TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem (24.04.2019 – Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem (24.04.2019 – Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Tin Mừng: Lc 24,13-35

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca

13 Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau, cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số. 14 Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15 Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. 16 Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17 Người hỏi họ : “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy ?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu.

18 Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời : “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.” 19 Đức Giê-su hỏi : “Chuyện gì vậy ?” Họ thưa : “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. 20 Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. 21 Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Ít-ra-en. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. 22 Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, 23 không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn sống. 24 Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói ; còn chính Người thì họ không thấy.”

25 Bấy giờ Đức Giê-su nói với hai ông rằng : “Các anh chẳng hiểu gì cả ! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ ! 26 Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao ? 27 Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.

28 Khi gần tới làng họ muốn đến, Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa. 29 Họ nài ép Người rằng : “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. 30 Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. 31 Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. 32 Họ mới bảo nhau : “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao ?”

33 Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. 34 Những người này bảo hai ông : “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Si-môn.” 35 Còn hai ông thì thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

Họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem

   Mở đầu Tin Mừng hôm nay một bầu không khí thất vọng,  “buồn rầu” của hai môn đệ Chúa Giêsu. Họ đã theo Chúa, được nghe những lời giảng dạy, được thấy những phép lạ Chúa làm. Các ông đã hy vọng Chúa sẽ đem lại quyền thế lợi lộc cho mình ngay từ cõi đời này. Các ông đã nói: “Ông Giêsu Nadaret, người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân”. Nhưng nay người mà hai ông hy vọng ấy đã thua một nhóm người, vừa bị họ giết chết nhục nhã. Mọi hy vọng dù chỉ là le lói như đã bị dập tắt. Các ông như đang trở về miền quê với đời thường lam lũ của mình hôm xưa.

Vui thay trong hoàn cảnh đáng thương ấy, Chúa Giêsu phục sinh đã đến với hai ông. Dù là Đấng đã thấu suốt mọi sự, nhưng Chúa đã gặp gỡ hỏi han khơi gợi: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?”. Người muốn các ông tự thổ lộ trình bày những lo âu buồn phiền về việc họ quan tâm. Thế là càng đi sâu câu chuyện thì lại bắt đầu le lói lên chút ít hy vọng: “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Israel… Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc…”. Thế là các ông vừa thất vọng, vừa có niềm tin ngờ ngợ  ấy. Đến lúc để Chúa tỏ tình dạy dỗ và trách mắng, đem lại hiệu quả tuyệt vời cho các ông: “Các anh chẳng hiểu gì cả. Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?… Rồi Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh”. Hai ông quả là có phúc, được Thầy Giêsu trực tiếp dậy dỗ cho hiểu biết “những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh”, một điều xưa nay chưa thấy nói ai được như vậy. Chúa Giêsu còn tiếp tục “… ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người”.

Giờ đây nhìn lại mỗi chúng ta, đã có bao giờ bị thất vọng, bỏ cuộc nhất là trong hành trình Đức tin theo Chúa?

– Nhờ lắng nghe lời Chúa, hai môn đệ trên đường Emmau tâm hồn họ đã “bừng cháy lên” hết mọi thất vọng buồn rầu.

– Nhờ bữa tiệc Thánh Thể hôm ấy, hai môn đệ “mắt họ mở ra”hết mù tối. “Họ nhận ra Chúa”, nhận ra mọi người, nhận ra điều hay lẽ phải trên đời. Hai ông đã trở thành con người mới, sức mạnh mới của Chúa phục sinh “Họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu…”. Họ không tháo lui nữa, làm lại từ đầu. Hợp sức cùng bạn hữu chiến đấu cho công cuộc rao truyền Tin Mừng của Chúa.

      Lạy Chúa! Xin cho con luôn say mê yến tiệc Lời Chúa và Thánh Thể Chúa hàng ngày. Vì đó là đồ ăn cao quý duy nhất giúp con có sức mạnh và sống hạnh phúc trên dương thế này và cũng là điều kiện để con được sống muôn đời trên Thiên Quốc.  Amen.

