Không nên có những thành kiến hẹp hòi (31.08.2020 – Thứ Hai Tuần XXII Thường Niên)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

Tin Mừng: Lc 4,16-30

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

16 Khi ấy, Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người đã được dưỡng dục. Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh. 17 Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng : 18 Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, 19 công bố một năm hồng ân của Đức Chúa.

20 Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường rồi ngồi xuống. Trong hội đường, trăm con mắt đều đổ dồn về phía Người. 21 Người bắt đầu nói với họ : “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.” 22 Mọi người đều tán thành và thán phục những lời ân sủng từ miệng Người nói ra.

Họ bảo nhau : “Ông này không phải là con ông Giu-se đó sao ?” 23 Người nói với họ : “Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ : Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình ! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Ca-phác-na-um, ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào !” 24 Người nói tiếp : “Tôi bảo thật các ông : không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.

25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay : vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en ; 26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.”

28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi-. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.

Không nên có những thành kiến hẹp hòi (31.08.2020 – Thứ Hai Tuần XXII Thường Niên)

Bài Tin Mừng hôm nay kể về việc Chúa Giêsu trở về quê hương của mình là Nazarét, để chia sẻ với những người thân về niềm vui và những thành quả mà Người đã gặt hái được khi đi rao giảng. Đúng ra niềm vui ấy sẽ được tăng lên, được ủng hộ nhiệt tình. Nhưng vì thành kiến họ đã khinh dể Người, từ chối Người và không nhận ra Người.  Họ đã làm mất đi những điều tốt đẹp mà Chúa muốn tặng ban cho họ.

Chúa về thăm lại quê hương

Ngài vào giảng tại hội đường năm xưa

Lúc đầu dân chúng thích ưa

Vì tài hùng biện chẳng thua người nào

*

Về sau “thành kiến” xen vào

Họ cho rằng Chúa như bao người làng

Chẳng là « quyền quý cao sang »

Gia đình, dòng tộc, họ hàng bình dân

 

Dân làng Nazarét đã có thành kiến với Chúa Giêsu, nên họ không thể nhận ra Ngài. Những người đồng hương đương thời với Đức Giêsu đã nhìn Người với đôi mắt xem thường như thế. Với cái nhìn như vậy họ không thể nào nhận ra Đức Giêsu mà họ vẫn tưởng là con bác thợ mộc Giuse lại là Con Thiên Chúa được.

Hoàn cảnh, cuộc sống thanh bần

Cha làm thợ mộc, mẫu thân bình thường

Làm sao xứng bậc Đế Vương

Nên họ kiêu ngạo xem thường chê bai

*

Với Chúa : sứ vụ Thiên Sai

Xuống trần cứu chuộc cho loài người ta

Tình Ngài cao cả bao la

Muôn đời trọn kiếp vẫn là yêu thương

 

Trong cuộc sống đời thường, có những mối tương quan với nhau giữa người với người. Nếu chúng ta khinh thường anh em bởi vì chúng ta có thành kiến với họ và nếu chúng ta không đón nhận những góp ý chân thành của anh em, thì kết quả là những mối tương quan bị phá vỡ và chúng ta sẽ không học được những điều tốt đẹp nơi những người xung quanh của mình.

Hôm nay ngay tại hội đường

Người làng ích kỷ coi thường lời khuyên

Phẫn nộ, bực tức, nổi điên

Kéo đẩy Chúa tới góc triền đồi xa

*

Ý đồ « đen tối » gian tà

Xô Chúa xuống vực để mà phi tang

Chúa đi giữa họ hai hàng

Tiến lên phía trước đàng hoàng oai nghiêm

*

Thế ra mới hiểu nỗi niềm

« Tiên tri chẳng được ưu tiên quê mình »

Lạy Chúa là chân lý và tình thương. Xin thông ban cho chúng con tình thương và chân lý của Chúa, để chúng con biết nhìn người anh chị em với lòng thiện cảm và trân trọng. Amen.

Hoài Thanh                     

Loan báo Tin Mừng (02.09.2019)

Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật chuyện Chúa đi về thăm quê hương với tình cảm thân thiện, chân thành. Ngài vào hội đường chia sẻ Kinh Thánh với những người cùng quê quán của mình, qua đoạn sách tiên tri I-sai-a, Chúa Giêsu thật thà nói: Lời sấm đã ứng nghiệm nơi Ngài . Dân chúng rất thán phục sự khôn ngoan đạo đức của Ngài, nhưng một số người trong đám họ lại ác ý săm soi khi biết thân thế Ngài quá bình thường ( chỉ là con bác thợ mộc Giuse. Bụt nhà không thiêng ), hơn nữa, họ không điều khiển được Ngài làm những điều họ mong muốn, nên họ bực tức và định tiêu diệt Ngài, nhưng họ không thể vì giờ của Ngài chưa đến…

Là một thành viên Đa Minh, mỗi chúng ta cũng được Chúa trao ban sứ vụ: đi loan báo Tin Mừng …, theo khả năng riêng mà Chúa ban cho mỗi người khác nhau. Có thể nhiều lúc chúng ta cũng gặp trường hợp bị người đồng hương khi dể coi thường và ghét bỏ như Chúa ngày xưa, vì “ Trò thì không hơn Thầy”, nhưng nhờ ơn Chúa giúp, chúng ta quyết tâm không lùi bước, luôn cố gắng nhiệt thành theo gương Chúa, ra đi loan báo Tin Mừng cho nước Chúa ngày càng rộng lan.

Lạy Chúa Giêsu Thầy chí thánh.  Xin giúp chúng con là những đệ tử luôn dõi bước theo gương sống của Thầy, cho chúng con được ơn khôn ngoan can đảm và mạnh dạn tuyên xưng Đức Tin công giáo của mình ở mọi chốn mọi nơi. Sống chứng nhân loan báo Tin Mừng bằng chính đời sống thực hành Lời Chúa dạy cụ thể hôm nay. Amen.

BCT

Thành kiến (03.09.2018)

Ghi nhớ: 

“Tôi bảo thật các ông, không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình” (Lc 4, 24).

Suy niệm:

Đoạn Tin Mừng Chúa Giêsu thuật lại, khi Ngài trở về thăm quê hương là Na-da-rét. Ngày ấy dân Na-da-rét họ đón tiếp Người chẳng ra gì. Đó cũng là điềm báo Người bị dân Người chối bỏ. Và Chúa Giêsu là người thật sự đến để giúp họ, thoát khỏi luật tâm lý muôn đời “bụt nhà không thiêng”. Thế nên chúng ta cũng nhận ra câu nói bất hủ của Chúa Giêsu: “không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình”. Người cũng cảm nhận được cái đớn đau, khó khăn, đã từng bị bạn bè, xóm giềng ruồng rẫy,  khi hy sinh lãnh nhận sứ mệnh làm ngôn sứ tại xứ sở mình.

Quả thật, trong cuộc sống chúng ta cũng vậy, thành kiến luôn là căn bệnh chung của nhiều người, thành kiến đôi khi là một tâm trạng thiên lệch rất tai hại, từ  sự yên trí, phán đoán, nhất là những tư tưởng suy đoán không hay cho người khác. Thích mới lạ, nhiều lý luận ngược chiều cho là hay, dựa theo dư luận số đông của mọi người.

Tại quê hương, khi chúng ta gặp người ấy quá quen, thân cận quá, thì chúng ta khó có thể chấp nhận tài năng của họ, hoặc họ có một địa vị cao trọng, danh giá, về thăm quê hương, chúng ta luôn có cái nhìn tò mò, soi mói tìm hiểu, hơn là kính nể khi họ về quê nhà hay xứ sở của mình, nếu người đó có tài nhưng gia đình nghèo khó, thì họ coi rẻ rúng, cũng như Chúa Giêsu khi trở về quê nhà cũng bị dân làng nhìn theo kiểu “Ông không không phải là con bác thợ mộc sao? Mẹ của ông không phải là bà Maria , anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Gio-xép, Si-mon và Giu-đa sao? Bởi đâu ông được như thế?” (Mt 13, 55-56). Cũng vậy, Chúa hiểu rõ tâm lý của họ.

Chúng ta là người Kitô hữu là chấp nhận ra đi làm ngôn sứ, biết rao giảng và thực hành sống lời Chúa, loan báo Tin Mừng đến cho tha nhân, dẫu cho mọi người không chấp nhận chân lý và sự thật, đổi sang thái độ nghi ngờ hay chống đối. Ngay cả Chúa Giêsu cũng đóng vai trò ngôn sứ bởi từ Chúa Cha mà đến, nhưng cũng cùng chung một số phận như bao ngôn sứ khác. Vậy chúng ta tham dự vào vai trò ngôn sứ của Chúa Giêsu ngay trong mọi hoàn cảnh, hãy cảm thông hay chấp nhận với mọi người bằng sự thương yêu chân thành, đây không phải là thái độ lẩn tránh, mà bình tĩnh và cầu nguyện để tiếp tục chương trình, không để cho những người hay chống đối, có thể cản trở công việc thi hành sứ vụ, Thiên Chúa trao phó.

Lời Chúa luôn là kim chỉ nam, hướng dẫn, và chữa lành cho tâm hồn mỗi người, để tìm được sự thanh thảnh, bình an trong tâm hồn, giúp chúng ta vững tin ra đi loan truyền Lời Chúa  đến tận cùng trái đất.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa! Xin cho chúng con có một trái tim  rộng mở, đón nhận những cái tốt của nhau, để sống chân thành  trong ơn Thánh Chúa tuôn đổ nơi bao tâm hồn hiền hậu và khiêm nhường, giúp đời sống chúng con luôn trở thành chứng nhân cho Tin Mừng Nước Trời. Amen.

Những bước chân ra đi làm ngôn sứ (04.09.2017)  

1. Ghi nhớ: “Tôi bảo thật các ông, không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình” (Lc 4, 24)

2. Suy niệm:

Quê hương của Chúa Giêsu là Na-da-rét. Ngày ấy dân Na-da-rét họ đón tiếp Người chẳng ra gì. Đó cũng là điềm báo Người bị dân Người chối bỏ. Và Chúa Giêsu là người thật sự đến để thoát khỏi luật tâm lý muôn đời “ bụt nhà không thiêng”. Thế nên chúng ta cũng nhận ra câu nói bất hủ của Chúa Giêsu như sau: “ không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình”. Người cũng cảm nhận được cái đớn đau, khó khăn, đã từng bị bạn bè, xóm giềng ruồng rẫy,  khi hy sinh lãnh nhận sứ mệnh làm ngôn sứ tại xứ sở mình.

Bài Tin Mừng hôm nay được trích dẫn, nói về việc xức dầu một ngôn sứ, còn Chúa Giêsu thì nói đến Thánh Thần Người mới lãnh nhận ngày chịu phép rửa và coi đó là nguồn mạch phát sinh thông điệp và hoạt động cứu độ nơi Người. Đoạn văn này Người đã không chọn và cũng không sửa soạn trước cho dân Na-da-rét. Nhưng như đã có bàn tay quan phòng của Thiên Chúa đã mở sẵn cho Người: “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong cho tôi, để loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn…”. Lập tức họ cảm thấy khó chịu, họ xì xầm bàn tán với nhau, họ bảo nhau “ Ông này không phải là con ông Giuse đó sao?”.

Quả thật, trong cuộc sống chúng ta hay có cái nhìn hay còn gọi là “bệnh thành kiến” về con người. Thành kiến là căn bệnh chung của nhiều người, có khi trở thành kinh niên bất trị. Thành kiến cũng có khi là một tâm trạng thiên lệch rất tai hại, là một sự yên trí, phán đoán, nhất là những tư tưởng suy đoán không hay cho người khác.  thích mới lạ, nhiều lý luận ngược chiều cho là hay, dựa theo dư luận số đông của mọi người. Nên trong Kinh Thánh Cựu Ước cho biết lý do: “Không gì nham hiểm và bất trị như lòng người, ai dò thấu được”(Giê-rê-mi-a 17,9).

Khi người ấy quen quá, gần quá, thân cận quá, thì chúng ta không nhận cái tài năng của họ, hoặc khi có một vĩ nhân về quê hương, chúng ta lại có cái nhìn tò mò, soi mói tìm hiểu, hơn là kính nể khi họ về quê hương hay xứ sở của mình, nếu người đó có tài nhưng gia đình nghèo thì coi rẻ rúng, cũng như Chúa Giêsu khi trở về quê nhà cũng bị dân làng nhìn theo kiểu “Ông không không phải là con bác thợ sao? Mẹ của ông không phải là bà Maria , anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Gio-xép, Si-mon và Giu-đa sao? Bởi đâu ông được như thế?” (Mt 13, 55-56). Cũng vậy, Chúa hiểu rõ tâm lý của họ, nên bảo họ “ Ngôn sứ có rẻ rúng thì cũng chính là ở quê hương mình và trong gia đình mình thôi” ( Mt 13, 58).

Lời Chúa hôm nay nhắn nhủ mỗi người Kitô hữu hay người Giáo Dân Đa Minh một khi chúng ta chấp nhận là những bước chân ra đi làm ngôn sứ để sống lời Chúa, loan báo Tin Mừng đến cho mọi người, dù mọi người không chấp nhận chân lý và sự thật, ngay cả Chúa Giêsu cũng đóng vai trò ngôn sứ bởi từ Chúa Cha mà đến, nhưng cũng cùng chung một số phận như bao ngôn sứ. Đồng thời chúng ta tham dự vào vai trò ngôn sứ của Chúa Giêsu ngay trong Giáo xứ hay Huynh đoàn cũng vậy, hãy cảm thông với mọi người bằng sự thương yêu chân thành. Hãy thành thật nhìn lại chính mình vì đa số mỗi người chúng ta thường mắc phải “bệnh thành kiến”.

Để có thể chữa trị tâm bệnh này, ít nhiều mỗi người hãy cố gắng vượt qua và loại bỏ, nhờ đó con người không còn chê bai nhau, ghen ghét nhau nữa, bởi vì  hiện thân của mỗi người luôn là đền thờ của Thiên Chúa ngự trị, và đồng thời đều  được ân sủng theo cách đặc biệt mà Chúa đã ưu ái trao tặng riêng cho từng người, do đó đừng lên án bất kỳ một ai, vì thực chất đâu đâu cũng có những tâm hồn đen tối và tự phụ, đó chính là satan đang dẫn đường cho họ chưa tỉnh thức chưa tìm nẻo chính đường ngay.

3. Sống lời Chúa:

Lời Chúa luôn chữa lành cho tâm hồn mỗi người để tìm được sự thanh thảnh, bình an trong tâm hồn, giúp chúng ta sống theo chân lý và sự thật.

4. Cầu nguyện:

Lạy Chúa!  xin cho chúng con có một trái tim  rộng mở, đón nhận những cái tốt của nhau, để sống chân thành  trong ơn Thánh  Chúa tuôn đổ nơi bao tâm hồn hiền hậu và khiêm nhường, giúp đời sống chúng con luôn trở thành chứng nhân cho Tin Mừng Nước Trời. Amen.

M.Liên

Số phận của Ngôn sứ (31.08.2015)

Đức Giê-su về làng nơi người sinh trưởng, Ngài vào hội đường đứng lên đọc Sách Thánh, gặp ngay đoạn nói về sứ mạng của Ngài: “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Chúa.” Trong lúc trăm con mắt đều đổ dồn về phía Ngài, Ngài xác nhận: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.” Mọi người đều gật đầu tán thành và thán phục lời từ miệng Ngài. Cứ như vậy thì chẳng có chi rắc rối.

Bỗng đâu cái kiểu thành kiến quan niệm “bụt nhà không thiêng” nổi lên trong họ, họ bắt đầu hạ giá Ngài vì cái cảnh người cùng làng, xoàng xĩnh như họ vẫn thấy mấy chục năm nay. Họ xầm xì: “ Ông này không phải là con ông Giu-se đó sao?”Thừa biết ý nghĩ trong đầu của họ, Ngài khẳng định cái bậc thang giá trị bất hủ từ bao đời xưa nay: “không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.” Đó là chuyện thường tình vẫn xảy ra ngay từ trong gia đình, người cùng làng, cộng đoàn địa phương, thường khó chấp nhận một người nổi danh tiếng xuất thân từ “vườn nhà” của mình. Khách lạ xa xôi thì sẵn sàng ca  ngợi tán dương, vì họ đến rồi đi, chẳng ảnh hưởng đến thế giá, uy tín, “chỗ đứng” của tôi. Còn những vị “bụt nhà” mà bỗng nổi nang xuất chúng thì tự nhiên sự tín nhiệm đổ dồn về họ, tôi bị giảm giá mờ nhạt, vị thế lung lay, nguy cơ bị lấn sân mất chỗ… chẳng dại gì mà đánh giá cao về họ. Các ngôn sứ bao đời xưa nay đều bị hành xử, chống đối và triệt hạ.

Đức Giê-su, Người Tôi Trung, là vị Ngôn Sứ đúng nghĩa nhất và cũng không tránh khỏi lối hành xử miệt thị này. “Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành-thành này xây trên núi. Họ kéo người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực”. Thật là khủng khiếp! Hôm nay “giờ chưa đến” nên “Người băng qua giữa họ mà đi.” Khi giờ đã đến, Ngài để họ đánh đập hành hạ, cuối cùng bị căng thây treo trên thập giá, kết thúc cuộc đời của vị Ngôn Sứ Cao Cả nhất trong lịch sử. Nhưng cái chết của Ngài lại khai sinh một Giáo Hội mới lan tràn khắp mặt đất hôm nay.

Chúa ơi ! ngày nay cuộc đời thực thi sứ vụ làm ngôn sứ của chúng con cũng vẽ lại dòng đời của Chúa. Có lúc mọi người ca khen vui vẻ, có lúc bị chống đối từ khước coi thường, hạ thấp, loại trừ… Xin cho chúng con dám can đảm làm chứng nhân của Chúa, giữa lúc thuận tiện cũng như khi gặp thử thách đố kỵ và khinh khi. Để dù giữa sóng gió cuộc đời có Chúa cùng đi, chúng con không sợ bị trật đường ray. Đi trong tay Chúa chúng con an tâm vượt khó. Cuộc đời “loan báo” của chúng con sẽ có ngày nở hoa. Chúng con cũng mạnh dạn tuyên xưng: “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi…” và… “Hôm nay đã ứng nghiệm lời kinh thánh quý vị vừa nghe”.

thành kiến làm mờ Đức tin (31.09.2015)

1. Ghi nhớ: “ Ông này không phải là con ông Giuse đó sao ” (Lc 4, 22)

2. Suy niệm: Tuy tỏ ra thán phục trước những lời giảng dạy của Chúa Giêsu nhưng do thành kiến, óc hẹp hòi nên người Nazaret đã từ chối Đức Giêsu. Họ không chấp nhận Ngài là Đấng Messia dù họ đã chứng kiến những dấu lạ từ Ngài. Ngày nay, cũng vì thành kiến, vì khinh miệt và phân biệt sang hèn, nên chúng ta không thấy được Chúa Giêsu hiện diện trong mỗi người anh em mà chúng ta gặp gỡ.

3. Sống Lời Chúa: Điều gì ta làm cho anh em là ta đang làm cho Chúa.

4. Cầu nguyện: Lạy Chúa, cũng vì thân thế gia đình tầm thường nên Chúa đã bị người ta từ chối. Xin cho chúng con khiêm tốn hòa nhã với anh em, sẵn sàng mở rộng vòng tay để đón tiếp và giúp đỡ những người tầm thường, bất hạnh. Amen.

Để Lời Chúa là sức sống… (01/09/14)

Đức Giê-su bắt đầu nói với họ: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe.” (Lc 4,20-21)

Suy niệm: Triết gia Đức nổi tiếng Kant tuyên xưng: “Tôi tin rằng Kinh Thánh là quyển sách đem lại ích lợi nhiều nhất cho nhân loại. Tôi cũng tin rằng bất cứ nỗ lực nào làm giảm giá trị Kinh Thánh đều là tội ác chống lại nhân loại.” Một trong những cách làm giảm giá trị Kinh Thánh là để cuốn sách ấy nằm yên trong tủ sách, hay để bụi bám trên bàn thờ. Kinh Thánh hay Lời Chúa không còn là những dòng chữ chết trong sách, nhưng là sức sống nếu được đọc lên trên môi miệng, được công bố, được loan truyền, được áp dụng trong cuộc sống hằng ngày, trong những tình huống khác nhau của cuộc sống. Hôm nay, Chúa Giê-su nhắc lại lời tiên báo của ngôn sứ I-sa-i-a cách đó tám thế kỷ, được ứng nghiệm, trở thành lời sống động nơi Ngài, vị Cứu Thế hôm nay.

Mời Bạn: Hoàng đế nước Pháp Napoléon nhận định: “Tin Mừng không phải là một quyển sách; nó là sự sống, với một tác động, một sức mạnh, có thể xâm nhập tất cả những gì đối kháng lại sự mở rộng của nó. Tôi không bao giờ bỏ đọc sách ấy và đọc mỗi ngày một cách thích thú.” Bạn có làm cho Lời Chúa trở thành hiện thực, được ứng nghiệm trong cuộc đời bạn hôm nay và mỗi ngày không?

Sống Lời Chúa: Tôi nỗ lực để Lời Chúa được ứng nghiệm trong đời sống mình qua việc siêng năng đọc, suy gẫm và để Lời ấy hướng dẫn suy nghĩ, lời nói, việc làm, cách ứng xử của mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, lời ngôn sứ I-sa-i-a tiên báo về Chúa đã được Chúa thực hiện trọn vẹn. Xin cho chúng con biết quan tâm áp dụng Lời Chúa vào đời sống cụ thể của mình.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *