Liên huynh Túc Trưng, Gp. Xuân Lộc: Thăm nhà tình thương Martino

Nơi chúng tôi bước chân đến thăm nhà tình thương của các cụ là một khuôn viên thoáng mát tĩnh lặng được bao bọc bởi hàng cây xanh và hoa vàng, nằm trong dãy sau của tu viện Thánh Martino, nơi nương thân của 13 cụ già neo đơn, bệnh tật đang “trên đường trở về nhà Cha”. Cũng chẳng có ai là anh em, họ hàng hay cùng quê nhưng do quá trình sống bên nhau trong nhà tình thương này mà họ thân thiết, gắn bó với nhau như một gia đình. Nghe nói thứ năm tuần rồi, một cụ ra đi, kết thúc hành trình lữ thứ trên dương gian của mình, cả nhà thương nhớ, buồn rười rượi như “một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ…”

Cha Toma Aquino Đỗ Nguyễn Minh Quân OP, người quản nhiệm nhà tình thương này là một Cha bác sĩ luôn chăm sóc sức khỏe và chất lượng bữa ăn cho các cụ thật nhiệt tình và chu đáo. Khéo léo an ủi, nâng đỡ, vực dậy tinh thần và chọc cười các cụ. Ngoài ra còn có các đoàn thể cũng đến thăm các cụ thường xuyên, anh Gioakim Nguyễn Huế, Trưởng ban Tông đồ Huynh đoàn giáo Phận Xuân Lộc cho biết: Trong giáo Phận có 14 Liên huynh (LH), mỗi LH xung phong nhận trách nhiệm đến thăm các cụ hàng tháng. Cụ thể tháng 1 có LH Biên Hòa và Bến Gỗ, tháng hai có LH Tân Mai và tháng 3 là LH Túc Trưng, một LH ở xa nhưng rất chân tình, mộc mạc.

Anh Minh, Trưởng LH Túc Trưng cùng quý anh chị trong đoàn khệ nệ mang đồ từ trên xe xuống trần tình với Cha Toma: “ Chỗ chúng con làm được cái gì là chúng con đem đến cái đó cho nhà tình thương.”.Wow, cùng xem các anh chị ấy mang đến cho những gì nào, gạo, thịt gà, thịt heo, giò chả và khá là nhiều rau củ cùng với số hiện kim là 10.300.000đ để chia sẻ phần thuốc thang cho các cụ.

Cha Toma, đại diện cho nhà tình thương đón nhận tấm lòng của anh chị em thuộc LH Túc Trưng và mời mọi người ở lại dùng bữa với các cụ để cảm nhận phần nào cuộc sống của các cụ ở đây.Anh chị em nhiệt tình hưởng ứng bữa trưa qua tô bánh canh gà và xôi đậu phộng do chính tay Cha nấu. Có hương vị ngọt ngào hơn, niềm vui rạng ngời hơn trên gương mặt người nhận và người trao yêu thương ngồi cạnh nhau dùng bữa và trò chuyện rôm rả. Cụ bà được Cha Toma hóm hỉnh gọi là “ người dễ thương nhất nhà em” móm mém nói : “ Sống ở đây thoải mái và vui lắm, có người bầu bạn, được chăm sóc, ăn uống đầy đủ, có người tới thăm nữa..”

Vâng, tôi đã nhìn thấy những ánh mắt không còn vẻ đượm buồn hay nhìn xa xăm, nghĩ ngợi mông lung về thân phận hay kiếp con người sắp về với đất mẹ, mà là ánh mắt bừng lên niềm vui, hy vọng và lạc quan trong kiếp nhân sinh…

Cảm ơn Cha quản nhiệm và những tấm lòng của anh chị em đã đến nơi này thăm nom, động viên, khích lệ tinh thần các cụ.Những nhọc nhằn, vất vả của quý Cha tiền nhiệm và đương nhiệm cùng quý anh chị em được sưởi ấm bằng những nụ cười móm mém và lòng biết ơn bởi họ chẳng có gì để đáp trả ngoài lời cầu xin Thiên Chúa ban bình an cho mọi người.

Đích thực niềm vui của sự cho đi là nhận lại nhiều thứ, từ Thiên Chúa, từ cuộc sống này và từ niềm vui lâng lâng trên khuôn mặt của mỗi người tới đây. Bạn hãy thử và cảm nghiệm xem nhé. Lạ lắm….

09/03/2021 

Rosa. Mai Linh         

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.