 Gs. Ngọc Năng

 

Trở về với chính mình

Kể truyện: 

Hoàn cảnh xã hội nhiễu nhương những năm 1945-1946, chiến tranh loạn lạc, bà con nhân dân di tản, Cha Bề Trên địa phận Bạc Liêu khuyên ngài lên Bạc Liêu lánh mặt, khi nào tình hình yên ổn thì sẽ trở lại họ đạo Tắc Sậy, nhưng ngài trả lời: “Tôi sống giữa đàn chiên và nếu có chết cũng chết giữa đàn chiên, không đi đâu cả”.

Khi ấy, ngày 12/03/1946, ngài bị bắt cùng với trên 70 chức sắc và giáo dân tại họ đạo Tắc Sậy, bị lùa đi và nhốt tại lẫm lúa nhà ông giáo Sự ở Cây Dừa. Người ta định giết tất cả nhưng ngài nói chính ngài là chủ chăn các con chiên đó, vậy xin chết thay cho các con chiên của ngài. Họ chấp nhận. Mọi người được thả còn ngài thì bị đem đi thủ tiêu. Đó là Cah Phanxico Trương Bửu Diệp.

Suy niệm: 

Khi Tổ phụ Abraham nghe Thiên Chúa nói: “Ngươi hãy đem Isaac, đứa con một yêu dấu của ngươi, và đi đến đất Moria, và ở đó hãy dâng nó làm của lễ thượng hiến trên một quả núi ta sẽ tỏ cho ngươi” (St 22,2). Ông đã mau mắn lên đường đến núi Moria để sát tế con làm của lễ hiến dâng.

Khi Sứ Thần truyền tin cho Mẹ Maria, ngay sau đó, Đức Mẹ đã vội vã lên đường đến với chị họ của mình, để đem Chúa đến cho Gioan.

Trong giấc mộng, Thánh Giuse được mộng báo: hãy mang con trẻ trốn đi. Tỉnh giấc, Ngài đã đem Chúa Giê-su trốn sang Ai cập.

Trong dụ ngôn đứa con hoang đàng. Khi bừng tỉnh cơn mê trần thế, anh ta đã vội vã trở về Nhà Cha: “Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha” (Lc 15, 20).

Tin Mừng cho ta thấy mổ sự kiện vội vã lên đường trở về Giê-ru-sa-lem cùng với các Tông Đồ của hai môn đệ: Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giê-ru-sa-lem, gặp nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó” (Lc 24, 33).

Hôm nay, trong một xã hội toàn cầu, thật thật giả giả, chúng ta không thể nhận ra Chúa đang hiện diện với chúng ta như thế nào, không thể nhận ra Chúa đang bẻ bánh để mở mắt tâm hồn chúng ta.

Như trong Tự Thuật của Thánh Augustino: “Này, Ngài vốn ở trong con, mà con lại ở ngoài con và vì thế con tìm Ngài ở bên ngoài; là kẻ xấu xa, con đã lăn xả vào những vật xinh đẹp Ngài đã tạo dựng nên. Ngài đã ở với con mà con lại không ở với Ngài” (Tự thuật I, 1, 1).

Chúng ta cũng đang đi tìm Chúa bên ngoài chúng ta, với những đam mê quyến rũ của trần gian; với biết bao cái đẹp vô cùng vĩ đại của thiên nhiên; với biết bao danh vọng quyền lực trần gian; với biết bao lo toan khó nhọc của nghèo khó; với biết bao vinh hoa phú quý của tiền bạc; với biết bao đam mê quyến rũ của xác thịt; với biết bao ham muốn thú vui của tệ nạn xã hội như: xì ke, ma túy, rượu chè, trai gái, cờ bạc, ăn sung mặc sướng… Tất cả những thứ đó đã và đang che lấp tầm nhìn của con mắt tâm hồn, làm cho chúng ta không nhận ra Chúa nơi chính chúng ta đang sống.

Ngày ngày, chúng ta vội vã lên đường đi tìm mưu sinh, tìm tiền tài danh vọng, để rồi tâm hồn chúng nhận được sự bất an. Cả cuộc đời cũng không nhận ra Chúa.

Chúng ta vội vã đi tìm Chúa với những lời đồn đoán: nơi này linh thiêng lắm, nơi kia Chúa hiện diện. Chúng ta đến, và đến nhiều lần, đến nhiều nơi, nhưng chúng ta cũng không tìm gặp Chúa. Vì Chúng ta đang ở ngoài chúng ta, mà Chúa luôn luôn hiện trong chúng ta.

Hãy trở về với chính mình, trong con người của mình để gặp Chúa. Chúa ở ngay trong ta, Chúa ở trong tha nhân bên cạnh ta, Chúa hiện diện trong Thánh Lễ Misa mỗi ngày.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giê-su, xin cho nhận ra Chúa đang và luôn ở trong con, hiện diện bên con từng giây phút trong cuộc đời, để con luôn thuộc về Chúa. Amen./.

 

Gã Đầu Bạc

 

Nhận ra Chúa đang hiện diện trong cuộc sống

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại hoàn cảnh của hai môn đệ làng Emmau. Hai ông thực sự đã trải qua những ngày hết sức đen tối. Tuy không phải là thành phần nòng cốt thuộc Nhóm Mười Hai, nhưng các ông là những môn đệ đã gắn bó với Ðức Giêsu. Bằng chứng là các ông đã không bỏ cuộc khi thấy Thầy Giêsu bị bắt và bị giết chết. Lý do vì các ông vẫn tin Thầy của các ông chính là Ðấng cứu chuộc Ítraen. Mãi tới ngày thứ ba, sau khi các bà đi viếng mộ và thấy mồ trống trơn, còn chính Ðức Giêsu thì chẳng ai gặp, các ông mới thất vọng và bỏ về quê ở Emmau. Tuy nhiên, chính trong giờ phút đen tối đó, Chúa Giêsu phục sinh đã hiện đến với các ông, nhưng các ông không nhận ra Người. Bằng việc cắt nghĩa Lời Kinh Thánh dọc đường, Người đã làm lòng họ bừng cháy lên; kế đó, bằng việc bẻ bánh trong quán trọ, Người đã mở mắt cho họ nhận ra Người.

Trên đường đi tới Em-mau

Tâm tư buồn chán, thương đau ngập tràn

Hôm qua hy vọng chứa chan

Giờ đây thất vọng, hoang mang chán chường

Hai người cùng bước trên đường

Tâm tư tình cảm vấn vương nỗi niềm

 

Câu chuyện hai môn đệ làng Emmau trình bày một minh họa sống động về việc Chúa phục sinh vẫn tiếp tục hiện diện với con người một cách huyền nhiệm qua bí tích; đồng thời cho thấy sức biến đổi mà bí tích mang lại. Thật vậy, qua một dấu chỉ vật chất là tấm bánh, cộng với cử chỉ bẻ bánh và dâng lời chúc tụng, Ðấng phục sinh đã mở mắt cho hai môn đệ Emmau nhận ra Người. Ngay lập tức, con người hai ông được biến đổi: họ chỗi dậy, quay về Giêrusalem ngay trong đêm tối để mang ánh sáng của Tin Mừng Phục Sinh cho các anh em.

Chúa thương hiện đến kề bên

Đồng hành tâm sự kết liên chuyện trò

Xua tan hết mọi lắng lo

Giải thích Kinh Thánh giúp cho hiểu Người

Hai người phấn khởi vui tươi

Trở lại Thành Thánh loan Lời Phục sinh

 

Ðấng Phục Sinh vẫn đến với chúng ta hôm nay qua một người bạn hay một người lạ mà chúng ta tình cờ được gặp. Qua họ, Ngài thổi vào lòng chúng ta niềm hy vọng tin yêu. Ngài vẫn đến với chúng ta qua từng thánh lễ. Ngài đích thân giảng Tin Mừng và bẻ bánh trao cho chúng ta. Sống như Chúa phục sinh là tập đến với tha nhân để cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với nhau trong cuộc sống.

Lên đường làm chứng truyền loan

Kêu gọi sám hối ăn năn tội mình

Muôn dân thống hối tội tình

Tin tưởng váo Chúa, Thánh Kinh của người

MỪNG VUI CHÚA SỐNG LẠI RỒI

ĐỜI CON CÓ CHÚA SÁNG NGỜI NIỀM TIN 

 

Lạy Chúa, sự đồng hành của Chúa trên đường Emmau đã đánh tan thất vọng, lo âu trong tâm hồn các môn đệ. Xin Chúa cũng ban cho chúng con sự bình an và ơn thánh qua bí tích Thánh Thể mà chúng con lãnh nhận mỗi khi chúng con tham dự Thánh lễ. Xin giúp chúng con đừng bao giờ dửng dưng như khách lạ với tha nhân, nhưng luôn liên kết, cảm thông và nâng đỡ những rủi ro, bất hạnh của tha nhân, để chúng con đừng bao giờ chỉ tìm niềm vui nơi mình nhưng luôn nghĩ đến thiện ích cho tha nhân. Amen.

 

HOÀI THANH

Có Chúa cùng đi 

Buổi chiều ngày Chúa phục sinh, hai môn đệ thất thểu trên đường bỏ về quê Em-mau, lòng đầy thất vọng, buồn sầu, miệng thì nguyên chuyện thời sự nóng hổi về cái chết oan nghiệt của Thầy Giêsu. Đang trò chuyện về Thầy, thì chính Đức Giêsu “nhập đoàn” trên đường đi. Làm sao hai ông có thể nhận ra, vì Thầy đã chết rồi và đối với các ông lúc này Thầy vẫn là “đang chết”.

Chúa phục sinh nhẹ nhàng, không rung động trời đất, nên nghe mấy người nói mà các ông bỏ ngoài tai, chả còn gì để mà hy vọng hiển trị với Thầy. Đang chán chường thì Thầy “đóng kịch” mào đầu câu chuyện: “Các ông vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” Họ buồn mà kêu ông là người duy nhất không biết chuyện tày trời xảy ra trong thành mấy hôm nay. Thầy cứ nhẹ nhàng xen vào chuyện của các ông mà hỏi tiếp, thế là các ông thành thật kể một lô cho Thầy rõ chuyện. Lúc này vị khách lạ mới giũa giã: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ. Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” (Chính con đây cũng được mở mắt, à ra mà thay đổi cái nhìn về đau khổ bệnh tật của mình với chính lời này của Chúa).

Rồi các ông được nghe chính Chúa giải thích những gì liên quan đến Người trong Sách Thánh. Quả thật khi tiếp cận với Lời hằng sống, chính Lời sẽ cho con gặp được Chúa. Khi con biết “lắng nghe”, chính Lời sẽ cho con “thấy” và được thêm sức sống dồi dào.

Ba người cùng đi hết đoạn đường, Người khách lạ giả vờ còn phải đi tiếp xa hơn. Nhưng sao gần gũi thân thương quá chẳng muốn rời! “say mê” rồi! Họ nài ép Người “ở lại” với họ. Khi đồng bàn với họ, Người làm những cử chỉ y như mấy hôm trước trong bữa tiệc ly. Mắt họ bừng mở nhận ra, thì Người lại biến mất. Thảo nào, họ nhớ lại những giờ được lắng nghe lời Người và nhìn nhận: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?”

Quả thực Lời Ngài làm chứa chan hy vọng, Lời Ngài đượm chất ngất niềm vui khi con biết sống trong Lời. Khi tham dự lễ bẻ bánh, nơi Bí tích Thánh Thể làm cho con “thấy” được Chúa. Thánh Thể Chúa làm tim con tan chảy, mắt con chan chứa giọt lệ mừng vì tình Chúa ôi tuyệt vời!

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin cho con luôn nhận ra luôn có Chúa cùng đi với con trên mọi nẻo đường đời, thật nhẹ nhàng, ẩn mình nhưng thật khéo léo. Xin cho con biết say mê Lời Chúa và Thánh Thể Chúa, để từ đây con hân hoan trở về với Giêrusalem của lòng con, của người thân bạn bè, cộng đoàn, giữa lòng xã hội mà loan truyền, kể lại tất cả những gì con đã thấy, những điều tuyệt vời Chúa đã làm cho cuộc đời nhiều khi mệt mỏi gian lao của con. Amen.

Én Nhỏ 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *