền Tạo Hóa thì làm sao con người có thể vượt mặt được, chỉ còn cách chấp nhận và vâng phục.

Liệu rằng con người có chấp nhận không? Thưa không, có một số người vẫn tin vào sức lực của mình, vẫn kiêu căng, tự cao, tự đại và họ tuyên bố rằng chẳng có Chúa nào khác, họ xem Tôn giáo như là một loài thuốc phiện.Đó cũng chính là căn bệnh tinh thần, căn bệnh của nhân tâm, căn bệnh lớn nhất đối với khoa học.

Chúng ta cần phải noi gương viên đội trưởng kia, dù có quyền lực cách mấy nhưng so với Thiên Chúa, chúng ta vẫn chỉ là những tạo vật yếu đuối, mỏng giòn, dễ dàng bị sa ngã trước tội lỗi. Đồng thời, chúng ta cần phải hạ mình xuống, biết cảm thông với tha nhân, biết quan tâm đến những mảnh đời bất hạnh xung quanh. Khi làm những việc đó, chúng ta đã góp phần đẩy lùi những căn bệnh nguy hiểm của linh hồn.

Lạy Chúa, dù cố gắng hết sức, chúng con cũng vẫn chỉ là những con người yếu đuối. Xin Ngài thương nâng đỡ chúng con, để chúng con có đủ sức mạnh để chống lại những căn bệnh của thể xác lẫn linh hồn; cho chúng con biết tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của Ngài, để mỗi ngày chúng con đều xác tín rằng: “Lạy Chúa, con tin”. Amen.

CAO DƯƠNG CẢNH (GPCT)

Tin thế nào thì được như vậy (25.06.2016)

SUY NIỆM

Tin Mừng hôm nay trình bày cuộc gặp gỡ của Đức Giêsu với người sĩ quan ngoại giáo La-mã đóng quân ở Ca-pha-na-um, ông là người đã tin vào quyền năng của Người.

Có lẽ viên Đại đội trưởng ngoại quốc này rất hiền lành và có lòng nhân ái, được lòng mọi người trong cách cư xử, kể cả với dân bản xứ nơi ông đóng quân. Không hống hách, quan liêu và khinh thị người Do Thái đang bị đế quốc thống trị như những người La-mã khác; Ông đến gặp Đức Giêsu với một thái độ khiêm tốn và tin tưởng

Qua trình thuật Tin Mừng, chúng ta có thể nhận ra rằng: Viên đại đội trưởng có lẽ rất thân thiện với người Do Thái và ông đặc biệt yêu thương tên đầy tớ của mình; ông đã khiêm hạ đến gặp Đức Giêsu và nài xin người: “Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm”. Thấu hiểu tâm tình của viên Đại đội trưởng, Đức Giêsu nhận lời: “tôi sẽ đến chữa nó.”

Trước vinh dự được đón tiếp Đức Giêsu ở nhà của mình và hồng ân chữa lành bệnh Người hứa ban cho tên đầy tớ, viên sĩ quan tràn đầy niềm vui, nhưng ông lại cảm thấy bất xứng: thứ nhất, ông không những là người ngoại quốc  lại còn là sĩ quan của đội quân đế quốc La-mã đang thống trị dân tộc Do Thái, là kẻ thù của họ – Đức Giêsu cũng là người Do Thái. Thứ hai, ông tôn trọng Đức Giêsu vì lề luật Mô-sê cấm ngặt người Do Thái chân chính giao du với người “tội lỗi” và vào nhà của họ. Thứ ba, ông tin mạnh mẽ rằng với quyền năng của một ngôn sứ – người của Thiên Chúa, thì Đức Giêsu không cần đến nhà ông mà chỉ cần nói một lời là đầy tớ của ông sẽ được chữa khỏi bệnh. Viên đại đội trưởng dẫn chứng quyền bính con người ở trần gian, có thể sai khiến người khác làm theo ý muốn của họ, như bản thân ông là một Đại đội trưởng, ông có quyền hành trên những thuộc cấp của mình; thì với một ngôn sứ, nhất là quyền năng đã chữa lành mọi bệnh tật cho người Do Thái, nếu Đức Giêsu nhủ lòng thương chữa lành bệnh cho tên đầy tớ của ông, thì Người cũng không cần nhọc công đến nhà ông.

Trước thái độ và lòng tin của viên sĩ quan ngoại quốc, Đức Giê-su nói với những kẻ đi theo Người rằng: “Tôi bảo thật các ông, tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế”.

Đức Giêsu đề cao viên Đại đội trưởng La-mã ở Ca-pha-na-um, không phải vì ông là sĩ quan quân đội La-mã đến cầu xin với Người; mà vì ông đã tin mạnh mẽ Người là Đấng Mê-si-a có quyền hành trên những bệnh tật và khổ đau của con người; nhất là thái độ ân cần, lo lắng cho người đầy tớ đã biểu lộ sâu sắc lòng thương người của ông. Đức Giêsu ngạc nhiên và nói với những đang có mặt ở đấy: “Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp trong Nước Trời. Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng”.

Người tiên báo nhiều dân ngoại từ các nước trên khắp hoàn cầu sẽ được thông dự phần thưởng Nước Trời cùng với các tổ phụ, vì họ tin vào Người và tin vào Tin Mừng Người giảng dạy. Người cũng có ý nói đến sự bội bạc của con cháu Gia-cóp, những kẻ tự hào là dân thánh của Thiên Chúa vậy mà giờ đây đã bưng tai bịt mắt như không nghe, không thấy và không đón tiếp Ngườì; những người như thế sẽ bị loại trong ngày sau hết.

Đức tin của viên Đại đội trưởng ngoại giáo đã lôi kéo ơn sủng của Đức Giê-su đến cho đầy tớ của mình; đồng thời, lời tuyên tín của của ông đã trở thành tâm tình khuôn mẫu cho người Kytô Hữu mỗi khi dọn lòng Rước Lễ: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành mạnh”.

Một chi tiết đáng chú ý trong trình thuật Tin Mừng hôm nay là: tất cả những bệnh nhân được Đức Giê-su chữa lành đều là những người được người khác giúp đỡ để họ gặp được Người.
Sứ điệp Tin Mừng hôm nay mời gọi tôi:

  • Xác tín mạnh mẽ Đức Giê-su Kitô là Đấng cứu độ nhân loại, cứu độ tôi; chính Người đã mang lấy các tật nguyền và gánh lấy các bệnh hoạn thể xác cũng như linh hồn của tôi. Hãy tin tưởng và siêng năng tìm đến với Người để được ơn chữa lành linh hồn và thân xác.
  • Cầu nguyện và chân thành giúp đỡ anh chị em khác gặp gỡ Chúa Giêsu, để họ cũng được ơn chữa lành hồn xác.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, con thật bất xứng với những ân huệ Chúa đã ban cho, nhưng vì tình yêu của Chúa, xin cho con biết cố gắng hết sức lực, hết trí khôn để con hoán cải đời sống theo tinh thần Tin Mừng của Chúa, và cho con biết dùng những ân huệ Chúa ban cho mà sinh ích cho anh chị em mình.

SỐNG TIN MỪNG

Ý thức cùng cộng đoàn và Linh mục chủ tế đọc lời tuyên xưng: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành mạnh”, để bày tỏ lòng tin, tâm tình kính sợ và khiêm tốn khi chuẩn bị Rước Lễ.

THỨ BẢY: 27.6.2015
Thánh Syrilô, GM Alexadria, TS. Hội Thánh.
Mt 8, 5-17

Ghi nhớ: “Viên đại đội trưởng đáp: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được lành bệnh” (Mt 8, 8).

Suy niệm: Viên đại đội trưởng hôm nay đã khiêm nhường và tự hạ trước mặt Thiên Chúa. Đó là thái độ đúng đắn và cần thiết cho chúng ta noi theo. Có bao giờ chúng ta dám tuyên xưng đức tin cách vững mạnh, đơn sơ và khiêm nhường như viên đại đội trưởng này chưa? Niềm tin vững mạnh của viên đại đội trưởng này không những đã mang lại lợi ích cho ông mà còn cho người khác nữa. Nhờ niềm tin mạnh mẽ mà người đầy tớ của viên đại đội trưởng được cứu chữa. Chúng ta hãy noi gương khiêm nhường và tin tưởng mạnh mẽ của ông trong đời sống đạo, đặc biệt là mỗi khi ta dọn mình rước lễ: “ Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con được lành mạnh ” .

Sống lời Chúa: Hãy khiêm tốn trong cầu nguyện.

Cầu nguyện:Lạy Chúa, Xin cho chúng con biết chân thành và đơn sơ, ngõ hầu được Chúa thương cứu chữa và cho con được hạnh phúc bên Ngài. Amen.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *