Thành kiến cản trở đức tin (31.07.2020 – Thứ Sáu Tuần XVII Thường Niên)

Chuỗi Kinh cầu nguyện trong cơn Đại dịch Covid-19

Ngày 31.07 : Lễ Nhớ Thánh I-nha-xi-ô Lôi-ô-la, linh mục

Tin Mừng: Mt 13,54-58

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

54 Khi ấy, Đức Giê-su về quê, giảng dạy dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói : “Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế ? 55 Ông không phải là con bác thợ sao ? Mẹ của ông không phải là bà Ma-ri-a ; anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Si-môn và Giu-đa sao ? 56 Và tất cả chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao ? Vậy bởi đâu ông ta được như thế ?” 57 Và họ vấp ngã vì Người. Nhưng Đức Giê-su bảo họ : “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương và trong gia đình mình mà thôi.” 58 Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.

Thành kiến cản trở đức tin (31.07.2020 – Thứ Sáu Tuần XVII Thường Niên)

Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi. Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin. (Mt 13,57-58)

Suy niệm: Mặc dù nhiều người Do Thái vẫn tin nhận Đức Giê-su là một ngôn sứ vĩ đại của Thiên Chúa và Ngài giảng dạy như Đấng có uy quyền (x. Lc 7,16; Mc 1,22), nhưng khi trở về quê hương Na-da-rét, Đức Giê-su lại bị dân làng “rẻ rúng” và “không tin.” Chính vì thành kiến về thân thế bình dân của Ngài –chỉ là con của bác thợ mộc Giu-se, và Mẹ và anh chị em của Người là những người hàng xóm, đồng hương quá đỗi quen thuộc với họ– mà họ bị ngăn cản không nhận ra căn tính đích thực của Người là Con Thiên Chúa và là Đấng Cứu độ nhân loại. Nếu có nhận Người là Đấng Mê-si-a con vua Đa-vít thì cũng chỉ là một vị vua theo nghĩa trần tục mà thôi. Chính vì thế họ đánh mất cơ hội được giải thoát họ khỏi tội lỗi và lãnh nhận sự sống mới nơi Đức Giê-su phục sinh.

Mời Bạn: Ai cũng mang trong mình ít nhiều những thành kiến về người khác, những thành kiến đó cản trở ta sống đức tin, cản trở ân sủng của Thiên Chúa và cản trở ta sống bác ái với tha nhân. Do vậy, ta cần thanh tẩy “óc thành kiến” bằng cầu nguyện và suy gẫm Lời Chúa.

Sống Lời Chúa: Bạn hãy tự xét mình và gỡ bỏ đi một thành kiến không tốt về một người nào đó đã từng làm bạn tổn thương, hay làm thiệt hại cho bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Lời Chúa là Lời sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi: xuyên thấu chỗ phân cách tâm linh, cốt với tủy; lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người. Xin Chúa dùng Lời hằng sống của Ngài mà thanh tẩy tâm hồn con, để con nên giống Chúa mỗi ngày.

Vì họ không tin (02.08.2019)

Ghi nhớ:

“Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế”.( Mt 14, 54)

Suy niệm:

Sách sử ghi lại, khi còn là một đại chủng sinh. Thầy Gioan Maria Vianey (1786-1859)rất “dôt” môn Latinh, cứ học trước quên sau. Đã có lần cha giáo hét lên với thầy rằng:

-Thầy dốt như là con lừa vậy.

Vì thế theo cha giáo thì không thể cho thầy chịu chức linh mục được. Nhưng khi bề trên hỏi cha giáo rằng;

-Vianey có đạo đức không?

-Thưa. Thầy rất đạo đức.

-Vianey có lòng kính mến Chúa Giê-su Thánh Thể không?

-Thưa thầy rất yêu mến.

-Vianey có lòng kính mến Đức Mẹ không?

-Thưa điều này thì không có gì phải nghi ngờ!

Sau khi biết  được như vậy Đức giám mục đã  quyết định cho thầy được chịu chức vớt. Khi đã trở thành linh mục thì Cha Gioan Maria Vianey đã tỏ ra cho mọi người thấy Cha là một linh mục thánh thiện, đầy khôn ngoan, Cha có sức hấp dẫn và hoán cải nhiều người.

Như vậy, nếu giả như vị Giám Mục chỉ nhìn vào bảng thành tích học tập, để rồi không truyền chức cho thầy thì Giáo Hội đâu có được một vị thánh có nhiều các nhân đức nổi trội đến nỗi Hội Thánh đã đặt ngài làm quan thầy của các cha sở!?

Con người ta dù có khôn ngoan, thông thái đến đâu đi nữa thì vẫn không thể hiểu thấu được những công trình mà Thiên Chúa thực hiện. Nếu như Chúa không ban Thần Trí cho họ.

Trong bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy não trạng và thành kiến của những người hàng xóm Chúa Giê-su. Họ nhìn thấy Chúa Giê-su và gia quyến của Người với cảnh đời tầm thường như họ thế nên họ không thể đặt niềm tin vào Người được, mặc dầu họ đã chứng kiến những việc lạ lùng mà Người đã làm: “Bởi đâu ông ta được khôn ngoan  và làm được những phép lạ như thế ?” Cứ theo suy nghĩ của họ thì một Đấng Cứu Thế phải xuất thân từ hàng danh gia vọng tộc, phải là con của bậc vua chúa quan quyền và anh em của Ngài phải là những kẻ vị vọng cao sang!

Nhưng như Chúa đã nói: “Trời cao hơn đất thế nào thì đường lối của ta cũng cao hơn đường lối các ngươi và tư tưởng của ta cũng cao hơn tư tưởng của các ngươi như vậy” (Is 55, 9)

Xem ra họ không tin vào Chúa Giê-su chỉ  bởi vì Ngài cũng có nguồn gốc bình thường như họ!

Ngôi Hai xuống thế làm người để được cảm thông, thân thiện và chia sẻ  với thân phận hèn mọn của con người. Nhưng xót xa thay! Chính lòng Thiên Chúa muốn  sát lại gần với con người, thì lại là nguyên cớ để con người vấp phạm đến Chúa.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giê-su. Chúng con cảm tạ và ngợi khen Chúa. Vì Chúa đã xuống thế ở với chúng con. Xin cho chúng con cảm nhận được tình yêu sâu thẳm khi Chúa mặc lấy thân xác con người mà sống giữa chúng con để chia sẻ những nỗi đau khổ khốn cùng của kiếp người. Ngày hôm nay Chúa vẫn còn hiện diện trong những thân phận của những người anh em bé mọn khổ đau. Xin cho chúng con biết nhìn thấy Chúa sau diện mạo của những người anh em ấy, đừng để dáng vẻ bề ngoài của những người anh em đó che lấp hình ảnh của Chúa nơi họ. Amen.

Sống Lời Chúa:

Tìm những cái hay cái đẹp nơi những người mà mình không có thiện cảm.

Đaminh Trần văn Chính

Cần phải xem xét nhận định về người khác một cách chân thành thiết thực hơn (03.08.2018)

 

Lời Chúa hôm nay cho chúng ta nhìn nhận lại thực cảnh mà chính Đức Giêsu trở thành nạn nhân của những lời xét đoán đến từ những người cùng quê hương với Ngài. Ngài đã  bị người đồng hương chối từ, mặc dù họ kinh ngạc, thán phục sự khôn ngoan của Ngài, nhưng họ không tin Ngài, vì Ngài cũng có một nguồn gốc bình thường y như họ. Từ đó chúng ta có được lối nhìn vào hành trình đức tin của chúng ta trong cuộc sống một cách chân thành thiết thực hơn.

Khi đi rao giảng Nước Trời

Chúa thương nhân thế, cứu người lầm than

Tình thương của Chúa đầy tràn

Đem nguồn hạnh phúc trao ban chúc lành

*

Lời Ngài giảng dạy ngọn ngành

Giải thích tường tận rành rành đấy thôi

Có người nghe thấy xong rồi

Không tin, chẳng hiểu “đánh rơi” mất liền

Người đời thường đánh giá kẻ khác theo định kiến. Dân làng Nadarét biết rõ nguồn gốc lý lịch của Đức Giêsu, với hoàn cảnh và nghề nghiệp của Người. Họ nói vanh vách rằng: “Ông Giêsu là con bác thợ mộc Giuse, mẹ của ông là bà Maria, bà con với các ông Giacôbê, Gioxếp, Simon và Giuđa…” Với cái hiểu biết bị đóng khung như thế, họ không hiểu được tại sao Đức Giêsu lại có thể giảng dạy một cách khôn ngoan và làm được những phép lạ một cách lạ lùng như thế. Cái biết dựa trên lý lịch và cuộc sống đời thường chỉ cho biết Đức Giêsu với bản tính nhân loại, trong khi Đức Giêsu còn là mầu nhiệm của bản tính Thiên Chúa mà họ không nhận ra.

Bao lời răn dạy bảo khuyên

Vô tâm hờ hững nên quên chẳng màng

Cuộc sống tăm tối héo tàn

Tương lai mù mịt ngập tràn khổ đau

*

Còn ai chăm chú hiểu mau

Lắng nghe thực hiện bền lâu nối dài

Ghi vào tâm trí chẳng phai

Sống theo Lời Chúa miệt mài thực thi

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về việc nhìn nhận, tìm kiếm và đánh giá sự thật phải đến nơi đến chốn. Trước khi xét đoán, kết luận một điều gì về những người anh em, chúng ta không chỉ đơn thuần nhìn vào những dữ kiện bên ngoài của họ; nhưng đòi hỏi chúng ta phải nhìn sâu xa hơn vào tâm hồn, cõi lòng của người anh em để hiểu, để thông cảm và nhìn ra được điều vĩ đại mà Thiên Chúa đã thực hiện qua họ.

Yêu thương Chúa chẳng tiếc gì

Dắt dìu hướng dẫn bước đi cùng Ngài

Quá khứ, hiện tại, tương lai

Hồng ân lãnh nhận mãi hoài bình yên

*

Lắng nghe Lời Chúa cho nên

Thực thi Lời Chúa càng thêm vẹn toàn

Tâm hồn phấn khởi hân hoan

Trí lòng trong sáng đầy tràn Thánh ân

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con một đức tin bền vững và một lòng yêu mến nồng nàn, để chúng con luôn phụng sự Chúa qua việc chu toàn bổn phận hằng ngày, nhất là biết phục vụ Chúa trong những người anh em đang sống chung quanh chúng con. Amen.

HOÀI THANH

 

Thần Khí người thợ gặt (04.08.2017)

Kể truyện

Trong nhà dòng, Thầy Martino được giao cho ba nhiệm vụ riêng. Đó là phụ trách y phục dòng của các Thầy – lo làm vườn – và thêm việc phụ tá phòng thuốc.

Có lần bệnh dịch lan tràn đến thành phố Lima khiến các bệnh viện không còn chỗ chứa bệnh nhân. Thế là tu viện phải nhận 60 bệnh nhân. Một số Thầy sợ nên phản đối. Martino lên tiếng: “Các Thầy muốn bảo Tu viện cần cách biệt với người đời ư? Nhưng với các bệnh nhân, ta chớ nên phân biệt ranh giới”.

Chẳng ai chối cãi được việc Thầy Martino tận tình săn sóc các người yếu đau. Trong vụ dich nói trên, chính Martino đem hai bệnh nhân vào chữa trị trong phòng riêng của Thầy. Dĩ nhiên Thầy chăm lo cho họ vì tình yêu Chúa. Khi thấy cần, Thầy quỳ xuống băng bó vết thương và cho uống thuốc men.

 

Suy niệm

Bài Tin Mừng cho thấy một cánh đồng, cánh đồng đó chính là con người đang sống. Thợ gặt chính là những ai đã chịu phép rửa tội, thêm sức, lãnh nhận các bí tích, đều có bổn phận phải loan báo Tin Mừng của Chúa Giêsu.

Hình ảnh một người thợ gặt rất dễ hình dung: một người nông dân cầm một cái liềm ra ngoài ruộng gặt lúa khi đã chín vàng.

Cánh đồng lúa được người nông dân gieo giống, chăm sóc theo ngày tháng, bón phân tưới nước… ngày ngày người nông dân đi rảo quanh ruộng lúa để phát hiện ra những bệnh gây nguy hại đến cây lúa mà kịp thời chữa trị, kẻo sâu bệnh làm cho cây lúa chết đi hoặc mất năng suất.

Cũng vậy, Chúa Giêsu đã đi khắp cá thành thị, làng mạc để rao giảng Tin Mừng Nước Trời, chữa hết các bệnh hoạn, tật nguyền. “35 Khi ấy, Đức Giêsu đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.” (Mt 9, 35).

Người nông dân muốn chữa được các sâu bệnh của cây lúa, thì người nông dân cũng phải hiểu biết về các loại thuốc để phun xịt. Cũng thế, người Kitô hữu cần phải ra đi khỏi nhà của mình, khỏi lòng của mình và xin ơn Chúa Thánh Thần mở miệng lưỡi xưng tụng Thiên Chúa với mọi người.

Ra đi khỏi nhà để từ bỏ bản thân những sự êm ấm, đùm bọc, che chở của người thân trong gia đình mà đến với anh em đang đói khát về Tin Mừng, ao ước được tìm thấy Nước Trời mà họ không tìm ra, chưa tìm thấy, hoặc họ đã đi lạc đường, để đem họ về với Chúa. Đến đồng hành với họ trong lời kinh nguyện, tiếng hát, Phúc âm.

Ra đi khỏi lòng mình để trút bỏ mọi lo lắng, sợ hãi mà luôn phó thác, tin tưởng vào Thiên Chúa luôn đồng hành cùng với mình. Gieo rắc Niềm Tin Kitô nơi lòng mọi người đang còn thất vọng trên đường về quê Trời.

Ra đi để tìm kiếm những cánh đồng lúa đã chín mà gặt về cho Chúa. Cánh đồng ấy là làng quê ta, khu xóm ta, địa phương ta, có biết bao người đang chờ đợi ơn cứu chuộc mà họ chưa được biết, hoặc chưa nhận ra. Ta hãy cầu xin với Thần Khí để Ngài sai ta đi. Giới thiệu Chúa cho họ và đem họ về với Chúa.

“Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức.” (Lc 4, 18);

“Thần khí của ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng ngự trên tôi, vì ĐỨC CHÚA đã xức dầu tấn phong tôi, sai đi báo tin mừng cho kẻ nghèo hèn, băng bó những tấm lòng tan nát, công bố lệnh ân xá cho kẻ bị giam cầm, ngày phóng thích cho những tù nhân.” (Is 61,1)

Người nông dân cầm liềm đi gặt lúa, đó là cái liềm có những cái răng sắc, bén để khi đã gặt thì cắt đứt tất cả, dù đó là cỏ hay lúa.

Người Kitô hữu muốn trở nên người thợ gặt lúa người thì phải thuộc về Thiên Chúa, đi trong Thần Khí, cậy nhờ Thần Khí bằng một đời sống cầu nguyện liên lỉ, kết hiệp mật thiết với Thánh Thể, có một đời sống tin yêu, tươi vui và hạnh phúc. Đó là chính cái liềm với muôn ngàn ơn Thánh trao tặng cho người chưa biết Chúa, chưa tìm ra Chúa, đang khao khát Chúa. Với tất cả gian nan, ta phải chiến thắng để đem họ về với Chúa.

Ai đi trong Thần Khí thì vui tươi phấn khởi, họ sẽ đem niềm vui ấy đến với mọi người.

Trên con đương đi gặt lúa người là cả một chặng đường cuộc đời đầy gian khổ, hoạn nạn, vu oan, cáo vạ, chê trách, lăng mạ… nếu chúng ta không kiên tâm, tin tưởng, phó thác vào Chúa, chắc chắn chúng ta lại trở thành những cây lúa để thợ đến hái.

Hôm nay, Kính Thánh Gioan Maria Vianey linh mục. Ngài là một thợ gặt lành nghề của Chúa Giêsu Kitô. Ngài có tấm lòng yêu mến Thiên Chúa trên hết mọi sự, và Ngài luôn tin tưởng vào Thiên Chúa sẽ mở miệng lưỡi Ngài khi nói về Tin Mừng. Những câu nói của Thánh Gioan Maria Vianey đã làm biến đổi nhiều tâm hồn trở về với Chúa.

 “Mọi công việc tốt lành cộng lại không bằng hiến tế của thánh lễ, vì chúng là công việc của con người, còn thánh lễ là công cuộc của Thiên Chúa.”

“Không có gì cao trọng hơn Thánh Lễ”.

“Chính Ngài yêu chúng ta rất nhiều! Tại sao chúng ta không yêu mến Ngài?
“Lương thực của tâm hồn chính là Mình và Máu của Con Một Thiên Chúa.”

Trên con đường người Kitô hữu trở thành thợ gặt lành nghề cho Chúa, sẽ gặp rất nguy khó, thử thách và phiền toái, như Thánh Martino đã từng bị ma quỷ gây phiền toái.

“Khi thấy Thầy tiến mạnh trên đường nhân đức, ma quỷ chẳng những bày mưu cám dỗ mà còn chế nhạo Thầy cũng như gây nhiều phiền toái khổ cực, y như cách chúng làm cho Thánh Gioan Vianney xưa.

Một nhân chứng (ông Phaxico de la Torre, một ngự lâm quân) đã kể rằng chính mình có lần nghe Martino la lớn: “Hỡi quân phá đám, các người tới đây làm chi! Đây không phải là chỗ của các người. Hãy cút đi!”

Lắm khi cuộc chiến đấu ma quỷ khiến Martino đau đớn mệt mỏi vô cùng. Có lần Thầy lăn lộn trên nền nhà và húc mạnh vào tường. Nhiều lần Thầy kêu la lớn tiếng. Có lần lửa bốc cháy trong phòng Thầy, khiến nhiều người phải chạy tới cứu dập tắt lửa. Sau đó người ta không còn thấy dấu vết gì của vụ cháy, nhưng ai cũng nhận ra những vết nám đen trên mình Martino.

Cha Giáo tập Anre sau đó đã bảo các Thầy khác: “Martino coi khờ như chú lừa con, nhưng Thầy ấy quả là một Thánh sống đấy. Đêm qua, vị Thánh ấy đã giao tranh ác liệt với ma quỷ và Ngài đã chiến thắng thật vẻ vang!”

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con luôn biết tin tưởng, phó thác, và học hỏi Lời Chúa để con trở nên người thợ gặt, đem Tin Mừng Lời Chúa mà gặt hái biết bao người còn đang lầm lạc, xa cách, trông chờ Chúa đến. Amen./.

Gã Đầu Bạc

Thứ sáu tuần XVII

Đức Giêsu Về Quê (31/7/15)

Mt 13, 54-58

http://lh3.googleusercontent.com/-wtOzJu7cB9Y/VboDU8T8gcI/AAAAAAAABFk/VtQbJDe9oSk/s1600/cgs23.jpgĐức Giê-su bôn ba giảng dạy, làm phép lạ khắp nơi. Nhưng hôm nay Người trở về quê hương, nơi chôn nhau cắt rốn, mà giảng cho dân trong hội đường của họ. Họ cũng tròn mắt ngỡ ngàng: “Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế?” Người làm họ quá đỗi sửng sốt ngạc nhiên. Nhưng họ lại không tin nổi một người vừa quen vừa… “quèn” ngay trong xóm ngõ nhà mình, mà lại có thể nổi nang xuất chúng được như như vậy. Họ tặc lưỡi hạ thấp Người qua cái lý lịch với cha mẹ họ hàng tầm thường của Người: “Ông không phải là con bác thợ sao? Mẹ của ông không phải là bà Ma-ri-a ; anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Si-môn và Giu-đa sao ? Và chị em của ông không phải đều là bà con lối xóm với chúng ta sao? Vậy bởi đâu ông ta được như thế?” Họ không chấp nhận một “bông hoa lạ” lại nở trên “đống gạch vụn”, đến độ họ “vấp ngã vì Người”. Vả lại Người là Thiên Chúa mà lại trở thành con người bình thường như thế, nên họ bị lóa không nhận ra, bị “choáng” nên “vấp ngã” là phải. Người nổi tiếng trứ danh khắp nơi, mà về làng chẳng oai vệ bằng cấp, chức quyền địa vị, không tiền bạc rủng rỉnh… nên bị xuống giá, bằng chứng đưa ra từ cái lý lịch cá nhân rõ rành. Người đang bị ở vào thế “bụt nhà không thiêng”. Họ chứng kiến nếp sống của Người quá mộc mạc, chất phác giản dị chẳng giống ai. Người gần gũi với đủ thứ người, tội lỗi, hèn hạ, bệnh tật… Họ khó lòng mà tin nổi Người từ Trời đến và đang ở giữa họ lúc ấy. Người chỉ còn biết trả lời cho họ bằng một luận điệu bất hủ: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi.” Thật là buồn, Người không thể làm nhiều phép lạ tại đó vì họ không tin. Mà hiệu quả của phép lạ hiển nhiên là do lòng tin.

Dân làng đang mong chờ một vị anh hùng đánh đông dẹp bắc, toàn quyền toàn năng, mang chiến thắng và vinh quang về cho dân tộc quê hương. Người sẽ nổi dậy làm cách mạng giải phóng dân tộc khỏi bị ách đô hộ của đế quốc Rô-ma với một đội quân hùng hậu, nhưng Người đã không làm được như lòng họ mong chờ. Người sẽ là một tổ phụ, một vị ngôn sứ vĩ đại như thời các cha ông của họ đã để lại những dấu ấn, hạ nhục kẻ thù và khinh bỉ các dân ngoại ; loại trừ những kẻ tội lỗi, phường khố rách áo ôm, xua đuổi những kẻ tiếp tay cho đế quốc… Nhưng họ đã thất vọng.

Chúa ơi! ngày nay chúng con đã tin Người là Thiên Chúa Ngôi Hai, là Chúa Cứu Thế, Người là Thiên Chúa, bởi Thiên Chúa mà đến như chúng con hằng tuyên xưng.

Ngày xưa dân làng của Chúa không nhìn ra Chúa đang ở trước mặt mà hạ thấp Chúa. Còn chúng con ngày nay nhiều khi lại nghĩ Chúa quá cao vời con chẳng sao vươn tới nên vẫn không gặp được Chúa. Xin cho chúng con nhận ra Chúa đang ở giữa, ở với, ở cùng chúng con trong mỗi phút giây hiện tại. Xin cho chúng con biết sống gắn bó với Chúa, trong Chúa để thấy và tin yêu Chúa. Với một đời sống đức tin sống động, Chúa sẽ thực hiện cho chúng con những phép lạ hiển nhiên ngay giữa đời.

Én Nhỏ

 

“GẦN CHÙA GỌI BỤT BẰNG ANH”

Mt 13,54-58

http://lh3.googleusercontent.com/-OMKF29z__yw/Va5OK3YEdvI/AAAAAAAAA7M/aNLEl8lJQeY/s1600/nguyen.jpg“Người về quê, giảng dạy dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói: Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế?” (Mt 13,54)

Trong cuộc sống phần đông người ta quen thuộc nhau thì dễ phát sinh thái độ khinh thường. Trong bài Tin Mừng, ta gặp trường hợp ngược lại: có những người đồng hương với Chúa Giê-su thán phục sự khôn ngoan trong lời Ngài giảng, điều kỳ diệu qua phép lạ Ngài làm, nhưng không chấp nhận sứ điệp triều đại Cứu thế của Ngài (x. Lc 4,18-22) chỉ vì họ quá quen thuộc với lý lịch và gia thế của Ngài. Họ đánh giá Ngài qua dòng tộc, liên hệ gia đình, chứ không dựa trên chính bản thân Ngài. Coi thường bản thân người rao giảng, nên họ đã không nhận ra sứ điệp của người ấy. Họ đánh mất cơ hội nhận được ơn cứu độ từ người đồng hương quen thuộc của mình.

“Gần chùa gọi bụt bằng anh” có thể là thái độ của tôi và của bạn nữa, ngay cả trong việc thánh thiêng nhất là thờ phượng Thiên Chúa. Cười đùa, nói chuyện ồn ào, chưa cung kính đủ khi ở trong nhà thờ, không sốt sắng dọn mình và cám ơn mỗi khi rước vị khách cao quý nhất của vũ trụ là Chúa Giê-su Thánh Thể… là vài thí dụ tiêu biểu cho thái độ bất xứng của tạo vật dành cho Đấng Tạo Hóa của mình.

Tôi cố gắng xét mình sửa đổi…, để dù quen thuộc với các nghi thức phụng vụ, tôi vẫn luôn giữ thái độ cung kính ở nơi thánh thiêng, cũng như sốt sắng, tôn kính Chúa Giê-su mỗi khi rước Lễ.

Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể, chúng con xin lỗi Chúa vì sự lơ là, chưa đủ lòng cung kính mỗi khi rước Chúa. Xin tha thứ cho chúng con, và giúp chúng con chuẩn bị tâm hồn sẵn sàng, sốt sắng kết hiệp với Chúa trong giây phút trọng đại ấy. Amen.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *