TRANG CHỦ / LỜI CHÚA / CHIA SẺ LỜI CHÚA / Theo Đấng tự hạ (12.08.2019 – Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên)

Theo Đấng tự hạ (12.08.2019 – Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên)

Tin Mừng: Mt 17,22-27

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu

22 Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ tụ họp ở miền Ga-li-lê, Người nói với các ông : “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, 23 họ sẽ giết chết Người, và ngày thứ ba Người sẽ trỗi dậy.” Các môn đệ buồn phiền lắm.

24 Khi thầy trò tới Ca-phác-na-um, thì những người thu thuế cho đền thờ đến hỏi ông Phê-rô : “Thầy các ông không nộp thuế sao ?” 25 Ông đáp : “Có chứ !” Ông về tới nhà, Đức Giê-su hỏi đón ông : “Anh Si-môn, anh nghĩ sao ? Vua chúa trần gian bắt ai đóng sưu nộp thuế ? Con cái mình hay người ngoài ?” 26 Ông Phê-rô đáp : “Thưa, người ngoài.” Đức Giê-su liền bảo : “Vậy thì con cái được miễn. 27 Nhưng để khỏi làm cớ cho họ sa ngã, anh hãy ra biển thả câu ; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra : anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan ; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh.”

 

Theo Đấng tự hạ (12.08.2019 – Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên)

  “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời”. (Mt 17, 22 )

Chúa Giêsu mặc dù là Con một Thiên Chúa, nhưng Ngài đã tự hạ mình cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập giá. Thời nay những ai đi theo đường lối Chúa, cũng ít nhiều phải trải qua những gian nan thử thách cam go, để giữ được ĐỨC TIN CÔNG GIÁO.

Huynh Đoàn Đa Minh của anh có hai vị là tân tòng, hôm rồi nghe một vị tâm sự:

 “Tôi trước đây vô thần, sống thả cửa theo sở thích cá nhân, ăn chơi tứ đổ tường có hết, rồi một hôm tôi phóng xe nhanh trên xa lộ, chẳng may khi rẽ vào khúc quẹo đã va quẹt đụng phải xe máy của nàng đang chạy cùng chiều, cả xe và người ấy bị đổ ngửa bên cạnh đường, bình thường như mọi khi thì tôi lạnh lùng ngang nhiên bỏ chạy luôn, chẳng rõ sao lúc này tôi đột ngột thắng xe dừng lại và đến đỡ người ta đứng lên, tôi thấy hai khủy tay nàng chảy máu trầy trụa, nhưng nàng vẫn im lặng chẳng thốt lời than trách, tôi lấy trong cốp xe mình ra một tấm khăn vải sạch và băng bó khủy tay cho nàng, bỗng nhiên tôi thấy vòng chuỗi hạt kinh nàng đeo ở cổ tay, lúc đó chắc là đau đớn lắm nên nàng bật khóc khi tôi bó vết hở làm chảy máu ở tay.

Tôi định kêu xe chở nàng vào bệnh viện, nhưng nàng từ chối nói là không sao ngồi nghỉ tí xíu sẽ chạy xe về. Sau đó tôi lẽo đẽo chạy xe theo nàng về nhà cho yên tâm vì sợ lỡ có chuyện gì thì tội nghiệp… Và cũng từ ngày đó, tôi bị thuyết phục bởi sự dịu dàng và lòng tốt của nàng, rồi tôi xin nàng cho tôi theo đến nhà thờ học ĐẠO và được vào ĐẠO. Nói thật lòng vô cùng khó khăn đối với một kẻ quen thói ăn chơi vương giả như tôi, bởi khi quen nàng và biết Chúa, thì tôi phải từ bỏ mọi thói xấu tật hư của mình thì mới được nàng nhận lời yêu tôi. Cuối cùng chúng tôi cũng đã nên vợ chồng. Vì nàng là một hội viên Đa Minh nên cũng mời gọi tôi tham gia để biết sống tốt đời đẹp ĐẠO.”

Lạy Chúa, chúng con chọn đi theo Chúa Giêsu, thì đồng nghĩa là chúng con cũng chọn con đường tự hạ, chọn thập giá của Ngài, chúng con phải biết khước từ những điều xấu xa tội lỗi, những thú vui chơi vô bổ ở đời này, để tập sống đạo đức thánh thiện theo Lời Chúa dạy, xin Chúa ban ơn giúp sức cho chúng con thực hiện được các điều ấy, để xứng đáng là con của Chúa. Amen.

BCT

Nương tựa vào Chúa (13.08.2018 – Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên)

Ghi nhớ:

Khi Đức Giê-su và các môn đệ tụ họp ở miền Ga-li-lê, Đức Giê-su nói với các ông: “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ngày thứ ba Người sẽ trỗi dậy.” Các môn đệ buồn phiền lắm.

Khi thầy trò tới Ca-phác-na-um, thì những người thu thuế cho đền thờ đến hỏi ông Phê-rô: “Thầy các ông không nộp thuế sao?”  Ông đáp: “Có chứ!” Ông về tới nhà, Đức Giê-su hỏi đón ông: “Anh Si-môn, anh nghĩ sao? Vua chúa trần gian bắt ai đóng sưu nộp thuế? Con cái mình hay người ngoài?”  Ông Phê-rô đáp: “Thưa, người ngoài.” Đức Giê-su liền bảo: “Vậy thì con cái được miễn.  Nhưng để khỏi làm gai mắt họ, anh ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh

Suy niệm:

Bài Tin Mừng hôm nay chia làm hai phần rõ rệt, phần đầu chỉ gồm hai câu vắn gọn, Thánh sử Matthêu nêu ra rất rõ ràng: “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời”.
Đây cũng lần thứ hai Chúa Giêsu loan báo với các môn đệ về cuộc tử nạn của Ngài. Sự loan báo Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, rồi bị giết, và cả đến tâm trạng đau buồn của các môn đệ. Cuộc sống chúng ta cũng vậy, có những lúc, gặp những sự cố rất đau buồn, thua thiệt, mất mát, buồn phiền, có lúc tưởng chừng buông xuôi, chán nản. Và đó cũng  là lúc Đức tin  tỏ ra,  dạy cho chúng ta nhận thấy sau bao biến cố đau thương, khổ cực, nhục nhã , hay ê chề đó, vẫn còn có Chúa quan phòng, nâng đỡ, vực đỡ khi mọi người biết nương tựa vào Chúa, là sự ẩn náu của con cái là nơi nương bóng  cao cả của người Cha vẫn hằng  chờ đợi ngày  trở về của con cái trong vòng tay yêu thương ấp ủ, để đem hạnh phúc viên mãn cho con cái mình mai sau.
Phần hai, nói đến việc Chúa Giêsu và các môn đệ nộp thuế cho đền thờ Giêrusalem.  Đóng thuế cho đền thờ ngày xưa, được tương đương với hai ngày công thời bấy giờ, kể cả những người sống ngoài Đất Thánh, phải đóng bằng tiền Do Thái để chi phí việc thờ phượng, Người ta bắt đầu thu thuế này quãng 15 ngày trước lễ Vượt Qua.
Thế nên khi Phêrô về tới nhà, Chúa Giêsu hỏi  ông:

– Anh Simon, anh nghĩ sao: vua chúa trần gian bắt ai đóng sưu nộp thuế? Con cái mình hay người ngoài?

Phêrô đáp:

– Thưa, người ngoài

Chúa Giêsu liền bảo:

–  Vậy thì con cái được miễn.

Người muốn ám chỉ quyền của Người trên Đền Thờ Giê-ru-sa-lem. Người chính là con Thiên Chúa, là chủ đền thờ, và không phải đóng thuế. Đồng thời, Chúa Giêsu còn ngụ ý nói với các môn đệ của Người. Phải chăng đây cũng là cách Chúa cho chúng ta hiểu rằng, từ nay đã chấm dứt chế độ phụng thờ cũ của đền thờ Giê-ru-sa-lem, để chuyển qua một nền phụng tự mới. Đó là tập trung vào chính Chúa Giêsu. Tuy nhiên xét về bản tính loài người, Chúa Giêsu đã tuân giữ việc nộp thuế bằng một phép lạ để các môn đệ thấy tỏ tường quyền năng của Người.

Ngày nay, Giáo hội vẫn dành cho mỗi Kitô hữu hoàn toàn tự do, không bắt đóng  bất cứ một khoản thuế nào. Tuy nhiên Giáo hội vẫn khuyến khích cần tới lòng quảng đại với lòng tự nguyện, hy sinh của mọi người, để cùng nhau chia sẻ vào công việc công ích chung cho Giáo hội, nhằm mục đích chính đem lời Chúa lan tỏa đến cho nhiều người chưa nhận biết Thiên Chúa. Thí dụ như: Giáo hội cần đến những người có tấm lòng rộng mở dâng cúng giúp người khó khăn neo đơn, đau ốm, tật nguyền v.v… hay cùng nhau chung tay xây dựng mái ấm tình thương, xây dựng những cây cầu đi lại vùng thôn quê hẻo lánh nhằm đem lại lợi ích cho cá nhân hay tập thể trong xã hội đang cần sự trợ giúp. Hoặc cùng nhau xây dựng Thánh đường để mọi người cùng nhau ca tụng và tôn vinh Thiên Chúa, hay  xây dựng nhà Giáo lý để nâng cao tầm hiểu biết về cách sống đạo của từng Kitô hữu hay đào tạo các em thiếu nhi, giáo lý viên hầu nước Chúa được khai mở đến tận cùng trái đất.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, bổn phận của chúng con là biết xây dựng Nước Trời nơi trần gian này, bằng cách sống trọn vẹn giới răn mến Chúa, sống yêu thương mọi người, để chu toàn bổn phận người Kitô hữu là biết sống dâng hiến, phó thác qua lòng nhân từ của Thiên Chúa, để sống cho đi nhưng không với tha nhân. Hầu hưởng vinh phúc nới quê Trời. Amen.

 

Cách đóng thuế cho Đền thờ xưa và nay (14.08.2017 – Thứ Hai tuần XIX Mùa Thường Niên năm A) 

1. Ghi nhớ:

Khi Đức Giê-su và các môn đệ tụ họp ở miền Ga-li-lê, Đức Giê-su nói với các ông: “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ngày thứ ba Người sẽ trỗi dậy.” Các môn đệ buồn phiền lắm.

Khi thầy trò tới Ca-phác-na-um, thì những người thu thuế cho đền thờ đến hỏi ông Phê-rô: “Thầy các ông không nộp thuế sao?”  Ông đáp: “Có chứ!” Ông về tới nhà, Đức Giê-su hỏi đón ông: “Anh Si-môn, anh nghĩ sao? Vua chúa trần gian bắt ai đóng sưu nộp thuế? Con cái mình hay người ngoài?”  Ông Phê-rô đáp: “Thưa, người ngoài.” Đức Giê-su liền bảo: “Vậy thì con cái được miễn.  Nhưng để khỏi làm gai mắt họ, anh ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy một đồng tiền bốn quan; anh lấy đồng tiền ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh

2. Suy niệm:

Bài Tin Mừng hôm nay chia làm hai phần rõ rệt, phần đầu chỉ gồm hai câu vắn gọn, Thánh sử Matthêu nêu ra rất rõ ràng: “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời”.
Phần hai, nói đến việc Chúa Giêsu và các môn đệ nộp thuế cho đền thờ Giêrusalem.  Đóng thuế cho đền thờ ngày xưa, được tương đương với hai ngày công thời bấy giờ, kể cả những người sống ngoài Đất Thánh, phải đóng bằng tiền Do Thái để chi phí việc thờ phượng, Người ta bắt đầu thu thuế này quãng 15 ngày trước lễ Vượt Qua.
Thế nên khi Phêrô về tới nhà, Chúa Giêsu hỏi  ông:

– Anh Simon, anh nghĩ sao: vua chúa trần gian bắt ai đóng sưu nộp thuế? Con cái mình hay người ngoài?

Phêrô đáp:

– Thưa, người ngoài

Chúa Giêsu liền bảo:

– Vậy thì con cái được miễn

Người muốn ám chỉ quyền của Người trên Đền Thờ Giê-ru-sa-lem. Người chính là con Thiên Chúa, là chủ đền thờ, và không phải đóng thuế. Đồng thời, Chúa Giêsu còn ngụ ý nói với các môn đệ của Người. Phải chăng đây cũng là cách Chúa cho chúng ta hiểu rằng, từ nay đã chấm dứt chế độ phụng thờ cũ của đền thờ Giê-ru-sa-lem, để chuyển qua một nền phụng tự mới. Đó là tập trung vào chính Chúa Giêsu. Tuy nhiên xét về bản tính loài người, Chúa Giêsu đã tuân giữ việc nộp thuế bằng một phép lạ để các môn đệ thấy tỏ tường quyền năng của Người.

Ngày nay, Giáo hội vẫn dành cho mỗi Kitô hữu hoàn toàn tự do, không bắt đóng  bất cứ một khoản thuế nào. Tuy nhiên Giáo hội vẫn khuyến khích cần tới lòng quảng đại với lòng tự nguyện, hy sinh của mọi người, để cùng nhau chia sẻ vào công việc công ích chung cho Giáo hội, nhằm mục đích chính đem lời Chúa lan tỏa đến cho nhiều người chưa nhận biết Thiên Chúa. Thí dụ như: Giáo hội cần đến những người có tấm lòng rộng mở dâng cúng giúp người khó khăn neo đơn, đau ốm, tật nguyền v.v… hay cùng nhau chung tay xây dựng mái ấm tình thương, xây dựng những cây cầu đi lại vùng thôn quê hẻo lánh nhằm đem lại lợi ích cho cá nhân hay tập thể trong xã hội đang cần sự trợ giúp. Hoặc cùng nhau xây dựng Thánh đường để mọi người cùng nhau ca tụng và tôn vinh Thiên Chúa, hay  xây dựng nhà Giáo lý để nâng cao tầm hiểu biết về cách sống đạo của từng Kitô hữu , hay đào tạo các em thiếu nhi, giáo lý viên hầu nước Chúa được khai mở đến tận cùng trái đất.

3. Cầu nguyện:

Lạy Chúa, bổn phận của chúng con là biết xây dựng Nước Trời nơi trần gian này, bằng cách sống trọn vẹn giới răn mến Chúa, sống yêu thương mọi người, để chu toàn bổn phận người Kitô hữu là biết sống dâng hiến, phó thác qua lòng nhân từ của Thiên Chúa, để sống cho đi nhưng không với tha nhân. Hầu hưởng vinh phúc nới quê Trời. Amen

Đức Giê-su là con Thiên Chúa

11/08/14 Thứ Hai tuần 19 TN

Về tới nhà, Đức Giê-su hỏi đón ông: “Si-mon, anh nghĩ sao? Vua chúa trần gian bắt ai đóng sưu nộp thuế? Con cái mình hay người ngoài?” Ông Phê-rô đáp: “Thưa, người ngoài.” Đức Giê-su liền bảo: “Vậy thì con cái được miễn.” (Mt 17,25-26)

Suy niệm: Là nhà truyền giáo, Chúa Giê-su tận dụng mọi cơ hội để loan báo Tin Mừng, loan báo chính Ngài, hầu người nghe được ơn cứu độ. Hôm nay cũng thế, Ngài cho Phê-rô biết Ngài là ai. Qua nghĩa vụ nộp thuế đền thờ, thứ thuế đòi buộc mọi người Do Thái trưởng thành phải thi hành, Chúa Giê-su xác nhận với Phê-rô rằng Ngài đích thực là Con Thiên Chúa như lời ông tuyên xưng: Đền Thờ là nhà của Thiên Chúa, mà Ngài là Con, không buộc phải đóng thứ thuế chỉ đòi buộc đối với thần dân.  Hơn thế, Ngài còn tỏ cho Phê-rô biết Ngài là chủ tể có quyền trên vũ trụ khi bảo Phê-rô đi câu cá, con cá có đồng bạc trong miệng, để đi nộp thuế. Phê-rô nhờ thế đã nhận biết Chúa Giê-su hơn, biết Tin Mừng Chúa Giê-su loan báo.

Mời Bạn: Thiên Chúa không muốn chúng ta đóng bất cứ thứ thuế nào cho Ngài; trái lại, Ngài muốn chúng ta có một kho tàng trên trời. Kho tàng đó là: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi làm cho chính Ta vậy.”

Sống Lời Chúa: Mỗi ngày làm một việc bác ái cho người anh em đang sống gần gũi với bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin dạy con biết tận dụng mọi cơ hội để nói về Chúa cho anh chị em con, nói như một người con nói về cha yêu thương của mình, nói như chưa từng được nói, nói như người vừa tìm gặp được kho báu lớn lao trong đời.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *