TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Sống biết phục vụ cho đi (21.03.2019 – Thứ Năm Tuần II Mùa Chay)

Sống biết phục vụ cho đi (21.03.2019 – Thứ Năm Tuần II Mùa Chay)

Tin Mừng: Lc 16,19- 31

Tin Mừng Chúa Giê- su Ki- tô theo thánh Lu- ca

19 Khi ấy, Đức Giê- su nói với người Pha- ri- sêu dụ ngôn sau đây : “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. 20 Lại có một người nghèo khó tên là La- da- rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, 21 thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. 22 Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp- ra- ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.

23 “Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp- ra- ham ở tận đàng xa, và thấy anh La- da- rô trong lòng tổ phụ. 24 Bấy giờ ông ta kêu lên : ‘Lạy tổ phụ Áp- ra- ham, xin thương xót con, và sai anh La- da- rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát ; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm !’ 25 Ông Áp- ra- ham đáp : ‘Con ơi, hãy nhớ lại : suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi ; còn La- da- rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La- da- rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. 26 Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.’

27 “Ông nhà giàu nói : ‘Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh La- da- rô đến nhà cha con, 28 vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này !’ 29 Ông Áp- ra- ham đáp : ‘Chúng đã có Mô- sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó.’ 30 Ông nhà giàu nói : ‘Thưa tổ phụ Áp- ra- ham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối.’ 31 Ông Áp- ra- ham đáp : ‘Mô- sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin.’”

 

Ghi nhớ:

“Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giầu cũng chết, và người ta đem chôn”. (Lc 16, 22)

 

Suy niệm:

Vị chủ tọa phiên tòa hỏi nghi phạm:

– Bị cáo có biết cách để cứu một người đuối nước không?.

– Thưa có. Khi còn là một học sinh, bị cáo đã được nhà trường dạy cho kỹ năng để xử lý khi gặp trường có người đuối nước.

– Hôm xảy ra sự việc, khi đi qua chỗ em bé bị đuối nước, bị cáo thấy gì?

– Thưa tòa, khi cho xe chạy qua nơi đó tôi thấy có người đang ở dưới sông và có nghe văng vẳng tiếng la hét của mấy đứa bé đang đứng bên vệ đường.  Nhưng bởi vì xe tôi chạy khá nhanh và đang mải  suy nghĩ nên không biết đó là tiếng kêu cứu giúp người đuối nước!

Chủ tọa lại hỏi:

– Lúc đó bị cáo đi đâu, và đang mải suy nghĩ về điều gì?

– Thưa, bị cáo có mời bốn người bạn thân đến nhà hàng “ B” để dùng tiệc và chúng tôi đã nhất trí sẽ có mặt tại nhà hàng đúng lúc mười sáu giờ.

 

Sau khi hội đồng xét xử vào nghị án. Cuối cùng bản án đã được đưa ra:

Chiếu theo điều 132 của bộ luật hình nước Việt Nam quy định: Người nào thấy người khác đang ở trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng tuy có điều kiện mà không cứu giúp dẫn đến hậu quả là người ấy chết thì phạt tù từ hai đến năm năm, hoặc cải tạo không giam giữ từ ba tháng đến hai năm!

Xét thấy bị can vì vô tâm, vô cảm dửng dưng trước sự việc dẫn đến hậu quả nghiên trọng, vì thế tòa tuyên án bị cáo bị phạt cải tạo không giam giữ thời gian hai năm.

Mặc dầu bị cáo kêu oan nhưng bản án vẫn được thi hành!!!

 

Trình thuật Tin Mừng hôm nay kể lại một câu chuyện có hai nhân vật mà cuộc sống trần gian rất tương phản với nhau: Một người thì ăn mặc lụa là gấm vóc, ngày ngày ăn uống yến tiệc linh đình, trái lại người kia thì mụn nhọt đầy mình, đói khát, lại có mấy con chó luôn “săn sóc” anh ta bằng cách liếm những ghẻ chốc. Đúng là kể thì sung sướng tột cùng người thì lầm than quá đỗi!  Thế nhưng rồi cả hai lại có một cái kết  thúc giống như nhau; đó là họ cùng chết. Từ điểm giống nhau này lại đưa mỗi người đến một kết quả hoàn toàn trái ngược nhau nữa: Một người được đưa vào lòng tổ phụ Áp-ra-ham, còn ngược lại kẻ kia thì bị đày xuống hỏa ngục!  Trước sự việc này chúng ta sẽ  đặt ra một câu hỏi: Tại sao lại có sự khác biệt này. Xin thưa vì người phú hộ kia đã từ chối không còn muốn được làm con Thiên Chúa nữa mà cụ thể là ông đã đánh mất hình ảnh Thiên Chúa trong đời sống trân thế của ông!.

Ngay từ đầu, khi tạo dựng nên con người Thiên Chúa đã xác định Ngài tạo dựng họ người theo hình ảnh của Ngài. Mà hình ảnh đẹp đẽ và dậm nét nhất của Thiên Chúa là một tấm lòng xót thương.

Hàng ngày đi qua đi lại, đi ra đi vô, người phú hộ đã bao lần đối mặt với người nghèo khó La-da-rô. Ấy thế mà hình ảnh khốn cùng của La-da-rô đã không một lần “thâm nhập” vào được trái tim của ông. Ông không mảy may thương xót, ông dửng dưng hay nói cách khác ông vô cảm,  ông chỉ lo cho mình ăn mặc và nhậu nhoẹt. Phải chi sau mỗi bữa tiệc còn những thức ăn dư thừa ông bảo người nhà mang ra cho người nghèo túng ở ngay trước ngõ nhà mình thì câu chuyện có lẽ đã đi đến một kết cục khác tốt đẹp cho ông, nhưng đàng này sự vô tâm vô cảm đã làm đui mù đôi mắt của ông. Chính vì thế ông đã đánh mất hình ảnh của Thiên Chúa nơi con người của ông và việc ông bị trừng phạt là hậu quả của việc ông đã không còn giữ  được hình ảnh Thiên Chúa trong ông.

Thiên Chúa đã ban cho ông rất nhiều ưu ái. Vậy lẽ ra ông phải biết trân trọng sự ưu ái đó và đem ra chia sẻ cho người đông loại đang gặp khó khăn.

Xã hội sẽ trở nên tốt đẹp và đáng yêu biết bao khi  những người  giàu có biết nghe lời Chúa sống quảng đại yêu thương và phục vụ giúp đỡ để những người  túng thiếu bất hạnh tìm được nơi tựa nương và sự ui an.

Lời Chúa hôm nay cũng nhắc nhở mỗi người chúng ta sống trên trần gian này phải luôn biết yêu thương và phục vụ và đặc biệt phải quan tâm giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh. Vì khi thực hiện những nghĩa cử phục vụ đó là chúng ta đang làm cho chính Chúa vậy!

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn xác tin rằng mình được tạo dựng nên giống hình ảnh của Chúa, nên chúng con phải sống sao cho xứng đáng với hình ảnh tốt đẹp mà Chúa đã xây dựng nơi chúng con  để chúng con luôn biết sông yêu thương và phục vụ, luôn biết giúp đỡ những anh em cùng khổ để sau nay chúng con xứng đáng được  đón nhận vào Nước Trời. Amen.

Sống Lời Chúa:

Luôn mở lòng ra với mọi người.

 

Đaminh Trần văn Chính

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *