TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / là tai là miệng của Chúa (14.02.2020 – Thứ Sáu Tuần V Thường Niên)

là tai là miệng của Chúa (14.02.2020 – Thứ Sáu Tuần V Thường Niên)

Ngày 14.02: Lễ Nhớ Thánh Sy-ri-lô, đan sĩ, và thánh Mê-tô-đi-ô, giám mục

Tin Mừng: Mc 7,31-37

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô

Khi ấy, Đức Giê-su bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xi-đôn, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh. Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su, và xin Người đặt tay trên anh. Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Rồi Người ngước mắt lên trời, thở dài và nói : Ép-pha-tha, nghĩa là : hãy mở ra ! Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng. Đức Giê-su cấm họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng cấm, họ càng đồn ra. Họ hết sức kinh ngạc, và nói : “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả : ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.” 

Ghi nhớ:

Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả; ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.”(Mc 7, 37).

Suy niệm:

Thằng Tý đang đứng trước cổng nhà nghe hai người đàn bà hàng xóm bên kia, chửi bới nhau ầm ĩ. Ông nội nó đi lễ về, thấy vậy liền kéo nó vào nhà và bảo:

– Cháu ngồi xuống đây, ông chỉ cho cháu cái này hay lắm. Thế rồi ông nó chấm nước vẽ lên mặt bàn những nét ngoằn nghèo gì mà nó chẳng hiểu. Đang lúc nó chăm chú nhìn thì ông giải thích.

-Đây là chữ “Thánh”viết theo Hán tự. Chữ này được hình thành bởi ba chữ khác hợp lại. Vừa nói ông vừa chỉ. Đây là chữ nhĩ, nghĩa là cái tai, bên cạnh là chữ khẩu; nghĩa là cái miệng và ở bên dưới là chữ vương nghĩa là vua. Như vậy chúng ta có thể hiểu là; thánh nhân thì phải làm chủ được đôi tai và cái miệng của mình. Đọc Sáng Thế Ký, chúng ta thấy Evà đã không làm chủ được đôi tai của mình khi Ma Quỷ núp dưới hình thù của con rắn cám dỗ, nói những lời gian dối lừa phỉnh vậy mà bà đã nghe theo hái trái cấm và ăn! Về phần Ađam, ông cũng không làm chủ được cái miệng của mình để rồi khi Evà đưa trái cấm cho, lẽ ra ông phải dùng miệng của mình mà nói lời khuyên bảo, can ngăn, đằng này ông lại dùng cái miệng  mà ăn trái cấm đó. Chính vì tội bất trung này nên nguyên tổ đã cắt đứt mối tương quan mật thiết giữa Thiên Chúa và con người; Bởi thế hình phạt cho tội lỗi này là đã làm cho tâm trí con người ra u mê, tối tăm, hướng về điều xấu, phải chịu nhiều đau khổ và phải chết.

-Tý à. Tóm lại, điều ông muốn khuyên con là nên nghe những gì đáng nghe và nói những điều đáng nói. Về việc làm chủ đôi tai và cái miệng. Ông còn nhớ cụ Nguyễn Công Trứ có mấy vần thơ rất hay:

                         Nghe như chọc ruột, tai làm điếc.

                        Giận dẫu căm gan, miệng vẫn cười!

 

Bài Tin Mừng hôm nay, Thánh Marcô thuật lại sự việc là người ta đem đến cho Đức Giê-su một người bị hai căn bệnh, đó là; vừa điếc và vừa ngọng. Để xin Người chữa lành. Đức Giê-su liền kéo bệnh nhân ra khỏi đám đông, rồi Người đặt tay vào lỗ tai anh, nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Người ngước lên trời và nói: Ép-pha-tha, nghĩa là : hãy mở ra! Và lập tức tai nghe được, lưỡi như được cởi mở và anh ta nói được rõ ràng.

Sứ mệnh của Chúa Giê-su xuống thế gian này là để phục hồi lại giá trị làm con Thiên Chúa mà nguyên tổ loài người đã đánh mất khi phạm tội bất trung cùng Thiên Chúa. Kinh Thánh đã ghi. “Đi đếm đâu thì Ngài thi ân giáng phúc, chữa lành mọi kẻ bị bệnh hoạn tật nguyền trong dân chúng.” Chúng ta trước mặt Thiên Chúa đều là những bệnh nhân và muốn được phục hồi, chữa lành chúng ta phải đến được với Ngài. Hoặc là tự mình tìm đến như trường hợp người bị phong cùi (Mc 1, 40-42) hay do người khác đưa đến như trong bài Tin Mừng hôm nay: “Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su”. Như vậy, chúng ta hãy tìm đến với Chúa, không chỉ một mình mà còn phải đem theo những người mà chúng ta có trách nhiệm liên đới đến cùng Đức Giê-su để ngài chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền hồn xác cho tất cả chúng ta.

Ngày hôm nay nếu như chúng ta không biết ca tụng và cảm tạ Thiên Chúa, nếu như không biết nói lời an ủi đến với những người khổ đau, không biết khuyên bảo kẻ lỗi lầm, thì chúng ta có khác gì những người có miệng mà không nói được!? Cũng thế. Tai chúng ta cũng sẽ trở nên bị điếc bị tật nguyền khi chúng ta không biết lắng nghe Lời Chúa và của các đấng các bậc thay Chúa chỉ bảo hướng dẫn chúng ta trong đời sống đạo hàng ngày.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa xin Ngài mở tai chúng con để chúng con luôn biết lắng  nghe Lời Chúa mà đem ra thực hành trong đời sống, cũng xin cho chúng con biết làm chủ miệng lưỡi mình mà hằng dâng lời ca ngợi, chúc tụng Chúa và đồng thời cũng biết dùng lời nói yêu thương để đem đến cho anh em sự đoàn kết, niềm vui, sự chia sẻ cảm thông và nâng đỡ. Amen..

 Sống Lời Chúa:

Cẩn trọng trong lời nói và không nghe ai nói hành nói xấu người khác..

Đaminh Trần Văn Chính.

Xin Chúa mở tai và miệng chúng con (15.02.2019)

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đã chữa lành cho một người vừa câm lại vừa điếc. Người câm như có một sợi dây ràng buộc, trói buộc lưỡi họ khiến họ không thể nói được dù họ rất muốn nói. Đức Giêsu đã nói “Ep-pha-tha” có nghĩa là: “Hãy mở ra”. Ngài đã làm cho người câm điếc đó khỏi bệnh hoàn toàn, anh ta đã nói và nghe được một cách bình thường.

Chúa đến chữa con, Chúa tận tình

Nghe – nói được rồi, đời phúc vinh

Dang rộng đôi tay, Ngài che chở

Có Chúa: đời con thật nghĩa tình

Việc Chữa lành người câm và điếc, đã nói lên Đức Giêsu là Đấng giàu lòng xót thương. Bởi vì, khi tách anh ra khỏi đám đông, Chúa Giêsu đánh tan sự lúng túng của anh ta, đồng thời nói lên lòng thương xót thực sự đối với anh. Chúa Giêsu rất nhạy cảm với tình cảnh hết sức đáng thương của người câm điếc. Như vậy, qua việc chữa lành này Đức Giêsu cho chúng ta biết Ngài là Đấng Mêsia mà muôn dân hằng mong đợi.

Chúa đến cùng con, Chúa ngỏ lời

Bước đi theo Chúa, quyết đi thôi!

Nắm chặt tay con, Ngài an ủi

Mạnh dạn lên nào! Chớ buông lơi

Thiên Chúa là tình yêu và tình yêu của Ngài vẫn son sắt như một. Ngài dựng nên con người vì yêu thương, hứa ban Đấng Cứu Thế và dần dần thực hiện lời hứa ấy trong thời gian bằng việc sai Đức Giêsu đến trần gian để giải thoát con người khỏi nô lệ tội lỗi và sự chết. Điều quan trọng là đôi tai ta cần mở ra để nghe tiếng Chúa, cái lưỡi ta cần cất lên để tôn thờ Chúa. Nguyện xin Chúa đến mở tại và mở miệng ta ra để nghe và để cất tiếng tôn thờ Chúa hầu cuộc đời của ta nên chứng nhân của tình yêu Chúa.

Chúa đến cùng con, sáng cuộc đời

Lòng con phấn khởi, gọi: Chúa ơi!

Thế là cất bước đi theo Chúa

Cảm thấy an vui, quá tuyệt vời

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta: có thể chúng ta cũng bị “câm điếc” khi chúng ta nghe người khác nói nhưng lại cố tình không hiểu, hiểu sai ý của người nói hoặc là hiểu theo ý của riêng mình,để rồi làm sai lạc hay “ bóp méo” sự thật. Làm như vậy, chúng ta tự ý tách biệt ra khỏi anh em và cộng đoàn, đồng nghĩa với việc chúng ta xa lìa Thiên Chúa. Do vậy, chúng ta phải sống thật với lòng mình, luôn thể hiện tinh thần yêu thương hiệp nhất với mọi người và một lòng tôn thờ Thiên Chúa là Cha chúng ta.

Chúa đến bên con đúng kịp thời

Khi mà con cảm thấy chơi vơi

Sóng gió cuộc đời đang ập đến

Có Chúa mọi sự cũng qua thôi

Lạy Chúa! Xin đừng để chúng con bị câm điếc trước lời mời gọi giúp đỡ của những người khó nghèo và biết cảm thông và sẵn sàng chia sẻ những khó khăn với anh chị em đang sống chung quanh chúng con. Amen.

 HOÀI THANH

 

Câm điếc tâm hồn (09.02.2018)

Truyện kể

Trước cuộc chiến ở Di Lăng, Lưu Bị muốn đích thân dẫn đại binh đánh Ngô để báo thù cho người em kết nghĩa của mình là Trương Phi và Quan Vũ, nên đã nhờ Lý Ý đoán xem lành dữ thế nào. Lý Ý bèn lấy giấy vẽ hơn 40 bức tranh binh mã khí giới. Vẽ xong, ông lại xé vụn từng tờ một. Sau đó ông lại vẽ một người to lớn nằm ngửa trên mặt đất, một người bên cạnh đào đất chôn, bên trên viết một chữ “Bạch” lớn, sau đó chắp tay mà đi. Lưu Bị bực mình nói với quần thần rằng: “Đây là lão điên khùng! Không đáng tin chút nào!”. Sau đó, vì Lưu Bị không tin, đã lấy lửa đốt bỏ bức vẽ, rồi cất 70 vạn đại quân tiến lên.

Khi Lưu Bị dùng lửa đốt bức vẽ đã chỉ rõ, 40 doanh trại sau này bị hoả công Đông Ngô của Lục Tốn thiêu rụi, chính là do quyết định sai lầm của ông gây ra. Những điều này về sau từng cái đều ứng nghiệm chuẩn xác.

Suy niệm

Tin Mừng diễn tả: “Xin Người đặt tay trên anh.” (Mc 1, 32)

Đây là hành động thể hiện Niềm Tin vào Đức Giê-su, quả quyết Người sẽ cứu chữa khỏi mọi bệnh tật.

Câu chuyện nhỏ:

Một em bé và người cha đi qua một chiếc cầu.

Người cha vì lo lắng cho con mình nên đã nói với con rằng: “Con yêu, hãy nắm lấy tay Cha để con không bị ngã xuống sông!”

Cô bé trả lời: “Không, thưa Cha. Cha hãy nắm lấy tay con!”

“Có gì khác nhau đâu?” Người cha một chút bối rối hỏi lại.

“Có sự khác nhau lớn đấy!” Đứa bé đáp lại: “Nếu con nắm lấy tay cha và có điều gì xảy ra với con, có thể là con sẽ buông tay Cha ra.

Nhưng nếu Cha nắm lấy tay con, con biết chắc chắn rằng dù có điều gì xảy ra Cha sẽ không bao giờ buông tay con ra.”

Martha thưa Chúa Giêsu: “Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy” (Ga 11, 22); Cô Mác-ta đáp: “Con tin Thầy là Đức Kitô” (Ga 11, 27). Tin vào Thiên Chúa thì dù có chết cũng sẽ được sống lại như ông Lazaro.

Khi chúng ta có Niềm Tin nơi Thiên Chúa, hãy đến với Chúa trong cuộc đời và để Chúa nắm lấy tay chúng ta mà dẫn dắt ta đi trên thế gian đầy nguy nan thử thách.

Hôm nay đây, nhất là cuộc sống mà nhiều người đang loại bỏ Thiên Chúa bằng nhiều hình thức: cậy nhờ sức mạnh trần gian; cậy nhờ mù quáng vào các thế lực tà thần; và hơn thế nữa đã sống một cuộc sống vô thần.

Đức tin vào Thiên Chúa càng bị đe dọa và thử thách.

Đây là loại người bị câm bị điếc về lương tâm. Những Lời nói về chân lý Sự Thật họ để ngoài tai, hoặc xem nhẹ những Lời ấy không có giá trị, có khi đem Lời Sự Thật ra châm biến hoặc lợi dụng để làm những điều lừa gạt.

Người Kito hữu hôm nay, có biết bao người đang sống thờ ơ với Lời Sự Thật, họ bám vào lề luật để sống, không chắc chắn một Niềm Tin vào Lời Sự Thật. Lòng họ không yêu mến và tin tưởng mãnh liệt vào quyền năng Thiên Chúa như chị em Mát-ta. Họ giữ đạo và giữ đức tin bằng lề luật không phải bằng lòng mến.

Sự câm điếc về lương tâm đã làm cho một xã hội trở nên nhiều gian dối, lừa gạt. Đâu đâu cũng thấy sự giả dối: giả dối đến nhà thờ cho đúng với lề luật; giả dối để cho người thân hay xóm làng biết mình còn giữ đạo nhưng không dám làm dấu Thánh Giá nơi công cộng; giả dối khi làm bác ái có chọn lựa mục đích riêng; giả dối trong kinh doanh, sản xuất; giả dối trong đối nhân xử thế; giả dối trong Niềm Tin…

Dấu hiệu không bị câm điếc lương tâm chính là sự bình an. Nếu chúng ta không làm những điều giả dối, chắc chắn chúng ta được bình an.

Có nhiều người Kitô hữu đọc kinh rất nhiều, siêng năng đi nhà thờ, rước Thánh Thể hằng ngày. Nhưng lòng luôn bất an, nếu có chuyện bất bình dù rất nhỏ, họ cũng thể hiện sự cáu kỉnh, giận dữ, thậm chí có những lời nói hành động xúc phạm đến anh em mình.

Để có một Niềm Tin vững chắc, hãy để Chúa Giê-su nắm lấy tay của mình và mình nắm lấy tay anh em.

Cho Chúa nắm tay mình dẫn dắt trong cuộc đời, chúng ta sẽ được Bình An và sự sống đời đời.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giê-su, xin Chúa hãy nắm lấy tay con và nói: “Ép-pha-tha.” Để con không bị câm bị điếc lương tâm con, và con luôn sống trong Tình Yêu của Chua. Amen./.

Gã Đầu Bạc

Bệnh thể xác- tâm hồn (10.02.2017 

10 Tháng Hai Thánh Scholastica (480 – 542?) – Lễ Nhớ

Có lần tôi được dịp thăm các em câm điếc Lái Thiêu. Nhìn các em tôi thấy thương làm sao?! Có lẽ các em đã câm thì lại điếc luôn… Cứ nhìn 2 em  hay một đám ngồi với nhau  cả giờ mà chỉ giơ tay ra dấu hiệu cho nhau hiểu, hoặc ngoài sân một số đông các em nam chơi đá banh, chạy nhảy bắt bóng xô đẩy nhau trên sân, những cú ngã cũng rất mạnh, vậy mà chẳng nghe thấy một tiếng nói ồn ào như tất cả các sân bóng khác. Họ hò reo, họ hét, họ la ầm trời.. nhưng nơi sân chơi này để ý chỉ thấy các em ra dấu và khi trái banh được tung vào lưới, những tiếng vỗ tay cũng vang lên trong sân rồi họ lại im lăng chiến đấu, những quả banh lại được tung lên…

Đứng trước các em câm điếc, mình hỏi cũng chẳng hiểu mình nói gì mà đáp lại chỉ biết nhoẻn miệng cười hay lễ phép cúi chào cảm ơn khi mình cho quà. Các em không thể diễn đạt cho mình  hiểu ý các em, giống như bị một sợi dây vô hình trói buộc miệng lưỡi, nhìn sao thương chi lạ!… Suy nghĩ lại tôi thấy thật cám ơn Chúa vì ngài sinh dựng nên tôi chẳng phải câm không bị điếc tôi thoải mái nghe hay nói. Vậy mà tôi không biết cám ơn Chúa để chỉ nói những  điều đẹp lòng Chúa.

Không thích nghe những điều tốt lành mà chỉ thích nói hành nói xấu người khác, nói những điều vô bổ để trở nên án phạt cho mình sau này. Không đem lại ích lợi lại đem lại buồn phiền tai họa cho người khác… Ôi! những lời nói đó chỉ mang lại án phạt cho bản thân tôi vì thích đâm thọc khích bác chế diễu người khác, đến nỗi gia đình người ta đang yên lành hạnh phúc chỉ vì một lời nói vu vơ làm vợ chồng con cái xào xáo mâm bay bát bay ầm xóm ầm làng. Cộng đoàn đang sinh hoạt vui vẻ rồi cũng do tôi tiếng chì tiếng bấc làm mất đoàn kết nội bộ.  Chuyện gì cũng dính vào được, thích gây thù chuốc oán, nghe sai ý truyền đạt sai lời thế là to chuyện!

Lắng nghe là điều quan trọng trong giao tiếp. Tại sao tôi không chỉ nghe và nói với người khác bằng tai bằng miệng mà còn cần phải bằng cả trái tim nữa. Có như thế tôi mới biết cảm thông để chia sẻ những nỗi đau của tha nhân và đáp ứng những nhu cầu của anh em với những khả năng Chúa ban cho tôi.

Lạy Chúa! xin mở rộng tâm hồn con để con luôn biết nói và nghe những điều nào đẹp lòng Chúa. Cho con đừng vô cảm và câm điếc khi anh em con cần đến con, để con luôn suy nghĩ tốt làm tốt như lòng Chúa mong muốn nơi con.

THANH ANH NHÀN

Épphatha! Hãy mở ra!

Chúa Giêsu ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói: “Épphatha”,
nghĩa là: hãy mở ra! Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. (Mc 7,34-35)

Suy niệm: Người điếc không nghe được điều người khác nói. Họ không bị xã hội loại trừ, nhưng chính chứng điếc cản trở họ giao tiếp với người khác. Người ngọng, lưỡi như bị buộc lại, muốn trình bày ý tưởng gì hay diễn tả tâm tư ước muốn thật khó khăn, có khi còn bị hiểu lầm, chế nhạo. Người vừa điếc vừa ngọng giống như bị cắt cụt mọi phương thế giao tiếp với tha nhân. Người ta nói mình không nghe được; mình nói không ai hiểu được. Anh ta như người tù biệt xứ ngay ở giữa những người thân. Để chữa lành cho anh, Chúa Giêsu nói: “Épphatha! Hãy mở ra!” Lập tức “tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại”, anh nối lại được mối tương quan với tha nhân. Nỗi bất hạnh của anh giờ đây trở thành niềm vui và hạnh phúc.

Mời Bạn: Có thể chúng ta không bị điếc và ngọng thể lý nhưng rất có thể đang bị điếc và ngọng tâm linh. Điếc khi ta làm ngơ trước điều hay lẽ phải, thích nghe lời khen tặng nịnh nọt mà bịt tai trước những lời góp ý xây dựng. Lúc đó ta “có tai mà chẳng thể nghe chi”(Tv135,17). Ta ngọng khi miệng lưỡi không biết ca ngợi Chúa, không dám nói sự thật, không có can đảm nói điều hay lẽ phải bênh vực cho chân lý. Lúc đó ta có lưỡi mà “lưỡi đã dính với hàm” (x. Tv 137,6).

Sống Lời Chúa: Mỗi ngày chú ý lắng nghe điều hay lẽ phải và nói lời xây dựng với tha nhân.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu là Đấng chữa lành mọi bệnh tật tâm linh, xin cho chúng con nhận ra chứng điếc ngọng của mình và xin Chúa chữa lành chúng con.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *